truyện dài
Khoảng Cách T́nh Yêu
Số lần đọc: 30854
Mục Lục

Cùng một Tác giả
103 Tác phẩm
  Xem Tiếp ...  

 
21463
 

QUỲNH DAO

Khoảng Cách T́nh Yêu

Vào truyện

Đă mười năm rồi mới có được một ngày vui vẻ như thế này. Gian pḥng khách ồn ào với số bạn bè đến dự vượt quá số thiệp gửi đi. Trong mười năm qua, tôi chuyển nhà vài ba lần, thế mà bạn bè tôi vẫn t́m được địa chỉ. C̣n ǵ cảm động cho bằng bạn bè đến được đông đủ, dù có người không được mời. Và nhất là trong một đêm đông gió mưa sụt sùi như đêm nay, bạn bè tôi vẫn không ngại ngần, cứ lặn lội t́m đến.
Nhóm lửa ḷ sưởi lên, không phải v́ sợ lạnh, mà v́ muốn được trông thấy cảnh quây quần quanh nhau. Ngọn lửa bập nùng soi sáng từng khuôn mặt, cộng thêm tiếng cười đùa vui vẻ của nhóm bạn xưa, càng làm gian pḥng của tôi sống động hẳn lên.
Ba chàng "Ngự lâm pháo thủ" đến cùng một lúc. Bao giờ họ cũng thế, rất xăng xái và nhiệt t́nh trong công việc chung và lạ thay, đến bây giờ "pháo đài" của họ vẫn vững chắc, chưa có một người đẹp nào có đủ sức mạnh để lọt váo mắt xanh của họ cả. Đă có thời, chúng tôi tưởng rằng cô bé Lan sẽ là của một trong ba chàng. Nhưng không hiểu v́ sao? Có lẽ t́nh bạn mạnh hơn t́nh yêu nên họ cứ nhường nhịn cho nhau, sau này, v́ chờ không được Lan đă ôm cầm sang thuyền khác. Khi ba chàng hiểu ra th́ đă muộn, chỉ c̣n biết nh́n theo tiếc rẻ ngậm ngùi. Giờ Lan đă có được cô bé gái lên sáu tuổi, người mập ra chút ít, nhưng nh́n càng có vẻ quyến rũ hơn.
Đằng kia, hai chị em Thu Vân vá Đan Vân ngồi với nhau, họ vẫn yêu mến và khăng khít như ngày nào. Mối t́nh tay ba giữa hai chị em và Nguyễn Hưng giờ trở thành kỷ niệm. Cách đây bảy năm, Thu Vân và Nguyễn Hưng đă lấy nhau. C̣n Đan Vân th́ lấy một chàng trai khác. Họ đă có vớí nhau một bé trai. Những lần họp mặt nhứ thế này, Đan Vân chỉ đến một ḿnh. Nàng không muốn dẫn người ấy đến, có lẽ để tránh những cảnh ngượng ngùng, xa lạ có thể xảy ra. Nguyễn Hưng ngồi trên ngế salon, vẫn cười nói ồn áo như thuở c̣n đi học. Chỉ có điều bây giờ chàng có phần chững chạc và đứng đắn hơn nhiều. Dù sao th́ Hưng cũng là cha của hai chú nhóc sinh đôi rồi.
Ngồi giữa đám chúng tôi là cô bé dễ thương và nhí nhảnh. Đó là Thu Phương. Thu Phương và Tuấn Phong là cặp vợ chồng xứng đôi nhất, đẹp nhất và có lẽ là hạnh phúc nhất. Hai người yêu thương nhau tha thiết và từ ngày đính hôn rồi thành vợ chồng đến giờ, họ luôn luôn hạnh phúc bên nhau.
Rất lâu mới có được ngày vui vẻ thế này, tôi vui mừng song không khỏi luống cuống. Bạn bè mỗi người mang đến một ít: Hạt dưa, khô ḅ, trái cây bày ra đầy ngộn trên bàn. Và dù rằng tuổi đă qua ngoài ba mươi, nhưng cả bọn, ai nấy cũng đều ăn uống ngon miệng lắm
