Chương 11

Annie không dừng lại để cân nhắc hành động điên khùng của mình - hay xét đến hậu quả do hành động điên khùng mang lại - mà cứ tiếp tục đi theo Wayne Dalton mãi cho đến tận Skelgate Lane, con đường hẹp có tường cao hai bên chạy lên phía Bắc, đến ngay trước trường Reeth.
Trước đây khoảng 1 giờ, sau khi đã nhờ Winsome Jackman và Kevin Templeton làm việc thay cô một lát, cô đỗ xe ở đường chợ Bắc đối diện với khách sạn Fox and Hounds, rồi theo Dalton xuống khu Quãng trường chợ, nơi gã đỗ xe. Sau đó, cô theo gã đến Reeth xa khoảng nửa giờ đi xe, và công việc còn lại đều êm thấm.
Mặc dù hôm ấy trời rất đẹp, thuận tiện cho việc đi bộ, nhưng có ít xe khác đậu trên khu rải sỏi ở ngoài các tiệm buôn, còn trên bãi cỏ thì không có chiếc nào hết. Annie thấy một người ăn mặc có vẻ như thể đi dạo chơi. Vài đám mây che mất bầu trời mùa đông xanh ngắt, thỉnh thoảng chúng bay ngang qua che khuất mặt trời, nhưng nhiệt độ khoảng 10 độ và gió thổi rất nhẹ.
Con đường Skelgate Lane cỏ mọc tràn lan, nhiều chỗ toàn đá và bùn sau những trận mưa vừa qua. Khi cô mang giày đi bộ vào, cô nghĩ nếu mang đôi ủng không thấm nước thì chắc thích hợp hơn, rồi khi cô lội qua những đám bùn không thể tránh được, cô nghe tiếng giày kêu xoàm xoạp, cô đã nghĩ đến sự tiện lợi của đôi ủng không thấm nước ấy.
Nhưng cô lại nghĩ cô đang làm cái quái gì thế này? Cô tự hỏi như thế sau khi đã đi được nửa dặm. Công việc điều tra vụ án của Emily Riddle đang tiến hành ráo riết, mà cô là nhân viên điều tra, và công việc đang ở bước đầu quan trọng, thế mà cô lại giao cho hai thám tử coi sóc, còn mình thì đi ra ngoài để giải quyết chuyện riêng tư cũ, hay là làm những việc vô bổ, anh hùng rơm. Tư cách của cô đã phạm đến lương tâm nghề nghiệp, cô lại thấy chính nghề nghiệp của cô là lý do khiến cô hành động. Đối với Dalton cô cảm thấy phải giải quyết cho nhanh mới được, vì nó làm cho cô thiếu tập trung vào công việc quá nhiều.
Cô mặc áo quần như người đi ngao du vô định, chiếc áo khoác có mũ trùm đầu, quần jean đen bó sát vào bít tất bằng len xám, giày đi bộ cứng cáp, đầu đội mũ và tay cầm gậy bằng cây tần bì. Cô không mang ba lô, mà cũng không đeo cặp nhựa đựng bản đồ của sở đo đạc quanh cổ. Nhưng, cô mang theo cuốn sách nhỏ chỉ dẫn đường đi bộ ở địa phương, và khi cô dừng lại để tra cứu một lát, cô thấy được hướng mà Dalton sẽ đi. Họ đã đi được năm dặm rưỡi trên đoạn đường tương đối dễ đi, con đường chạy dọc triền thung lũng trên sông Swale, rồi đi xuống và ngược lui theo dòng sông để đến Grinton, đến nơi gã sẽ ăn trưa. Cô tìm một chỗ thuận lợi làm nơi chạm trán với gã, cô nhận thấy tốt nhất là đợi cho đến khi họ quay về lại trên cầu treo gần Reeth. Ở đây họ ở gần ngã xác chết để đến Grinton.
Cô có hai cách phải chọn: hoặc là đi thẳng đến cầu treo, đợi đấy khoảng hai giờ nữa thì gã sẽ đi qua, hoặc là đi theo gã cách xa một đoạn. Cô quyết định chọn phương án thứ hai, một phần vì trên đường đi có thể có nhiều đường rẽ. Vùng thung lũng này chằng chịt hàng trăm con đường đi bộ, sách hướng dẫn không ghi. Ví dụ gã rẽ sang con đường ở Calver Hill đi đến Arkengarthdale để đi theo lộ trình khác, hay là gã đi tiếp theo trên triền cao của thung lũng để đến Gunnerside, mặc dù đi như thế này sẽ xa hơn để về Grinton rất nhiều - cầm chắc về kịp ăn tối chứ không thể ăn trưa kịp.
Ngoài ra, cho dù cô chỉ đi cách gã 10 mét thôi, chắc gã cũng không nhận ra cô, không vì nhờ cái mũ và cái áo có mũ trùm đầu, mà còn vì gã không ngờ sẽ gặp lại cô.
Annie thường ngạc nhiên là người ta đi hàng dặm trong vùng thung lũng Dales đẹp tuyệt vời này mà không gặp một ai hết, ngay cả mùa hè. Vào mùa đông, người ta lại còn ít cơ hội để gặp phải ai nữa. Sau khi ra khỏi đường Skelgate Lane để vào vùng đầm lầy rộng bao la, đi dọc theo con đường đắp cao, cô gặp một toán nhỏ khách ngao du, có lẽ là một câu lạc bộ, đang đi ngược chiều. Người nào khi đi qua trước mặt cô cũng lễ phép chào hỏi cô. Sau đó cô không thấy ai nữa ngoài Dalton, đi phía trước cô khoảng nửa dặm hay xa hơn một chút, gã mặc cái áo choàng có mũ trùm đầu màu đỏ. Nhờ thế cô rất dễ thấy gã.
Sách hướng dẫn đi du lịch khuyên cô dừng lại để thưởng thức cảnh đẹp ở Fremington Edge nằm ở phía Nam, và ở Harkerside nằm ở phía bên kia thung lũng, nhưng cô chỉ thỉnh thoảng mới nhìn bóng những đám mây lướt trên những sườn đồi màu hung, trên sườn đồi có những bức tường xây bằng đá không có hồ vữa với kiểu cách khác nhau - nơi này xây theo kiểu có hình cái bình sữa, nơi khác xây theo kiểu giống cái tách trà - Annie không định tâm để ngắm cảnh.
