truyện dài
Khoảng Trời Của Em
Số lần đọc: 10103
Mục Lục

Cùng một Tác giả
2 Tác phẩm

 
25877
 

Minh Hà

Khoảng Trời Của Em

Tập 1


Phong Trần bước ra cửa là đồng hồ trên tựng chỉ bảy giờ kém mười lăm, chợt thấy lăo Huỳnh quản gia đang ngồi chiểm chệ bên tay lái xe Hyundai màu xanh thẩm đỗ ngoài bậc tam cấp tự bao giờ. Đôi mày rậm nhăn lại và nói lớn:
- Hăy ở nhà chăm sóc ông. Tôi tự lái xe đi được rồi.
- Này! Không nên đâu. Ông chủ mà biết tôi để cậu đi một ḿnh. Ông sẽ giận cho đó. Hay cậu chê tôi già. Xin lỗi nhé, năm chàng thanh niên cựng tráng cũng khó ḷng qua nổi tôi.
Lăo Huỳnh hạ giọng:
- Tôi xin cậu. Giúp tôi làm tṛn nhiệm vụ. Xong việc tôi quay về nhà ngay, chẳng để chậm trễ.
Phong Trần càu nhàu:
- Nhớ cha tôi thức giấc gọi chẳng có ai thi sao? Không muốn ông mang mặc cảm bệnh hoạn, chú hiểu chứ?
Lăo Huỳnh xua tay:
- Cậu an tâm. Trước lúc ra xe, tôi có lên pḥng thấy ông chủ c̣n ngủ say lắm. Với lại thời gian đi và về đâu lâu lắc ǵ.
Biết khó mà từ chối được sư quan tâm lo lắng đúng mực của người quản gia trung thành. Phong Trần đành gật đầu miễn cưởng. Anh giao hẹn:
- Nhưng chú nhớ cho là phải quay về ngay nhé.
Lăo Huỳnh gật lialịa:
- Vâng. Tôixin hứa.
Loáng sau, xe đă bon nhanh đọc đại lộ Trần Hưng Đạo về phía trung tâm Quận I. Mở cặp da ra. Phong Trần lấy những giấy tờ cần giải quyết gấp trong ngày xem xét và ghi chú điều quan trọng. Xong , anh cho tất cả vào đại cặp da rồi ngă ra ghế dựa nghiền ngẫm về những đều đă ghi trong quăng đường c̣n lại.
Bảy giờ đúng, chiếc Huyndai dừng hẳn trước cổng công ty. Cjẳng xuống xe vội. Phong Trần chồm lên băng trước nói với lăo Huỳnh:
- Nếu có ǵ, chú nhanh chóng điện thoại đến văn pḥng công ty nhé.
Lăo Huỳnh phật ư, kéo chiếc kính trên mũi xuống, lăo nói bằng giọng hờn dỗi:
- Bữa nay cậu lạ lắm đấy. Thú thật, tôi chả hiểu sao cả. những ǵ tôi làm cho gia đ́nh này từ trước tới giờ chưa đủ để cậu tin tưởng khi giao việc ư?
Cố nén tiếng thở dài, Phong Trần xua tay phân bua:
- Không phải vậy đâu. Chỉ v́ khoảng tuần nay, sức khỏe của cha tôi yếu rất nhiếu, e rằng...
Phong Trần ngập ngừng. Anh không can đảm để nói lên điều đáng sợ đó.
Lăo Huỳng lặng người, giương mặt tái hẳn đi.
- Có thể cậu đă được bác sĩ Phúc cho biết điều ǵ không ?
Phong Trần buồn bă:
- Đây là cảm nhận của tôi thôi, c̣n chính thức nghe kết luận của bác sĩ th́ chưa.
Dừng lại một chút, Phong Trần trầm giọng:
- Bác sĩ Phúc bảo. Muốn rơ chính xác về bệnh tật của ông của ông ấy, tốt hơn hết là cậu đưa ông đến bệnh viện, ở đó phương tiện đầy đủ hơn.
Lăo Huỳnh ngạc nhiên:
- Thế sao cậu không chịu đưa ong chủ đến đấy?
Phong Trần thở dài:
- Cha tôi nhật dịnh cho rằng ḿnh không có bệnh tật ǵ. Do tim hành thôi.
Phong Trần lại nh́n đồng hồ, anh hốt hoảng:
- Ôi ! Gần tám giờ rồi. Chú về đi, có chuyện ǵ, trưa về tính sau vậy.
Lăo Huỳnh khẻ gật đầu và nổ máy xe. Phong Trần nh́n theo lẩm bẩm:
Tội chú ấy thật. Suốt đời tận tụy hy sinh v́ gịng họ Dương gia mà không hề nề hà, than vản dù chỉ một lời.
Cha Phong Trần rất quí và tin cẩn lăo Huỳnh. Riêng anh, thưở nhỏ tha hồ mà làm nũng, làm yêu, làm sách, vui buồn thất thường quạu quọ, nóng nảy vô cớ..vân vân và vân vân. Thế nhưng lăo Huỳnh vẫn vui vẻ chấp nhận tất cả. Đôi lúc nghĩ lại, anh cũng nghe ray rức, ân hận. Rồi chứng nào tật nấy. Phong Trần chẳng thay đổi được. Bướng bỉnh ngang tàn muôn thưở.
- Chào giám đốc.
- Chào giám đốc.
Măi suy nghĩ vẫn vơ nên Phong trần đă đến trưóc cửa pḥng giám đốc anh cũng không hay. Tiếng chào hỏi của nhân viên dưới quyền kéo anh về với thực tại. Sau những cái gật đầu đáp lễ, Phong Trần bước vội vào trong để che giấu sự bối rối của ḿnh.
Vừa ngồi yên trên ghế bọc da quư. Phong Trần cầm ngay điện thoại lên bấm số.
- Cô Lan đấy à?
- Vâng tôi đây thưa giám đốc.
Phong Trần hỏi nhanh:
- Chuyện ngựi thế nào rồi?
- Rất tốt ạ. - Cô Lan vui vẻ trả lời - Số nhân viên được tuyển trong đợt này thừa tiêu chuẩn yêu cầu của ta về số lượng lẫn chất lượng. Một trăm mười người nộp đơn, chọn năm mươi. Mười lăm bổ sung các bộ ban. Mười điều về các tỉnh. Số c̣n lại là tài xế. Giám đốc ! Ông có ư kiến ǵ thêm về sự điều phối nhân viên này không?
- Như thế tạm ổn rồi. Bao giờ họ đến nhận việc ?
- Sáng thứ hai tuần sau, thưa giám dốc. Hôm nay đă là thứ tư, c̣n sáu ngày để họ chuần bị.
- Vậy tốt. Cúp máy nhé.
Phong Trần lạ bấm sang số khác:
- Alô. Cho tôi gặp cậu Thắng.
- Alô. Tôi, Thắng đây. Xin lỗi, ai đầu dây đó ?
- À, cậu Thắng đó hả? Nhờ cậu mang tất cả các bản báo cáo thành tích của từng cá nhân trong công ty lên tôi dùm.
- Ngay bây giờ ư?
- Ừm. Cậu tranh thủ cho. Rơ chứ ?
- Vâng rơ, thưa giám đốc.
Phong Trần lại bấm sang số khác và cứ thế khoảng hai mươi phút sau, anh đă giải quyết xong tất cả các công việc thiết yếu trong ngày. Lúc này, anh mới nhớ đến tách càfê để sẳn trên bàn. Nhấp từng ngụm. Phong Trần nhăn mặt.
- Ôi! Nhạt nhẽo và nguội quá.
Vừa định gọi cô thư kư thay tách càfê khác, bỗng Phong Trần nghe tiếng cô Lư vang lên từ chiếc máy truyền âm:
- Thưa giám đốc.
- Ǵ đấy, cô Lư ?
- Chú Huỳnh gọi cần gặp giám đốc.
Tách càfê rơi xuống đất vỡ toang.
Phong Trần ra lệnh, giọng khô khốc:
- Cô nối máy nhanh lên.
Điện thoại bên phải của Phong Trần reo vang:
- Chú Huỳnh ! Phong Trần đây, chuyện ǵ thế?
Giọng lăo Huỳnh gấp gáp:
- Ông không được khỏe.
Phong Trần lo lắng:
- Chú nói rơ ràng hơn đi.
- Lúc năy khi về đến nhà, tôi vội vàng mang súp lên cho ông. Ông nằm im ĺm hơi thở có phần mệt nhọc. Lấy làm lạ tôi bèn thử đánh thức và suốt mười phút rồi ông vẫn không tỉnh. Cậu Trần à ! Sợ quá, nên tôi đă gọi xe cấp cứu.
Phong Trần đứng bật dậy:
- Tôi về ngay.
