truyện dài
Hương cỏ dại
Số lần đọc: 31990
Mục Lục

Cùng một Tác giả
103 Tác phẩm
  Xem Tiếp ...  

 
20261
 

QUỲNH DAO

Hương cỏ dại

Chương 1


Như cùng một giấc mơ.
Chúng ta đă gặp nhau
Bằng những giây phút nhắn ngủi
Em như ngọn gió xuân
nhẹ thoáng qua hồn tôi
Và bây giờ
biết t́m ở đâu nụ cười ngày cũ?
Một nụ cười quen thuộc
Em cũng biết tôi yêu em, nhớ em
giận em nhưng vẫn không quên
Mối t́nh cũ ngàn năm c̣n đó
Không lẽ em không quay đầu nhớ lại thề xưa?
Nhớ lại những đóa thủy tiên lung linh
trong bóng nước ngày nào?
Em đừng quên rằng
Ở một hốc đá buồn hiu trong vùng núi cũ
Có loài bá hạp dại, vẫn muốn có một mùa xuân...

Vơ Trung Triết cứ nghe đi nghe lại măi bài hát làm chàng rung động, gợi nhớ t́nh yêu đă qua của chàng và Vơ Hải Lan.
Suốt cuộc đời Triết chưa bao giờ được yêu, được say đắm như lần yêu đó. Mối t́nh đă mười năm qua đi.
Và người chàng yêu bây giờ đă có chồng. Có chồng đă sáu năm nay rồi. Triết nh́n lên tấm lịch trên tường. Ngảy mai này, chàng sẽ trở về quê hương. Trở về nơi chôn nhau cắt rún đă bao năm chàng xa cách.
Ngày mai! Ngày mai, Triết sẽ trở lại với cuộc sống b́nh dị cũ. Nhưng mà mọi thứ đă đổi khác, Hải Lan đă có chồng và Triết đâu thể quay ngược thế cờ đó lại được? Chàng chỉ có đôi tay trắng.
Chàng chợt nhớ đến một đoạn văn đă đọc được ở đâu:
“Nếu có một đóa hoa đẹp, đẹp đến độ người khác nh́n thấy vẫn muốn hái, vẫn muốn chiếm hữu, th́ có nghĩa là bạn chưa biết tôn trọng, hoặc đóa hoa kia vô t́nh”.
Có thể là như vậy. Vấn đề ở đây là lúc đó Triết bất lực. Chàng chẳng có một cái ǵ đẻ bảo vệ hạnh phúc cho người yêu. Và chàng đă đau khổ cầu chúc cho Hải Lan có được một người chồng biết yêu nàng, có được một mái ấm hạnh phúc như ư.
Hải Lan, người con gái duy nhất chàng đă yêu. Triết yêu điên cuồng bất chấp cả sự cấm kỵ v́ hai người cùng họ. Bất chấp cả chuyện Hải Lan lớn hơn chàng những ba tuổi. Và bây giờ Triết vẫn c̣n yêu dù biết Hải Lan đă có hai con.
Hai tay gối đầu nh́n lên trần. Cuộc sống xa nhà rày đây mai đó khiến Triết không có cách ǵ để bảo vệ và chiếm hữu được Lan. Triết làm sao có thể so sánh với người chồng của Lan bây giờ?
Triết chỉ có thể cho Lan một trái tim chân t́nh. Cái t́nh yêu nồng cháy. Ngoài ra, không có ǵ hết. V́ vậy, Triết nào có dám đ̣i hỏi ǵ ở Lan đâu?
Nghĩ đến đó, h́nh ảnh Hải Lan như hiện ra trước mắt Triết. Cái thân h́nh dong dỏng cao, đôi mắt sáng. Chỉ có vậy, c̣n mọi thứ gần như b́nh thường. Có điều Hải Lan là cô gái biết trang điểm, biết làm nổi bật những ưu điểm của ḿnh. Biết cách chinh phục t́nh cảm người đối diện.
Có thể là suốt cuộc đời - Măi măi Triết sẽ không quên cái lần gặp Lan lần cuối. Cả hai đă có cuộc hẹn tuyệt vời bên bờ suối. Chẳng có ǵ giữ ǵn cả. Mặc t́nh yêu buông thả. Để rồi ngày hôm sau - Đứng ở một góc ga, Triết đă phải đưa mắt âm thầm tiễn đưa người con gái áo trắng kia xa chàng.
