Chương 10
Buổi câu cá đêm của ông Đạt và ông Vương

     ơm nước xong, ông Đạt đánh xe Toyota sang nhà ông giám đốc rủ đi câu cá. Hai ông lớn nhất xưởng đã làm lành với nhau từ chiều. Các nhân viên giúp việc mừng rỡ vì họ sẽ được hưởng một bầu không khí nhẹ nhàng thoải mái hơn trong những ngày làm việc sắp tới.
Khi bốn đứa trẻ được cứu tỉnh dậy, Xạo đã rú lên biểu lộ vui mừng vì còn sống:
- Các anh đến kịp lúc quá. Tụi em đã ngờ đến hành động lão Đạt nhưng không chống đỡ kịp.
Vị chỉ huy sung sướng:
- Các anh theo dõi, bám sát xe hắn từ lúc rời khỏi xưởng thế mà thằng cha cũng còn chối được. Các anh có thể bắt nó ngay lúc đó nhưng không cần, để 2 giờ đêm nay tóm trọn ổ.
Tiểu Phụng loan báo:
- Những chữ Thái Lan trên con cá bướm chỉ nơi hẹn đêm nay của chúng: Suối Kinh, nơi giáp ranh với biên giới Lào. Các anh có biết Suối Kinh không?
- Biết chứ. Chúng đừng hòng thoát khỏi lưới an ninh kỳ này. Chúng khôn lắm khi chọn Suối Kinh sát biên giới, nhưng ta sẽ phối hợp với Cảnh sát Quốc Gia bạn để hành động. Cám ơn em Tiểu Phụng.
- Anh đừng khen, em xấu hổ lắm. Em chỉ mong các anh tìm lại được giáo sư Vũ Anh thôi.
- Em không đáng trách và theo tin riêng của bọn anh... chính bên trong thùng gỗ hai em Dũng và Luân đã trông thấy là giáo sư Vũ Anh.
- Chúng nhốt chú Vũ Anh để làm gì? Dũng nóng nảy.
- Anh không biết nhưng chắc chắn là ông vẫn còn sống, sống để sẽ tiếp tục phát minh cho thế giới được hạnh phúc no ấm.
Vợ con ông Đạt và ông Vương đã rời khỏi nhà trên một xe Toyota Microbus 15 phút trước hai ông chồng. Ông Vương dặn tài xế lái đi đâu không rõ rồi chính tay ông cầm lái, lên xe đưa ông Đạt và những dụng cụ đi câu hướng thẳng về vùng hoang vu. Có một người thợ ngã nón chào, hai ông lớn vui vẻ đáp lời:
- Chúng tôi đi câu cá gần đây thôi. Phải đêm cá mới lên.
Ai nghe câu này cũng thắc mắc: câu cá ban đêm? Mới nghe nói đến lần đầu trong đời. Giới ngư phủ thì không lạ những loài cá ăn đêm nên ông Mạnh bảo vợ:
- Hồi còn ngoài Nha Trang theo mành tôi biết. Cá ăn đêm rất nhiều. Nhưng... câu cá thể thao mà chịu khó đi đêm hôm thì có lẽ ở Việt Nam chỉ có hai ông này.
Phụng mua biếu hai ông bà rất nhiều vải vóc, đồ ăn hồi chiều nên hai ông bà vui lòng cho Luân đi theo ba bạn ngay. Chúng nói là vào tận sóc xa thăm một người bạn cùng lớp ở đây với Luân, mai về. Không thể nói là đến suối Kinh vây bắt bọn gian vì lý do bảo mật.
Y-Shroc mang theo cả con sóc xám. Những nhân viên an ninh bố trí chặt chẽ nhưng vô cùng tự nhiên ở quanh khu vực suối từ trưa. Mặt trời xuống thấp rồi lặn mất sau đỉnh núi xa. Bóng tối bắt đầu phủ chụp toàn thể núi rừng. Dòng suối vẫn lách tách theo một điệu nhạc riêng của nó.
Thời gian từ từ trôi. Màng lưới cũng từ từ khép lại. Ông Cò đã gởi từ Sở Cảnh sát Trung ương một số ống nhòm hồng ngoại tuyến nhìn được trong đêm tăng cường phương tiện cho cơ quan địa phương. Họ có thể nhìn thấy bọn gian mà chúng sẽ không thấy họ. Một kẻ sáng và một người mù trong bóng tối.
Chiếc Toyota đến suối Kinh lúc 9 giờ tối. Hai ông Vương và Đạt, xuống xe, mở “cốp” lấy dụng cụ cắm lều, đun nước và sửa soạn cần câu máy thả vào lòng suối. Một bếp lửa đơn sơ dựng gần lều, mỗi khi có cá họ nướng nhậu ngay.
