Chương 8

PHẦN II
BƯỚC NGOẶT
Chương 17
CHUYỆN Ở TRANG ẤP

    
ến ngày 8 tháng 2, D. Marnin tới khách sạn Continental để đợi Lily Đỗ Bá Xằng từ lúc mười giờ cho tới mười hai giờ. Anh mang theo bản sao của cuốn sách “Những người Hoa ở Đông Nam Á” và ngồi xuống bên một cái bàn ở ngay ngoài hành lang, gọi một vại bia và sẵn sàng đợi cô đến.
Anh mở cuốn sách ra và cố gắng đọc nhưng không làm sao tập trung vào được, cứ gần mười phút trôi qua anh lại xem đồng hồ một lần. Tới hơn mười hai giờ, cô gái vẫn chưa xuất hiện đã làm anh sốt ruột thật sự. Chẳng nhẽ cô ấy quên rồi hay là tồi tệ hơn nữa là cô ấy quyết định không tới. Nhưng chỉ mười lăm phút sau thì nàng cũng tới một cách vội vã, thở hổn hển và xin lỗi anh rối rít. Có một vài người lạ mặt xuất hiện trước cửa nhà cô và cô đã không thể ra khỏi đấy được.
- Em thật sự xin lỗi vì đã để anh phải đợi lâu như vậy - cô nói.
- Anh sẵn sàng ngồi đây đợi em cả ngày - D. Marnin nói rất chân thành - Em có muốn uống gì không hay là ăn trưa luôn?
- Em nghĩ là chúng mình nên ra xe luôn đi. Em sẽ chỉ cho anh xem về vùng nông thôn và nếu anh thích thì chúng ta có thể ăn trưa ở đó luôn.
- Ý kiến hay đấy.
Họ lái chiếc xe Deux Chevaux cà tàng của anh đi về hướng Bắc và nhanh chóng ra khỏi khu vực thành phố, đi dọc theo bờ sông Sài Gòn và rẽ vào đường số 1 đi thẳng lên Biên Hòa. Hôm đó là Chủ Nhật cho nên xe cộ đi lại trên đường cũng không nhiều lắm, phần lớn chỉ là những người dân đi xe đạp và xe xích lô.
Lần đầu tiên D. Marnin được nhìn thấy cô gái ăn mặc theo kiểu của người phương Tây - một chiếc quần bằng vải len mộc rộng thùng thình và một chiếc áo khoác màu kem sữa. Mái tóc của cô vẫn được chải thẳng về phía sau và búi thành một búi như mọi khi và cô còn đeo một đôi hoa tai có đính hạt ngọc trai nho nhỏ. Hôm nay cô dùng son môi màu hồng nhạt trông nhẹ hơn rất nhiều so với màu đỏ thẫm mà cô vẫn đánh trong các buổi dạ tiệc mà anh gặp. Khi họ đang đi trên đường, cô đã kể cho anh nghe rất nhiều về tuổi thơ của cô, về gia đình cô và về cả tình yêu, sự oán giận mà họ đã gặp phải với những người Pháp, kể từ khi ông nội cô bắt đầu cho thiết lập hàng loạt những kho hàng chứa chè và cao su rất có giá trị bên bờ sông Luộc ở ngoại ô thành phố Hải Phòng để bán cho các thương gia người Pháp từ năm 1880.
Khi gần tới thành phố Biên Hòa cô bảo anh rẽ sang con đường nhỏ chạy song song với dòng sông.
- Anh không thể ngờ là đất nước này lại đẹp đến vậy - D. Marnin nói với cô.
Lily vẫy tay chỉ vào hướng những lùm cây mà họ đang đi qua.
- Đằng kia trước đây là những đồn điền chuyên trồng cây cao su của những người Pháp. Ở đó đã có biết bao nhiêu chuyện đau lòng về những người phu Việt Nam. Cho tới năm 1960 thì VC xuất hiện và xóa tan mọi hình ảnh đó.
- Thế bây giờ những nơi đó thuộc về ai?
Cô nhún vai trả lời.
- Quân Chính phủ thì kiểm soát vào ban ngày, còn VC thì kiểm soát vào ban đêm. Đây là vùng đất vô chủ thì đúng hơn.
D. Marnin vẫn thường phải đọc những báo cáo về các vụ tai nạn do cơ quan thông tin nội bộ của GVN gửi đến. Theo đó, những vụ tập kích của Việt Cộng vào các lực lượng an ninh của quân Chính phủ vẫn xảy ra hàng ngày, đặc biệt là trên các tuyến đường phụ. Anh nhìn lên con đường trống trải và dài hun hút trước mắt và bắt đầu cảm thấy lo lắng. Cuối cùng họ rẽ sang trái và đi qua một chiếc cổng cũ nát gần như bị phủ kín bởi cây hoa loa kèn. Trên vòm cong của chiếc cổng ấy có ba chữ tiếng Pháp bằng sắt đã han gỉ: “Hòa bình - Yên ổn - Bác ái”
- Ba chữ ấy có ý nghĩa gì vậy? - D. Marnin hỏi.