Lần đó Triết không biết đấy là lần gặp cuối cùng. Bởi v́ chỉ sau đấy có một tháng Lan đă lên xe hoa về với người khác. Nhiều lúc Triết cũng tự hỏi. Có phải là v́ ḿnh không rành tâm lư phụ nữ? Hay trường hợp của Lan là một cá biệt? Lan có yêu ta không? Nếu có, bây giờ c̣n không? Hay là... lần đó chỉ là một sự cuồng nhiệt, xúc động nhất thời? Nếu vậy th́ đúng rồi, nó chẳng đủ để vượt qua những đ̣i hỏi vật chất thời thượng.
Nhưng Triết không tin là ḿnh nghĩ đúng. V́ vậy chàng muốn gặp lại Lan. Muốn xem cuộc sống hiện tại của nàng ra sao? Lan và chồng con. Cả cái trường mẫu giáo mà nàng sáng lập. Tuy ở xa xôi, nhưng Triết biết hết. Biết hết tất cả. Bạn bè của chàng đă cung cấp tin tức cho chàng về nàng. Cuộc sống th́ khá tiện nghi đấy.
Giữa đêm khuya thanh vắng chàng hay giật ḿnh thức giấc. Khi nghe lai bản nhạc “Mùa xuân của loài hoa dại”. Hải Lan thế nào? Có hồi tưởng, có nhớ lại kỷ niệm cũ giữa nàng và chàng không?
Trong cái thế giới t́nh cảm... Biết đâu? Yêu và hận thường đi song song. Ở đây có ǵ để hận? Chỉ có yêu!
Triết không thiết tha với bất cứ một người đàn bà nào khác. Chưa có một người đàn bà nào làm chàng rung động tim chàng như Lan. Chàng vẫn gặp, liên hệ, vui đùa với họ. Nhưng tàn cuộc là xong, chẳng c̣n một chút vướng mắc.
Trái tim của Triết chỉ có Lan. Chỉ nghĩ đến Lan và yêu Lan.
Nhiều người cho rằng, chỉ có đàn bà là chung thủy là một ḷng một dạ với t́nh yêu, thật ra th́ Triết thấy nói vậy là bất công. Đàn ông vẫn có thể chỉ biết yêu có một người.
Nhiều lúc Triết cũng nghĩ. Thôi th́ cứ để cái kỷ niệm tuyệt vời kia xếp lại ở một góc tim. Cuộc đời c̣n dài lâu, phải can đảm mà đối diện với cuộc sống chứ? Nhưng không hiểu sao, Triết vẫn không làm được.
Hải Lan là niềm sống của Triết, là vết thương ḷng măi măi không nguôi. Ta không thể sống mà thiếu Hải Lan, Triết nghĩ. Và bây giờ... Thời điểm đă đến. Ta đă trở về. Ngày mai! Mai đây thôi một cuộc sống mới bắt đầu. Triết không biết là Hải Lan có c̣n là Hải Lan của sáu năm trước không? Dáng dấp hẳn không có ǵ thay đổi... Nhưng mà cần ǵ? Vài hôm nữa là ta sẽ biết rơ...
o0o
Vơ Hải Lan ngồi sau bàn bureau trong văn pḥng trường mẫu giáo của ḿnh. Qua khung cửa kính trước mặt, Lan có thể quan sát được lũ trẻ con đang vui đùa trong sân. Trong số đó có cả hai đứa con gái của nàng.
Quay lại bàn làm việc, nh́n quyển sổ lịch công tác trên bàn Lan chợt thấy mệt mỏi. Lan không muốn nghĩ đến. Mới đây mà đă sáu năm rồi. Không biết nghĩ sao, nàng nhận lời lấy Lư Minh, mặc dù bấy giờ Lan đang yêu Triết. Lư Minh khá lớn tuổi nhưng Minh có một sự nghiệp vững vàng. Nhưng cái lư do chánh hẳn không phải vậy. Mà là v́ Minh giúp cho Lan đạt được ước mơ từ lâu. Đấy là mở trường dạy mẫu giáo.
Mặc dù không dám nh́n thẳng vào sự thật, nhưng Lan cũng phải khổ tâm không ít. Hai chân cùng lúc đạp lên hai con thuyền. Hai người đàn ông đều tương xứng. Nhưng Lan chỉ có thể chọn được một... Mà bấy giờ... Điều kiện của Triết... Lan không thể chọn Triết được.