Đến bệnh viện, ông Phong vũ được chuyển ngay vào pḥng cấp cứu. Theo lệnh bác sĩ trưởng khoa, mọi người đều phải ở ngoài.
Ngồi phịch xuống chiếc ghế trước pḥng , Phong Trần ôm đầu suy nghĩ: Ngất đi đến mức như vậy, đâu phải là chuyện b́nh thường. Chắc chắn có nguyên nhân ǵ đó rất trầm trọng. Tim Phong Trần bổng se thắt, anh linh cảm một tai họa sắp giáng xuống nhà không thể nào ngăn được.
Thần kinh căng thẳng như sợi giây đàn. Nổi hoăng sợ trào lên trong tâm trí khiến cả người anh như phát rét. Hai đầu gối va vào nhau liên tục dù Phong Trần đang cố dùng hết sức lực để đè bẹp nó.
"Phải b́nh tỉnh, thật b́nh tỉnh". Phong Trần nhủ thầm. Cha anh đă có những bác sĩ giỏi nhất của bệnh viện này chăm sóc. Anh cần tin tưởng ở họ và chớ nên làm cản trở hoặc trở hoặc khuấy động việc cứu chữa. cánh cửa pḥng cấp cứu hé mở, từ trong bác sĩ Phúc bước ra. phong Trần hồi hộp sấn tới chộp lấy vai ông, hỏi dồn:
- Cha cháu có làm sao không hở bác sĩ?
Nét mặt bác sĩ căng thẳng:
- Phong Trần! Tôi mong cậu hăy b́nh tỉnh mà nhe tôi nói.
Bấy nhiêu lời nói ấy thôi cũng khiến Phong Trần chết điếng cả người. Tuy nhiên anh cố gượng gạo.
- Bác sĩ chứ ngại, cứ nói thật, cháu sẵn sàng chấp nhận t́nh huống xấu nhất.
Buồn bă, bác sĩ Phúc thở dài:
- Ông ấy đang mắc phải chứng bệnh nan y.
Phong Trần kinh hoàng lập lại:
- Bệnh nan y ư?
- Đúng vậy. Ông bị ung thư gan.
- Cháu...cháu chẳng thể nào tin được. bác Phúc! Cháu van bác. Bác chỉ đùa với cháu mà thôi.
- Rất tiếc Phong Trần ạ.
- Không. Cháu sẽ không chấp nhận điều khủng khiếp ấy. Bác cứu lấy cha cháu bằng mọi giá, bác có nghe rơ không?
Đặt bàn tay lên vai Phong Trần, bác sĩ Phúc nghiêm nghị:
- Đừng ảo tưởng nửa, v́ tất cả đă muộn màng, chỉ c̣n là thời gian.
Mặt Phong Trần trắng bệch, mắt anh mờ đi như một màng sương mỏng. Từ đây, anh sẽ sống chuổi ngày dài cô độc lẽ loi ư? Không, không.
Bác sĩ Phúc lên tiếng:
- Cậu nên vào gặp ông ấy lần cuối.
Biết có nói thêm cũng bằng thừa. Phong Trần lê từng bước thiểu nảo. Phía sau anh là lăo Huỳnh. lăo không ngớt đưa tay lên chặm nước mắt.
Ông Phong Vũ nói trong hơi thở yếu ớt sau khi ngụ ư gọi Phong Trần tới gần:
- Cha có chuyện muốn nói với con.
Nuốt đau đớn vào ḷng, Phong Trần đáp khẻ:
- Sau này hẳng nói cha à. Trước mắt, lo tịnh dưỡng đă.
- Sẽ chẳng c̣n dịp nữa đâu. Nếu con muốn cha nhắm mắt thanh nhàn, hăy để cha nói.
Hai giọt nước mắt trào hai khóe mắt. Ông Phong Vũ thiều thào:
- Phong Trần ! Cha thành thật xin lỗi khi cho con biết điều này. Ta chẳng phải là cha ruột của con. Ta chỉ có duy nhất một đứa con gái tên Tiểu Giang, năm nay tṛn hai mươi tuổi. Cha con ta v́ hoàn cảnh khắc nghiệt nên đă xa cách ngần ấy năm trời. Nhớ đến Tiểu Giang, ta luôn sống trong khắc khoải, lo ấu. Ta và lăo Huỳnh hết sức t́m kiếm con bé, nhưng chưa có kết quả nào gọi là khả quan. Từng tuổi này, chết đi, ta thấy tốt lắm rồi, ta chẳng có ǵ phải ân hận cả ngoài việc Tiểu Giang, thế nên ta tha thiết cầu xin con hăy nghĩ đến công lao ta nuôi nấng dạy dỗ con nên người mà t́m cho được Tiểu Giang về đây Trần nhé.
Lời ông Phong Vũ nhẹ như gió thoảng, nhưng Phong Trần tưởng như ngàn cân đè nặng. há hốc mồm, anh kêu lên:
- Cha ! Có phải cha mê sảng không ?
Khe khẻ lăc đầu, ông Phong Vũ nh́n Phong Trần bằng đôi mắt tha thiết lẫn tuyệt vọng.
- Đó là sự thật. Hăy hứa với cho ta an ḷng nhắm mắt.
Phong Trần đáp như kẻ mộng du:
- Vâng. Vang. con xin hứa. Nhưng làm sao chứng minh đưọc đó là Tiểu Giang?
- Con cứ nh́n kỷ chiếc ṿng đá màu huyết nằm trong tủ sắt. Tiểu Giang giữ một chiếc giống hệt, ngoài ra phía ngực phải con bé mang bớt đó h́nh đồng tiền. Tất cả những điều đó con nhớ rơ không ?
- Vâng. Con xin nhớ.
- Trời hởi ! Anh đang mê hay tỉnh đây ? Bao nhiêu năm dài đăng đẳng trôi qua, Phong Trần sống giàu có, trong ngôi biệt thự đồ sộ này và chức giám đốc công ty du lịc Phong Nam mà anh từng tự hào giờ hiểu ra chỉ là tạm bợ vay mượn mà thôi sao? Và người đàn ông đang thiêm thiếp trên giường bệnh kia, người đàn ông đă hết ḷng chăm sóc, dạy dỗ anh từ tấm bé, người đàn ông mà từ thưở ấu thơ cho đến lúc tưỏng thành anh gọi là cha, một người cha khả kính nhất trên đời dưới tầm mắt anh giờ lại là người xa lạ, một người dưng không hơn không kém. Ôi, phong Trần chẳng thể nào tin được cũng như chẳng thể nào chấp nhận được.
Khụy người xuống nền gạch. Phong Trần nh́n thẳng vào mắt cha. Tia mắt khuẩn cầu và những giọt lệ của ông Phong Vũ, thay lời chứng ḿnh hùng hồn và chân thật nhất. Bàng hoàng, tê tái, hụt hẫng. Phong Trần cảm tưởng như đang rơi xuống chín tầng địa ngục. Giọng ông Phong Vũ ngắt quăng.
- T́m Tiểu Giang...tờ di chúc...luật sư Phan và lăo Huỳnh...
Đôi mắt ông Vũ khép kín. Anh sững người nhu hóa đá. Riêng lăo Huỳnh cũng chẳng kém chi hơn bởi lăo không lường được trước phút nhắm mắt, ông Vũ lại dám nói lên sự thật khá đau ḷng mà cả hai người cùng dấu kín hai mươi mấy năm qua.
Quan tài đă được đưa vào ḷng đất sau khi nhận lời chia buồn của các nhân viên và người thân, Phong Trần vội vă bước lên xe với cảm giác bỏ lại phía sau những ánh mắt thương hại xót xa lẫn dè bỉu:" Hắn ta chỉ là con nuôi". Đôi môi mím chặt lạnh lùng, cặp mắt sâu hun hút. Khuôn mặt kiên nghị đầy cao ngạo, bỗng dưng lạnh băng và không hề biểu lộ một cảm xúc nào.
Tối đó, Phong Trần đă t́m được tờ di chúc tạm thời.
"Tài sản của tôi, Phong Vũ chia làm hai cho hai người con:
Phong Trần : Con nuôi.
Dương Tiểu Giang : Con ruột.
Hiện Dương Tiểu Giang đang c̣n thất lạc. Trong thời gian này. Phong Trần được uỷ nhiệm quản lư toàn bộ tài sản (Số liệu cụ thể luật sư Phan giử) Cho đến khi t́m đưọc Tiểu Giang. Nếu quá mười năm không có tin tức ǵ về Tiẻu Giang th́ Phong Trần sẽ được hưởng tất cả tài sản này.
