Chương 8
Con rệp của chú Minh

     iểu Phụng đứng hóng gió bên khuôn cửa sổ. Gió hơi lạnh nhưng có thấm gì với hai ba lần áo len của Phụng. Hoàng hôn đổ xuống vùng núi đồi đỏ au màu máu. Phong cảnh đẹp một cách man rợ và tàn bạo.
Con sóc ngoan ngoãn nằm lim dim mắt nhưng buồn ngủ trong tay Phụng. Y-Shroc không xích nó bao giờ và nó cũng chẳng hề làm phiền ai. Lúc buồn thì nhí nhảnh chuyền cây leo cành một mình, rồi trở vào nhà phóng lên mặt bàn, đầu tủ cao nằm ngủ hay... vờ ngủ. Y-Shroc bắt nó từ lúc mới lọt lòng mẹ trong rừng, đem về Sài Gòn nuôi làm bạn cho đỡ buồn những ngày đầu tiên xa quê hương. Thấm thoát đã gần năm.
Những dòng chữ Thái Lan trên con chim phụng bạc làm con bé phân vân mãi:
“Món hàng bí mật sẽ được đưa đến tối mai. Báo động khẩn cấp để bảo vệ vì quan trọng số 1. Giờ hẹn 2 giờ đêm mai. Hết”
Món hàng ấy là gì? Những thuốc ngủ đặc chế của giáo sư Vũ Anh?... hay chính là giáo sư? Khó đoán quá. Xạo, Dũng và Y-Shroc cũng đành chịu thua không đoán được.
Xạo bỗng gợi chuyện:
- Phụng có biết trong thùng gỗ nặng nề kia có chứa những gì? Ít ra Phụng còn biết hơn tụi tôi... vì đã từng biết cách thức họ làm việc mà.
- Họ câm như hến. Chỉ mở miệng những lúc tối cần phải phát biểu ý bằng lời nói. Hai tên Thái Lan thường xuyên đến gặp Phụng bao giờ cũng... chỉ để truyền lệnh chứ đâu phải để tâm sự, theo ý Phụng chính hai tên này cũng không biết mặt cấp chỉ huy cao hơn.
Dũng nhanh nhẹn:
- Phải rồi. Cứ xem cách họ liên lạc bằng tín vật là đủ biết. Chúng làm việc phi pháp phải bảo mật để tránh... trường hợp bị cảnh sát túm trọn ổ.
Tiểu Phụng mắt sáng ngời:
- Phụng phải nắm trọn ổ bọn chúng để chuộc lại lỗi lầm giáo sư Vũ Anh bị bắt cóc. Vả chăng... không chừng má Phụng bị chính bọn chúng giết chết.
- Hoan hô Tiểu Phụng.
Có tiếng huýt sáo ngoài đường. Xạo tung tăng:
- Hình như bạn tao đó Dũng. Đi ra tao giới thiệu cho, thằng nhỏ ở nhà ông Đạt đó mà.
- Ừ thì đi.
Tiểu Phụng cúi đầu đi ra sân sau. Đất rộng, người thưa nên ở vùng cao nguyên mỗi nhà đều có sân, vườn mênh mông. Y-Shroc không biết nghĩ gì, nhìn theo Phụng gần khuất bóng vội vàng theo sau.
Y-Shroc thấy mắt hoa lên. Một bóng đen từ xó tối nhảy ra, chập chờn nhanh như ma không nhìn rõ kịp, chộp lấy Tiểu Phụng mang đi. Con bé dẫy dụa ú ớ không ra hơi. Có tiếng chim rừng rúc một hồi dài nghe rất lạ tai. Quen với cảnh sắc thiên nhiên lâu ngày, Y-Shroc biết ngay không phải tiếng chim. Mà là tiếng người nhái giả làm chim. Tên đang hành động vội rúc đáp lại.