- Chỉ là sự tự cao tự đại của một ông chủ người Pháp nào đấy đã sống ở đây thôi. Em nghĩ là khi cai trị tới mấy trăm con người vừa mới tham gia vào một cuộc cách mạng không thành công, ông ta đã nghĩ là chỉ khẩu hiệu ấy thôi là có thể khiến những người nông dân chấp nhận sống hòa bình dưới quyền của ông ấy. Nếu đúng như vậy thì ông ta quả là đã sai lầm.
Họ l&aacu đó lại chính là những cái mà họ bảo tôi đấy. Làm sao mà các ông có thể vội vã gửi nó cho tôi, một người đã từng học đến bậc Trung học ở Pháp và những người dân ở đất nước này cũng chưa từng đọc qua những bài viết của James Madison [5] về việc thành lập các đảng phái chính trị? Các đảng phái chính trị sẽ chẳng có nghĩa lý gì ở trong một xã hội gồm toàn những người ủng hộ nho giáo.
Ông ta kết thúc bài diễn văn của mình bằng một động tác vung tay mạnh mẽ, tay phải của ông ta giơ lên quá đầu và quay thành hình tròn cùng với một nụ cười bất định. Giọng ông ta đã líu lại rồi nhưng vẫn còn đôi chút lưu loát, rất nhanh và đầy quyền lực. Ông ta cố gắng đứng dậy nhưng sau đó lại ngồi bệt xuống ghế. Ông Sabo phải chạy tới đỡ lấy đằng sau cánh tay của ông ta để đỡ ông ta dậy, giúp ông ta lê từng bước xuống mấy bậc thang và chui vào trong chiếc xe Limo. Trước khi vào hẳn trong xe, ông Nhu còn áp lòng hai bàn tay mình lên hai bên hàm của ngài Sabo và hôn lên hai bên má ông ấy theo đúng kiểu của người Pháp.
- Tạm biệt ông bạn của tôi, ông bạn thông minh người Do Thái có mái tóc đỏ - ông ta nói - Tôi hy vọng rằng cả hai chúng ta vẫn còn ở đây để đón mừng nãm mới vào năm tới.
[1] Le’on Blum (1872 - 1950): Người đã ba lần nắm cương vị Thủ tướng Pháp trong những năm từ 1936 - 1947, một người gốc Do Thái.
[2] Emmanuel Mounier (1905 -1950): Một triết gia người Pháp, người nổi tiếng trong phong trào những người theo Thuyết nhân cách ở Pháp.
[3] Jean - Paul Sarter (1905 -1980): Một triết gia người Pháp theo phái Hiện sinh, một người đa tài và là một nhân vật lãnh đạo trong trường phái Triết học Pháp thế kỷ 20.
[4] Phố Wall: Nơi có trụ sở của trung râm tài chính lớn nhất nước Mỹ ở thành phố New York.
[5] James Madison (1751 - 1836): Tổng thống thứ 4 của Hoa Kỳ, là người đã có công xây dựng thành công Hệ thống Hiến pháp của Hoa Kỳ trong đó có những điều khoản vẫn còn giữ nguyên giá trị cho đến ngày nay.

Truyện Chương 8 Lời giới thiệu Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 te;i xe đi theo con đường lởm chởm đầy đá và bụi.
- Còn xa nữa không em? - anh hỏi.
- Ồ không còn bao lâu nữa đâu. Anh sợ hỏng xe à?
- Anh chỉ sợ mỗi một chuyện đó là chúng mình chẳng nhìn thấy một cái xe nào khác kể từ khi chúng ta rời đường số 1 đi vào đây.
- Không, sẽ không có ai làm hại chúng ta đâu - Lily nói một cách rất chắc chắn - Mọi người ở đây đều biết em mà.
Đúng lúc ấy, một người đàn ông ngụy trang kín bỗng nhiên xuất hiện ở giữa đường với một tay cầm súng và một tay ra hiệu cho xe dừng lại. D. Marnin ngoan ngoãn dừng xe ngay trước mặt anh ta. Anh ta là một thanh niên người dân tộc thiểu số còn rất trẻ. Anh ta ghé mắt nhìn vào bên trong và khi thấy Lily thì mỉm cười thân thiện và ra hiệu cho họ đi tiếp.
- Ai vậy? - D. Marnin khẽ hỏi.
- Một người lính cũ của ông Xằng, bây giờ anh ta vẫn còn giúp em rất nhiều.
Họ lại đi qua một cái cổng khác nhỏ hơn và đi vào khu vực có hàng rào làm bằng dây thép gai rồi tiến thẳng đến một căn nhà nằm kín đáo dưới những vòm cây. Trong sân sau là năm dãy nhà lớn bằng bê tông rất vững chãi, xa hơn nữa là những vườn cây cao su xanh thẳm. Lily quay sang phía anh và nở một nụ cười rất hạnh phúc.
- Đây là trang trại của em - cô nói đầy tự hào.
- Trang trại gì vậy?
- Chủ yếu là nuôi lợn và gà. Trang trại này là thứ duy nhất mà em được quyền sở hữu - cô vội chữa lại ngay - nói chính xác thì toàn bộ trang trại và đất đai ở đây thuộc quyền sở hữu của Công ty cao su Michelin của người Pháp, nhưng họ đã bỏ chạy từ lâu rồi và em không nghĩ là họ còn muốn quay lại nữa.