Chuyện xăy ra dồn dập. Khiến Phong Trần điên cả đầu. Cái chết của ông Phong Vũ, chuyện anh là con nuôi và đặc biệt là cái tên Tiểu Giang lại xuất hiện một cách đột ngột. T́m cô ta ư? Hay ta cứ giă vờ như không để mặc gịng đời trôi nhanh. Mười năm sau chỉ cần báo với luật sư là không t́m được th́ tất cả sẽ vùi vào quên lăng. khi ấy, chẳng ai để đến thân thế Phong Trần và lúc đó, anh sẽ ôm trọn gia tài kết sù này.
Nhưng c̣n lăo Huỳnh, liệu lăo có đồng t́nh với hàn h động này chăng? Hay là ông ta là người đầu tiên tố cáo anh trưóc pháp luật. Chừng đó, anh sẽ mất trắng tất cả : Tiền tài lẫn nhân cách.
Phong Trần tự nhủ:
Phải điều đ́nh trước với chú ấy. Hẳn chú sẽ thuận ḷng thôi, dù là miển cưởng. V́ có bao giờ chú làm việc ǵ sai ư ta đâu.
Kể từ hôm đó, Phong Trần lao vào công việc với thái độ bất chấp tất cả. Anh tránh né không gặp luật sư Phan, nhưng anh có quên được những điều không muốn nhớ không ? Và quyết tâm khia tử cô gái tên Tiểu Giang sẽ như thế nào?
- Cô Băng ! Cô Băng ! Dậy mau đi. Dậy chuẩn bị cho kịp kẻo trể giờ rồi.
Tiếng gọi chủa chị bếp thật khẽ, nhưng cũng để Khánh băng choàng người thức giấc. Bật người như ḷ xo cực nhạy. Cô đưa tay dụi mắt lia lịa, làm cho người tỉnh táo hơn. Xong, cô chạy bay vào pḥng tắm, loáng sau, cô đă đến bên giá áo, kê sát tường gọi là giá áo cho sang, chứ thật ra chỉ là hai thanh gỗ ghép lại do Khánh Băng nhặt được trong lúc dọn dẹp cái nhà kho bẩn thiểu của ngôi biệt thự sang trọng này thành nơi ăn chốn ở và chổ ngủ mà do cô "làm chù". Lúc cô bị đuổi từ nhà trên xuống sau một tháng được tin cha mẹ cô qua đời.
Đôi mày thanh mảnh nhíu lại, chọn bộ nào đây ? Bộ này ư? Khong, Trẻ con quá. hay bộ này ? lại càng không được. Nó đă củ kỷ lắm rồi. Bộ kia th́ trông ngổ ngáo làm sao. Bộ này...Cuối cùng Khánh Băng đành nhắm mắt chọ đại cá bộ Jean màu xám xanh, tóc buộc đôi gà, Khánh Băng đến bên chiếc giương ngắm ngía "dung nhan của hạ" của ḿnh khá lâu bỗng cô bật cười khanh khách. Mới nghe qua cứ ngở Khánh Băng là cô tiểu thư đài các trâm anh, quần lắm áo nhiều, nào ngờ đâu đây chỉ là một cô gái lọ lem chưa kịp lột xác với vỏn vẹn bốn bộ đại lễ chẳng ra hồn.
Nghĩ đến đây, Khánh Băng bỗng nghe mắt mi cay xè. nỗi tủi thân tràn ngập. Khi c̣n cha mẹ. Khánh Băng chưa hề thiếu đủ là ǵ, tiền dư bạc thừa, xe cộ bạn bè...đầy ắp, dư dă. Thế mà hai năm nay, trở nên túng thiếu, bạn bè không có, người thân bạc đăi.
Ba mẹ ! Ba mẹ có biết hiện nay con gái của ba mẹ sống khổ sờ nư thế nào không ? tại sao ba mẹ chẳng suy nghĩ cạn cùng để rồi phải nhận lấy kết cuộc bi thảm, cả gia đ́nh vùi thân, dưới ḷng biển lạnh lẽo không một nấn mồ, chẳng có nén nhang, không một giọt tiển đưa và cũng chẳng có nữa lời vĩnh biệt.
Có điều khiến Khánh Băng thắc mắc, tại sao ba mẹ cô không cho cô đi cùng chuyến vượt biên ấy, hay có ǵ uẩn khúc bên trong mà ba mẹ cô không muốn cho cô hay?
Vẳng từ pḥng khách vọng đến bảy tiếng thánh thót của chuông đồng hồ đă làm Khánh Băng giật ḿnh.
- Ôi ! Trể mất rồi.
Lo sợ đến run cả tay chân và mếu xệch cả miệng. khánh Băng "xách" chiếc xe đạp cà tàng lao nhanh ra cửa suưt nữa đâm sầm vào người của mợ. bà Hoa trợn tṛn đôi mắt.
- Nè nè ! con gái con lứa ǵ mà sáng sớm đă mất nết thế? Đi ăn cướp hay chạy giặc vậy ?
Mặc tiếng mắn mỏ, chưởi rủa cùng ánh mắt hậm hực của bà, khánh Băng phóng lên xe đạp lấy đạp để.
Mồ hôi bắt đầu tuôn nhể nhại. Khánh Băng chẳng buồn lau. Điều tối kỵ của giám đốc Trần là ăn mặc thiếu tơm tất và giờ giấc chểnh mảng. lời bà Lan trưởng pḥng tổ chức vang bên tai, át cả mệt nhoài và đôi chân sắp rời ra khỏi thân thể v́ " long đền tuột vít".
Vừa đạp vừa tranh thủ "đá long nheo với các bảng tên đựng. Khánh Băng chợt sáng mắt khi nhận ra chỉ c̣n một ngă tư đèn xanh đỏ nữa là tới nơi cô cần đến. Nhưng Khánh Băng chưa kịp thở phào th́ đă có tiếng "rèn rẹt", vang lên từ phía dưới. nhảy phóc xuống đất, Khánh Băng xem xét lại cái xe, chợt cô kêu lên:
- Quái quỷ ǵ nữa đây ? Hết lúc tuột sên rồi sao mà lại ngay vào lúc này? Quả là "người định không bằng trời định".
Ngó trước ngó sau, ngó phải ngó trái mà chẳng thấy đâu ra một tiệm sửa xe. Khánh Băng cuốn cuồn lên, cuối cùng cô chỉ c̣n cách là đẩy xe chạy bộ.
Rốt cuộc th́ cổng công ty cũng xuất hiện kia rồi. Quẳng chiếc xe đạp vào góc tường. Khánh Băng giơ tay chào bác bảo vệ.
- Cháu gởi tí nhé.
Bác bảo vệ há hốc gọi với theo :
- Ợ..cô ǵ đó ơi ! Đây đâu phải là nhà giử xe.
Không quay lại, Khánh Băng nói to.
- Cháu biết rồi. Nhưng cháu hết tiền gởi xe, bác thông cảm cho cháu lần thứ nhất.
Rồi th́ cửa pḥng giám đốc cũng ló dạng, bao nhiêu "hùng khí" biến mất. Cô đưa tay len gơ nhè nhẹ.
Bằng những bước chân nặng nề, Kháng Băng mở cửa bước vào, cô ngượng đến đỏ cả mặt mày khi bắt gặp những cái nh́n không mấy thiện cảm của những người đang có mặt trong pḥng và nhất là tia nh́n xét nét, bực dọc, khinh khỉnh phát ra từ nhân vật đang ngồi đường bệ nơi giữa pḥng.
Dù cố dặn ḷng cóc sợ, nhưng giọng cô vẫn run run:
- Dạ, xin lỗi. Tôi đă không đến đúng giờ.
Gă đàn ông với khuôn mặt rắn rơi, trán cương nghị, mắt sáng mà theo Khánh Băng đoán đấy chính là giám đốc Trần.
Tiếng giám đốc Trần vang lên một cách lạnh lùng:
- Cô có dự định suốt thời gian làm việc ở đây cô sẽ có bao nhiêu lần nói lời xin lỗi như hôm nay không ?
+A ! tay giám đốc trông mặt mày cũng dể nh́n, nhưng lại có kiểu nói khó nuốt thế cơ". Khánh Băng nhủ thầm. Vài giọt mồ hôi bắt đầu tuôn trên má đang đỏ bừng, cô lắp bắp:
- Tôi...tôi hy vọng lần này là duy nhất ạ. Tôi sẽ sữa đổi.
- Hừ ! Cô tự tin đến thế vậy à ? Nhưng cô nghĩ ḿnh c̣n có cơ hội để sữa chửa sao ?
Khánh Băng bối rối :
- Tôi chưa kịp hiểu ạ.
Người đàn ông sầm mặt:
- Tôi xin ǵới thiệu, tôi là giám đốc Trần và tôi nghĩ có lẽ cô đă doán ra. Tôi tuyệt đối không muốn và không thích nhân viên của tôi c̣n sữ dụng "giờ dây thun".
