HỒI 21
Một Giấc Mộng Xuân

     ến Phi ngồi ở giữa thuyền, hướng mặt về phía Lưu Dụ đang xoay mái chèo, nhịn không được hỏi: “Lưu huynh phải chăng có chuyện muốn nói. Vì sao lại có bộ dạng trùng trùng tâm sự, ngập ngừng muốn nói lại thôi vậy?”
Lưu Dụ cười khổ: “Bởi vì ta sợ sau khi nói ra, ngươi sẽ trách cứ ta.”
Yến Phi bật cười hỏi: “Phải chăng là chuyện có liên quan đến Tạ Chung Tú?”
Lưu Dụ kinh ngạc gạn hỏi: “Ngươi làm thế nào mà đoán một phát là trúng phóc vậy?”
Yến Phi đáp: “Lúc Tạ Chung Tú quay đầu nhìn ngươi, ta đang ở kế sau nàng, muốn giả vờ không thấy gì cũng không được. Hay lắm! Chuyện giữa ngươi và nàng ấy xảy ra như thế nào?”
Lưu Dụ đành phải thú thực, bèn đáp: “Ta đã một lòng kiềm chế bản thân, nhưng ánh mắt nàng thoáng liếc nhìn ta tối nay, đã phá vỡ hoàn toàn sức phòng ngự của ta. Ài! Ta làm sao có thể nhẫn tâm để nàng giẫm vào vết xe đổ của Đạm Chân, nàng lại còn là cốt nhục của Huyền Soái nữa. Chỉ nhìn trên phương diện này, ta đã không thể bình thản mà tụ thủ bàng quan được rồi.”
Yến Phi nhẹ nhàng hỏi: “Ngươi yêu nàng ấy à?”
Lưu Dụ chán nản đáp: “Ta cũng không rõ, sự tình đến quá đột ngột. Trước khi nàng ta nhào vào lòng ta mà khóc lóc thảm thương, ta cũng chưa từng nghĩ bản thân có thể tính chuyện gì với nàng được. Nhưng vào thời khắc ta ôm lấy nàng, cảm nhận được thân thể của nàng run run rẩy rẩy ở trong lòng ta, ta tự dưng quên đi tất cả. Bắt đầu từ khoảnh khắc đó, ta không cách nào quên được loại tư vị mê người ấy. Nhưng ta vẫn còn có thể khống chế được bản thân mình, thậm chí còn lập thệ với Tống đại ca và Phụng Tam, sẽ không có ý nghĩ không nên có đối với nàng. Thế nhưng ngươi cũng thấy đấy, ánh mắt lúc nàng quay đầu lại nhìn ta ấy, thật khiến người ta não lòng biết bao. Khi đó ta mới có suy nghĩ, đại trượng phu lập thân ở đời, là vì cái gì chứ? Vứt con mẹ nó những gì là cách biệt giàu nghèo, phân biệt dòng dõi sĩ phu áo gấm với thứ dân áo vải. Lưu Dụ ta lần này đến Kiến Khang, là muốn xoay trời chuyển đất. Nếu ngay cả một nữ tử yêu thương mình cũng bảo vệ không nổi, thì còn làm Hoàng đế thế nào nữa đây? Như vậy thì đánh sống đánh chết còn có ý nghĩa gì nữa?”
Yến Phi không ngừng gật đầu, tựa hồ biểu thị đồng ý, đợi gã dứt lời bèn hỏi: “Ngươi định sẽ xử trí thế nào đối với Giang Văn Thanh?”
Lưu Dụ nặng nề thở dài một hơi, đáp: “Ta tuyệt sẽ không phụ nàng ấy đâu.”
Yến Phi mỉm cười: “Những lời ngươi vừa nói là hoàn toàn công bằng hợp lẽ, quyết không phải những ý nghĩ không nên có. Ta hoàn toàn đồng ý. Dám làm dám chịu, mới là hảo hán. Ta có thể hỗ trợ ngươi ở điểm nào?”
Lưu Dụ nói: “Ta muốn tối nay đến gặp mặt nàng một lần, chỉ có ngươi mới có thể giúp ta đột nhập vào Tạ gia, ghé thăm khuê phòng của nàng.”
Yến Phi cười đáp: “Việc ấy chúng ta chỉ cần che mặt che mũi là được, khi bị người phát hiện, thì có thể giả vờ làm đám trộm vặt.”
Lưu Dụ mừng rỡ hô: “Ngươi đáp ứng rồi!”
Yến Phi chăm chú nhìn gã, hai mắt xạ ra cảm tình sâu sắc đáp: “Ta không chỉ vui lòng chu toàn cho việc tốt của ngươi, mà còn cảm thấy cao hứng giùm cho ngươi. Chính như ta vẫn thường nói, con người không thể sống mãi trong oán cừu và hối hận. Ông trời đã từng quá tàn nhẫn bất nhân đối với ngươi, bây giờ cũng nên là lúc bồi thường lại cho ngươi. Nhưng ngươi phải đáp ứng ta một chuyện, bất luận là Văn Thanh hay là Chung Tú, ngươi đều phải có thủy có chung, đem tình yêu của ngươi đối với Đạm Chân chuyển sang bọn họ, khiến bọn họ được hạnh phúc vui sướng.”
Lưu Dụ dứt khoát quả quyết: “Ta tuyệt sẽ không quên những lời nói này của Yến huynh.”
Yến Phi tiếp: “Để ta chèo thuyền cho! Ta phải rút ngắn hành trình đi thuyền, để giúp ngươi có thêm chút thời gian mà gặp mặt giai nhân.”