Họ ra khỏi xe và Lily dang rộng hai cánh tay giống như một cô bé rồi hít một hơi thật sâu như thể là cô đang được hít thở cái không khí lành lạnh và trong lành trên đỉnh núi An-pơ huyền thoại, chứ không phải là bầu không khí nóng nực và toàn bụi của vùng Đông Nam Á ẩm ướt.
- Nhưng làm thế nào mà em có được khu đất này? -D. Marnin hỏi tiếp.
- Khi ông Michelin đi rồi, chồng em đã chiếm lấy nó... thực ra thì em cũng không biết là làm cách nào nữa. Khi anh ấy chết... đám bạn bè của anh ấy đã có thể lấy luôn cả chỗ này giống như họ đã làm với toàn bộ tài sản của chúng em. Nhưng họ lại không thích cái trang ấp này. Họ nghĩ rằng nó chẳng có giá trị gì hết - nó nằm quá xa Sài Gòn, mà có quá nhiều du kích ở khu vực này. Kể từ đây cho tới khu vực bờ sông toàn là du kích Việt cộng cả. Thế nhưng em yêu thích nó. Mỗi lần đến đây em đều cảm thấy rất hạnh phúc cho dù mọi người vẫn bảo em là thần kinh.
- Anh cũng nghĩ thế.
- Nhưng em đã nói với anh là - mọi người ở đây kể cả du kích Việt cộng đều biết em rồi là gì. Hơn nữa em đối xử với người làm thuê cũng rất thoải mái và em cũng không hề quan tâm đến việc họ ủng hộ phe phái nào trong cái hoàn cảnh này cả. Thêm vào đó, họ còn là những ngưòi bạn trung thành và rất dũng cảm nữa. Họ sẽ giết bất cứ ai nếu dám động đến em. Thôi chúng ta vào nhà đi. Ở đây em chẳng biết VC là ai và họ cũng chẳng quan tâm là em đang làm gì đâu.
Trên bức tường màu tím trước nhà có đắp nổi số năm 1928 ngay trên lối đi vào.
- Trước đây nhà này của ai vậy?
- Có thể là của người đốc công. Nhà của ông chủ nằm ở trên dốc kia cơ. Nó quá to - Cô nhìn xuống dưới chân anh và nói tiếp - trước hết để em lấy cho anh một đôi ủng đã.
Ngôi nhà rất mộc mạc và hơi nhỏ với những xà nhà gồ ghề và những bức tường quét vôi trắng đã bạc màu. Bức tranh Paris in bằng phương pháp khắc nạo đã cũ là vật trang trí duy nhất trong căn nhà này. Vài phút sau, khi quay trở lại cô đã đội trên đầu một chiếc nón lá màu trắng và đi một đôi ủng kiểu Wellington và mang theo một đôi ủng khác cho anh.
- Đây là đôi rộng nhất mà bọn em có. - cô nói rồi đặt chúng xuống gần chân anh ngắm nghía từ bên này sang bên kia rồi phá lên cười - Chúa ơi! Nó vẫn không vừa. Không vừa một tí nào cả.
Cô dừng lại để suy nghĩ rồi cau mày nói tiếp:
- Nhưng mà anh phải đi xem cái trang trại này. Chúng ta có thể làm gì bây giờ nhỉ?
- Đơn giản thôi mà - D. Marnin nói và cúi xuống cởi cả giày lẫn tất ra - trước đây anh vẫn thường đi chân đất đấy.
Và khi cả hai bắt đầu đi bộ quanh khu trang ấp, cô giảng giải cho anh cái cách mà khu trang ấp này đang vận hành.
- Đây là một hệ thống đơn giản nhưng rất hiệu quả - cô gái nói - Chúng em sử dụng các hàng nông sản dư thừa mà em xin được từ Chương trình viện trợ cho nông nghiệp của Chính phủ Mỹ (AIDM). Khi chúng đã đủ cân và đủ lượng Hormones cần thiết chúng em đem thịt lợn và trứng gà bán cho lực lượng Không quân Việt Nam Cộng hòa đóng ở căn cứ Biên hòa. Nó hóa ra đem lại nhiều lợi nhuận hơn chúng em tưởng. Khi bán cho người Mỹ bọn em được lãi gấp hai lần so với lúc trước bán cho quân Chính phủ. Trong chuyện này, ông Bird đã giúp đỡ bọn em rất nhiều. Và cả tướng Donnelly cũng vậy. Gặp được ông ấy quả là một điều kỳ diệu hiếm có. Ông ấy gặp chồng em ở London trong thế chiến lần thứ hai. Ông Donnelly khi ấy đang phục vụ cho tướng Patton còn chồng em đang ở Phòng Tham mưu của tướng De Gaulle.
- Có bao nhiêu người đang làm việc ở đây cho em?