Vô cùng bẻ mặt, nhưng Khánh Băng cố nhẫn nhịn:
- Tôi xin ông bỏ qua cho. Thật ra th́ tôi đâu muốn trể năi, nhưng v́ chiếc xẹ..
Khánh Băng xoè bàn tay ra.
Mọi người và Phong Trần đều sững sờ trước đôi tay nhỏ nhắn nhưng nhem nhuốc dầu mở xe đạp.
- Ồ !
Phong Trần thoáng khựng người xót xa, nhưng rồi anh lấy lại b́nh thản thật nhanh:
- Thôi, bỏ qua việc ấy đi. Tôi mong rằng cô thật tâm.
Xoay qua cô Lan, Phong Trần tiếp lời:
- Nhờ cô tuyển lại trong số người này một thư kư riêng và một tài xế riêng c̣n lại phân công theo kế hoạch.
Thấy cô Lan cứ nh́n ḿnh hoài và chẳng làm theo lời ḿnh, Phong Trần lên tiếng:
- Có trở ngại à
Cô Lan vội lên tiếng:
- Tài xế th́ được, nhưng thư kư phải đạt tiêu chuẩn nào thưa giám đốc ?
Phong Trần cao giọng :
- Giỏi vi tính và ngoại ngữ. Nam hay nữ cũng được.
Cô Lan nhanh nhẹn lật lại bảng danh sách nhân viên mới, chăm chú rà sát theo cột dọc và cột ngang. Cuối cùng, cô reo lên hài ḷng.
- Có rồi. Có rồi. Người này có bằng vi tính vừa biết đọc và viết ba loại ngoại ngữ: Anh, Pháp, Hoa.
Gật gù, Phong Trần phán:
- Tốt. Vậy cô hăy xem đó là ai?
Ngón tay sơn đỏ chót của cô Lan động chầm chậm và dừng hẳn lại ở mục mựi ba. Phong Trần nhăn mặt giục :
- Nhanh lên ! Tôi c̣n phải họp ban lănh đạo nữa. Cô không nhớ sao ?
Không nghe cô Lan trả lời ǵ cả, Phong Trần càu nhàu:
- Chưa t́m ra tên ư ?
Dường như không chờ được nữa, Phong Trần bước tới, mắt lướt nhanh và gọi lớn:
Đoàn Nguyển Khánh Băng.
Không nghĩ rằng ḿnh được giám đốc chiếu cố, nên vừa nghe gọi tên, Khánh Băng giật nẩy người ngơ ngác.
- Tôi ?
Phong Trần kinh ngạc chẳng kém ǵ cô. Bỏ điếu thuốc đang hút dơ xuống anh nhếch môi cười, trong khi ánh mắt anh lại ngỡ ngàng, thất vọng. Anh lại phát họa trong đầu một h́nh ảnh ông giám đốc đường bệ, sang trọng, đứng đắn, mghiêm trang đi ssau là cô thư kư riêng nghẻo nàn, lôi thôi lếch thếch xuề x̣a thế kia th́ c̣n ra thể thống ǵ nữa.
Khánh Băng rất nhạy cảm nên khi bắt gặp ánh mắt Phong Trần, cô sầm mặt giọng khô ran:
- Tôi sẽ không nhận chức vụ ấy đâu.
Anh nhổm ngồi dậy, nh́n sững vào Khánh Băng khó chịu:
- Cô nói sao ?
Khánh Băng giử cho giọng tự nhiên rành rọt:
- Tôi không thích làm thư kư riêng.
Phong Trần tái mặt. Cô Lan trố mắt nh́n chằm chằm vào mặt Khánh Băng cựi nhạt:
- Thế cô muốn làm ǵ ?
Băng mím môi :
- Nguyện vọng xin việc đă ghi rơ trong hồ sơ của tôi. Chẳng hợp, chẳng đúng khả năng th́ công việc khó đạt kết quả tốt được. Mọi người ai cũng thừa hiểu chuyện đơn giản kia mà.
Chứng kiến cuộc đối thoại một già một trẻ, một cũ, một mới, một khuôn phép một tự do, Phong Trần phát hiện dường thâm tâm anh hơi bất b́nh trước cử chỉ và lời nói hách dịch của cô Lan và thấy nét cứng rắn, ngổ ngáo gan góc của Khánh Băng nên khi cô vừa đưa tay lên nắm cửa, Phong Trần đă gọi gật lại:
- Khoan đă !
Cơn tức giận vẫn c̣n ứ lại cho nên Khánh Băng chẳng quay lại và không màng bước thêm. Cô chờ đợi Phong Trần một cách khó chịu.
- Ngồi vào ghế đi.
Lại mệnh lệnh, Khánh Băng xoay người tực lưng vào cửa kính, lạnh lùng :
- Tôi nghĩ chẳng có ǵ để nói, thưa giám đốc. Bao nhiêu đó cũng đủ rồi.
Tựa lưng vào ghế, Phong Trần lơ đểnh hỏi cắc cớ :
Mục đích của cô đến để xin việc hay để gây sự ?
Cười gằn một tiếng vừa khô khốc, vừa sắc Khánh Băng hậm hực:
- Thật lạ ! Chả lẽ một ông giám đốc tài trí song toàn như ông lại chả biết đánh giá và nh́n nhận một con người sao ? Nếu thật sự tôi muố gây sư....- Cô bĩu môi dài giọng - Ngoài đường phố thừa khối ra đấy.
Phong Trần gơ tay xuống bàn, thản nhiên:
- Vậy sao cô lại bỏ đi ? Tự ái to bằng núi à ?
Khánh Băng cứng họng, cô tức đến run lên. giương mặt đanh lại rồi hất về phía khác, Phong Trần đổi giọng ngiêm nghị:
- Cô thích làm việc ǵ, nói đi, tôi sẽ sắp sếp cho.
Cô Lan kêu lên:
- Ḱa, giám đốc !
Phong Trần điềm nhiên:
- Hăy mặc tôi.
Hơi chồn về phía trước, mắt Phong Trần nh́n chằm chằm vào Khánh Băng:
- Nào, cô muốn làm nhiệm vụ ǵ trong công ty chúng tôi?
Thái độ nhủn nhặn của Phong Trần làm Khánh Băng mất tự nhiên, cô trả lời cộc lốc :
- Chẳng ai đồng ư đâu.
Phong Trần hừ nhẹ:
- Tôi không phải là "ai" Nói nhanh đi.
Khánh Băng buông gọn :
- Lái xe !
Bỗng nổi lên những tiếng cười khúc khích. Suưt tí nữa Phong Trần đă nhảy nhỏm. Như không tin vào thính giác của ḿnh, anh hỏi giặng lại lần nữa:
- Lái xe ? Làm tài xế là cực khổ trăm bề cô biết không ? Bất kể là nắng hay mưa, co khi là phải xa nhà cả tháng trời để theo các đoàn du lịch tham quan. Như thế là cực kỳ bất tiện cho phái nữ. vả lại, làm tài xế cô phải có bằng lái hẳn hoi. Đâu cứ ai muốn hoặc thích là được.
Nghe Phong Trần "Thuyết pháp" một mạch dài thường thượt, cô xụ mặt ngơ ngác.
- Vậy giám đốc không duyệt qua hồ sơ của tôi ?
Câu hỏi của Khánh Băng khiến Phong Trần vô cùng bất ngờ. Anh tin tưởng ở khả năng làm việc và sự trung thực của cô Lan, nên giao khoán cho cô việc tuyển người. Anh chỉ nhận bản báo cáo trích ngang tổng số danh sách nhân viên từng đợt. Con bé này ghê thật. Chống tay dưới cằm, anh giượng gạo:
- Cô hỏi thế với ư ǵ?
Giọng Khánh Băng ấm ức :
- Tôi ghi rơ nguyện vọng xin lái xe và hồ sơ đính kèm có tấm bằng lái.
Giám đốc Trần ngẩn người:
- Cô Lan, thật chứ?
Nét quạu quọ của giám đốc khiến cô Lan lo lắng. Cô ấp úng phân bua.
- Vâng. Cô ấy nói đúng. Nhưng từ trước đến nay, công ty du lịch ta chỉ tuyển nam tài xế chứ chưa tuyển nữ bao giờ.
Khánh Băng kêu lên khó chịu:
- Nữ th́ đă sao ?
Ngẫn nghĩ một hồi rồi Phong Trần nghiêm giọng :
- Thôi được. tôi chấp nhận yêu cầu của cô, nhưng chỉ làm tài xế kiêm thư kư riêng cho tôi. Thế nào ?
Khánh Băng ngần ngừ, ngó lại dáng dấp bê bối của ḿnh, cô lắc đầu lúng túng:
- Tôi rất tiếc, tôi không thể.