Rất bình tĩnh, Y-Shroc nhảy tới ba bước, chộp lấy một cây gậy dài, đầu có móc dùng hái trái trong vườn nhà thằng Xạo, giáng luôn vào đầu kẻ địch. Hắn gục xuống, Tiểu Phụng ngã nằm dài trên mặt đất. Y-Shroc hét to:
- Dũng ơi! Xạo ơi! Lại đây mau.
Tên bị đập vùng lên gượng chạy. Dũng và Xạo vừa đến, Y-Shroc chỉ theo hướng bọn gian vừa chạy cho bạn đuổi theo nhưng không kịp. Xạo vừa thở vừa trách:
- Chúng nó có xe gắn máy... mà Y-Shroc sao mày không đuổi theo chúng?
- Bỏ Tiểu Phụng ở đây một mình à? Nếu chúng còn đồng đảng nữa phục ở lại thì chỉ việc ra tay lần nữa là xong.
Dũng khen:
- Hôm nay thằng Y-Shroc không những có sức mạnh mà còn có đầu óc.
- Ở với thằng Xạo lâu ngày, tao cũng phải khôn ra. Đi với bụt mặc áo cà sa, đi với ma mặc áo giấy.
Xạo lắc đầu le lưỡi:
- Thằng mọi này đối đáp ghê quá. Mày ở đây thêm tuần lễ nữa là trở thành sư phụ của tao.
Dũng đã đỡ Tiểu Phụng ngồi lên trên một rễ cây khá lớn. Con bé chỉ một phen hoảng sợ thôi chứ không sao cả. Dũng tính toán:
- Phụng này, bọn chúng đã biết Tiểu Phụng ở đây?
- Làm sao che được mắt thế gian. Hình như... chú Minh muốn cho Phụng xuất hiện úp mở gây bối rối cho bọn chúng. Dũng ạ. Vì thật tình tụi mình có thể giấu được những tên gian không quanh khu vực hạn chế của Xưởng Ráp Xe Toyota này? Dũng nghĩ lại xem.
Y-Shroc đang rủ Xạo kéo tay. Xạo biết nó mạnh, kéo không lại nhưng bị khích ức quá, nhận lời. Hai đứa nằm dài trên mặt đất, vẽ hai vòng tròn nhỏ trên cát ấn định giới hạn vị trí cùi chõ.
Một, hai, ba... Xạo đếm và nó kéo trước nhưng cánh tay Y-Shroc vẫn trơ như đúc bằng đá xanh. Nó sợ quá, dùng cả hai tay kéo trì với sức nặng của thân hình... ốm tong teo của nó. Dũng phản đối dùm Y-Shroc:
- Đâu có được. Thằng Xạo ăn gian.
Y-Shroc bình tĩnh:
- Chấp nó mà. Ăn thua gì. Chuẩn bị nghe Xạo. Bây giờ đến lượt tao.
Cả hai tay Xạo bẹp dí xuống đất. Y-Shroc đắc thắng, vẻ hí hửng của nó làm Dũng bật cười?
- Để hôm nào tao kéo tay cho mày thắng cười toát miệng nghe Y-Shroc. Thôi tụi mình làm ồn quá, ra rửa tay chân rồi đi ngủ.
Những ống luồng lớn dẫn nước cạn khô. Dũng rủ:
- Ra suối đi tụi bây.
Xạo ngại quá:
- Mày không nhớ đến... tên gian phi ban nãy sao?
- Mày sợ hả? Đêm nào trước khi đi ngủ mình không ra suối rửa. Mang bình theo hứng nước uống nữa nghe.
Bốn đứa trẻ đi chậm chạp hướng về con suối. Gần bên bờ cát phẳng bỗng nước quẫy mạnh lạ lùng. Mặt nổi sóng lăn tăn với những đường rẽ ngang rẽ dọc. Y-Shroc nhìn kỹ rồi la lên:
- Đừng rửa chân tụi bây ơi! Có cá dữ!
Xạo trả thù:
- Mày học được thói xạo của tao rồi? Đâu cá dữ đâu?