- Khoảng hơn 50 người nếu tính cả vợ con và gia đình những người chuyên cho lợn và gà ăn cũng như thu nhặt trứng. Họ thuộc những người dân tộc ít người mà chúng em quen khi còn ở Công Tum. Họ rất cứng cỏi, gan dạ, không thích đùa cợt và đặc biệt là rất tình cảm. Chính vì thế em không lo sợ những người VC lắm. Em nghĩ là họ biết VC là những ai còn em thì không quan tâm. Họ ở đây, làm việc, sinh sống và xây dựng các mối quan hệ riêng. Còn em, em phải trả tiền cho họ và giúp đỡ họ trong nhiều mối quan hệ với quân Chính phủ. Hơn thế nữa, em nghĩ là VC cũng rất tôn trọng chồng em. Anh ấy có thể đã đánh nhau với họ nhưng anh ấy đã từng chống lại sự xâm lược của người Pháp nữa. Anh ấy vốn là một người ủng hộ đường lối dân tộc mà.
Cô dẫn anh đi một vòng rất nhanh xung quanh cả năm khu trại chăn nuôi, tất cả đều được xây dựng rất vững chãi với mái ngói đỏ tươi, tường bằng xi măng có trụ bê tông rất dầy. Tuy bên ngoài chưa được quét vôi nhưng bên trong đều đã được quét vôi trắng muốt. Khu nhà kho đã được sửa thành nhà nuôi gà đẻ. Chiếc cửa đi vào đây chỉ cao chừng 1,6 m.
- Coi chừng, cẩn thận với cái đầu của anh đấy.
Anh cúi rạp xuống và lom khom đi thẳng vào phía trong. Chuồng gà ở đây được chia thành bốn tầng riêng biệt. Gà nuôi là giống gà Rohde Island có màu lông đỏ, trắng. Trên mỗi cửa chuồng đều có một mảnh gỗ mỏng với những vết phấn các màu như: đỏ, vàng, trắng, xanh nước biển, xanh da trời, vàng da cam và màu tía.
- Những màu phấn kia có ý nghĩ gì vậy? - D. Marnin tò mò hỏi cô.
- Đấy là quy ước riêng của em - cô nói vẻ tự hào -Mỗi mảnh màu phấn đại diện cho ngày trong tuần. Khi những người phụ nữ tới lấy trứng từ các chuồng ra, họ sẽ đánh dấu lên đấy bằng màu phấn tương ứng với ngày hôm đó. Bằng cách này chúng em biết được là lũ gà mái đẻ được bao nhiêu.
- Vậy điều gì sẽ xảy ra nếu con gà nào đó không đẻ được số trứng có đủ các màu trên.
- Nếu cứ ba màu bị mất trong một hoặc hai tuần liên tiếp thì nó sẽ phải vào nồi. Chúng em thích món thịt gà lắm. Em đã bảo với lũ gà này là bây giờ đang có chiến tranh và vì thế chúng nó phải đẻ trứng. Cho dù chúng nó ủng hộ Chính phủ hay VC đi nữa.
Phòng sau chứa toàn những khay nhựa để đựng trứng gà và khoảng một chục bao thức ăn gia cầm loại 50Kg có dòng chữ “Made in USA” và ở góc trong cùng còn có cả một lò ấp trứng gà còn mới đang le lói ánh đèn. Trong phòng mọi thứ rất sạch sẽ và vệ sinh giống như trong tủ của bệnh viện. Mọi đồ đạc đều được làm bằng thép không gỉ và còn rất mới. Lily rất hãnh diện trước lời khen của Marnin, một người chưa bao giờ được đến thăm trang trại của cô như thế này.
Khu nuôi lợn gồm ba dãy nhà ngang rất lớn với các song sắt và những máng đựng thức ăn và rãnh nước thải ở hai phía. Tại đây có khoảng 70 đến 80 con lợn nái trong đó có khoảng gần 20 con lợn nái đang thời kỳ nuôi con. Bèn trong dãy chuồng trại, thức ăn cho lợn được chộn bằng chiếc cối xay do Chương trình viện trợ AIDM của ông Curly Bird cung cấp.
- Curly rất tốt với em - cô gái nhắc lại - Anh ấy là người duy nhất động viên và khuyến khích em tiếp tục công việc ở trang trại này.
Khi D. Marnin hỏi Lily về cách thức điều hành cái trang trại, nơi bán lợn, nguồn thức ăn cho chúng, ai là người chăm sóc và đảm bảo về vệ sinh cũng như phòng chống dịch bệnh, rồi nguồn tiêu thụ có ổn định hay không? Giá cả như thế nào? Tất cả những điều đó dường như quá dễ dàng đối với Lily vì cô trả lời anh một cách rất cụ thể. Khi họ vừa đi hết một vòng thì trời đã ngả về chiều, một quãng thời gian nóng nực nhất trong ngày. Toàn thân anh toát mồ hôi như tắm, hai bàn chân thì bẩn thỉu. Cô bảo cho anh ngồi xuống bậc cửa trước nhà và không quên dặn anh ngồi im ở đấy.
Vài phút sau cô quay trở lại với một xô nước nóng, một xô nước lạnh và một chiếc khăn tắm màu vàng vắt quanh cổ, một bánh xà phòng giặt được kẹp dưới nách bên phải. Bỏ qua mọi phản đối từ phía Marnin, cô quỳ xuống bậc cửa trước mặt anh, sắn quần anh lên tận trên đầu gối. Cô lấy nước gợt hết những bùn bẩn bám trên chân trái của anh rồi nhúng cả bàn chân anh vào thùng nước nóng.