Cô Lan chợt cười khan, xen vào :
- Cô rắc rối nhiều rồi đó. đến xin việc mà như bà giám đốc đầy quyền uy trong tay, hể mở miệng ra là tôi không thích cái này, tôi ghét cái kia, nghe chẳng vào tai đâu.
Giọng châm biếm lẫn mỉa mai của bà trưởng pḥng tổ chức lại vang lên lần nữa khiến Khánh Băng tức nghẹn, cô mở to mắt:
- Tôi hỏi bà nhé, khi bà ngán món ǵ đến tận cổ, người ta cứ mang chúng đến ép bà ăn măi, bà có vui ḷng nhận không?
Câu ví von trẻ con của Băng đă làm những người có mặt trong pḥng bật cười. Cô Lan vừa giận vừa quê đến tím mặt mày, cô ta rắn giọng :
- Đây chẳng phải chổ để cô tự do thoải mái phát biểu lung tung đâu nhé.
Vừa nói, đôi mắt sắc như dao cạo của cô Lan vừa chiếu thẳng vào Khánh Băng như sắp sửa nuốt chửng lấy cô.
Phong Trần xua tay ngăn:
- Thôi, đủ rồi. các người đừng đôi co với nhau nữa. C̣n cô Băng, tôi nhắc cô một điều. Xă hội không đơn giản như đang sống bên mẹ hay ở nhà trường. Phải biết sống bằng cái đầu chứ không v́ con tim mẫn cảm và điều cần thiết nhất là nên đặt tự ái đúng chổ hơn.
Đúng sai ǵ cũng mặc, Khánh Băng chỉ biết hơi nóng bốc lên nghẹn cổ.
- Chân thành cám ơn lời dạy dổ chân thành của ông. Tôi xin phép được chứ?
Khánh Băng dằn mạnh gót giày, trước khi rời pḥng cô c̣n bắt được nụ cười khinh khỉnh của cô Lan và vẻ mặt đáng ghét của tên giám đốc khó ưa.
- Hừ ! Quỷ tha ma bắt cái công ty du lịch của mấy người đi.
Những tưởng công việc đùn đống sẽ cuốn hút Phong Trần giúp anh quên hết mọi việc, nhưng anh đă nhầm, nhất là mỗi khi tan sở trở về ngôi biệt thự hoang vắng, anh dờ đẩn như cổ máy sắp sửa bị liệt và mắt anh như không c̣n nh́n thấy bất kỳ thứ ǵ chung quanh.
Phong Trần bắt đầu cảm thấy ḿnh có tội.
Đă bao ngày trôi qua, Phong Trần chưa hề đặt chân vào pḥng ông Phong Vũ để thắp cho người nén nhang hoặc đi thăm viếng mộ phần.
Anh không can đảm đối mặt cùng cha. Anh sợ ánh mắt cương nghị ẩn chứa tia trách móc lẫn căm hờn của người đă chết.
- Cha ơi ! Mong cha hiểu và tha thứ cho con.
Phong Trần bắt đầu t́m quên bên ly rượu. từ nhạt đến đậm, từ nhẹ đến nặng, từ ít đến nhiều và rồi anh không c̣n ôm đầu bó gối cô độc khổ sở dằn vặt bên những chai rượu quư giá có từ hầm rưọu ở nhà mà là vũ trường và hàng tá gái đẹp sắc nước hương trời.
Nhác thấy bóng anh, bà Ly Ly, chủ quán đoan đă bước tới, môi nở nụ cười thật tươi.
- Cậu Trần ! Vào đi. Mấy bữa nay trông cậu măi. Có một em xinh lắm.
Với dáng điệu của kẻ sành sỏi. Phong Trần thản nhiên tựa lưng ra ghế lơ đăng :
- Thôi đi bà ơi. Tôi chưa hứng thú mấy đâu. Nhờ bà vào gọi tiếp viên mang ra cho tôi những thứ thường lệ.
Giơ tay vuốt nhẹ má Phong Trần, bà Ly Ly giă lả :
- Cậu không thích th́ thôi, chỉ v́ tôi thấy tiếc một bông hoa quư hiếm như vậy để người khác thưởng thức trước th́ uổng. Tôi thật t́nh quư cậu mà.
- Qúy tôi hay quư tiền ?
Phong Trần bỗng bật cười khan, nụ cười riêng anh hiểu.
- Cũng phải thôi. Đă sinh ra là con người, mấy chẳng cần tiền, v́ tiền đôi khi những kẻ trung thực chân chính nhất c̣n dám bán rẽ lương tâm để mua sự độc đấy.
Bà Ly Ly như người từ trên trời rơi xuống. Bà ngơ ngác :
- Cậu nói ǵ tôi chưa hiểu nổi ?
Phong Trần ném mạnh chiếc ly óng ánh rượu xuống đất :
- Tôi c̣n chưa hiểu nổi ḿnh muốn ǵ và đang làm ǵ th́ làm sao người khác hiểu chớ - Anh xuy tay - Nhờ bà biến đi giùm cho. Bà nghe rơ chưa ?
Giấu cái nguưt dài sắc lẻm, bà Ly Ly đứng lên ngọt ngào :
- Được rồi. Tôi chẳng phải làm phiền cậu nữa đâu giám đốc Trần ạ.
Phong Trần làm thinh, môi nhếch nụ cười chua chát. Không hiểu mai này khi mọi người biết ra Phong Trần là một người không gốc tích...Buông một tiếng thở dài nhè nhẹ. Phong Trần tự nhủ ḷng : Hăy quên đi đă, cố t́nh không muốn nhớ, quên tất cả đi mà sống mà hưởng trọn vẹn những ưu đăi của gia đ́nh và của cuộc đời này...dù là tạm bợ.
- Ông à ! ông cần tôi giúp ǵ nữa không ?
Chẳng cần ngẩn lên xem người đối diện đẹp hay xấu, quen hay lạ, Phong Trần đáp cộc lốc :
- Khỏi. Bao giờ cần tôi gọi.
Cô gái thoáng khựng lại, vần trán thanh tú nhăn tít. Ai thế nhỉ ? Giọng nói quàu quạu này dường như cô đă nghe qua. trời ạ ! Đừng để con lở khóc lở cười v́ gặp người quen ở nơi này. Điều lo sợ của cô gái trở nên vô ích khi người đàn ông ngồi đó ngẩn mặt lên.
- Ối !
Và cốc rượu màu hổ phách trên tay rơi nhanh xuống tấm thảm hoa vỡ toang.
- Đoàng Nguyễn Khánh Băng.
Phong Trần như bật người khỏi ghế. Phải, cô gái ấy là Khánh Băng. Trởi hỡi ! Sao lại trờ trêu thế này ?
Hôm ấy, sau khi rời khỏi công ty du lịch Phong Vũ, Khánh Băng hoang mang rầu rỉ. Đến lúc tỉnh trí, định thần nh́n lại th́ thấy ḿnh chơ vơ một ḿnh giữa phố xá đông người. Bụng đói meo, chân ră rời, cô thất thiểu kéo lê bước chân trong đôi giày há mỏm về nhà cô đă tự mắng ḿnh hàng ngàn lần thậm tệ. Đầu cua tai nheo cũng tại cái tính khí nóng nảy, tự ái vặt mà ra. chẳng biết người biết ta, luôn nằng nặc đưa cái tôi lên tận đỉnh đầu đi xin việc mà cứ ngở ḿnh là cháu ông này, bà nọ, chưa chi đă vội "kênh x́ po" bà trưởng pḥng, "hắt x́ xằng"ông giám đốc giờ lang thang thế kia cũng tội lắm rồi.
Về đến cổng biệt thự, định giơ tay lên bấm chuông, nhưng nhớ lại ánh mắt đanh lạnh miệt thị của mợ Hoa nếu biết cô chưa t́m được việc làm. Bất giác Khánh Băng sờ sợ. Buông thoảng cánh tay, cô ngồi thừ xuống đất thở ra. Chưa có bao giờ cô nghe chán nản và tuyệt vọng như lúc này. Không t́m ra việc làm là đồng nghĩa với không nhà ở, không cơm ăn.
Đưa tay quẹt mồ hôi trên trán, trên má Khánh Băng đứng lên..Tiếp tục những bưóc chân vô định và chính những bưóc chân đó đă đưa cô đến trước nhà hàng "Sao đêm" lúc nào chẳng hay. Ngẩng mặt lên, cô thấy tấm bảng đen với hàng chử trắng nổi bật "Cần tuyển nữ tiếp viên, tuổi từ mười lăm đến hai mươi lăm. ngoại h́nh đẹp".
Khánh Băng nhăn mặt, miệng lẩm bẩm và bỏ đi một cách hối hả. và rồi không biết Khánh Băng đi qua bao nhiêu cái ngă tư và bao nhiêu con đường mà nơi dừng chân cuối cùng của cô cũng lại từ cái nhà hàng sang trọng lấp lánh đền hoa lúc năy.