Thế bây giờ, Lan sống có hạnh phúc không? Nếu thật sự hạnh phúc, tại sao Lan cứ măi nghĩ đến Triết? Lan cũng không thấy vui sướng ǵ. Nhiều lúc Lan thấy cuộc sống như trống trải, máy móc và cô độc. Tại sao? Lan cũng không biết.
Lư Minh đă cho nàng hai đứa con, nhưng vẫn không lấp đầy được nỗi khao khát có một cuộc sống yên lành, ḥa hợp.
Trái tim của Lan gần như cứ dậy sóng, cứ chờ đợi cái ǵ đó. Không lẽ h́nh bóng Vơ Trung Triết vẫn chưa phai trong tâm khảm nàng?
Bất giác Lan thở dài.
H́nh như Lan hối hận. Nhưng bây giờ hối hận th́ đă muộn màng. V́ mọi thứ đă trở thành phức tạp.
Bây giờ không biết Triết có c̣n yêu nàng không? Hay là đang giận nàng? Lan tin là Triết hiểu tại sao Lan lại lấy chồng. Bởi v́ giữa Triết và Lan có quá nhiều khó khăn trắc trở. Cuộc t́nh của họ rồi sẽ không đi đến đâu cả.
Đều đó quá đơn giản. Gia đ́nh của Lan là một gia đ́nh bảo thủ, theo xưa. Chưa kể đến chuyện Lan lớn hơn Triết những ba tuổi, Lan và Triết lại cùng họ.
Bấy giờ Lan cũng không có can đảm để tranh đấu. Thế là Lan lặng lẽ xa Triết. Cố gắng trấn áp nỗi đam mê, sâu đậm của t́nh yêu. Đó là cái cách duy nhất để giải quyết vấn đề.
Sáu năm đă trôi quạ Vậy là Triết sắp rời xa quân ngũ. T́nh cảm của hai người đă phai tàn chưa? Hay là biển êm chờ ngày dậy sóng? Triết trở về sẽ quay lại t́m Lan không, hay là đă quên mất rồi?
Lan cũng không biết.
Mặc dù Lan cứ tự hỏi. Ta vẫn là người đặt chân lên hai con thuyền, hay là đă thật sự lựa chọn?
Nhưng sao Lan lại cứ cảm thấy Lư Minh như một con người nhạt nhẽo, không có cá tính. Minh chỉ như một ly nước là thôi. Trong khi Vơ Trung Triết th́ cuồng nhiệt, đầy say mệ Triết làm cho trái tim Lan đập rộn ră, máu nóng quay cuồng. Lan không làm sao quên được những kỷ niệm cũ.
Bất giác những ngón tay của Lan gơ nhịp đều trên bàn. Nhịp gơ làm Lan nhớ đến những bước chân ngày xưa. Triết rất thích thấy Lan mang giày cao gót. Triết bảo với cái vóc dáng của Lan, mang giày cao gót mới đẹp.
Và chợt nhiên Lan cười. Không hiểu sao Lan lại nhớ tới từng lời nói của Triết. Và chính v́ vậy mà nhiều khi Lan có cảm giác như ḿnh phản bội chồng.
Lan chợt nhớ đến Huệ Quân. Cô bé láng giềng dễ thương này sẽ nghĩ ǵ khi biết chuyện Lan và Triết nhỉ?
o0o
Lư Hoàn cảm thấy chán ngán mọi thứ.
Chàng cố viện dẫn lư do để thoát khỏi cái không khí ồn ào của quán rượu ở vệ đường. Chẳng biết tại sao lũ bạn lại chọn cái quán bia có tên “Ấm cúng” này. Nó tuy có tính đồng quê thật, nhưng chẳng ấm như những chiếc quán ở thành phố.
Không khí trong quán ngột ngạt quá. Vậy mà chưa đủ. Lư Hoàn c̣n bị Lệ Hồng mè nheo. Với những cô gái bán bar này, Lư Hoàn xả láng, nhưng không bao giờ mê nổi. Chỉ để chơi thôi!
Hoàn đưa tay vào túi t́m gói thuốc lá. Chẳng c̣n một điếu thuốc nào. Đứng ở vệ đường, Hoàn nh́n quanh. à đằng kia có một tiệm bách hóa c̣n đèn sáng. Hoàn tiến về phía đó.
