Truyện ngắn
Giấc mơ của b nội
Số lần đọc: 3588

Cng một Tc giả
22 Tc phẩm
  Xem Tiếp ...  

 
4759
 

Ma Văn Khng

Giấc mơ của b nội

Bao giờ cũng vậy, cứ đến chủ nhật l b nội lại từ lng qu ngoại thnh vo phố chơi với chng ti. B đến qung chn giờ sng. Đến l cho qu ru rt v chuyện tr. i, dường như l bao nhiu thương nhớ sau một tuần xa cch v tch đọng từ bao năm, giờ mới c dịp bộc lộ. B giở ci ti xch tay ra. Ci ti xch bằng vải th ng vẫn dng từ ngy cn l nhn vin phục vụ trn tầu chạy tuyến đường sắt Lao Cai - H Nội l ci ti c php thần. ở trong n c đủ ma no thức ấy: Nhn thng su. Na thng bẩy. Roi ma hạ. Gương sen ma thu. Lại cn bột sắn cho mẹ ti vốn hay bị nhiệt v hoa ho cho bố ti mới chớm bị cao huyết p. Vườn nh b c hai cy ho. Ho ra nụ, b bắc thang hi rồi sao phơi, đng vo từng bọc giấy bo mang ra.

- Bố anh ngy xưa cũng hay bị nhức đầu, hoa mắt, uống hoa ho quanh năm l đỡ đấy.
B nhớ chả st điều g. Thấy ti mồ hi mồ k nhễ nhại, b bảo chả b cho ng chu, chả bao giờ thấy ra t mồ hi no, kể cả lc ngồi ở toa tầu b gi. Ngy chủ nhật c b đến chơi l ngy vui vẻ nhất đời. Với b, đ cũng l những giờ pht bận rộn nhất. B sửa sang lại bn thờ. B phủi bụi những tấm hun chương của bố ti. B lun chn lun tay dọn dẹp, qut quy. B lau chi bt đĩa, bn ghế. B đem quần o của chng ti ra phơi phng. Kh rồi cũng đem ra nắng phơi, cho n thơm như lời b ni. B chải đầu, tết tc cho ci T. Lại cn dậy n chơi chuyền, chơi bắt hnh giy chun. B nắm cổ tay ti ku sao chu b gầy thế. Thấy ti gi đi, gi cẳng chn, b bắt ti ko quần ln cho b xem. Rồi b rẫy nẩy ln: "Thằng bố, con mẹ my n bận cng bận việc nh tầu, n chả để g đến con cả. Ai lại để con gầy g, ghẻ lở thế!" Rồi b ra chợ mua nắm l về đun tắm cho ti. Rồi giao hẹn với mẹ ti, ngy no cũng phải như thế. Phải cho ti ăn uống ngon lnh. Khng th b đn về ở với b. B ở lng một mnh từ khi ng nội mất. Nhưng b khng thể ra ở với bố mẹ ti được, v như b ni, cn họ hng nội ngoại, nh cửa, vườn tược, cn hng xm lng giềng, cn l nơi đi về của cc hương hồn tin tổ.
Thch nhất l những bữa ăn c bn tay b lo liệu. Đu c phải chỉ l đồng tiền, m cn l cả sự tru mến ruột thịt. Nn bố ti đi lm ở nh ga về, ngồi vo mm cơm, liền tot miệng cười, bảo mẹ ti:
- Thấy chưa, khng c b th bao giờ trẻ con nh mnh mới được ăn canh cua rau rt?
Mẹ ti cười thn lẹn, nhưng chưa kịp ni, đ được b đỡ lời:
- Ti c cng ln việc xuống g nữa đu m chả vẽ vời được. M dễ khng ấy m.
- b ơi, hm no b nấu chn gi với dấm tỏi nh. Lu lu, chu chưa được ăn rồi. Ci T nũng nịu.
B gật đầu. Rồi b ngồi chắp tay trước bụng nhn chng ti ăn. Bố ti nhấc đũa đưa b, b cầm rồi lại đặt xuống, ku bụng dạ hồi ny cứ lủng củng thế no, khng muốn ăn.
Ci T v cơm chan canh cua sm sụp, ngẩng ln, cười tt mắt, ni:
- B ơi, bố mẹ ơi, cứ được mi mi như thế ny th thch qu nhỉ!
Mẹ ti ngut yu ci T:
- C b, được ỷ vo b, b lm hộ hết mọi việc, g m chẳng thch!
B nheo nheo cặp mắt gi, đưa tay vuốt mi tc ng như tơ của ci T.
* * *