Thu Phương nắ m lấy tay tôi nói:
- Thảo ngồi xuố ng đây đi. Nều Thảo muốn đăi tụi này, th́ bán cả cái nhà náy đi cũng chưa đủ. Thảo xem ba chàng "Ngự lâm" ḱa, đúng là "Đạo ăn uống" phải không? Hèn chi cho đến bây giờ, chả có nàng nào nâng khăn sửa túi cả.
Dũng tṛn mắt nh́n Thu Phương:
- Nói ǵ mà ác khẩu vậy. Mới có "mở máy ăn" chút đỉnh mà đă bị trù ẻo rồi. Làm như ăn hết của nhà mi không bằng. Lúc nào cũng kêu than, trong khi mi và Phong mỗi ngày một phát tướng. ..
Tuấn Phong vội ngắ t lời:
- Thôi xin, thôi xin. Một người chưa đủ sao mà c̣n lại kéo ta vào nữa. Bộ muốn "ḍ chưởng" hay sao đây?
Dũng chỉ Tuấn Phong nói:
- Ghê ghệ Bênh vợ dữ quá ta, đúng là vợ chồng nhà sam có khác, chẳng lúc nào rời nhau.
Trường tiếp lời:
- Phải, chẳng thế má khi Thu Phương giơ súng lên nhắm "đùng" là trái tim chàng rớt liền.
Thu Vân xen vào:
- Thôi, xan can. . . chuyện ǵ mà có "ba chàng Ngự lâm" dính vào là ồn ào như ong vỡ tổ. Thảo nào mà cho đến bây giờ họ vẫn pḥng không, nhà trống vậy.
Trường vẫn giữ thói quen xưa, khi nói là đưa tay lên găi đầu:
- Vậy hả. Thế th́ tụi tui xin rút vậy. Ở đây mọi người vào đôi, có lứa cả rồi. Tụi tui xin ra đi đường t́m bạn bốn phương?
- Ghê chưa? - Đan Vân từ năy giờ im lặng bỗng đứng lên nói như ra lệnh.
- Không được đi đâu hết cả. Chưa nói được chuyện ǵ đă đ̣i đi. . đi.
Đan Vân dừng lại, nh́n quanh pḥng rồi hỏi:
- Đến đủ chưa nào?
Nguyễn Hưng chậm răi đáp:
- C̣n thiều "Thủy Ngọc" và "Lăng Xăng".
- Có ai báo tin cho hai người đó không? Đan Vân hỏi
Từ năy giờ, tự nhiên Đan Vân giư chức "chủ tịch" nhóm, mặc dù chẳng ai bầu. Dũng và Tuấ n Phong đưa tay lên:
- Chúng tôi đă báo tin cho họ.
- Vậy ḿnh đợi hai người ấy đến rồi hăy bàn - Lan nói.
- Đợi à, nhưng đợi ai cơ chứ ?
Có tiếng ai nói ở cửa ra vào, chúng tôi nh́n ra, th́ ra "Lăng Xăng" vừa tới, chàng đang đừng dậm chân, cho chiếc áo mưa mặc trên người ráo bớt nước. Phía sau "Lăng Xăng" cô bé người làm tên Tù vừa mỉm cười vừa nói:
- Thưa cô có khách ạ!
Anh chàng "Lăng Xăng" vừa bước vào đă bị ngay đ̣n tấn công của Hà:
- Sao, làm ǵ mà bao giờ cũng đến trễ thế. Bộ lại đến nhà bảo sanh nữa sao?
"Lăng Xăng" tên thật là Ngô Ngọc Quang - ngày c̣n đi học, chỉ v́ lúc nàu cũng làm ra vẻ bận rộn, hết chạy nơi này đến nơi khác, chuyện ǵ cũng góp mặt, như không có lúc nào rảnh rỗi v́ vậy bị bạn bè gắn cho cái biệt hiệu "Lăng Xăng". Sáu năm trước, "Lang Xăng" cưới vợ, vợ chàng là con gái của một tiểu thương. Hai vợ chồng phải nói là cái máy sản xuất nhanh nhất trong cả nhóm. Chỉ trong ṿng sáu năm mà đă có tới bốn mặt con rồi. Từ đó, cuộc đời liền với nhà bảo sanh, tă lót, đường sữa. . . và cái biệt hiệu "Lăng Xăng" lại càng đúng với chàng.