- Ngẫu nhiên hay là định số ?
Và thế kể từ hôm ấy Khánh Băng đă có mặt trong nhà hàng hằng đêm. Công việc mỗi ngày của cô là mang rượu đến cho khách, nhưng không phải tiếp họ. Vậy mà chiều naỵ..
- Khánh Băng à ! Em ra bàn số hai tiếp hộ chị một ông khách nhé - Bà Ly Ly dỗ dành.
Khánh Băng tṛn mắt, ấp úng :
- Không. không được đâu chị ạ.
Bà Ly Ly cười ngọt :
- Có ǵ lại chẳng được.
- Em không quen - Khánh Băng chối - Nhớ ho....
Cô bỏ lửng câu nói.
Săm soi đôi bàn tay đầy trang sức quư giá của ḿnh, bà Ly Ly thản nhiên :
- Chưa quen th́ tập cho quen. Chỉ cần em rót rượu mời ông ta thôi. C̣n chuyện đă có người khác.
Khánh Băng nhăn mặt :
- Nhưng em sợ lắm.
- Khánh Băng này ! Sao em ngu ngốc thế nhỉ. tốt xấu, hư nên do ḿnh thôi mà. Vả lại, chị bảo đảm với em sẽ chẳng mất mát hoặc thiệt tḥi ǵ đâu. Nếu em cứ măi bướng bỉnh như thế này, chị không giúp ǵ cho em được nữa đấy. Em hiểu chớ ?
Ngốc đến độ nào đi nữa, Khánh Băng cũng thấu suốt hàm ư trong câu đe dọa nhẹ nhàng của bà Ly Ly. Chẳng tuân lời bà ta tất nhiên chấp nhận nghĩ việc thôi th́ ba liều bảy cũng liều. Khánh Băng buồn bả đi ra và giờ đây trước mặt cô, người khách mà bà Ly Ly luôn miệng khen nức nở là ông ta giàu có, phong lưu, học cao hiểu rộng, tế nhị lịch sư....vung tiền như nước lại là Phong Trần, tên giám đốc đáng ghét nhất trên đời mà cô đă gặp.
Phong Trần nhún vai, nói với Khánh Băng :
- Hôm ấy khi cô bỏ đi rồi, tôi thăc mắc măi tại sao cô cương quyết từ chối chức vụ thư kư riêng, đến nay tôi mới thật sự hiểu ra.
Trần nhếch mép với nụ cười khó hiểu:
- Dù sao "riêng rẽ" cũng dể chịu hơn chứ chung thiên hạ đấy cô Băng ạ.
Phong Trần gơ gơ điếu thuốc xuống cái gạt tàn, cười nhởn nhơ trong lúc mặt Khánh Băng tái xanh v́ uất nghẹn. Nh́n sững Phong Trần, cô tức tối :
- Ông im đi. Tôi cấm ông không được xúc phạm đến tôi, ông nghe rơ chưa ?
Phong Trần nheo nheo mắt nh́n Khánh Băng vẻ khiêu khích :
- Chả lẽ cô c̣n biết tự trọng nữa ư ? Nếu thế, sao cô lại tự cho phép ḿnh có mặt ở đây hở ? Đừng làm màu cô bé ạ. Tôi không phải là đứa trẻ con vừa tập tểnh vào đời đâu mà ḥng qua mặt.
Tiếng cười của Phong Trần như xoáy vào màng nhỉ của Khánh Băng, cô quắt mắt, vụt đứng lên hét vang :
- Ông hăy dẹp cái lối nói khó nghe đó đi. Bộ Ông tưởng tôi thích vào làm nơi này lắm hả ? Ông thử nghĩ có ai khùng điên vậy không chớ ? Ông đă quen sống trong cảnh giàu sang sung sướng được người khác dọn sẳn chỉ cần lên bàn ăn là có tất cả th́ làm sao ông hiểu được cái cái sở của một người con gái không cha, không mẹ, chẳng lấy người thân, vác bằng cấp chạy hết xí nghiệp này công ty nọ để xin việc trong lúc bụng đói lả mà có ai nhận cho đâu. Đă vậy, c̣n mỉa mai, châm biếm khinh thị nữa là khác. lẽ ra, tôi phải tát vào mặt những người như thế đó th́ cần chi phải làm màu cho mệt xác hở ông giám đốc ?
Giọng hằn học nửa oán trách, nửa đau khổ của Khánh Băng khiến Phong Trần sững sờ. Quả thật là tội. Bấy lâu nay, anh không hề hiểu hết cuộc sống vất vả của những người chung quanh. Anh đă được ba anh "dọn sẵn" tất cả, v́ thế nên khi cha anh định tước đi mân cơm ê hề rượu thịt ấy, anh đau đớn tuyệt vọng chán chường. Sánh với cô gái đang đứng trước mặt, đúng là anh chẳng ra ǵ cả, lại dám "dạy khuôn" người ta chớ.
Đôi mày Phong Trần cau tít lại. Giả dụ Tiểu Giang rơi vào hoàn cảnh đau thương hơn cô gái này th́ sao ? Nếu thế, đối với cha anh, chắc hẳn ông sẽ đau ḷng và oán hận anh đời đời kiếp kiếp. Phong Trần chợt nghe tim ḿnh quặn thắt không thể được. Bằng mọi giá anh phải đi t́m Tiểu Giang. Trể một ngày, cô ấy thêm một bước dấn sâu vào chốn chông gai, trể một phút Phong Trần càng lún sâu vào tội lỗi. Tội lỗi với cha anh, với Tiểu Giang và nhất là đối với lương tâm con người đang từng hồi hối thúc. Hốt hoảng với ư nghĩ của ḿnh, phong Trần đứng phắt lên, gọi lớn giuọng gấp rút :
- Tính tiền ! Tính tiền !
Sau khi tính tiền xong, Phong Trần quay sang Khánh Băng, gằn từng tiếng :
- Cô hăy nhanh chóng xin nghĩ việc ở đây ngay. Sáng thứ hai, đến gặp tôi ở công ty. chào !
Phong Trần quày quả tuôn ra cửa Khánh Băng thở dài nảo nuột. Ôi ! Chẳng ǵ chán ngán bbằng phải gặp măi người mà ḿnh không muốn gặp. Thôi th́ ráng vậy.
Khánh Băng đứng lên, bỗng cô phát hiện gót giày vương vướng, cô cúi người xuống.
- Ôi ! Chiếc ví da của hắn ta.
Khánh Băng chạy vụt ra chổ để xe, mắt ngó giáo dác, Bóng Phong Trần mất hút. Cô làu bàu :
- Của nợ nữa rồi. Thật là oan gia !
Nh́n chai rượu đắt tiền c̣n nguyên, Khánh Băng lắc đầu chịu thua v́ chăảng hiểu sao anh ta lại bỏ đi một cách vội vă như thế. phải chăng v́ những lời nói trong lúc nóng giận của cô hay bởi nguyên nhân nào khác. Ôi ! Mặc kệ Ông ta, hơi sức đâu mà quan tâm đến việc tái tính trái nết của con nhà giàu. Yên tâm với ư nghĩ ấy, nên Khánh Băng định trở vào pḥng bỗng cô gái giật ḿnh v́ tiếng cười khúc khích của Minh Anh bên tai :
- Nè ! Trúng phải tiếng sét ái t́nh phải không ?
Hất mấy lọn tóc ḷa x̣a trên trán lên, Khánh Băng cau mặt cự nự :
- Dẹp đi ! Chớ suy bụng ta ra bụng người. Hắn ta là cái thá ǵ chứ ?
Minh Anh ngồi xuống chiếc ghế đối diện với Khánh Băng, ngơ ngác :
- Ê ! Khi không sao lại đổ quạu lên vậy. Ông ấy đă làm ǵ mi ? Ồ ! Đừng treo giá ngọc măi thế ? Muốn lọt vào cặp mắt xang của ông ta, chẳng phải dể đâu. Đó là điều vinh hạnh mà bọn con gái chúng ta đều mơ ước.
Trợn mắt, Khánh Băng xẳng giọng :
- Nhưng trong số đó, không bao giờ có ta. Hừ ! Bản mặt khó ưa, cứ ngỡ vung tiền ra là có thể mua được tất cả mọi thứ trên đời, lầm đấy !
Minh Anh bĩu môi thật dài :
- Xí ! Đă bước chân vào chốn này c̣n giă vờ con gái nhà lành ch́ thế hở ? Chẳng đán giá bao nhiêu xu đâu. rách nát cũng không chừng.
Khánh Băng tím mặt trừng mắt :
- Mỗi người có mỗi suy nghĩ riêng, lối sống riêng, mi không được nói năng lộn xộn kiểu đó.