- Ôi, Ôi - Anh kêu toáng lên.
- Chân với cẳng - cô nói và tiếp tục bỏ qua tiếng kêu của anh - Chân gì mà còn to hơn cả cái xô thế này.
Cô phát mạnh vào lòng bàn chân anh đúng bốn lần rồi bắt đầu dùng mảnh xà phòng xoa đều lên khắp bàn chân anh một cách nhẹ nhàng từ phía trong ra phía ngoài, từ trên đầu gối xuống dưới các đầu ngón chân và cả kẽ ngón chân cho đến từng móng chân của anh. Sau đó, cô lại nhúng bàn chân anh vào trong xô nước nóng rồi lại được rửa sạch trong xô nước lạnh, sau đó cô lau khô những giọt nước cuối cùng đang bám trên chân anh bằng chiếc khăn tắm xù xì. Cả công đoạn đó lại được lặp lại một lần nữa với chân phải của anh nhưng lần này, cô không quên cù dưới lòng bàn chân anh để anh buồn giãy nảy lên và phải xin cô dừng lại. Cô cúi xuống trước mặt anh và lau sạch từng móng chân của anh bằng chiếc khăn tắm, qua chiếc cổ áo để hở một phần thân thể cô cứ đập thẳng vào mắt anh mà cô vẫn không hể để ý.
Bữa tối được dọn ra trên những chiếc đĩa sâu lòng và bát to đều làm bằng gốm màu xám - có hình những con chim, những con cá được vẽ theo dạng phác họa rất thô sơ. Cả những chiếc muôi bằng gốm, những đôi đũa màu ngà cũng được vẽ hoặc khắc hình những con rồng màu xanh rất uyển chuyển. Họ ăn Phở, một món mì được làm từ gạo cùng với măng tây và trứng tráng, một đĩa salad thịt gà và uống rượu vang An-giê-ri màu đỏ. Sau bữa ăn, họ cùng nhau nói chuyện về tình hình chính trị với những câu hỏi được đặt ra như: Liệu ông Diệm có chiến thắng không? và Chính phủ Nam Việt Nam có tồn tại mãi như thế hay không?
- Anh không thể nghĩ là họ sẽ không giành chiến thắng, - D. Marnin khẳng định - Washington không thể ngồi yên để Nam Việt Nam xụp đổ được. Đã có những cơn bão tố chính trị ở Mỹ khi họ bị thất bại ở Trung Quốc. Nước Việt Nam rất dài và hẹp ngang, đối mặt ra biển, nơi Hải quân Mỹ dễ dàng kiểm soát mọi hoạt động từ Bắc xuống Nam. Nếu muốn, Chính phủ Mỹ hoàn toàn có đủ khả năng kiểm soát toàn bộ lãnh thổ Việt Nam. Gửi quân đến đất nước này đã là một quyết định hết sức khó khăn cho bất cứ một Tổng thống nào của Mỹ, thế nhưng để cho họ thất bại ở đây sẽ còn khó khăn hơn rất nhiều. Chính phủ Mỹ sẽ không còn một cách nào hết là phải chiến thắng.
- Thế điều gì sẽ xảy ra nếu như Trung Quốc hoặc người Nga vào cuộc ủng hộ phía bên kia?
D. Marnin vẫn luôn tự coi mình là chuyên gia về vấn đề Liên Xô, mà đặc biệt là về Hải quân Xô Viết. Anh đã từng được Hải quân Mỹ đưa đi huấn luyện trong 15 tháng ở Anacostia của Nga nên anh biết rất nhiều về lực lượng Hải quân cũng như rất thành thạo tiếng Nga. Thêm vào đó, anh đã từng phục vụ 5 năm liền với cương vị là sỹ quan tình báo của Hải quân Mỹ. Trong đó có 2 năm anh trực tiếp làm việc trên một biên đội tàu sân bay và 3 năm anh đảm nhiệm cương vị phối hợp với CIA làm công tác nghiên cứu về đất nước và Chính quyền Xô viết mà đặc biệt là những hoạt động xây dựng và phát triển lực lượng Hải quân Xô viết.
- Nhưng liệu Hà Nội có đồng ý với quan điểm đó hay không? Liệu những xích mích giữa Nga và Trung Quốc có tạo điều kiện để Bắc Việt Nam không nghe lời của cả hai nước đồng minh này?
- Ông Hồ Chí Minh luôn hiểu là sẽ không thể làm được gì nếu như không có sự hỗ trợ từ phía Trung Quốc và Liên Xô. Bắc Việt nam không thể tự sản xuất lấy vũ khí, xăng dầu hay nhiên liệu nào cả. Đa số những thứ này đều do Liên Xô viện trợ.