Cứ mi mi như thế ny th thch nhỉ! i, bức tranh sinh hoạt gia đnh. B nội hiền hậu, thương yu con chu. Bố mẹ đang tuổi đi lm, khoẻ mạnh, thuận ho. Con ci cn nhỏ, ngoan ngon, chăm chỉ học hnh. Chnh l lời ci T khiến cho mọi người cng ngỡ ngng hoan hỉ, nhận ra ci hạnh phc v gi của gia đnh ti những ngy ny.
Bức tranh sinh hoạt gia đnh cứ thế, cứ thế m tiếp diễn, tiếp diễn đều đặn. Đến mức ti gần như khng để đến n nữa. Th đến một hm, bố ti đi lm về, trng lạ hẳn đi, đến nỗi con ch Bng tưởng người lạ, sủa gầu một tiếng. Mẹ ti ở trong bếp ng ra ku to: Ho ra đ đeo knh lo rồi đấy! Bố ti gật đầu đứng ngẩn, rồi lẩm bẩm: Mnh đ bốn mươi lăm. B nội đ ngoại bẩy mươi rồi cn g.
B nội đ ngoại bẩy mươi! Điều đ thấy r trước hết l việc b khng đi xe đạp, rồi khng đi bộ đến chơi với chng ti ngy chủ nhật nữa. B đi xe m được một thời gian rồi sau cng khng dm đi cả xe my bố ti đến đn. B ku sc, đau xương cốt. B đi xch l v bảo người đạp xe đi thật chậm.
B đến nh chng ti thưa dần. Một lần, sau ba bốn chủ nhật qua b mới tới. Nhưng vừa tới, b đ ln tiếng: Khng phải lo cho b, đừng đến thăm b, cứ yn tm m cng tc, học hnh, b gi rồi, mệt nhọc l chuyện thường tnh, chứ b cn khoẻ chn.
Chủ nhật ấy, chờ đến mười hai giờ, vẫn chưa thấy b nội ra chơi, bố ti đn được một c điện thoại, vội dắt xe đi. Hai giờ chiều, khng thấy bố ti về, mẹ ti sốt ruột qu, cũng lại dắt xe đi.
Tm giờ tối, bố mẹ ti mới cng trở về. Hai người ướt đẫm nước mưa, mặt nhợt nhạt, thở khng ra hơi. Chng ti dọn cơm cho bố mẹ ăn. Nhưng cả hai ngồi vo mm cơm đều im lặng. Bố ti p hai bn tay vo mặt, đầu lắc lắc:
- Mnh thật v tm qu! Năm lần bẩy lượt b cụ nhắc đưa b cụ ln bốc mộ ng cụ ở Tri Ht m cứ để việc ny việc khc lấp khuất đi. Cả việc lm đơn xin hun chương cho hai cụ cũng thế. Khổ! By giờ kho khng l muộn rồi!
Mẹ ti bần thần ni:
- C mỗi ci việc lắp cho cụ ci điện thoại cứ định mi m em chưa lm được.
Ti rụt r hỏi mẹ c phải b bị ốm nặng phải đưa vo viện cấp cứu khng. Mẹ ti chưa kịp ni, bố ti đ quay phắt lại, to tiếng, như sừng sộ.
- Ny, nghe bố ni đy: Con ci l một lũ ch kỷ. Một lũ ch kỷ, đại ch kỷ! Nhớ chưa!
Th ra b ti bắc thang để hi nụ hoa ho cho bố ti, thang trượt, b bị ng, nằm bất tỉnh, may c người hng xm gọi điện bo cho bố ti biết. Giờ b nằm ở khoa cấp cứu bệnh viện Sanh Pn.
* * *
May, trời cn thương gia đnh mnh, cn cho bố mẹ, con ci mnh c dịp bo hiếu b. Đ l cu bố ti ni hm đn b từ bệnh viện về. May, b chỉ bị chấn thương no ở thể nhẹ, sau mấy ngy m man, giờ b đ tinh tỉnh được cht t. Bế b từ ngoi xe taxi vo nh, đặt b ln ci giường gỗ trải nệm m, bố ti đứng ở giữa nh, gọi chng ti lại, ni:
- Từ nay, bố mẹ đn b về ở, cc con c trch nhiệm phải săn sc trng nom b. Hai đứa học hnh quanh quẩn ở nh, để gip b mọi việc. Nhớ chưa? Nhất l T đấy. chơi bời, bạn b t thi!
B nằm, mặt thim thiếp, chỉ thi thoảng mới cựa mnh, rn khe khẽ.
Từ hm ấy, nh ti c b đến ở. Từ hm ấy, chng ti c cảm gic đ lớn khn thm một nấc tuổi. Chng ti đ gnh thm một trch nhiệm. Ti đi học, hết buổi l nho vội về nh với b. Ci T, hễ c bạn đến nh rủ ra sn chơi nhẩy l c, chơi truyền l n chạy ra, nghim trang bảo: " Hm khc cc bạn hẫy đến nh. B tớ đang ốm đấy."