Y-Shroc chỉ nhưng cả bọn không thấy gì ngoài những vệt nước quái gở kia.
- Cá lội chìm dưới nước. Ở sóc tao đã có lần một người bị... các rỉa hết thịt lòi xương ống chân trắng hếu. Tụi bây không tin... thử coi.
Chẳng có đứa nào dám thử. Trăng âm u soi mặt nước những con thoi bạc dài bằng ngó tay trẻ con, lấp lánh rất đẹp. Những đôi cánh dài, dịu nhĩu như cánh bướm sặc sỡ, vài cục u nhỏ và nổi lên trên lưng. Dũng trợn mắt:
- Thứ cá trong aquarium nhà ông Đạt đấy. Tao để ý biết ngay. Này Xạo, có phải con suối này từ xưa vẫn có loài cá này không?
- Đâu có. Tao ở đây lâu lắm, từ lúc xưởng ráp xe chưa thành lập, tao biết rõ lắm. Ông Đạt phải mua giống cá này từ bên Mã Lai về nuôi làm cảnh, chăm chút, hàng ngày bắt thằng bạn tao đào giun, hớt quăng nuôi chúng mà.
- Vậy là cá đó từ nhà ông Đạt ra đây. Nhưng chúng có công dụng gì?
Xạo quay sang hỏi Y-Shroc:
- Mày biết không?
- Không.
- Vậy bây giờ phải thử.
Một con chuột chù hôi hám lấp ló ở đầu hang. Y-Shroc nhanh như chớp chụp dính con vật thả xuống suối. Con chuột lội qua, đàn cá bướm bao quanh.
Chít, chít, chít... con chuột không ngớt kêu lên đau đớn rồi chìm luôn xuống dòng suối. Xạo, Y-Shroc bẻ cây đập xuống nước đuổi đàn cá đi rồi khều xác con chuột đưa vào bờ. Những con cá lì lợm này chỉ hơi lảng ra xa một chút rồi trở lại ngay. Mắt chúng đỏ au dữ tợn. Tiểu Phụng nhìn thấy rùng mình.
Xác con chuột đen kịt da thịt khi vạch phần lông thưa bên ngoài ra. Những cục u trên lưng con cá có kèm theo những ngòi chích nọc rất độc, có lẽ có khả năng làm chết một con người trong vài phút. Ai đã thả cá này ở khúc suối sau nhà thằng Xạo đây? Chỉ biết rằng những con cá ấy được nuôi trong bồn kính nhà ông Đạt.
Đêm hôm ấy cả bốn đứa trẻ cảm thấy khó ngủ. Thao thức nhiều nhất là Tiểu Phụng.

*

Một thằng bé con chừng 7, 8 tuổi tờ mờ sáng gõ cửa nhà ông Mạnh. Bà ra hỏi, nó bảo:
- Cháu muốn gặp anh Dũng.
Và nó rút túi lấy một hộp nhựa cứng, bọc giấy cẩn thận bên ngoài trao cho Dũng.
- Anh Dũng, quà của ông Minh đấy.
Dũng nhận ngay, vào nhà tìm chổ kín đáo mở ra xem: bò chậm chạp tức cười trong hộp là một con rệp màu xanh, hai hàng chân đỏ tím rất ngộ. Quan trọng hơn hết là một tờ giấy mỏng được gài trong lần giấy bao, nguệch ngoạc nét chữ Hoàng Minh:
“Dũng mến,
Chú dặn cháu cách sử dụng con rệp này. Con rệp thuộc loài đánh hơi thính đặc biệt, giống như loài rệp vẫn được Quân Đội Hoa Kỳ sử dụng trước đây trong những cuộc hành quân diệt địch. Nó có khả năng phát giác hơi của người quen, chú nhấn mạnh người quen, trong khoảng cách 50 thước tây. Chú đã tập cho nó ngửi hơi của mảnh tétoron bị rách, tang vật vụ bắt cóc giáo sư Vũ Anh. Đó không phải mảnh áo của giáo sư đâu, mà là của một tên gian phi đó. Khi nào thấy nó sục sạo, hai râu dựng đứng lên là con rệp đã khám phá được người ‘quen’, cháu nhớ lấy.