Chẳng chờ cho Minh Anh nói lời nào nữa, Khánh Băng mở cửa bước ra, điểm đầu tiên đập vào mắt Khánh Băng là vẻ mặt đăm đăm của bà Ly ly.
- Sao không ở ngoài tiếp khách mà trở vào đây ? Giám đốc Trần đâu ?
Khánh Băng ấp úng.
- Ông tạ..ông ta đă về rồi chị ạ.
Bà Ly Ly nhảy nhổm lên:
- Hả ? Em nói ǵ ? tại sao ông ta lại về ? Có phải em không khéo léo khiến ông ta phật ư ? - Bà ta tru tréo lên - Cô có biết là từ ngày cô vào làm việc ở đây đến nay, tôi đă mất nhiều khách v́ cô không ?
Rồi chẳng thèm úp mở, bà ta tu một hơi :
- Thôi được rồi, đă đóng góp cô nhiều lần, cô vẫn chẳng thay đổi ǵ cả. Lúc nào cũng cau có, gây khó khăn với khách. Cô phải biết, người ta bỏ công sức, tiền bạc đếm để t́m những giây phút sảng khoái chớ không phải mua bộ mặt đưa đám của cô đâu. Tôi thấy không khí nơi đây không hợp với cô, vậy cô cầm tạm số tiền này, kể như tôi bồi thường thiệt hại và từ mai, chúng tôi sẽ không làm phiền cô nữa.
"Chẳng làm phiền cô nữa". Khánh Băng toát sống lưng. lại thất nghiệp. lại lang thang, lại đói lả...Cô run giọng :
- Nhu vậy nghĩa là sao hở chị ?
Khánh Băng hỏi với một phầm trăm huy vọng. bà Ly Ly cười nhạt :
- Là tôi đuổi cô đó. Cô chưa hiểu ư ? Giám đốc Trần là khách quư của nhà hàng chúng tôi.Cô đă không biết cách làm vui ḷng ông ta th́ tôi giữ cô lại ích ǵ và điều đó chắc chắn sự có mặt của cô ở đây sẽ khiến cho ông Trần khó chịu nếu đến...
"Giám đốc Trần. hởi con người quái quỷ kia ! Tôi với ông có nợ nần ǵ đi đến đâu mà hể gặp ông là ông gieo điều rắc rối cho tôi. Lần trước ở công ty, giá ra ông đừng bày ra chức vụ riêng tư, nếu lúc năy ông không tự dưng mây mưa bỏ đi đột ngột th́ tôi đâu phải mấy lần thất ngiệp. Giám đốc Trần à ! Tôi căm thù ông".
Khánh Băng tê tái cả ḷng. Áng mây đen khổng lồ đang phủ xuống đầu cô. khẻ thở dài như muốn xua đuổi nổi thất vọng, Khánh Băng quay gót lầm lủi đi về.
Bà Hoa đang chống hông đứng ngang cửa pḥng với cái chau mày khó chịu :
- Con không quên hôm nay là cuối tháng chứ Khánh Băng.
"Trời hỡi ! Lại chuyện ǵ nữa đây ?" Khánh Băng mím môi :
- Mợ nán cho con vài hôm mợ ạ.
Bà nh́n Khánh Băng bằng cái nh́n xét nét thật lâu, bà nói gằng từng tiếng :
- Cô nói ǵ lạ thế ? Thiếu nợ người ta chỉ cần nói khuất lại vài hôm là xong ư ? - Bà rít giọng - Cô có thể trở mặt chai mày đá trả lời với tôi như thế chứ.Tôi không can đảm nói câu đó với nhà đèn đâu nhé. Nếu không có tiền kể từ hôm nay điện nước tôi sẽ cắt hết.
Khánh Băng hốt hoảng thật sự. Cô nói tiếp bằng giọng yếu ớt:
- Mợ giúp con lần này thôi mợ Hoa.
Bà Hoa bĩu môi thật dài:
- Tôi chứ đâu phải cậu Nam của cô đâu, đừng giở giọng khổ sở, không có à ? Tôi chẳng tin nổi. Mới trưa này, tôi c̣n thấy cô ăn phở ngoài đường và trên tay là một bọc quần áo kia mà - Bà Hoa x̣e tay nhẩm tính - Ít nhất cũng phải ba bộ.
Nghe mợ Hoa phán, mà Khánh Băng ngớ người. Mợ Hoa nói chẳng sai chút nào. Khánh Băng có ăn phở, nhưng ăn phở ở quán cóc với giá hai ngàn một tôi và ba bộ đồ đầm để đi làm là hàng "sida" hạ giá. tại sao mợ Hoa quên đi điều này chứ ? Thấy Khánh Băng lặng thinh cúi mặt, cho rằng cô đă hết đường chối cải, nên bà cười dắc ư :
- Đấy ! Chớ ḥng qua mắt được tôi. Không dể dàng đâu nhé.
Chen qua Khánh Băng, bà Hoa đi vô trong nh́n lên tường, bà ta xuưt xoa.
- Ôi `Đẹp thật ! Sang thật phải không Khánh Băng? Rẽ nhất cũng trên năm trăm ngàn một bộ - Bà khịt mũi cười nhạt - Vậy mà cứ than thở măi.
- Những thứ ấy là hàng sida đấy.
Bà Hoa cười kh́, vẻ nghi hoặc :
- Con gạt mợ làm ǵ hả ? Mợ không phải loại người dễ tin đâu.
Khánh Băng tiếp tục phân trần một cách khổ sở :
- Con nói thật, con không nói dối bao giờ cả.
Bà Hoa sầm mặt :
- Thôi được. Cô muốn giấu cũng chả sao. Giờ đưa đây đi - bà Hoa x̣e tay.
Khánh băng chưng hửng :
- Đưa, mà đưa ǵ cơ ?
- Tiền ! - Bà Hoa hậm hực - Tiền hoặc là sáng mai cô phải ra khỏi nhà tôi.
Vừ nói, bà Hoa vừa chộp cái sắt tay trên bàn. Không thể dằn ḷng được nữa. khánh Băng xô tới giựt lại. Chiếc xắc rời khỏi tay mợ Hoa rơi xuống đất, đồ đạc tung té trong số đó có cái ví da của Phong Trần. Đôi mày Khánh Băng nhăn tít :
- Trong ấy, chắc hẳn có tiền, sao ta chẳng mượn đỡ một ít đưa mợ Hoa, cứ xem như cô mượn tạm sau này sẽ hoàn trả lại.
Nghĩ thế, nên Khánh Băng bật bí ra. Thoáng lặng người trước cộc tiền giấy mới toanh c̣n chưa gấp nếp, chần chờ một giây, khánh Băng run run rồi rút nhẹ ra rồi đếm nhanh đưa cho mợ Hoa.
- Đây, mợ câm lấy đi.
Mắt sáng rỡ, bà Hoa kêu lên sững sốt :
- Nhỏ này ghê gướm thật, dám giấu mợ há.
Khánh Băng nhếch môi khó chiu:
- Chẳng phải tiền của con đâu.
Bà Hoa cười lớn, môi dưới trề ra :
- Không lẽ của rơi con nhặt được ?
Khánh Băng thẳng thừng :
- Đúng đấy mợ ạ. Nhưng con sẽ trả lại cho người ta.
Bà Hoa nhảy nhổm lên, ngó Băng trân trối như gặp phải người hành tinh khác tới :
- Ngốc ơi là ngốc. Nhặt chớ phải lấy cắp đâu mà sợ - Bà gục gặt đầu - Giữ lấy tiêu xài cho sướng tay, con ạ.
Khánh Băng kêu lên :
- Con cảm thấy xấu hổ lắm. Không được đâu.
Bà Hoa mím môi :
- Hay mợ cất hộ con nhé. Và xem như con chưa hề thấy qua.
"Hừ" Đúng là ḷng tham không đáy".
Khánh Băng ngắt lời thuyết giáo của bà Hoa bằng giọng ngao ngán :
- Phần mợ con đă lo xong. Giờ con mệt quá, con muốn nghĩ sớm.
Sầm mặt giận dỗi, bà Hoa đứng lên :
- Hứ ! Mới rủng rỉnh ít tiền đă lên mặt lên mày. Chắc không nhờ vào tôi nữa à ?
Chẳng hiểu sao cách kết thúc của Khánh Băng và mợ Hoa từ trước đến nay luôn ở tŕnh trạng xấu tệ. Đôi khi Khánh Băng cũng cố nhẫn nhịn, nhưng chẳng thay đổi được ǵ cả. Thường th́ mợ Hoa bỏ đi trong nỗi hậm hực và Khánh Băng lại thở dài trong sự sợ và chán chường.