***

Trác Cuồng Sinh đến bên cạnh Cao Ngạn đang đứng ở dưới đuôi thuyền, cất giọng dọa dẫm: “Còn không quay trở về phòng ngủ, cẩn thận Hướng Vũ Điền lại đột nhiên phi lên từ dưới nước, bấu lấy yết hầu mỏng manh của ngươi.”
Cao Ngạn chán nản đáp: “Ta đang rất đau khổ.”
Trác Cuồng Sinh lựa lời khuyên nhủ: “Đau khổ thì quay vào trong phòng mà đau khổ! Mặc dù tuyết đã ngừng rơi, nhưng vẫn có gió lạnh liên miên từng đợt. Ngươi xem trên sàn thuyền ngoại trừ ngươi ra, có còn người nào khác nữa đâu? Cứ đứng ngoài hóng gió vậy thử xem làm thế nào bồi tiếp được Tiểu Bạch Nhạn của ngươi vui đùa đủ ba ngày ba đêm? Theo ta quay lại nào!”
Cao Ngạn thở dài: “Ngươi làm sao hiểu được ta? Ngươi cứ tự mình quay về đi! Ta chịu không nổi tự nhiên sẽ phải quay trở vào trong khoang.”
Trác Cuồng Sinh giận dữ nói: “Ta không hiểu ngươi? Ngươi có nhiều điều khó hiểu nhỉ? Mẹ nó chứ! Cái tên tiểu tử ngươi khẳng định là từ sau khi hiểu chuyện đời, đã phát điên mẹ nó rồi. Trước kia thì ăn chơi đàng điếm, rượu chè be bét, bây giờ lại phát cuồng vì Tiểu Bạch Nhạn.”
Cao Ngạn cười khổ: “Đã bảo là ngươi không hiểu được ta mà. Nghĩ lại mà xem, ta trước đây tối tối giết thời gian tại thanh lâu, thật ra là bất đắc dĩ phải làm vậy, bởi vì chưa tìm được tình yêu chân chính. Nói đến cuộc sống khi đó, thật sự là buồn chán tột độ. Không phải như ngươi thấy ta hàng đêm ca hát, trái ôm phải ấp, mà kỳ thực ta cảm thấy cô độc vô cùng, chỉ hy vọng có thể truy cầu được điều gì đó mới mẻ, bổ khuyết vào chỗ thiếu hụt trong lòng. Bây giờ ta rốt cuộc đã tìm được tình yêu thực sự, đã lạc vào vùng đất này, ngươi bảo ta đêm nay làm sao có thể chợp mắt được đây?”
Trác Cuồng Sinh đang muốn thuyết giảng cho gã một bài, thì có giọng nói vang lên.
Một huynh đệ Hoang nhân sắc mặt đầy vẻ mừng rỡ chạy tới, lớn tiếng reo lên: “Tiểu Bạch Nhạn có lệnh, cho triệu kiến Cao thiếu gia.”
Cao Ngạn tức thì vui sướng như điên, vút đi như một cơn gió, bỏ lại Trác Cuồng Sinh và vị huynh đệ Hoang nhân nọ đưa mắt nhìn nhau ái ngại, không biết bực mình hay tức cười bây giờ.