Thế nhưng, ở đây khi đi trên cao nhìn xuống thung lũng ở phía dưới, cô đâm ra nhớ đến những chuyến đi chơi núi đá ở vùng St. Ives với bố khi cô còn nhỏ. Ông thường chỉ cho cô thấy những nơi có thể làm mẫu để vẽ, ông phân tích hình thể, cấu trúc, màu sắc của phong cảnh, ông thường dừng lại để loay hoay vẽ phác thảo vào cuốn sổ ông mang theo, mắt và trí hoà điệu với mấy ngón tay. Những lúc như thế hình như cô không có mặt ở đấy, cô không còn hiện hữu trước mắt ông nữa.
Bây giờ chỉ còn thiếu cảnh sóng vỗ vào bờ và chim mòng kêu the thé mà thôi. Nhưng lại có thỏ rừng nhảy qua những bụi cây thạch nam là là trên mặt đất và gà gô xuất hiện kiếm mồi. Khi đi trên sườn thung lũng, thời tiết bỗng trở nên khó chịu vài phút, ngọn gió tây thổi mạnh tới và khi ở chỗ cao trống vắng, ngọn gió mạnh như cơn bão thổi vào cô một lát. Cô phải chồm người tới trước để cản gió mà đi, thỉnh thoảng ngước mắt nhìn để xem cái áo choàng đỏ cách bao xa.
Khi cô đi xuống dốc để vào làng Healaugh, mưa gió đã hết, và khi cô đi qua những con đường yên tĩnh, cô có cảm giác như đang ở trong mùa hè. Một người đàn ông mặc áo khoác trắng bán thịt, rau cho dân làng sau chiếc xe tải nhỏ. Mọi người đều ngừng tay để nhìn cô đi qua. Không ai cười hay nói một tiếng; họ nhìn thôi. Thái độ cư xử thật kỳ lạ. Họ không tỏ ra thân thiện chút nào, mà lại còn có vẻ cao ngạo, thậm chí còn có vẻ như người đi đưa đám ma, như thể họ nói cho cô biết rằng nơi này không phải là của cô, không bao giờ là của cô hết, mà cô chỉ là khách qua đường và cô phải lo mà đi.
Cô phải đi thôi.
Qua khỏi làng một đoạn ngắn, cô rẽ sang con đường băng qua cánh đồng để đến bờ sông. Cô thấy chiếc áo choàng đỏ của Dalton lúc ẩn lúc hiện giữa hàng cây tống quán sủi trụi lá ở phía trước, hàng cây chạy dài cả vùng Swale. Những chồi non có hình khối bám vào cành cây trông như những miếng sôcôla màu nâu.
Càng đến gần nơi, Annie càng thấy bồn chồn, bối rối. Cô không sợ gã dùng sức mạnh thể xác, nhưng cứ nghĩ đến chuyện Dalton đến Eastvale, và nghĩ đến chuyện cũ, là lòng cô lại bất an, không bình tĩnh như thường ngày. Tóm lại, cô không biết nói gì với gã. Cô sẽ nói gì với tên đàn ông đã tòng phạm vào việc hiếp dâm mình, một kẻ mà chắc thế nào cũng hiếp cô nếu cô không vùng ra được tay hắn để chạy trốn? Gã sẽ phản ứng ra sao nhỉ? Cô nghĩ đây là quyết định không hay ho gì. Bây giờ còn dễ để cho cô rẽ qua phía trái ở cầu treo và đi về lại Reeth nơi cô để xe trên khu rãi sỏi bên cạnh bãi cỏ, và quên chuyện này đi, lái xe về làm việc lại.
Nhưng cô vẫn đi tiếp.
Đây chỉ là chiếc cầu nhỏ. Đứng trên cầu, người ta nhìn thấy dòng sông uốn quanh trong đồng cỏ, nơi bò đang gặm cỏ. Tuy nhiên, vì là cầu treo thực sự, nên khi cô bước lên tấm ván cầu, cô cảm thấy cầu chao đảo, bỗng cô rùng mình lo sợ. Không phải không ưa cầu, nhưng cứ mỗi khi qua cầu là bỗng cô cảm thấy căng thẳng thần kinh, mặc dù cô không biết lý do tại sao.
Dalton dừng lại ở bờ sông phía bên kia cầu, cách cô khoảng chừng 100 mét, và dường như gã đã trông thấy cô đi tới. Cảm thấy hơi choáng váng, Annie dừng lại trên cầu, giả vờ ngắm cảnh, đợi cho gã đi tiếp. Nhưng gã không đi. Gã đứng yên tại chỗ và nhìn mãi vào cô. Tim cô như muốn ngừng đập. Phải chăng gã đã nhận ra cô? Phải chăng gã đã biết cô đi theo gã?
Nếu cô không chạy trốn thì chỉ còn cách duy nhất là đi tiếp thôi. Cô đi qua cánh cổng ở phía cuối cầu và đi dọc theo con đường đầy cỏ đến nơi gã đang đứng. Gã cứ nhìn cô khi cô đi, nhưng cô vẫn cảm thấy gã chưa nhận ra cô. Sự lo sợ bỗng biến thành giận dữ. Làm sao gã dám không nhận ra cô sau khi đã gây ra một việc như thế? Cô cố hít lấy những hơi thật dài để giữ cho mình bình tĩnh và tập trung. Cô thấy đỡ hơn một chút.
Cuối cùng, khi còn cách gã chừng năm sáu mét, cô dừng lại, lấy mũ ra để cho mái tóc màu hạt dẻ gợn sóng xoã xuống hai vai. Bây giờ thì cô thấy gã đã nhận ra rồi. Trước đó, gã không biết cô là ai, nhưng bây giờ cô đoán là gã đã biết. Cô nghe được cả hơi thở dồn dập của gã nữa.
-- Cô, - gã nói.
-- Chào Mayne, - cô đáp. - Phải, chính tôi đây. Gặp lại anh thật tuyệt.