Vừa đặt chân vào quán, h́nh ảnh tiên đập vào mắt Hoàn là một đôi chân dài. Chiếc quần jean bó sát người khá hấp dẫn. Cô gái đứng quay mặt vào trong. Mái tóc dài xơa vai, một chiếc chemise ngắn taỵ Cơ thể khỏe mạnh. Không hiểu sao Hoàn lại mơ ước cô gái quay lại, để ḿnh ngắm được khuôn mặt. Khuôn mặt có b́nh thường hoặc rỗ hoa, th́ cũng thỏa tính hiếu kỳ.
Hoàn chỉ về phía quày thuốc lá. Ông chủ vừa quay đi th́ cô gái quay lại. Hoàn không biết phải diễn tả nhan sắc cô gái thế nào cho đúng.
Một khuôn mặt hồng hào. Trán rộng vừa phải. Đôi môi nhỏ. Tuy để tóc dài nhưng đôi mắt cô gái không hề mơ mộng. Có một chút ǵ gàn bướng, nhưng hấp dẫn. Hoàn chỉ trực giác thấy, cô gái này vừa thông minh vừa can đảm, không dễ dọa.
Cô gái đang bước về phía chàng. Mùi xà pḥng thơm ngạt mũi. Thế có nghĩa là cô gái mới vừa tắm gội xong.
Huệ Quân nói luôn với ông chủ tiệm.
- Bác tính tiền luôn giùm con đi.
Giọng nói của cô gái như mật ong, ngọt lịm.
ông chủ tiệm nói với Hoàn.
- Ba mươi lăm đồng cả thảy.
Lư Hoàn móc bóp đưa ra tờ giấy bạc một ngàn.
ông chủ lắc đầu, mở cả tủ bạc cho Hoàn xem.
- Không đủ tiền thối cậu ạ.
Hoàn vội vă lục lạo khắp các túi. Nhưng xui thật. Chẳng có lấy một đồng lẻ.
Cô gái đứng nh́n Hoàn, chợt cười rồi nói với ông chủ tiệm, nói một cách rộng răi.
- Thôi bác tính cho con đi, chỉ một bao thuốc lá mà.
Lư Hoàn quay qua cô gái ngạc nhiên. Nhưng rồi chàng cười. Một nụ cười cảm ơn.
Chàng không bỏ đi ngay, đứng đấy. Và cô gái cũng b́nh thản đứng cạnh.
o0o
Huệ Quân không phải là không để ư đến anh chàng mới vào mua thuốc. Anh chàng có phong thái rất lạ. Vừa có vẻ phong trần, vừa lạc lơng, nhưng cũng giống một tay chơi. Với những tay đàn ông này th́ phải coi chừng. Một trong những tay “Killer-lady” (giết đàn bà) đấy.
Người đàn ông này chắc ở quán “Ấm cúng” ra.
Và sau khi nhận định, Quân nhận thấy với những người đàn ông thế này nên hạn chế tiếp xúc th́ hơn.
- Tôi biết thế này là mạo muội vô lễ.
Gă đàn ông đứng trước mặt Quân chợt lên tiếng. - Nhưng mà tôi và mấy ông bạn đang uống nước ở quán đằng kia, nếu có thể mời cô cùng tham gia.
- Cảm ơn. - Huệ Quân tỏ ra thật cởi mở. - Một gói thuốc chẳng đáng bao nhiêu tiền, ông khỏi phải mời nước chi cho hao tốn.
Lư Hoàn ṭ ṃ nh́n cô gái trước mặt. Với cách xử sự của cô ta, Hoàn thấy đây hẳn không phải là người ở địa phương.
ông chủ quán đang dọn dẹp quán. Cô gái vẫn đứng đấy với nụ cười. Giữa lúc đó Lệ Hồng bước tới.
- Đến bây giờ mới t́m được anh!
Cô ta nói và choàng tay qua vai Hoàn, nhưng mắt lại liếc về phía Huệ Quân.
Có lẽ mọi việc đă xong tất. Quân mang túi xách lên vai và bước ra ngoài.
Lư Hoàn nh́n theo, mái tóc dài kia như vẫn c̣n để lại mùi hương.
Lệ Hồng nh́n thái độ của Hoàn, bất măn. Đàn ông thật kỳ lạ. Mái tóc dài th́ có ǵ đáng lưu luyến. Hồng thúc tay vào người Hoàn.
- Anh Hoàn, ta đi nào.
Lư Hoàn “ừ” rồi bước ra. Chàng biết có lẽ chàng c̣n quay lại chốn này. Nơi đây đă có điều làm Hoàn lưu ư.
hết: Chương 1, xem tiếp: Chương 2
 

Về Mục: Truyện Dài > Tiểu Thuyết > T́nh Cảm Xă Hội > Trinh Thám H́nh Sự


© Copyright 2006-2011 eTruyen.com.