***

Hai bóng đen, từ bức tường phía đông dọc sông vụt phi thân đột nhập vào Tạ gia, tiếp đó tung mình mấy cái, vượt qua đầu hai con chó dữ gác đêm, hạ xuống nóc buồng của một sảnh riêng biệt tại Đông viên.
Hai vị khách không mời này, chính là Yến Phi và Lưu Dụ, toàn thân đều mặc hắc y dạ hành, còn che kín diện mạo, chỉ để lộ ra đôi mắt.
Lưu Dụ nhìn đám phòng xá liên miên xa gần, hít sâu vào ngực một hơi khí lạnh rồi hỏi: “Làm thế nào để tìm thấy nàng?”
Yến Phi trầm ngâm đáp: “Năm đó khi ta dưỡng thương ở Tạ gia, trú ngụ ở phòng tân khách tại Bắc viện. Mà Bắc viện cũng là chỗ ở của gia tướng và người dưới, đương nhiên không thích hợp làm khuê phòng của Tạ Chung Tú, có thể suy xét là ở trong phạm vi loại trừ. Ở giữa là Tứ Quý viên chỗ có Vong Quan hiên, có lẽ là chỗ Tạ gia dành để nghỉ ngơi ngắm cảnh. Như vậy chỉ còn lại Nam viện chỗ chúng ta đang đứng và Đông viện. Hai viện này đều ở gần sông Tần Hoài, cảnh quan cũng tươi đẹp nhất. Nếu như ta là phong lưu danh sĩ giống như Tạ An, Tạ Huyền, cũng sẽ chọn một trong hai viện này làm chỗ ở.”
Lưu Dụ nói: “Ngươi tựa hồ đã bỏ quên Tây viện.”
Yến Phi đáp: “Bắc viện và Tây viện luận cảnh sắc còn xa mới hơn được hai viện Đông và Nam, khẳng định sẽ không phải là chỗ trú ngụ của Tạ An, Tạ Huyền. Trong giới thế gia đại tộc, những chuyện loại này là phải tỉ mỉ kỹ lưỡng, một chút cũng không thể cẩu thả được. Ha! Ta đã nhớ ra rồi! Lần đầu tiên ta gặp An công, là ở Vọng Hoài các tại Đông viện. Như vậy có thể thấy Tạ An có lẽ sống tại Đông viện, Tạ Diễm là con của Tạ An, cũng nên sống ở trong viện này.”
Lưu Dụ hỏi: “Nói như vậy, chỗ ở của Chung Tú phải chăng nhiều cơ hội là đặt ở trong Nam viện?”
Yến Phi cười khổ: “Sợ rằng chuyện đó chỉ có trời mới biết được, thực hối hận đã không thỉnh Tống đại ca đi cùng. Ài! Ngươi cũng biết là ta chỉ nói đùa thôi mà! Ý!”
Lưu Dụ khẩn trương hỏi: “Ngươi nghĩ ra cái gì à?”
Yến Phi lộ ra thần tình hồi tưởng, đáp: “Ta nhớ ra rồi! Lần đầu tiên ta nhìn thấy Tạ Chung Tú, là ở trên hành lang chín khúc uốn lượn nối liền Đông viện và Bắc viện. Lúc ấy nàng và bằng hữu vừa từ bên ngoài trở về, khẳng định nàng đang quay trở lại Đông viện. Suy luận như vậy, thì nàng có lẽ phải ở tại Đông viện, cũng chính là viện mà chúng ta đang đứng bây giờ.”
Lưu Dụ đưa mắt nhìn xa gần xung quanh, chán nản nói: “Chỉ là Đông viện thôi đã hơn trăm tòa nhà chỗ nhiều chỗ ít, cao cao thấp thấp, làm thế nào mới có thể tìm ra được bây giờ?”
Yến Phi mỉm cười: “Nếu ta không phải đã biết rõ tường tận về ngươi, tuyệt sẽ đoán không ra ngươi lại là thám tử xuất sắc nhất của Bắc Phủ binh. Nếu không tại sao lại nói ra những lời ngoài nghề như vậy.”
Lưu Dụ bối rối đáp: “Ta là người trong cuộc nên mê muội. Đúng! Ba người có địa vị nhất ở Tạ gia lúc ấy là Tạ An, Tạ Thạch và Tạ Huyền. Nếu như Tạ An, Tạ Huyền đều ở tại Đông viện, thì Tạ Thạch có lẽ sẽ ở tại Nam viện. Mà chỗ ở của Tạ An, Tạ Huyền khẳng định phải là hai khu có quy mô hoành tráng nhất, có cảnh quan đẹp nhất. Như vậy địa điểm khuê phòng của Chung Tú đã quá là rõ ràng rồi.”
Yến Phi quan sát bốn phía, chỉ vào một khu tổ hợp lâm viên gần sông, nói: “Đó chính là tổ hợp kiến trúc của Vọng Hoài các, có lẽ hiện giờ là chỗ ở của Tạ Diễm, Tạ Hỗn.”
Lại chỉ vào khu vực sát cạnh, tiếp: “Khu phía này thì thế nào? Chỉ có khu lầu các này là khả dĩ có vẻ đẹp tương xứng thôi.”
Lưu Dụ nặng nề thở dài một hơi: “Thực không ngờ tìm một người ở Tạ gia lại trắc trở tốn công sức đến vậy. Tuy chỗ này vẫn có hơn mười khu nhà, nhưng dù thế nào thì so với việc phải tra tìm khắp toàn phủ vẫn tốt hơn nhiều. Làm phiền lão ca huynh canh chừng cho tiểu đệ, đệ phải tiến hành trò chơi truy tìm giai nhân đây!”
Yến Phi nói: “Ngươi có diệu pháp nào để tìm người? Ngàn vạn lần đừng có tìm nhầm khuê phòng của một vị tiểu thư nào khác đấy nhé.”
Lưu Dụ trong lòng đã có chủ định đáp: “Bằng vào cái mũi tuy không hơn được Phương tổng nhưng vẫn đủ thính của ta. May mà ta và nàng đã từng gần gũi.”
Yến Phi cười nói: “Chúng ta đi thôi!”
Hai người nhẹ nhàng trượt xuống từ nóc nhà, triển khai thân pháp, vụt biến đi về phía lâu phòng mục tiêu.