°

*

Vào sáng Chủ nhật, Banks thức dậy vào lúc 8 giờ sau một giấc ngủ lộn xộn. Ông nằm mơ thấy mình đi trong vùng có cảnh xa lạ, cảnh nửa quê nửa thành phố. Có một con sông đâu đó, hay có lẽ là một con kênh. Dù kênh hay sông, thì ông cũng lờ mờ có cảm giác rằng ông ở một nơi không xa lắm. Trời mưa liên miên và luôn có ánh sáng, cho dù ông ở đâu hay là ông đi bao xa cũng thế. Những người khác thoáng qua như những cái bóng, nhưng ông không biết ai hết. Ông có cảm giác như mình đang đi theo một người, nhưng không biết là ai và tại sao đi theo.
Bỗng ông thấy mình đang đứng trên chiếc cầu sắt màu xanh, và một người đàn ông đang đi ngang trước mặt ông. Khi ấy bỗng Banks cảm thấy hoảng hốt, cảm thấy như thể bị ngạt thở và muốn vùng dậy để khỏi bị ngộp. Người đàn ông quay lại, nhưng anh ta không phải là quái vật mà là một người hoàn toàn bình thường.
-- Tôi biết anh đang tìm tôi, - anh ta nói với Banks, miệng mỉm cười. - Tôi tên là Graham Marshall. Tôi ở trong quân đội. Cho nên tôi phải cắt tóc ngắn. Bây giờ tôi đang đi dưới mưa. Emily cũng đi với tôi, nhưng bây giờ cô ấy không thể đến gặp anh được. - Rồi anh ta nói lung tung đến cuộc đời đen bạc, câu chuyện mà Banks không nhớ gì hết khi ông tỉnh dậy, mồ hôi lạnh đầm đìa, bên tai văng vẳng tiếng chuông nhà thờ từ xa vọng lại.
Bên ngoài trời còn tối, cho nên Banks quay người về phía ngọn đèn ngủ. Ông đang ở trong một khách sạn nhỏ gần khu King's Cross, không phải chỗ ông đã ở với Annie và Emily. Dù sao, trở lại khách sạn ấy cũng là điều không hay.
Khi về đến phòng rồi, ông mừng vì thấy mình chỉ say sơ sơ thôi. Ông nhớ được thế là vì ông từ chối lời mời của Burgess về căn hộ của ông ta để uống uých ki suốt đêm. Có phải vì đến tuổi ông, ông không còn minh mẫn nữa chăng? Nhưng dù sao ông cũng hài lòng việc hai người chỉ vào vài quán rượu và uống vài chai bia thôi. Nhưng chắc Burgess buồn suốt buổi tối; họ không có ai để đánh lộn hay là kiếm được cô gái nào hết. Hầu hết thì giờ khi uống rượu, Burgess nói về Clough, và Banks cảm thấy rằng mặc dù ông chưa có cách để buộc tội Clough đã giết Emily, nhưng ông nghĩ những ngày tự do của hắn đã bị hạn chế rồi.
Vấn đề khó khăn duy nhất trong việc tình nghi Clough, Banks nghĩ, là hắn sẽ được cái gì khi giết Emily. Tuy nhiên, vẫn có thể vì Emily đã ăn cắp đồ của hắn, như Ruth Walker đã nói, hay là cô ta biết quá nhiều về hoạt động làm ăn của hắn, nhưng Banks nghĩ nếu có những việc như thế này xảy ra, chắc thế nào cô ta cũng đã nói cho ông nghe. Lại còn có thể là Clough khi nghĩ rằng cô ta biết những chuyện mà cô không được biết đến. Dĩ nhiên đây chỉ là những lập luận dựa vào hoàn cảnh xảy ra trước mắt. Nếu không đúng thì sao? Clough có khả năng giết người, và Emily đã làm nhục hắn, cho nên hắn đã dùng mánh khoé lưu manh để giết cô.
Banks đứng dậy, rót một ly nước. Rượu và giấc mộng đã làm cho cổ ông khô khốc. Khi ông ta tắm dưới vòi sen trong phòng tắm nhỏ, ông đã xua đuổi được hình ảnh của Graham Marshall ra khỏi tâm trí, và nghĩ sang chuyện Ruth đã nói với ông. Theo cô ta thì cô nghi ngờ luôn cả Riddle, người mà Banks hoàn toàn không nghi ngờ tới.
Ông thấy thật khó mà ngờ được một người như ông Jimmy Riddle lại cố tình trộn Stri'tnin vào Côcain cho con gái mình, cho dù ông ta muốn con ông chết đi vì một vài lý do bí ẩn nào đấy. Và cho dù cô ấy có chết đi, thì ông Riddle cũng không hết nhục do những hành động của cô ta gây ra. Trên thực tế, kết quả ngược lại đã thấy rõ ràng rồi, báo chí đã đăng tải nhiều chuyện về cô con gái của ông cảnh sát trưởng, về cuộc sống hoang dại của cô ta rồi. Như thế có nghĩa là sự nghiệp chính trị mới manh nha của ông sẽ đi đời nhà ma, hay là chỗ đứng của ông trong lực lượng cảnh sát cũng lung lay.
Rồi còn chuyện của bà Rosalind Riddle nữa. Banks đã có cảm giác kỳ lạ về sự chính trực của bà ta ngay từ đầu, khi ông Riddle yêu cầu ông đi Luân Đôn để tìm Emily. Bà Rosalind không có vẻ muốn Emily về nhà vì một vài lý do gì đấy. Vừa mới đây thôi, Rosalind đã chối việc bà ta nghe Ruth Walker nói trên điện thoại, thế nhưng Ruth lại cho biết cô ta nói chuyện trên điện thoại với bà nhiều lần. Banks nghĩ có thể chỉ là sự nghi ngờ của ông thôi, có thể bà ta quên, bà lẫn lộn tên người khi gọi điện thoại trong chốc lát, nhưng vai trò của bà Rosalind trong chuyện này vẫn ám ảnh tâm trí ông. Bà ta đã giấu diếm cái gì đấy; ông tin chắc như thế. Cái gì đấy quan trọng trong việc điều tra hay không, ông không thể nói ra được. Gia đình nào cũng có chuyện bí mật mà họ cố hết sức để che đậy.