- Theo em thì đấy không phải là cái lý thuyết chính trị mà em biết. - Lily phản đối ngay - Đấy phải là một câu hỏi xuất phát từ thực tế. Nếu em muốn đầu tư nhiều hơn nữa vào mảnh đất này, tất cả những gì em phải làm là cho đào hết những cây cao su ở dưới kia đi vì như thế thì em mới có đất để em xây dựng chuồng trại chứ. Em đang nghĩ đến việc sẽ tiếp tục đầu tư vào đây nhiều hơn nữa có thể là mở rộng việc chãn nuôi gia súc như nuôi bò sữa chẳng hạn. Chỉ hai hay ba năm nữa thôi em sẽ được thừa kế một khoản tiền lớn từ ba và mẹ em. Ở bên Paris, ba em đã yếu lắm rồi nên không thể tiếp tục công việc kinh doanh được nữa. Đây là nơi thích hợp nhất để em đầu tư và cũng có lợi nhuận cao nhất nữa. Nhưng thực ra em cũng vẫn không muốn làm bởi vì như thế có thể là quá mạo hiểm nếu như đất nước này không được ổn định về mặt lâu dài.
- Ông Kennedy chắc chắn sẽ cảm thấy là bắt buộc nếu phải quyết định đưa quân đến Việt Nam để ngăn chặn sự lớn mạnh của những người cộng sản. Và đó cũng sẽ là thách thức đối với tất cả các chính trị gia khác như Rockerfeller, Sedgewick, Goldwater hoặc bất cứ đảng viên Đảng Cộng hòa nào khác mà anh nghĩ là họ có thể lên nắm quyền. Nếu em cảm thấy nghi ngờ về điều đó, em cứ xem bài diễn văn tuyên thệ nhậm chức của ông ấy thì biết.
- Nếu vậy thì người Mỹ rõ ràng biết là họ đang làm cái gì phải không? thế nhưng đó dường như lại không phải là cái cách của mấy ông Chính phủ.
- Chính phủ Mỹ vẫn sẽ phải thuyết phục Chính phủ Nam Việt Nam tăng cường hơn nữa khả năng tác chiến của ARVN. Tới khi đó, bọn anh có thể rút khỏi đất nước này và giành chiến thắng.
- Người Mỹ các anh cứ nghĩ rằng nếu các anh ném đủ tiền của và đủ quân của các anh về phía VC thì các anh sẽ kết thúc cuộc chiến tranh này một cách thắng lợi. Các anh quên mất một điều là cuộc chiến tranh này không phải là chống lại Việt Cộng, về mặt quân sự, ông Hồ Chính Minh sẽ không thể bị đánh bại trừ khi các anh tiến quân ra được miền Bắc. Mà các anh thì không thể làm được điều đó. Ông Diệm hiểu rất rõ điểu này. Nhưng các anh thì không.
- Các cố vấn của anh cho rằng ông Diệm đang cố tình ngăn cản việc ARVN trở thành lực lượng chiến đấu hạng nhất. Họ nói rằng ông ấy sợ phải chấp nhận thiệt hại.
- Ông Diệm tự coi mình phải tham gia vào một cuộc chiến với ông Hồ Chí Minh để giành giật tinh thần của người dân miền Nam. Ông ấy biết rằng ảnh hưởng của ông Hồ Chính Minh ở miền Nam là rất lớn. Chính vì vậy, ông ấy đã tổ chức cuộc chiến này theo cách nhẫn tâm riêng của mình ở ngay trên mảnh đất này để loại bỏ hoàn toàn mọi tư tưởng của ông Hồ Chính Minh. Ông ấy muốn tinh thần của người miền Nam phải thuộc về ông ấy, sau đó sẽ đến lượt tinh thần của người dân miền Bắcệ Vấn đề trước mắt mà ông Diệm lo ngại Bắc Việt kéo quân xuống miền Nam. Thế nhưng ông ấy cũng biết là điểu đó chưa thể xảy ra trong vòng một vài thập kỷ nữa. Chính vì thế, theo quan điểm của ông ấy, chẳng có nghĩa lý gì khi phải đem mạng sống của những binh sĩ dũng cảm nhất của ông ấy để đổi lấy một vài trận thắng nho nhỏ mà chẳng có ý nghĩa gì. Trong khi đó, những chiến dịch an ninh ở cấp địa phương của ông ấy đang thu được hiệu quả lớn hơn rất nhiều lần cho dù nó quá tàn ác với nhiều người.
- Chẳng nhẽ ông ta chờ đợi Washington sẽ tiếp tục ủng hộ ông ta trong vài thập kỷ nữa chắc?
- Ông ấy cho là không cần nhiều đến thế. Ông ấy cũng biết rằng, dù thế nào đi nữa thì trong vòng mấy chục năm qua quân Bắc Việt Nam vẫn thiện chiến hơn quân nam Việt Nam. Nếu như những người Bắc Kỳ có thể là những người chiến binh giỏi thì người Nam Kỳ chỉ có thể trở thành những nông dân giỏi mà thôi. Thêm vào đó, quân đội của ông Diệm lại hoàn toàn do mấy anh chàng hám lợi Nam Kỳ thao túng - tất cả bọn họ đều bị cái túi của cánh ba Tàu mua chuộc hết. Nếu đối đầu với quân đội Bắc Việt thì đây sẽ là một trận đánh giữa một lực lượng rất thiện chiến, có kỷ luật với một đội quân có súng ống thì đi thuê, đi mượn và chỉ biết hết lòng vì các loại tình nhân lớn bé, hay các bể bơi đắt tiền, những xe Mercedes đời mới chứ chẳng biết đến Quốc gia là cái gì cả.