***

“Vào đi!”
Cao Ngạn mở cửa mà lòng nơm nớp lo sợ, bởi vì Doãn Thanh Nhã dùng phương thức loại này đón tiếp gã, căn bản khiến gã không có cách nào để dò đoán được.
Doãn Thanh Nhã nhẹ nhàng nói: “Còn không lăn vào đi?”
Cao Ngạn trấn tĩnh trở lại, vội vàng khép cửa, vênh váo tiến vào, bước thẳng tới trước mặt Doãn Thanh Nhã đang ngồi bên cửa sổ, vươn tay nắm lấy hai bên tay vịn của chiếc ghế tựa nàng đang ngồi, không kìm lòng nổi khuất phục: “Ta đến rồi đây!”
Doãn Thanh Nhã nhấc tay ôm hai bên má ngọc, mắt đẹp trợn lên gắt: “Ngươi muốn làm gì hả? Phải chăng muốn ăn đòn?”
Cao Ngạn ở vị trí cách nàng không đến nửa thước, cùng nàng bốn mắt nhìn nhau. Hít vào khí vị mê người của nàng, mọi thứ bi ai khổ não đều sớm bay biến hết, cảm thấy cái gì cũng đều đáng cả, vui mừng nở gan nở ruột đáp: “Ta cái gì cùng đều không muốn, chỉ muốn cùng Nhã nhi từ nay về sau sẽ vĩnh viễn không bao giờ chia lìa, mọi ngày đều khiến Nhã nhi khoái khoái lạc lạc.”
Doãn Thanh Nhã không vui rít khẽ: “Tiểu tử người thật đến chết tính nết vẫn không thay đổi. Nếu ngươi còn không mau cút xéo sang ngồi xuống một bên, bổn cô nương sẽ lập tức quẳng ngươi ra ngoài cửa.”
Cao Ngạn xoay người một cái, quay vòng lại mà dời đi, lại xoay mình thêm cái nữa, dùng tư thế mà gã cho là đẹp nhất để ngồi xuống một chiếc ghế cách nàng một cái bàn nhỏ, ha ha cười nói: “Cái này gọi là đại trượng phu biết co biết duỗi, lúc thời cơ chưa chín muồi, thì tạm thời thoái lui.”
Doãn Thanh Nhã yêu kiều cười nói: “Biết co biết duỗi cái gì, toàn là nói quàng nói xiên.”
Cao Ngạn hi hi cười khì đáp: “Duỗi ấy là lúc đứng, còn co là lúc ngồi. Vừa rồi ta duỗi, bây giờ ta co, còn không phải biết co biết duỗi thì là cái gì?”
Doãn Thanh Nhã tức thì nghẹn họng giận dữ nói: “Tiểu tử chết bầm! Ngoại trừ mồm mép trơn như bôi mỡ ra, thì ngươi còn có bản lĩnh gì nữa chứ?”
Cao Ngạn ngang ngạnh đáp: “Hùng biện trơn tru không vấp váp, đó là một loại tài năng lớn. Nhớ năm xưa thời Xuân Thu Chiến Quốc, những vị thuộc trường phái tung hoành* như Tô Tần, Trương Nghi, đều bằng ba tấc lưỡi trơn tru như bôi mỡ, mà đoạt được công danh phú quý, lưu danh sử sách. Cao Ngạn ta bắt chước vậy mà đoạt được trái tim của Nhã nhi. Bởi vì ta biết rõ, trong thiên hạ chỉ có mỗi mình ta mới có thể chọc ghẹo cho nàng vui vẻ, những kẻ khác đều không thể làm được.”
Doãn Thanh Nhã cáu bẳn nói: “Đầu và miệng đều là của ngươi, ngươi thích nghĩ thế nào, muốn nói thế nào, cũng chỉ là suy nghĩ một phía của riêng ngươi mà thôi. Ta thực là hết cách với ngươi rồi. Được rồi! Tạm nhân lúc ta còn có chút nhẫn nại, hãy kể cho ta hay Biên Hoang tập có gì đặc biệt khiến người ta vui thích?”
Cao Ngạn trong lòng mừng rỡ, thầm nghĩ như vậy chẳng lẽ còn không phải tiếp nhận những lời khinh bạc gã nói, mà sẽ không hở một tí là động võ. Cảm giác loại này giống như là bay bổng trên chín tầng mây, được khoái lạc tựa như thần tiên vậy, nói làu làu như thể đang đếm của quý trong nhà: “Biên Hoang tập có mười địa điểm có thể cho phép người ta ngày thì trốn trong nhà đêm mới ra vui chơi, ban ngày chúng ta có thể cùng ngủ, buổi tối mới ra ngoài hoạt động…”
Doãn Thanh Nhã giận dữ cắt lời gã: “Ai cùng ngủ với ngươi?”
Cao Ngạn cười thầm: “Cùng ngủ với ngủ cùng một chỗ là có sự khác biệt, để ta giải thích cho nàng nghe…”
Doãn Thanh Nhã bịt chặt lỗ tai, má ửng hồng nói: “Ta không muốn nghe.”
Sau một hồi lâu không nghe thấy tiếng của Cao Ngạn, quay đầu lại, thấy Cao Ngạn đang ngây người ngơ ngẩn nhìn nàng chăm chú, bèn hạ tay xuống, hậm hực nói: “Tiểu tử chết bầm! Có gì hay mà nhìn chứ?”
Cao Ngạn nuốt nước bọt trong miệng, khó khăn đáp: “Nhã nhi quả là đẹp mê người.”
Doãn Thanh Nhã làm biểu tình “Trời ạ!” rồi thở dài: “Ngươi làm ơn quy củ chút có được không?”
Cao Ngạn dè dặt hỏi: “Ta có thể hỏi Nhã nhi một vấn đề được không?”
Doãn Thanh Nhã đề phòng hỏi lại: “Vấn đề gì?”
Cao Ngạn đáp: “Lần trước lúc chúng ta chia tay ở Biên Hoang tập, nàng không phải đã hỏi qua câu ‘Nhã nhi có điểm gì hay’ này rồi mà? Nàng còn nhớ chứ?”
Doãn Thanh Nhã hai bên má ửng hồng, khiến nàng càng thêm vẻ kiều diễm nhu thuận. Khi Cao Ngạn vẫn còn chưa hiểu rõ là chuyện gì, thì nàng đã sớm tóm lấy ngực gã lôi ra khỏi ghế, quẳng ra ngoài cửa.