Hình như cả hai không dùng rượu mạnh. Bia mang theo được uống cầm chừng. Có tiếng ông Đạt ngáp:
- Tôi ngủ trước, anh Vương nhé. 12 giờ anh gọi tôi dậy và đến phiên anh ngủ.
- Yên chí.
Ông Vương lấy khẩu súng săn, kéo quy lát lên đạn vào nòng rồi ngồi im lặng trước cửa lều. Ông cũng rút túi lấy một ống nhòm nhỏ xíu đưa lên mắt quan sát chung quanh. Viên chỉ huy giật mình:
- Bọn chúng cũng có ống nhòm hồng ngoại tuyến. Nguy hiểm quá.
Lập tức các nhân viên bố trí được lệnh cẩn thận và kín đáo siết chặt thêm vòng vây. Muỗi bay vo ve châm chích nhức nhối. Tiểu Phụng lấy bình thuốc chống côn trùng bôi lên mặt mũi chân tay, và truyền đi cho mọi người xài.
- Con gái có khác. Tiểu Phụng chu đáo quá. Dũng khen.
Phụng trả lời:
- Dũng nhát muỗi thì có, các anh cảnh sát đến đây trước mình mà có bận tâm vì muỗi đâu. Các anh ấy chịu đựng quen rồi.
- Y-Shroc cũng không cần dùng thuốc. Muỗi gặp Y-Shroc sẽ bay lảng tránh mà.
Không để ý những lời ngạo mạn của Xạo, Y-Shroc lẳng lặng đưa tay với lấy bình thuốc, miệng nói cụt ngủn:
- Có thuốc vẫn hơn.
Đúng nữa đêm bầu trời lấm tấm sao mờ và thưa. Gió đêm lành lạnh. Tiểu Phụng cảm thấy buồn ngủ, mơ hồ cảm giác đang nằm trong lòng mẹ và... không có mặt cha. Ông Vương vào trong lều, lay gọi bạn rồi ông Đạt gà gật bước ra cửa tiếp lấy khẩu súng. Ông ta không được tận tâm như ông Vương, chẳng thèm động đến ống nhòm làm mọi người mừng muốn chết.
1 giờ...1 giờ 30... rồi 2 giờ thiếu 10. Ông Vương được giục dậy luôn, cả hai thu lều, cuốn cần câu xếp gọn vào thùng xe Toyota. Họ sẵn sàng rời bỏ nơi này. Các nhân viên an ninh báo động theo lúc nghe từ xa, tiếng máy xe hơi nổ dòn, hai đèn “code” từ từ tiến gần, chớp tắt 2 lần.
Xe Toyota cũng mở đèn “code” chớp tắt đáp lễ bốn lần. Máy xe rồ lớn, từ xa mới đến nhảy xuống 6 người lực lưỡng, hai tên trong bọn khiêng một thùng cây dài và nặng: chiếc thùng Dũng và Xạo đã trông thấy hôm qua.
Những đèn rọi bố trí bí mật khắp nơi bỗng đồng loạt bật sáng làm chói mắt những kẻ gian. Còi cảnh sát lanh lảnh huýt vang rất xa trong đêm trường tịch mịch vùng suối hoang vu. Súng trường và súng lục nhất loạt lên cò lắc rắc kèm tiếng hô dõng dạc:
- Giơ tay lên tất cả. Các anh bị bao vây rồi... Kháng cự là chết.
Tám cặp còng sáng loáng khóa lại trong một giây đồng hồ kết liễu cuộc đời ngang dọc của những tay chọc trời khuấy nước. Con sóc làm việc ngay nhưng không đem kết quả: Người ta không xác định được tên thứ hai đột nhập vào biệt thự Lúa Vàng cùng với ông Vương bắt cóc giáo sư Vũ Anh. Thế nghĩa là có ít nhất một tên đã thoát khỏi màng lưới cảnh sát lần này.
Một cách vội vã, chiếc thùng gỗ bị cậy ra bằng xà beng: Giáo sư Vũ Anh nằm bất động như chết giữa một đống chai lọ đựng thuốc bỏ ngổn ngang. Tất cả sách vở, tài liệu của giáo sư mất đi được lót dưới đáy thùng. Và Tiểu Phụng còn bới lấy lên được một chai thuốc nhỏ xíu rất lạ:
- Sở Phân chất sẽ cho biết kết quả về dược chất này. À, sẵn có xe “Hồng thập tự” đây để chở giáo sư về tỉnh ngay.
Chiếc xe mới đến chính là cái Toyota 2.600 cứu thương tối tân, bánh dầy 30cm, cái xe mẫu cho xưởng ráp. Ông Vương cười buồn:
- Chúng tôi thay xe dọc đường nên cái Toyota đến đây.
- Chiếc xe kia là Traction đen số EK 10009 phải không?
- Tôi... tôi không còn gì nói thêm nữa.
Những chiếc xe jeep và 2 Toyota lầm lủi rời Suối Kinh trong đêm tối.