- Tướng Donnelly vẫn nói rằng quân Cộng hòa có thể đánh giỏi như quân Bắc Việt. Và cả Đại tá Gascon cũng nói như vậy.
- Ông Blix là một người tốt còn Gascon chỉ là một thằng cha vô tích sự. Cả hai người bọn họ hiểu biết về đất nước này còn ít hơn cả anh đấy.
- Anh có biết gì đâu. Anh thừa nhận đấy.
- Đó chính là lý do tại sao anh biết nhiều hơn họ. Họ lúc nào cũng nghĩ rằng họ biết tất cả mọi thứ và rồi họ chẳng hiểu gì cả. Với họ tất cả người Việt Nam đều giống nhau hết. Nhưng không phải vậy đâu cứ tin em đi, có sự khác biệt rất lớn đấy. Ở đây bây giờ là thế giới của những kẻ giàu sang. Đa số họ đều lười lao động và vẫn sống hạnh phúc. Họ đều tin là nếu như ngày hôm nay ta ăn một quả soài rồi vứt hạt ra sau vườn thì đến ngày mai sẽ có một cây soài mọc lên đấy. Thế nhưng vẫn có vô số người phải sống cơ cực hơn rất nhiều nhưng rất mạnh mẽ, gan góc, bền bỉ và chịu khó, chịu khổ. Trong suốt nhiều thế kỷ qua, họ luôn phải sống và phải đứng lên chống lại người Trung Quốc và sau đó là người Pháp. Từ nhiều năm nay, họ phải cố gắng giành lại những gì thuộc về họ nhưng đã bị mất từ nhiều thế hệ trước đó. Họ đã đánh đổ được người Pháp là một vấn đề không đơn giản. Sự ảnh hưởng của họ cũng như tinh thần của họ rất kiên định. Thế còn những ngưòi tự cho là mình giàu có thì sao? Họ chưa biết chiến thắng một đội quân nào kể cả người Pháp, họ luôn bị các Hoa Kiều mua chuộc. Anh thử nhìn lên hàng ngũ cao nhất của ARVN mà xem. Họ toàn là những kẻ gia nhập vào Quân đội Pháp để đánh lại người dân của họ chứ họ đã đánh được kẻ thù nào đâu. Những người này đều đã là những ông quan một, quan hai hay những hạ sỹ gì đó trong đội quân của người Pháp. Trong khi đó lúc còn ở Paris, đã mấy lần ông Diệm được người Pháp mời ra khi thì làm Bộ trưởng, lúc thì làm Thủ tướng nhưng ông ấy vẫn từ chối bởi vì những Chính phủ mà ông ấy được mời vào làm việc dù trước hay sau vẫn phải chịu sự điều khiển của Paris.
- Nếu ARVN không thể làm được điều đó, thì có thể Quân đội Mỹ sẽ phải cần đến. Có rất nhiều người Mỹ ở đây nghĩ rằng điều đó là khó tránh khỏi.
- Giấc mộng khủng khiếp đối với ông Diệm chính là trở thành một kẻ tay sai của Washington. Chùng nào ông ấy còn lo ngại điều đó thì Quân đội Mỹ chỉ là phương tiện để ông ấy sử dụng nhằm ngăn chặn cuộc tấn công từ phía Bắc xuống.
D. Marnin đang rất đói nên anh ăn ngấu nghiến hết ngay đĩa salad. Lily rung chiếc chuông nhỏ ở trên bàn và Đình Đình, một cô hầu gái còn rất trẻ mang vào một đĩa pho mát, bánh xốp và hai ly nước lọc. D. Marnin ngước nhìn cô gái và mỉm cười với cô.
Khi cô gái đã ra khỏi phòng, Lily hỏi anh:
- Anh có thích cô bé ấy không? Anh có thấy cô bé ấy hấp dẫn lắm không?
- Tại sao em hỏi anh như vậy?
- Em đang do dự là liệu cô bé ấy có hấp dẫn anh không thôi.
- Nó còn quá trẻ.
- Cho cái gì cơ?
- So với anh.
- Đàn ông Việt Nam luôn đánh giá khả năng hấp dẫn của phụ nữ qua độ tuổi đấy. Nếu chồng em còn sống ở đây, em sẽ không bao giờ cho phép Đình Đình phục vụ bọn em đâu. Anh ta sẽ chạy theo cô ta như một con chó sói đuổi theo con thỏ non vậy.
- Anh thì anh lại thích con thỏ ấy là... những người phụ nữ đứng tuổi hơn.
- Thật thế sao? Chồng em chỉ thích họ lúc còn trẻ thôi. Anh ta là người không thể chữa được. Đấy là cái máu me theo đuổi và chiếm giữ con mồi.
- Đúng là một chiến binh thực thụ. Thế bọn em đã cưới nhau được bao lâu rồi?