***

Lưu Dụ rốt cuộc cũng tìm được Tạ Chung Tú, nhưng không phải là ngửi được khí vị của nàng, mà là nghe thấy thanh âm của nàng.
Chỗ thanh âm truyền lại là trên một tòa nhà lầu hai tầng. Trên lầu vẫn lập lòe ánh đèn yếu ớt, Tạ Chung Tú đang phân phó tì nữ đi ngủ, xem ra nàng đã chuẩn bị lên giường đi ngủ.
Phòng thủ tại khu vực này đặc biệt nghiêm mật. Ngoại trừ bọn hộ viện dắt chó dữ đi tuần ra, còn có hai chốt canh ngầm. Đối với thám tử mà nói, đau đầu nhất chính là chốt canh ngầm. Bởi vì đối phương tĩnh phục ở chỗ tối, khiến người khó có thể phát giác ra được. Địch trong tối ta ngoài sáng, rất dễ bị bại lộ hình tích. Nhưng đương nhiên vẫn khó có thể làm khó dễ hạng cao thủ hàng đầu như Yến Phi. Toàn nhờ chàng nhắc nhở, Lưu Dụ mới có thể thành công lẩn vào trong bụi hoa cạnh bên tiểu lâu.
Yến Phi nhẹ nhàng như quỷ mị lướt đến bên cạnh gã, thấp giọng nói: “Trên lầu chỉ có mỗi mình nàng thôi. Ngươi đột nhập vào từ cửa sổ phía Nam, thì có thể giấu được tai mắt cả trạm gác, quan trọng nhất là không để nàng hiểu lầm mà thất thanh kêu lên.”
Lại chui vào cây đại thụ ở đằng sau cách đó hai trượng, nói: “Ta sẽ ẩn mình trên cây, lúc rời khỏi thì phải nhìn theo chỉ thị của ta.”
Lưu Dụ gật đầu biểu thị đã hiểu. Tiếp đó Yến Phi hiện ra vẻ mặt chăm chú tập trung toàn bộ tinh thần, hiển thị đang lưu ý động tĩnh bốn phía chung quanh. Lưu Dụ cảm thấy tim mình đang đập như điên, thấp tha thấp thỏm, cũng không biết là vì cái gì, mà khẩn trương đến bải hoải. Gã đang thầm mắng bản thân vô dụng thì Yến Phi quát khẽ: “Đi!”
Lưu Dụ lướt vụt đi như một làn khói, vòng đến một mặt của tiểu lâu, đằng thân bay lên, bám phập vào của sổ phía Nam.
Ánh đèn vụt tắt.
Lưu Dụ trong lòng khen tuyệt, mở toang cửa sổ khép hở, vô thanh vô tức tiến vào. Mùi hương như lan như ly bay vào trong mũi gã, không cần phải nói cũng biết quần áo và đồ dùng trên giường đều được ướp qua hương liệu. Đây còn là lần đầu tiên gã tự ý đột nhập vào phòng ngủ của khuê nữ, cảm giác loại này thật khó hình dung đến cực điểm, giống như đang muốn mạo phạm vào cấm địa thần thánh bất khả xâm phạm.
Tầng trên của tiểu lâu được phân cách làm hai bên bởi một bức mành trúc, ở giữa chỗ gã đang đứng có bày một chiếc giường nhỏ, bốn góc chăng rủ xuống màn thêu nhiều màu. Một bóng hình đẹp đẽ xinh tươi, đang yêu kiều bước tới bức mành trúc từ phía bên kia.
Lưu Dụ trong lòng dấy l&e!!!15560_20.htm!!! Đã xem 74559 lần.