Trước mắt, Banks quyết định tập trung vào công việc dò hỏi những kẻ ông theo dõi ở Luân Đôn, nơi Emily đã có cơ hội để dùng nhiều ma túy và tiếp xúc giao du với những kẻ đáng ngờ: dĩ nhiên trước hết là Clough, tên này nói láo đủ thứ; rồi đến Walker, người mà ông thấy có cái gì đấy rất kỳ lạ, nhưng có vẻ đã chịu lắm đắng cay nhiều năm trước đây; và cuối cùng là Craig Newton, người bồ cũ ghen tuông đau khổ, người có thời làm nhiếp ảnh gia khiêu dâm nghiệp dư, và người mà Banks sẽ đến thăm trong ngày hôm nay.
Sau khi uống vội cà phê và ăn bánh mì nướng, rồi đi dạo một vòng quanh vườn St. Pancras cho tỉnh táo đầu óc, ông sẵn sàng làm việc suốt ngày. Ông chỉ cách Euston có nửa dặm đường, nên ông đi bộ qua những con đường yên tĩnh ở Somers Town cho đến đường phố Eversholt. Tàu chạy đi Milton Keyness có thường xuyên, ngay cả vào Chủ nhật, ông chỉ đợi 20 phút là có tàu vào thành phố.
Nhìn cảnh thành phố Luân Đôn nới rộng ra tận những vùng đất trước đây thuộc ngoại ô nằm giữa những cánh đồng trải dài và giữa những đàn bò gặm cỏ, Banks ghi chép lại câu chuyện tối qua với Barry Clough. Thỉnh thoảng ông ghi chép tại chỗ nhất là những chi tiết quan trọng, nhưng hôm qua đứng trong phòng trắng với Clough và Burgess, ông không thể làm công việc này được. Mặc dù trí nhớ của ông chỉ ở mức trung bình, nhưng may thay, hôm nay ông nhớ lại hết câu chuyện đã xảy ra gần hai ngày rồi.
Ông còn nghĩ về cuộc phỏng vấn sắp đến với Craig Newton, ông cố nghĩ ra một chiến lược để hành động. Lần này, công việc chính thức, chứ không phải công tác cho ông Jimmy Riddle. Tiếp cận với Craig Newton để moi cho được những lời khai chân thật của anh ta quả là một vấn đề khó khăn và tế nhị, vì lần trước ông đã nói dối. Cũng na ná như Ruth Walker, nhưng Craig Newton có vẻ là người nhạy cảm hơn Ruth nhiều. Ngoài ra, Craig cũng đã nói dối với Banks.
Mặc dù chuyến viếng thăm này là ban ngày, nhưng ông vẫn không thấy gì ở Milton Keynes khi đi taxi đến nhà Craig, ngoại trừ chỉ thấy loáng thoáng một số tường bê tông và kính. Có lẽ chừng ấy thứ là đủ rồi.
Craig Newton có ở nhà, và mặc dù anh ta bối rối khi mới trông thấy Banks, nhưng anh vẫn mời ông vào nhà. Vẫn không có gì thay đổi, vẫn như lần đến thăm trước đây, vẫn cảnh tượng một căn nhà của kẻ sống độc thân, rải rác đâu đó từng đống báo chí, và trên cái bàn thấp còn những vết vòng tròn của ly cà phê để lại.
-- Thật đáng tiếc, - Craig nói - về con gái của ông. Tôi đã đọc tin này trên báo.
Banks cảm thấy xấu hổ. Craig có vẻ là người đáng tin, và ông đến đây để làm cho anh ta thất vọng. Thế nhưng, thực tế cho thấy, sự thất vọng này chắc có lẽ không làm cho anh ta buồn lâu. Là một cảnh sát lâu năm, từ lâu Banks không muốn làm cho mọi người phải thất vọng như anh ta. Nhưng khi ông lấy thẻ công vụ ra đưa cho anh ta xem, ông vẫn cảm thấy xấu hổ.
Craig há hốc mồm kinh ngạc nhìn ông.
-- Nhưng... ông đã nói...? Tôi không hiểu.
-- Chuyện đơn giản thôi, Craig à, - Banks nói, ông ngồi xuống. - Tôi đã nói dối. Bố của Emily muốn tôi đi tìm cô ấy, và tôi nghĩ giả vờ làm ông ta sẽ dễ bề ăn nói hơn. Chắc anh hiểu rồi chứ?
-- Tôi cũng nghĩ thế, nhưng...
Đấy là chiến thuật đơn giản. Bất kỳ ai cũng có cảm tình với bố cô gái hơn là với một cảnh sát.
-- Cho nên ông nói dối.
-- Phải.
Anh ta có vẻ dè dặt, giữ kẻ:
-- Lần này ông muốn gì?
-- Muốn biết thêm tin tức. Đâu phải chỉ có mình tôi nói dối thôi, phải không, Craig?
-- Ông muốn hỏi về Louisa chứ gì?
-- Chắc anh biết tôi muốn thế.
-- Cô ta nói về tôi như thế nào?
-- Nói anh gây phiền hà cho cổ, theo cổ, ghen cổ.
-- Tôi không làm gì có hại cho cô ấy. Tôi chỉ... tôi...
-- Cái gì Craig?
-- Tôi yêu cô ấy. Ông không hiểu sao?
-- Khi cô ta không muốn gặp anh, anh không có quyền theo đuổi cô ấy và làm cho cổ sợ.
-- Làm cho cổ sợ à? Thật buồn cười. Cổ không thèm để ý đến tôi.
-- Nhưng Clough làm cho cô ta sợ, phải không?
-- Ai?
-- Ồ, nói đi, Craig. Anh biết tên hắn mà, phải không? Anh không muốn tôi nói với hắn về chuyện anh ghen tuông Emily.
Craig chùi lỗ mũi.
-- Thằng con hoang!
-- Không có từ nào đúng hơn. Mà thôi, ta gác lại chuyện ấy một lát, được không?
-- Tốt cho tôi thôi. Tên thật cô ấy là Emily. Đúng không?
Banks gật đầu.
-- Còn tên Gamine thì sao?
-- Chỉ đùa cho vui. Đấy là phép đảo chữ cái trong chữ enigma mà ra, có nghĩa là người rất khó hiểu. Emily Louisa Riddle là tên thật của cổ, còn bố cổ là sếp của tôi.
-- Tôi hiểu rồi. Thế cho nên, ông không có cách nào làm khác hơn. Tôi nghĩ đáng ra tôi không tin ông ngay từ đầu mới đúng, phải không? Bây giờ tôi cảm thấy tôi quả là đồ ngu ngốc.