- Lâu lắm rồi. Chúng em đính hôn khi em mới 15 tuổi và một năm sau thì làm lễ cưới. Anh ấy già hơn em 28 tuổi. Chúa ơi! Khi ấy em còn trẻ con làm sao. Nhưng nó cũng đã quá muộn rồi. Mà chúng mình phải nghỉ ngơi một lát trước khi lái xe về chứ anh.
- Nghỉ ngơi ư? - anh hỏi một cách đầy hy vọng.
- Đúng rồi, ở đây việc nghỉ trưa đã thành một thông lệ rồi - chỉ khoảng nửa tiếng thôi. Đi nhé.
Cô dẫn anh ra khỏi phòng ăn theo hành lang và sau đó đẩy một cánh cửa vào một buồng ngủ.
- Đây là phòng của anh. Em nghĩ là anh sẽ tìm được tất cả những thứ mà anh cần. Kia là buồng tắm ở ngay cửa bên cạnh. Nếu anh muốn tắm cho sạch hết bụi bẩn từ sáng đến giờ. Anh có thể là người đầu tiên sử dụng cái bình tắm nóng lạnh mới lắp đấy. Lúc nào đến giờ về thì em sẽ gọi anh.
D. Marnin cởi quần áo ngoài và mặc vào một cái áo choàng tắm cụt lủn màu đỏ sau đó leo lên giường. Anh nghĩ là mình nên đi tắm nhưng nghe hình như có tiếng nước chảy nên anh quyết định chờ thêm một lát. Sau đó chừng vài phút, tiếng nước cũng ngừng hẳn. Một cánh cửa mở ra và một bước chân nhẹ nhàng đi ra ngoài hành lang sau đó mất hút trong một phòng gần đó. Cánh cửa của phòng ngủ đối diện chỉ khép hờ một chút. Anh có thể nhìn thấy chân giường ở phòng bên đó. Cô đang nằm trên giường đã buông màn chống muỗi. Anh gõ nhẹ vào cửa
- Đây? Có việc gì thế? - cô hỏi
D. Marnin ngập ngừng đẩy cánh cửa mở ra
- Xin lỗi... anh không có ý làm em thức giấc.
Anh đã lờ mờ nhìn thấy Lily qua chiếc màn chống muỗi. Cô chống khủy tay và rướn người lên và hỏi một cách gay gắt
- Anh muốn gì cơ?
D. Marnin đứng giữa lối đi ngượng ngùng
- Anh không thể ngủ được. Anh đang đi ra ngoài xe để lấy cuốn sách. Rồi anh nghe thấy một giọng nói. Anh nghĩ là em vẫn còn thức.
- À, đó là Antoine.
- Antoine là ai cơ?
- Là bạn trai của em.
D. Marnin không biết phải nói gì hơn, lưỡi của anh cứ ríu lại. Lily phá lên cười rồi vén màn lên và chỉ tay. Trong góc phòng là một cái giá cho chim đậu còn trên đó có một con vẹt rất to màu xám đang giương đôi mắt nhìn D. Marnin một cách chăm chú. D. Marnin cũng cười theo nhưng ngay phút ấy anh lại tập trung vào Lily nhiều hơn. Cô không mặc một thứ gì hết ngoại trừ một tấm vải mỏng màu trắng, cô đang ôm chặt trong cánh tay. Mái tóc cô thả bồng bềnh tự nhiên trên đôi vai để trần. Sững sờ cả người, D. Marnin vẫn đứng lặng đấy mà ngắm nhìn cô.
Nhìn thấy nét mặt như điên dại của Marnin, cô gái rên lên
- Không, David... đó là một sai lầm đấy.
Anh tiến lại phía giường và ôm chặt lấy cô trong tay mình.
- Không, không, anh không được thế! Làm ơn đi! Không được như thế mà!
Lily cố giữ chặt lấy tấm vải che lên cơ thể mình trong khi D. Marnin hôn mạnh lên cổ rồi lên hai vai cô.
- Em chỉ muốn có một người bạn thôi, - cô hồi hộp nói - Thế này là không được đâu. Anh không thấy... Anh có thể ép buộc em.... Nhưng thế là không đúng đâu...
D. Marnin chẳng còn quan tâm đến lời nói của cô nữa. Anh hôn lên môi cô thật nhẹ nhàng rồi càng lúc càng âu yếm hơn. Lúc đầu cô cố gắng chống lại, toàn thân cô gồng lên. Tới lúc đó Antoine xen ngang vào:
- “Ôi! Niềm tin của tôi ơi! Cái đó thật là thú vị”.
Lily bật cười và ngả người xuống dưới gối.
- Cánh cửa - cô khẽ kêu lên - anh ơi! Đóng cửa vào đi.
- “Anh yêu em” - con vẹt Antoine lại kêu oai oái - “Anh rất muốn em”.
 
--!!tach_noi_dung!!--

NHÀ XUẤT BẢN THANH NIÊN - 2011
Nguồn: Đánh máy: hoi_ls từ e-thuvien.com
Được bạn: mọt sách đưa lên
vào ngày: 7 tháng 12 năm 2012

--!!tach_noi_dung!!-- --!!tach_noi_dung!!-- --!!tach_noi_dung!!--