Người dịch: damma
Nguồn: Tàng Thư viện
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 3 tháng 6 năm 2015

Kỷ Thiên Thiên hỏi: “Có phải hắn đã phản bội Diêu Trường không?”
Mộ Dung Thùy lắc đầu đáp: “Tiểu tử này rất biết đạo lý nước đục thả câu, lợi dụng lúc Diêu Trường đang lún sâu trong xung đột cùng Phù Đăng khó tách mình ra được, bèn nuốt gọn tám ngàn thớt chiến mã do người Nhu Nhiên dâng tặng Diêu Trường. Hắn lại còn tụ quân ba vạn tập kích lúc nhạc trượng của hắn không có ở đấy, thu nạp và tổ chức lại quân đội của nhạc trượng, tự xưng là Đại Hạ Thiên Vương, phong đại ca Hữu Địa Đại làm thừa tướng, nhị ca Lực Sĩ Đề làm đại tướng quân, Sất Can A Lợi làm ngự sử đại phu, đệ A Lợi La làm Chinh Nam tướng quân, thiếu chút nữa đã làm Diêu Trường tức chết. Đến lúc này Diêu Trường mới hiểu được bản thân đã nuôi hổ gây họa, bằng không Hách Liên Bột Bột làm sao có thể có được cơ hội chuyển mình. Hạng người này nàng nói thử xem có đúng là loại bỉ ổi vô liêm sỉ hay không?”
Kỷ Thiên Thiên gật đầu hưởng ứng, thầm nghĩ phải mau chóng kể hết lại cho Yến Phi hay, để chàng thông báo lại cho Thác Bạt Khuê, đề phòng Hách Liên Bột Bột bất ngờ tập kích.