- Thôi chứ. Để người ta thở một chút có được không?
"Lăng Xăng" vừa cởi chiếc áo mưa ra vừa nói, rồi chiếc áo mưa cho nhỏ túi mang ra ngoài và bước vào nhà. Chàng nói như reo:
- Vào đây tự nhiên thấy ấm hẳn lên. Ở ngoài đi mưa lạnh muốn chết.
Nói đọan "Lăng Xăng" nhón một miếng khô ḅ bỏ váo miệng, tay đón ly trà nóng của bàn, "khà" một tiếng rồi nói:
- Cám ơn Thảo. Thảo bao giờ cũng là người chu đáo nhất bọn.
Thu Phương đẩy chiếc ghế tới gần:
- Ngồi xuống đây đi ông. Đứng ǵ măi thế - Rồi Thu Phương hỏi tiế p.
- Bà xă đâu Quang? Có mạnh không?
"Lăng Xăng" ngồi xuống lắc đầu:
- Không được khỏe cho lắm!
Thu Phương chau mày:
- Tại sao?
- Vừa mới bị sẩy..
Đan Vân kêu lên:
- Trời ơi! Sao lại lắm con thế ?
Lăng Xăng nhăn mặt:
- Tăng gia sản xuất để xây dựng đất nước mà lại.
Đan Vân trề môi:
- Hứ !
Lăng Xăng nói:
- Thôi trở lại vấn đề đi. Mấy bạn cho gọi tôi đến đây có phải để bàn việc đón rước Trần Hoài Nam không? Anh chàng Nam bây giờ có vẻ oai ghê, tất cả các báo hôm nay đều chạy tít lớn nơi trang ba báo tin hắn về nước.
- Nhất định là phải thế rồi - Dũng xen váo
- Dù sao đi nữa Nam cũng là một nhạc sĩ tài danh cơ mà.
Nguyễn Hưng tiếp lời:
- Tôi đă đoán là nhấ t định Nam phải có ngày hôm nay, v́ Nam là người đặt biệt nhất trong bọn chúng ta.
Anh chàng Lăng Xăng tỏ vẻ bồn chồn:
- Đừng đi xa quá vấn đề, bây giờ cho biết làm cách nào đón ông ấy trước cái đă.
Trường nói:
- Đừng hấp tấp, Thủy Ngọc c̣n chưa đến kia mà.
Như để trả lời cho câu nói của Trường, có tiếng Tú đứng ngoài cửa nói vào:
- Thưa cô, lại có khách ạ.
Thủy Ngọc từ tố n bước vào. Mười năm trời trôi qua đă mang đến cho nàng bao nhiêu sự thay đổi. Lấy chồng rồi ly dị, xuất ngoại lại trở về. Nhưng lúc nào cô này cũng vẫn giữ được nét linh hoạt như gịot nước. Chiếc áo dài màu đen bó sát người, một làn phấn thoa nhẹ trên mặt, không một món đồ trang sức, nhưng nổi bật hẳn trong gian pḥng. Thủy Ngọc đưa mắt nh́n quanh pḥng hỏi:
- Sao? đến đủ cả rồi ư?
- Có lẽ chưa. Nguyễn Hưng đáp - C̣n thiều ông Nguyễn và Tùng, và Mỹ Linh nữa, từ ngày lấy chồng đến nay vẫn biệt tăm.
Lan chậm răi:
- C̣n nữa chứ ! Trần Hoài Nam nữa chi.
Tiếng nói của Nguyễn Hưng nhẹ hẳn xuống.
- Và cả Thanh Thương nữa.
Trần Hoài Nam? Thanh Thương? H́nh ảnh của mười hai năm trước lại trở về trong trí nhớ mỗi người. ..
hết: Vào truyện, xem tiếp: Chương 1
 

Về Mục: Truyện Dài > Tiểu Thuyết > T́nh Cảm Xă Hội > Trinh Thám H́nh Sự


© Copyright 2006-2011 eTruyen.com.