Thơ này chú gởi theo hệ thống riêng để bảo mật. Cháu chuyển lời chú hỏi thăm đến Y-Shroc, Tiểu Phụng và nhất là Xạo. Chú vẫn mạnh.
Chú.
Minh”
Một con cá lạ đêm hôm qua vẫn thản nhiên bơi lội trong bình nước suối bốn đưa trẻ đã đem về. Con cá vô cùng lộng lẫy nhưng cũng độc kinh hồn. Nếu không nhờ kinh nghiệm đường rừng của Y-Shroc có lẽ thế nào cũng có đứa bỏ mạng bên bờ suối. Nghĩ lại hú hồn.
Hôm nay là một ngày quan trọng. Hay đúng hơn đêm hôm nay là một đêm quan trọng. Dũng đánh thức Tiểu Phụng, Xạo và Y-Shroc cho đọc bức thư của chú Minh rồi châu đầu bàn tính.
- Bây giờ việc cần nhất là phải đo cho bằng được kích thước bánh xe của chiếc Toyota 2.600 cứu thương. Làm thế nào lọt được vào trong garage để xe mẫu bây giờ?
- Cứ đến hãng rồi liệu sau. Tiểu Phụng nói. Không chừng có yếu tố bất ngờ giúp ta thành công,
Nhưng chẳng có yếu tố bất ngờ nào cả. Garage của xưởng đóng kín cửa sắt lại, bên trong bật đèn sáng choang giữa ban ngày, có tiếng sơn xì phun ra dưới áp lực hơi ép. Bọn họ định giở trò gì đây mà, sơn xe lại? Xe mới tinh hảo, sáng láng như gương soi mặt mà.
Xạo lộn ra, định hỏi chuyện moi bí mật của garage chứa xe mẫu của xưởng với anh thợ thì bắt gặp cặp mắt gườm gườm dữ tợn vội rút lui. Dũng và Y-Shroc cũng nhận xét được rằng hình như anh ta đang canh gác cửa garage vì anh không làm gì cả, chỉ đốt thuốc hút hết điếu này tiếp nối điếu kia.
Tiểu Phụng lẳng lặng quan sát trong sân trống. Sân không đậu một xe hơi nào và cũng không có ngã rẽ ngang cho xe hơi khu xưởng bên kia vào đậu nữa. Chỉ có một đường đi thẳng từ đường vào garage. Và chiếc xe duy nhất đang đậu bên trong garage ấy là xe mẫu.
Đêm hôm qua không mưa nhưng sân sạch sáng bóng như chùi. Ai đã ra lệnh cọ sân đúng lúc, xóa tất cả những vết bánh của chiếc xe cứu thương? Điều này chứng tỏ bọn gian được huấn luyện kỹ lưỡng.
Nơi góc sân còn một khoảng cọ dối... lờ mờ dấu vết bánh xe rất lớn ngang chừng 30 cm. Phụng suýt chút nữa đã la lên mừng rỡ: bánh xe để lại những vết đơn, gai nhỏ không phải loại vận tải. Vậy là xe du lịch. Xe có bánh rộng khác thường, loại xe Toyota 2.600 tối tân mới sang đây... có một chiếc để làm mẫu, chiếc xe của bệnh viện Phúc Kiến chú Minh đã nói.
Phụng ngoắc tay vẫy ba bạn trai trơ ra đường phố, Nó cười rất tươi:
- Không cần phải xem tận mắt chiếc Toyota mẫu nữa, các bạn ạ. Vì khi xe de vào garage, đã để lại những vệt bánh ngang đúng 30 cm.
- Phải báo chú Minh ngay.
Và Dũng được lệnh của Minh:
- Tiếp tục theo dõi ông Đạt và những người khả nghi trong xưởng đến 2 giờ đêm nay.