***

Vị trí của Tư Mã Nguyên Hiển đã được nhường lại cho Lý Thục Trang, còn hắn ngồi xuống bên cạnh Yến Phi, biểu lộ rõ rệt địa vị được tôn sùng của Lý Thục Trang tại Kiến Khang. Lý Thục Trang khéo léo tươi cười rạng rỡ, ân cần hướng tới bốn người mà kính rượu từng người một, sau đó nói: “Yến công tử có biết bản thân ngài đã thành người được các cô nương ở Tần Hoài mong ngóng ước ao được phục dịch nhất hiện giờ hay không?”
Lưu Dụ cùng Đồ Phụng Tam đưa mắt nhìn nhau, đều mắng thầm Lý Thục Trang liên tiếp nhiều lần lặp đi lặp lại, rêu rao về chủ đề này, chính vì muốn thổi bùng lên lòng đố kỵ của Tư Mã Nguyên Hiển. Nàng ta nói có vẻ rất thật tình, khiến người khác không cách nào xoi mói bắt bẻ được. Nhưng vấn đề dạng này khó tiếp nhận nhất chính là nó quá thật, khiến người ta không thể coi là những lời phóng đại hay nịnh nọt tâng bốc mà cười xòa cho qua chuyện.
Sách lược của nàng ta đối với một Tư Mã Nguyên Hiển mới trải đời ngày trước khẳng định sẽ có tác dụng nhất định. Nhưng điều quan tâm nhất của Tư Mã Nguyên Hiển hiện giờ chính là thịnh suy của Tư Mã hoàng triều, nên sẽ không để những lời này trong lòng, huống chi hắn lại rất sùng bái Yến Phi.
Quả nhiên Tư Mã Nguyên Hiển cười nói: “Chúng ta cũng được thơm lây. Ta lăn lộn đã nhiều năm tại sông Tần Hoài, nhưng quang cảnh được toàn bộ các cô nương xô đẩy nhau nghênh đón ở bến đò thì quả là ta mới được thấy lần đầu.”
Lý Thục Trang ngoài mặt không lộ ra thần sắc dao động xúc cảm gì, nồng nàn liếc nhìn Yến Phi một cái, rồi lại cúi đầu tựa như muốn che giấu nỗi khó xử bẽn lẽn ở trong lòng. Lại một lần nữa bằng đôi mắt phượng lẳng lơ thanh tú mà thế gian không có nam nhân nào có thể chống cự lại được, tình tứ nhìn Yến Phi một cái, dịu dàng hỏi: “Không biết Yến công tử sẽ lưu lại ở Kiến Khang bao lâu?”
Tư Mã Nguyên Hiển vui vẻ cười nói: “Thục Trang nếu muốn giành tình cảm của Yến công tử chúng ta, thì phải thể hiện chút tài nghệ, khiến cho Yến công tử đêm nay cam tâm tình nguyện ở lại không rời Hoài Nguyệt lâu nửa bước.”
Lý Thục Trang thất vọng gạn hỏi: “Ngày mai Yến công tử đã phải rời khỏi Kiến Khang rồi ư?”
Yến Phi thong dong đáp: “Yến mỗ có việc quan trọng phải làm, nên khó có thể nán lại lâu.”
Lý Thục Trang giận dỗi hỏi: “Chuyện gì có thể khiến công tử đến đi vội vã như vậy?”
Lưu Dụ cùng Đồ Phụng Tam thầm kêu không ổn, đang muốn trả lời thay, thì Tư Mã Nguyên Hiển đã sớm hơn một bước mà đáp lời: “Yến huynh sáng mai phải vội tới Thái Hồ, cùng ‘Thiên Sư’ Tôn Ân quyết một trận sinh tử, trận chiến này sẽ là một trường quyết chiến lưu truyền thiên cổ.”
Lý Thục Trang ngây người ngơ ngẩn, nâng chén nói: “Nô gia chỉ có thể kính Yến công tử một chén ở tại đây, chúc Yến công tử sau khi chém chết ác hòa thượng Trúc Pháp Khánh, lại có thể hàng phục yêu đạo.”
Yến Phi đành phải nâng chén hồi đáp.
Lưu Dụ và Đồ Phụng Tam tuy biết đã bị Lý Thục Trang thăm dò được tin tức tình báo, nhưng đều không thật sự lo lắng. Bởi vì bằng vào khả năng của Yến Phi, căn bản không sợ nàng ta giở bất kỳ thủ đoạn gì.
Chỉ có điều bọn họ đều cảm thấy Lý Thục Trang không mời mà đến, lại mang theo hàm ý phá hoại cùng thị uy, đúng là lai giả bất thiện, thiện giả bất lai*.
Nàng ta vì sao lại ngu xuẩn như vậy?