-- Không cần thiết phải thế. Có lý do khiến cho anh phải nghĩ tôi nói dối?
-- Không. Nhưng... Tôi đã nghi ngờ. Tôi đã nói với ông rồi. Tôi nghĩ trông ông thật buồn cười, cái kiểu ông hỏi loanh quanh làm tôi nghi ngờ.
Banks cười.
-- Phải, tôi nhớ rồi. Bây giờ anh cứ tin như thế đi, để chúng ta tiếp tục lại.
-- Tôi không thấy có gì để tôi có thể nói cho ông nghe những điều ông cần. Báo chí nói rằng cô ấy dùng côcain có chất độc trong hộp đêm, đúng không?
-- Đúng thế. Anh có cung cấp cho Emily chất Côcain không, Craig?
-- Không. Tôi không phải là kẻ buôn bán ma túy.
-- Có dùng không?
-- Gặp trường hợp cũng có hít. Nhưng không dùng đã lâu rồi.
-- Chắc cô ta lấy ma túy ở đâu đấy chứ?
-- Ông hỏi người bồ mới của cô ta xem.
-- Tôi không tin đây là lần đầu cô ấy có ma túy.
-- Phải, ông hỏi bạn của Ruth đi. Chứ tôi thì không phải rồi.
-- Anh nói bạn của Ruth nghĩa là sao?
-- Nghĩa là họ dùng ma túy nhiều hơn tôi, thế thôi.
-- Bán phải không?
-- Không. Chỉ giải trí thôi. Ở nhạc trường. Ở hộp đêm. Đại loại các thứ như thế.
-- Còn chất Stri'tnin thì sao?
-- Chất này sao?
-- Có khi nào anh dùng chất này trong công việc của anh không?
-- Tôi không phải là đồ khốn nạn.
-- Tôi muốn nói đến nghề của anh.
-- Không.
-- Thứ Năm vừa rồi anh ở đâu?
Chàng ta cau mày.
-- Thứ Năm à? Tôi không nhớ. Tôi có thể kiểm tra... ông đợi cho một lát. Hôm ấy có thể là ngày... - Anh ta đứng lên, ra tiền sảnh lấy áo khoác rồi lôi cuốn sổ nhỏ trong túi áo ra. Khi anh ta mở cuốn sổ ra tìm được ngày hôm ấy, anh ta có vẻ mừng rỡ. - Đây rồi, ngày ấy đây rồi. Tôi ở tại Buckingham chụp một số ảnh quảng cáo cho trường đại học...
-- Anh có gặp ai không?
-- Gặp người tập hợp tác các sách bướm quảng cáo lại với nhau thành lập. Ông ta là giảng viên phân khoa luật. Người Canada. Để tôi cho ông biết tên.
-- Làm ơn cho tôi biết.
Craig đưa tên cho ông.
-- Anh ở với ông ta bao lâu?
-- Khoảng chừng một giờ vào buổi sáng.
-- Rồi sau đó?
-- Tôi đi quanh chụp ảnh.
-- Vậy là còn lại thì giờ trong ngày anh chỉ làm việc một mình?
-- Tình nghi không?
-- Anh nghĩ gì thế? Emily chấm dứt với anh, anh ghen tuông cô ta. Không có ai vì thế mà phải phạm tội giết người. Rõ ràng anh có nguyên do để chứng minh ngoại phạm, và tôi không thể để anh vào danh sách các nghi can được. Cứ bình yên đừng sợ gì hết.
Nhưng Craig Newton không có cớ ngoại phạm. Anh ta có thể lái xe một cách dễ dàng từ Buckingham đến Eastvale trong vòng ba giờ. Banks đã nghĩ đến vấn đề đích xác Emily nhận thuốc độc hại đến sinh mạng của cô khi nào, thì có thể có khả năng cô không để Côcain bên cạnh mà không hít đôi chút khi ngồi chơi ở đâu đó. Còn khi cô về nhà lại, thì chắc cô không dám dùng đến nó vì sợ bố mẹ biết. Nhưng cho dù cha mẹ cô đi vắng đi nữa, thì chắc cô cũng không vui vẻ gì mà hít ma túy ở nhà một mình. Côcain là thứ ma túy dùng ngoài xã hội và rất có thể cô muốn để dành mà dùng trong các buổi tiệc, hay là để đến tối khi họp đêm. Cho nên rõ ràng là bất cứ ai đưa côcain có trộn chất độc thì cũng chỉ đưa vào chiều thứ Năm sau khi đã đưa cho cô một ít côcain vô hại, không có thuốc độc. Điều này giải thích tại sao khi đến quán Cross Keys, cô ta say rồi.
-- Tôi không giết cô ta. Tôi đã nói với ông: tôi yêu cổ.
-- Craig này, nếu anh làm nghề của tôi lâu năm, chắc anh nhận thấy tình yêu là nguyên cớ mạnh nhất.
-- Có thể trong thế giới hỗn độn của ông thì có, còn tôi, xin lỗi ông, tôi không có cơ hội để thành kẻ dữ dằn như thế. Tôi không muốn làm hại cô ấy.
-- Có lẽ không, - Banks nói. - Anh lái xe loại gì?
-- Nissan.
-- Màu gì?
-- Trắng. Chắc ông muốn biết số xe luôn chứ?
-- Anh vui lòng cho biết luôn.
Craig nói cho ông biết. Chẳng có nghĩa gì, nhưng nếu có ai thấy Emily bước vào chiếc xe nào đấy, thì việc này có thể có giá trị. Anh ta nói tiếp:
-- Ông nên theo dõi lão bồ của cô ta thì hơn, thay vì đến làm phiền những người vô tội như tôi.
-- Anh cứ nói tự nhiên. Craig này, anh hãy tin tôi đi, tôi không quên hắn đâu. Mà tôi cũng không làm phiền anh. Chắc anh biết thế chứ.
-- Tại sao ông không bắt hắn?
-- Không có bằng chứng. Anh hiểu sai quyền hạn của chúng tôi rồi. Chúng tôi không thể bắt người ta mà không có bằng chứng. - Thực ra thì ông có thể bắt được, nhưng Craig không biết điều này, và ông không buồn giải thích sự khác nhau giữa bắt và buộc tội làm gì. - Craig này, tôi nhận thấy anh không thích chuyện này, nhưng tôi cũng không thích thấy thi thể của Emily.