Ngy qua, b đ h mắt, nhưng vẫn nằm bất động, c cảm gic thn hnh b ngy cng lp xẹp, lọt thỏm vo lng nệm. Nhn b một thn hnh gầy teo m thương qu! B đ sống một cuộc sống si nổi bền bỉ suốt từ năm 16 tuổi lm thợ tiện ở xưởng qun giới, cho hết tuổi 60 mới về nghỉ; suốt đời b chăm chỉ với việc chung, về gi b vẫn hết lng thương yu v lo toan cho con chu. Thương b qu, nhất l những lc mẹ ti đỡ b dậy, bn cho b ăn. Ngồi cạnh trng b ăn, thấy b chm mi như đứa trẻ, gắng nuốt từng tha, rồi mệt nhọc nằm thừ, đui mắt ướt nhon, bố ti m mặt khc nghẹn. Ti cũng khc theo. Ti nhớ nh thơ Thanh Tịnh c cu thơ rất hay thế ny: " Bố bn cho con ăn, con cười, bố cười. Con bn cho bố ăn, con khc, bố khc."
Nghe tiếng bố ti khc, c lẽ vậy, b ti liền mở mắt. Rồi b chp chp mi. Mẹ ti mừng qu, vội đưa tha bn tiếp cho b. B cố ăn để khoẻ mạnh, sống mi với con chu, b ơi!
B nội ti gắng chống trả với cơn tai biến hiểm ngho để khoẻ lại. Tuy vậy, sức khoẻ l thứ của cải một khi đ mất đi, rất kh lấy lại, nhất l ở tuổi gi. Tỉnh tỉnh m m, b ti thường ở trạng thi dang dở ấy c khi cả tuần liền. Một đm vo qung gần sng cả nh đang ngủ, bỗng nghe tiếng b qut rất to, bố ti v ti liền bật dậy.
- Mẹ ơi! Bố ti bước vội đến bn giường b, cng thảng thốt v thấy b ti đ chống tay ngồi dậy, đang vấn khăn đầu.
- Mẹ, mẹ c sao khng ạ?
- Bố Tuấn T đấy ? Ngủ thế no m kẻ trộm n vo bếp, n bắt mất hai con ngan m khng biết!
- Ngan no, hả mẹ?
- Thế nh khng nui ngan ? Ơ, chả lẽ l ra mẹ m ngủ? R rng mẹ đang nấu chn gi với dấm tỏi cho ci T v cả nh ăn th thấy một anh ăn mặc rất chải chuốt vo nh ta xin nước uống rồi lẻn vo bếp bắt mất hai con ngan. Mẹ xt qu. Mẹ go tướng ln: Ny, anh kia, ti nui hai con ngan l để lm thịt cho con, chu ti ăn, sao anh nhẫn tm thế! Biết điều th trả lại cho ti đi! Rồi mẹ xng ra, xắn tay o ln...
Mẹ ti v ci T cng chong dậy lc đ. Ngơ ngc một thong, rồi ai cũng hiểu chuyện, rồi v cng vui mừng v thấy b ti đ ngồi được dậy, chải đầu, vấn khăn gọn ghẽ, ni rằng hm nay thấy người đ trở lại bnh thường, từ nay khng phải lo g cho b nữa v hỏi: C phải l tết nhất v ma xun sắp đến rồi khng? Thế l ci vận ci hạn đ qua rồi!
Ci T đến bn b, m b, thẽ thọt:
- B ơi, c phải m bị mất của l điềm lnh khng, b?
B gật đầu.
- ừ, b khoẻ, rồi b sẽ nấu canh cua rau rt, nấu chn gi dấm tỏi, nấu nhiều mn ngon cho cc chu ăn.
Ti rưng rưng bồi hồi v ngờ ngợ. B nội ti đ khoẻ trở lại bằng tất cả sự nỗ lực của chnh b, b khng muốn con chu vất vả v b, v điều ấy l sự thật, nhưng l một sự thật mong manh lm sao! Mẹ gi như tri chn cy. Tuổi gi như ngọn đn trước gi. Mặt b hanh hao, l lạ như người đi đu xa mới về, v những cặp mắt xung quanh b bỗng nhin trở nn hoang dại, ngất ngơ thế no! Bố ti p mặt vo hai bn tay. Lm con phải biết đến tuổi của bố mẹ để knh trọng v để lo liệu. Bố ti thường ni vậy với chng ti. ng cũng đang ở trong trạng thi run rẩy sợ hi như ti, nhưng cn thm cả nỗi day dứt xt xa nữa. i, ngay cả lc ốm đau, tnh thương của b, cũng dnh cho con chu! Cn con chu đng như bố ti đ c lần ni, thật l một lũ ch kỷ! Đại ch kỷ!
 

Về Mục: Truyện Di > Tiểu Thuyết > Tnh Cảm X Hội > Trinh Thm Hnh Sự


Copyright 2006-2011 eTruyen.com.