***

Con thuyền nhỏ do Tống Bị Phong điều khiển rời khỏi bến đò Hoài Nguyệt lâu, lại đưa Yến Phi, Lưu Dụ và Đồ Phụng Tam quay trở về Thanh Khê tiểu trúc.
Yến Phi đứng tại mũi thuyền, gió sông mang theo cái lạnh ghê người, thổi áo quần của chàng tung bay phấp phới, tựa như thiên thần đang cưỡi gió vờn mây. Lưu Đồ hai người ngồi ở khoảng giữa của con thuyền. Chiếc thuyền nhỏ này dài hai trượng rộng bốn thước, đủ chỗ cho tám người ngồi.
Tống Bi Phong cười nói: “Món ăn của Hoài Nguyệt lâu rất nổi tiếng ở Kiến Khang. Tư Mã Nguyên Hiển khẳng định đã chiêu đãi các ngươi những món đặc sắc nhất của Hoài Nguyệt lâu rồi.”
Lưu Dụ nói: “Ta lại nghĩ rằng được vài món cơm canh đạm bạc đã là thỏa mãn lắm rồi…”
Đồ Phụng Tam cắt lời: “Nữ nhân đó mới là món ngon lành nhất, trong lời lại còn ngầm ẩn dao găm, rõ ràng là không để chúng ta vào mắt. Chỉ tiếc là không có thời gian để tính toán với thị, bằng không ta sẽ khiến thị minh bạch hậu quả dám đắc tội với chúng ta.”
Tống Bi Phong ngạc nhiên hỏi: “Lý Thục Trang không ngờ lại chủ động đến gây chuyện với các ngươi ư?”
Yến Phi im lặng không nói, tự chìm đắm trong thế giới của riêng mình.
Lưu Dụ vốn định nói cho chàng hay những chuyện có liên quan tới Lý Thục Trang, nhưng thấy chàng nghe đến tên của Lý Thục Trang mà vẫn không hề có phản ứng gì, bèn xua đi những suy nghĩ trong đầu, gạn hỏi Đồ Phụng Tam: “Chúng ta khi nào thì rời đi?”
Đồ Phụng Tam kiên quyết nói như chém đinh chặt sắt: “Hoàng hôn ngày mai thì rời đi, ta càng nghĩ càng cảm thấy không ổn. Ôi! Cuộc sống ở nơi đây quá thư thái dễ chịu, ta có chút không quen.”
Tống Bi Phong cau mày nói: “Hoang nhân huynh đệ của chúng ta, hôm nay mới tới được một đoàn năm trăm người, không cần chúng ta chiếu cố sắp xếp sao?”
Chuyện Lưu Dụ đang nghĩ đến trong lòng lại là một chuyện khác, chính đang do dự không quyết, liệu gã có nên bí mật đến gặp mặt Tạ Chung Tú hay không? Trong lòng gã thực sự có sự thôi thúc rất muốn được biết rõ tâm ý của nàng, được hướng tới nàng mà lập ra lời thề vĩnh viễn không bao giờ thay đổi của một nam tử hán đại trượng phu. Nhớ tới nàng, trong lòng tựa như bùng lên một luồng lửa cháy bỏng.
Muốn gặp Tạ Chung Tú, ắt phải tiến hành trước khi khởi hành đi ra tiền tuyến, lại phải có sự trợ giúp của Tống Bi Phong mới được, nhưng việc ấy làm sao thành được đây? Tống Bi Phong không những sẽ cực lực phản đối, mà còn thất vọng về gã, đến mức phát sinh phản cảm.
Ài! Nếu như bản thân sau khi có được trái tim của nàng, lại mất mạng trên chiến trường, đối với nàng sẽ là một chuyện tàn nhẫn biết bao? Bản thân có lẽ nên thông minh một chút, đợi khi có được thành tựu mới thổ lộ tình yêu với nàng, lúc ấy muốn thuyết phục Tống Bi Phong cũng sẽ dễ dàng hơn chút ít.
Giọng nói của Đồ Phụng Tam truyền vào tai gã, hỏi: “Lưu gia có ý kiến gì không?”
Lưu Dụ căn bản không hiểu được Đồ Phụng Tam và Tống Bi Phong đang nói chuyện gì, thấy hai người đều chăm chú nhìn mình, đành hàm hồ đáp: “Tất cả những gì Đồ huynh sắp xếp đều ổn cả.”
Đồ Phụng Tam phá lên cười khanh khách: “Ngươi đang suy nghĩ chuyện gì vậy? Bộ dạng lơ đễnh, mặt mày ngơ ngác như thả hồn tận đẩu tận đâu vậy? Ta đang hỏi ý kiến của ngươi, xem ngày mai nên đi bằng đường bộ hay đường thủy? Nếu đi bằng đường thủy, ắt phải phiền Lưu gia ngươi mượn Tư Mã Nguyên Hiển một chiến thuyền có tính năng siêu việt, có thể chịu được sóng to nơi biển lớn, vạn nhất có đụng độ thuyền của Thiên Sư quân, thì vẫn có thể có sức chiến đấu.”
Lưu Dụ cảm thấy ái ngại, thầm nghĩ cái này gọi là có tật giật mình, vội vàng phục hồi lại tinh thần, nói: “Trước tiên phải làm rõ một chuyện, từ giờ trở đi chúng ta liệu có nên bỏ qua không lý tới Lưu Lao Chi nữa hay không? Nói đến cùng thì trên danh nghĩa hắn vẫn là thượng cấp trực tiếp của ta.”
Đồ Phụng Tam hai mắt lấp loáng tinh quang, trầm giọng: “Đây gọi là hắn mới bảo làm một, thì ngươi đã làm tới mười lăm, với hắn còn có thể nói thượng cấp gì nữa. Chỉ cần chúng ta có thể đánh bại Thiên Sư quân, thì sẽ có thể ngang vai ngang vế cùng hắn, Tư Mã Đạo Tử lại càng hết lòng chống lưng cho ngươi. Chuyện quan trọng nhất lúc này là đánh Thiên Sư quân một trận tan tác tơi bời tựa nước chảy hoa trôi, tất cả những chuyện khác đều không cần để ý. Cũng chỉ có ráng hết sức mình, chúng ta mới có thể có được tiền đồ tươi sáng, bằng không thì đừng mong nhắc đến chuyện gì nữa.”