-- Có phải...? Tôi muốn ói... tôi đã nghe về tác động của chất Strit'nin này.
-- Sau khi Emily về nhà rồi, anh có tiếp xúc với cô ta không?
-- Tôi không biết đến chuyện cô ấy đã về nhà nữa. Ông không hề nói cho tôi biết ông đã tìm ra cô ấy hay chưa, hay là cho tôi biết cổ đã bằng lòng về nhà. Thú thật, nếu tôi không đọc báo thường xuyên thì chắc tôi không biết chuyện cổ đã chết. Tôi nhìn thấy ảnh và nhận ra được cổ, nhưng không biết tên.
-- Tôi biết hôm qua anh có đến Luân Đôn.
-- Đúng thế.
-- Có lý do gì quan trọng không?
-- Tôi thấy việc này chẳng có dính dáng gì đến ông, nhưng tôi cũng nói cho ông biết: tôi có hai cuộc hẹn làm ăn - Cả hai tôi đều có ghi vào sổ hẹn, nếu ông muốn thì cứ kiểm tra mà xem - Và tôi muốn xem một số thiết bị về nhiếp ảnh mới. Phố chính ở đây xem cũng hấp dẫn đấy, nhưng chắc ông nhận thấy không có nơi nào có tiệm bán máy ảnh đầy đủ hết.
-- Và anh đã ăn trưa với Ruth Walker?
-- Đúng thế.
-- Cô ấy bị cảm lạnh, phải không?
-- Phải, cô ấy sổ mũi nước. Mà sao?
-- Hai người nói chuyện gì?
-- Chúng tôi rất sửng sốt khi nghe Louisa chết. Tôi nghĩ chúng tôi muốn cùng nhau thương tiếc cô ấy một lát, cùng nhắc lại những kỷ niệm về cổ. Nói tóm lại, cô ấy thật quan trọng cho cả hai chúng tôi.
-- Có thể Ruth đã ghen với anh và Emily không?
-- Tôi thấy không có lý do gì để ghen hết. Làm như thể Ruth và tôi yêu nhau không bằng.
-- Nhưng có thể cô ấy muốn hai người yêu nhau.
-- Cô ấy không bao giờ nói gì hết. Như tôi đã nói với ông trước đây, Ruth và tôi chỉ là bạn bè thôi. Không có gì... Ông biết... như thế thì giữa hai chúng tôi.
-- Anh không có thì có.
-- Cô ta là người duy nhất tôi có thể nói chuyện được.
-- Có lẽ cô ta muốn tình cảm ấy trở thành cái gì sâu đậm hơn không?
Craig nhún vai.
-- Tôi không mê cô ấy, và tôi biết rõ cô ấy đã biết thế. Vả lại, những chuyện ông vừa nói đều vô lý. Nếu Ruth ghen ai, thì chắc cô ấy phải ghen anh bồ mới của Emily mới phải. Hắn cuỗm Emily khỏi tay cả hai chúng tôi.
-- Sự ghen tuông thường làm cho người ta mất lý trí, Craig à. Emily xuất hiện trong cuộc đời của hai người rồi ra đi, bỏ cả hai mà đi. Ít ra thì chính đấy là lý do tại sao Ruth ghen. Còn anh, anh nghĩ sao về chuyện này?
-- Khi Ruth gặp hoàn cảnh trớ trêu, cô ấy thường có tình cảm quá bi lụy. Còn tôi nghĩ sao à? Ông quá biết tôi nghĩ sao rồi. Tôi đã nói cho ông hay vào lần trước, khi ông đến đây rồi, lần ông giả vờ là bố của Emily. Tôi đã bị suy sụp. Đau đớn. Tim tan nát. Nhưng tôi đã vượt qua được.
-- Chỉ sau khi anh đã theo đuổi cô ta một thời gian.
-- Phải, tôi rất xấu hổ về chuyện này. Tôi không suy nghĩ chín chắn.
-- Có lẽ anh không suy nghĩ chín chắn khi anh giết cô ta phải không?
-- Thật vô lý. Cho dù ông nghi ngờ tôi ra sao, nhưng tôi vẫn nói cho ông biết là tôi yêu cô ấy, không bao giờ muốn làm hại cô ấy.
-- Thế à. Anh có tin chắc thế không?
-- Dĩ nhiên là tôi tin chắc. Mà ông này, có phải ông nghĩ là tôi giết cô ấy sau khi cổ bỏ tôi hơn ba tháng?
-- Người ta cần thời gian lâu để nghiền ngẫm cho kỹ đã chứ. Nhất là những anh chàng ghen tuông.
-- Này ông, tôi không làm thế. Tôi quá chán chuyện này rồi. Tôi không muốn trả lời thêm câu hỏi nào nữa. - Anh ta đứng dậy. - Nếu ông muốn gì thêm ở tôi nữa, thì ông cứ bắt tôi đi.
Banks thở dài.
-- Tôi không mê cô ấy, và tôi biết rõ cô ấy đã biết thế. Vả lại, những chuyện ông vừa nói đều vô lý. Nếu Ruth ghen ai, thì chắc cô ấy phải ghen anh bồ mới của Emily mới phải. Hắn cuỗm Emily khỏi tay cả hai chúng tôi.
-- Sự ghen tuông thường làm cho người ta mất lý trí, Craig à. Emily xuất hiện trong cuộc đời của hai người rồi ra đi, bỏ cả hai mà đi. Ít ra thì chính đấy là lý do tại sao Ruth ghen. Còn anh, anh nghĩ sao về chuyện này?
-- Khi Ruth gặp hoàn cảnh trớ trêu, cô ấy thường có tình cảm quá bi lụy. Còn tôi nghĩ sao à? Ông quá biết tôi nghĩ sao rồi. Tôi đã nói cho ông hay vào lần trước, khi ông đến đây rồi, lần ông giả vờ là bố của Emily. Tôi đã bị suy sụp. Đau đớn. Tim tan nát. Nhưng tôi đã vượt qua được.
-- Chỉ sau khi anh đã theo đuổi cô ta một thời gian.
-- Phải, tôi rất xấu hổ về chuyện này. Tôi không suy nghĩ chín chắn.
-- Có lẽ anh không suy nghĩ chín chắn khi anh giết cô ta phải không?
-- Thật vô lý. Cho dù ông nghi ngờ tôi ra sao, nhưng tôi vẫn nói cho ông biết là tôi yêu cô ấy, không bao giờ muốn làm hại cô ấy.
-- Thế à. Anh có tin chắc thế không?
-- Dĩ nhiên là tôi tin chắc. Mà ông này, có phải ông nghĩ là tôi giết cô ấy sau khi cổ bỏ tôi hơn ba tháng?
-- Người ta cần thời gian lâu để nghiền ngẫm cho kỹ đã chứ. Nhất là những anh chàng ghen tuông.
-- Này ông, tôi không làm thế. Tôi quá chán chuyện này rồi. Tôi không muốn trả lời thêm câu hỏi nào nữa. - Anh ta đứng dậy. - Nếu ông muốn gì thêm ở tôi nữa, thì ông cứ bắt tôi đi.
Banks thở dài.
-- Tôi không muốn làm thế, Craig à. Thật đấy, tôi không muốn. Mất nhiều thì giờ công việc giấy tờ lắm.
-- Vậy thì xin mời ông đi cho. Tôi ngán quá rồi.
-- Tôi cũng đủ rồi, - Banks đáp. Ông thấy hỏi như thế là quá đầy đủ rồi. - Nhưng còn một việc này nữa mà tôi không nghĩ anh có thể giúp được.
Craig nheo mắt nhìn ông.
-- Ông nói đi.
-- Lần trước tôi đến gặp anh, anh có nói anh gặp Emily với thằng bồ của cô ấy ở Luân Đôn, khi anh đang chụp ảnh lén các cô gái thơ ngây ngoài phố, phải không?
-- Phải.
-- Có phải anh chụp ảnh thật không, hay chỉ giả vờ để che mắt thiên hạ?
-- Tôi chụp các cô thơ ngây chân thật.
-- Anh còn ảnh ngày hôm ấy không?
-- Còn.
-- Anh có chụp tấm nào của Clough không?
-- Có chứ. Nhưng tại sao ông hỏi?
-- Tôi biết anh ngán tôi rồi, Craig, nhưng anh giúp tôi một việc, cho tôi một tấm ảnh của hắn được không?
-- Tôi có thể giúp được việc này. Mà tại sao ông xin ảnh hắn? Ồ, tôi biết rồi. Ông muốn đem lên đấy để chìa ra cho mọi người thấy chứ gì? Nếu ai ở đấy đã thấy hắn, họ sẽ nhận ra ngay. Tôi nghĩ hắn có chứng cớ ngoại phạm chắc chắn lắm, phải không?
-- Đúng là hắn có, - Banks đáp. - Anh cứ tin tôi đi, việc này sẽ giúp cho rất nhiều.
-- Ít ra ông đã nghĩ đến đúng đối tượng rồi đấy. Ngày mai tôi sẽ in cho ông vài tấm.
-- Bây giờ không được sao?
-- Bây giờ à?
-- Càng sớm càng tốt.
-- Nhưng tôi phải in đã chứ. Nghĩa là... tôi phải cần một thời gian.
-- Tôi sẽ trở lại. - Banks nhìn đồng hồ tay. Trưa rồi. - Tôi đến quán ăn nào gần đây nhất, ăn trưa, trong khi anh in ảnh, rồi tôi quay về đây để lấy được chứ?
Craig thở dài.
-- Tôi làm bất cứ cái gì để ông đi khuất mắt cho rồi. Ông đến quán Cái cày mà ăn, quán nằm ở con đường vòng, cuối đường Phố chính. Ông khỏi cần quay lại đây. Tôi sẽ mang đến đấy cho ông, khoảng nửa giờ nữa được chứ?
-- Tôi sẽ có mặt ở đấy, - Banks đáp.
-- Ông có thể giúp tôi một việc để trao đổi không?
-- Còn tùy việc nữa chứ.
-- Khi nào thì đưa đám?
-- Còn tùy vào việc nhân viên điều tra trả xác khi nào đã.
-- Ông cho tôi biết ngày đưa đám được chứ? Cha mẹ cô ta không biết tôi, cho nên chắc họ không mời tôi, nhưng tôi muốn... chắc ông biết rồi... ít ra tôi cũng phải đến dự.
-- Đừng lo, Craig. Tôi sẽ cho anh biết.
-- Cám ơn. Bây giờ tôi phải lên phòng rửa ảnh.
°

*

Tất cả những phương pháp mà Annie đã cố nghĩ ra để đem áp dụng vào giây phút này - giây phút giáp mặt với kẻ hiếp cô - hóa ra là điều mà chưa bao giờ xảy đến cho cô, đó là cuối cùng cô cảm thấy quá chán nản, quá thất vọng.
Quả đúng là cô cảm thấy thất vọng khi đứng trước mặt Wayne Dalton trên bờ sông Swale, giữa hai người có đống phân bò còn bốc hơi. Thậm chí cô còn dửng dưng nữa.
Tim cô vẫn đập thình thịch, nhưng vì do sự hồi hộp khi nghĩ đến cảnh tái ngộ và do đi bộ xa chứ không phải do sự chạm trán này gây ra, còn gã thì trông như chú học trò có tội vì bị bắt quả tang thủ dâm trong phòng vệ sinh. Nhưng thay vì là hình ảnh một con quái vật trong óc cô, bây giờ cô thấy gã hoàn toàn là con người, Dalton không làm cho cô sợ sệt; gã trông thật đáng thương.
Hai người nhìn nhau một hồi lâu. Không ai nói một tiếng. Annie bình tĩnh trở lại, trí óc đã tập trung. Tim trở lại nhịp đập bình thường; cô đã tự chủ.
Cuối cùng, Dalton lên tiếng nói trước:
-- Cô làm gì ở đây?
-- Tôi làm việc ở đây. Ở Eastvale. Tôi theo dõi anh.
-- Lạy Chúa. Tôi không biết.. Cô muốn gì?
-- Tôi không biết, - Annie thành thật đáp. - Tôi nghĩ tôi muốn trả thù, nhưng bây giờ đến đây rồi, việc này nghĩ ra không còn quan trọng nữa. -- Nếu thế thì quả là một niềm an ủi cho tôi, - Dalton nói, gã tránh mặt cô, - không có ngày nào mà tôi không khỏi ân hận việc xảy ra trong đêm ấy.
-- Ân hận vì anh không hoàn tất được việc mà anh mới bắt đầu phải không?
-- Tôi không muốn nói thế. Chúng tôi thật dơ dáy, Annie à. Tôi không biết việc gì đã xảy ra. Vì rượu. Vì thú tính. - Gã lắc đầu.
-- Tôi biết. Tôi có mặt ở đấy. - Cô cảm thấy lòng bình tĩnh nhưng rơm rớm nước mắt, cô không muốn khóc trước mặt Dalton. - Anh biết tôi đã mơ có ngày hôm nay, mơ gặp một trong các anh như thế này, để nghiền nát các anh ra. Nhưng bây giờ gặp anh thì lại không thành vấn đề nữa.
-- Có vấn đề chứ, Annie. Với tôi có vấn đề đấy.
-- Anh nói thế nghĩa là sao? Mà anh còn dám gọi tôi là Annie à?
-- Xin lỗi. Tôi có tội. Tôi muốn nói với cô như thế. Tôi đã sống với tâm trạng của kẻ có lỗi, ngày qua ngày.
Annie không thể ngăn được mình bật cười.
-- Ồ, Wayne, - cô nói - ý nghĩ tốt đấy. Ý nghĩ tốt thật đấy. Có phải anh muốn tôi tha lỗi cho anh không?
-- Tôi không biết tôi phải xin cái gì. Chỉ xin... được chấm dứt, xin cô quyết định.
-- Tôi hiểu rồi. Anh muốn kết thúc phải không? Bây giờ làm như thế này là điều kiện phổ biến, nhất là với nạn nhân. Mọi người đều muốn các phần tử xấu biến đi. Cho họ cảm tưởng chấm dứt. Wayne này, có phải anh là nạn nhân ở đây không? - Annie cảm thấy tức giận khi nói, cô thấy không còn giữ được thái độ thản nhiên nữa, mà trở thành gay gắt hơn. Hai người đi ngao du đang đến gần họ từ cánh rừng ở phía bên kia đồng cỏ ven sông.
-- Tôi không muốn nói như thế, - Dalton nói.
-- Vậy thì anh hãy nói cho tôi nghe anh muốn nói gì, Wayne, vì theo lập trường của tôi, anh là kẻ xấu.
-- Đấy, tôi biết hành động của chúng tôi là sai trái, và tôi nghĩ là vì chúng tôi say, là thành phần của một nhóm người không tha thứ được. Nhưng tôi không phải là loại người ấy. Đây là lần đầu tiên, lần duy nhất tôi làm một việc như thế.
-- Anh nói thế có nghĩa là anh không phải kẻ hiếp dâm dài dài, mà anh là người hẳn hoi và chuyện xảy ra hôm ấy là bất ngờ chứ gì? Phải không? Anh chỉ lỗi lầm làm chuyện ngu ngốc ấy một đêm thôi, vì khi ấy anh và các bạn anh đã uống quá nhiều, và bên cạnh các anh có sẵn con chim nhỏ đáp ứng được yêu cầu của các anh. - Cô nghe giọng mình gay gắt cất cao và cô không thể nào ngăn lại được. Cô đã mất bình tĩnh. Cô cố gắng kiềm chế mình.
-- Lạy Chúa Cứu Thế, tôi không muốn nói như thế đâu. Cô đã hiểu sai lời tôi rồi.
-- Ồ, xin tha lỗi, - Annie nói, cô lắc đầu. - Tôi không biết có gì xấu xa hơn nữa, một kẻ hiếp dâm hối cải hay là kẻ hiếp dâm không ăn năn.
-- Phải tùy hoàn cảnh mà xét các sự việc đã xảy ra. Tôi không hiếp cô. -- Không là vì anh không có cơ hội, phải không? Nhưng anh đã giữ chặt tôi, anh giúp chúng tuột quần lót tôi ra, và anh đứng đấy, thích thú trong khi bạn anh hiếp tôi. Tôi đã thấy mặt anh, Wayne à. Anh có nhớ không? Tôi biết anh nghĩ ra sao. Anh chỉ đợi đến phiên ngồi trên ghế đu. Nếu anh có cơ hội, anh đã làm thế. Tôi thấy anh khi ấy chẳng khác gì bạn anh hết. Anh cũng xấu như những kẻ khác thôi.
Dalton thở dài, gã nhìn xuống đất. Annie nhìn gã chằm chằm trong khi những người đi du ngoạn đi qua. Họ chào hai người, nhưng không ai đáp lại.
-- Vậy bây giờ cô muốn gì tôi? - Gã hỏi.
-- Tôi muốn gì à? Tôi muốn thấy anh bị mất việc ngay tức khắc. Ở tù còn hay hơn nữa. Nhưng tôi nghĩ chắc việc này không xảy ra được, phải không? Thay vì thế, tôi lại chỉ có được lời xin lỗi thôi sao? Tôi không nghĩ như thế.
-- Tôi biết làm gì hơn nữa?
-- Anh phải xác nhận việc này đã xảy ra. Anh phải về lại chỗ cũ, tìm gặp ông thủ trưởng lại, nói cho ổng biết là các anh nói láo, nói cho ông biết là cả ba anh đều say và các anh đã hiếp tôi. Nói cho ổng nghe rằng tôi không làm gì để khêu gợi các anh hay là khuyến khích các anh, hay là làm gì để cho các anh nghĩ là tôi bằng lòng để cho các anh lấy tôi vô lý như thế. Đấy, anh có thể làm công việc như thế.
Dalton lắc đầu. Mặt gã tái mét không còn giọt máu.
-- Tôi không thể làm như thế được. Chắc cô biết tôi không thể làm được.
Annie nhìn gã. Cô cảm thấy mắt mình nóng bừng lại.
-- Vậy thì việc duy nhất anh có thể làm bây giờ là biến mất đi, biến mất khỏi cuộc sống của tôi và đừng bao giờ trở lại gần tôi nữa.
Nói xong cô quay người, đi qua cầu treo để trở lại Reeth, nước mắt chảy xuống hai má nóng như lửa, không quay lui để thấy Dalton đang tội nghiệp nhìn theo cô.