Nhớ lúc Khánh Băng mới đổ đại học được ba mẹ đưa vào Sàig̣n gởi gắm cho cậu mợ Nam, cô thật sự xúc động trước sự tiếp đăi hết sức ấn cần của hai người. Mặc dù lần đâu tiên xa nhà, nhưng cô vẫn thấy ấm cúng làm sao.
Sau bữa cơm thân mật, mợ Hoa nắm tay Khánh Băng tŕu mến :
- Con càng lớn càng xinh đẹp ra đấy, Khánh Băng ạ. Ước ǵ cậu mợ có một đứa con gái như con để sớm hôm kề cận cũng đỡ hiu quạnh tuổi già. Con thấy đó, nhà rộng, người ít, tối ngày chẳng nghe thấy tiếng cười. Bởi thế mới buốn, đi chơi bị cậu cằn nhằn hoài.
Ông Nam cười lớn :
- Bà la tôi th́ có. Chớ nói oan cho người khác bà ạ.
Mẹ Khánh Băng nữa đùa nữa thật.
- Tụi này đông con, nếu anh chị thích sẵn sàng nhượng con bé lại đó.
Khánh Băng nhăn mặt :
- Me....Con không đồng ư đâu.
Bà Hoa bật cười :
- Con gái lớn rồi mà vẫn c̣n làm nũng với mẹ đến thế cơ à ? Kiểu này, mai mốt cậu nào với phải, tha hồ năn nỉ nhé.
Xấu hổ đến đỏ cà màng tai xinh xinh, khánh Băng phụng phịu :
- Con xí như mèo, có ma nào mà thèm tiớ chớ.
Ba mẹ cười ấu yếm :
- Ai dám chê con gái cưng của ba mẹ đâu nào. Đẹp người, đẹp nết, học giơi lại nhơng nhẻo có tiếng nữa.
- Ứ hự ! Ba mẹ kỳ ghê nơi. Lúc nào cũng trêu con - Khánh Băng phụng phịu.
Tiếng cười vui vẻ, sảng khoái vang lên làm ấm cúng cả ngôi biệt thự vốn thiếu vắng vẻ từ trước đến nay.
Mợ Hoa vui vẻ :
- Anh chị Ở lại chơi với cháu vài hôm cho đở buồn, anh chị mà bỏ về ngay bây giờ chắc cả thành phố này sẽ ngập nước đấy.
Rồi th́ tiệc vui nào cũng tàn. Sau ba ngày lưu lại Sài g̣n để cho Khánh Băng giảm bớt cơn buồn. Đến lúc tiển ba mẹ ra bến xe. Khánh Băng nghẹn ngào :
- Con không muốn học đại học, con nhớ nhà quá. Con muốn theo ba mẹ về ngoài ấy.
Ba Khánh Băng chưng hửng, ông trợn mắt gắt :
- Con sao thế Băng ? Con có biết là năm nay con bao nhiêu tuổi rồi không ? Nói và làm việc ǵ cũng phải cẩn thận đâu phải nay này mai khác được. Ba mẹ bỏ hết công việc để cất công đưa con vào đây, con hiểu chớ ?
Mẹ Khánh Băng quay mặt đi giấu giọt lệ xúc động, bà dỗ dành con gái :
- Đừng vậy. Khánh băng. Con chỉ đi học thôi mà. ba mẹ sẽ thăm con thường xuyên. Chịu chưa hở ?
Ba năm trôi qua, ba năm Khánh Băng miệt mài học tập. Với số tiền ba mẹ gởi vào, cô đă đăng kư học thêm vi tính, ngoại ngữ Anh, Pháp,Hoa va đặc biệt là cô lấy được bằng lái xe bốn bánh. Mơ ước đi khắp mọi miền đất nước. Nhưng đôi khi sự đời không đơn giản như con người ta mơ ước hoài vọng. Khánh Băng đang sống êm đềm với chuổi ngày hoa mộng, hồn nhiên tuổi học tṛ bỗng đâu tai họa khủng khiếp ập xuống bất ngờ.
Chiều hôm ấy, vừa ở trường về, Khánh Băng đă thấy cậu mợ Nam ngồi ở pḥng khách vẻ mặt căng thẳng, dường như họ có ư chờ đợi ai. một thoáng lo sợ vu vơ. Khánh Băng bước thật nhẹ đến bên mợ Hoa, cô sà xuống hỏi nhỏ :
- Nhà ta gặp chuyện không vui hả mợ ?
Bà Hoa lặng thinh, đưa mắt nh́n chồng. Ông Nam lắc đầu buồn bă. Thái độ lạ lùng của hai người khiến Khánh Băng nghe ḷng sờ sợ. Chồm người tới, cô nắm lấy tay ông Nam, hỏi dồn :
- Chuyện có liên quan đến con phải không cậu ?
Ông Nam tiếp tục lắc đầu, đôi mắt hiền ḥa thường ngày bây giờ như đỏ lên, ông nh́n sững vào Khánh Băng, ấp úng :
- Tạ..có nên nói cho con nghe không ?
Vẻ chần chừ của ông Nam, khiến bà Hoa bực dọc, bà cao giọng :
- Chẳng lẽ ông giấu măi được sao chứ ? Tôi nghĩ, cứ tỏ thật với con bé để nó sớm định liệu.
Hoang mang tột độ. Khánh Băng nói bằng giọng vam lơn :
- Cậu hăy cho con biết, việc ǵ đă xăy ra
Bà Hoa cũng giục :
- Ông à, chần chừ chi nữa vậy chẳng biết.
Cuối cùng ông Nam đành gạt lệ nói rơ cho Khánh Băng biết sự thật rất đau ḷng.
- Băng này ! Con hăy b́nh tỉnh mà nghe cậu nói nhé. Cậu mới nhận được tin từ Nha Trang.
Nghe nhắc đến Nha Trang, Khánh Băng nhảy nhổn lên hỏi nhanh :
- Tin ba mẹ con ?
Đến lúc này, bà Hoa mới xen vào bằng giọng lạnh lùng :
- C̣n ai nữa bây giờ. - Trao cho Khánh Băng tờ giấy mơng, bà nói tiếp - Này ! Đọc đi rồi sẽ rơ.
Khánh Băng đọc ngấu nghiến, sắc mặt cô từ hồng chuyển sang đỏ rồi trắng bệt ra. Nước mắt rơi rơi theo từng ḍng chữ, cô kêu lên trong tiếng nấc.
- Ba mẹ Ơi ! Tại sao ba mẹ nở đằng ḷng bỏ con bơ vơ cô độc trên cuộc đời này chớ ? Rồi con biết làm sao đây khi con chẳng c̣n một ai thân thích ?
Đau đớn, bàng hoàng, hoảng loạn và cảm giác như đang rơi xuống vực sâu, rồi h́nh ảnh ba mẹ và những đứa em ngoan hiền, dể yêu của Khánh Băng bổng chốc ch́m sâu dưới ḷng biển cả bởi tai nạn tàu biển. Khánh Băng tưởng ḿnh có thể chết đi được nếu không nhờ sự an ủi của cậu Nam th́ chẳng hiểu giờ này, cô sẽ ra sao ? liệu cô c̣n có đủ nghị lực để sống trên đời này nữa hay không ?
Từ đó, thái độ của mợ Hoa cũng thay đổi đến chóng mặt, sự hằn học, cáu kỉnh, ghẻ lạnh từ phía bà Hoa ngày một nhân lên.
- Dường như có hai mợ Hoa chứ không phải là một. Nếu mợ ngày xưa thương yêu lo lắng cho cô bao nhiêu th́ mợ hôm nay trái ngược bấy nhiêu. nguyên nhân nào th́ Khánh Băng chịu thôi, chả hiểu nổi.
Khi Khánh Băng đang ngồi học bài trong pḥng với cái bụng lép xẹp muôn thưở, mợ Hoa bước vào, liếc đôi mắt săc như dao, bà dài giọng :
- Sướng nhỉ ! Trong lúc cả sắp đói đến nơi, con th́ lại thản nhiên đọc sách hoặc rong chơi thoải mái. Không chừng ,mai mốt đây mợ phải bán nhà nuôi con ăn học quá.
Tuy rất buồn ḷng, nhưng Khánh Băng cũng cố nhỏ nhẹ :
- Sắp thi tốt nghiệp, bài vở hơi nhiều nên con tranh thủ thôi mợ ạ.
Bà Hoa bĩu môi :
- Con tranh thủ học hành, mợ tranh thủ mang đồ đạc trong nhà đem bán. Nghĩ cũng lạ, bỗng nhiên đem phần phiền toái về cho chính ḿnh.
Khánh Băng sững sờ :
- Mợ Hoa ! Thật sự con không muốn làm phiền cậu mợ đâu. Nhưng hiện tại con không c̣n nơi nào để bám víu nương tựa cả. Nghĩa ơn cậu mợ, con nguyện không bao giờ quên. Xin cậu mợ cố gắng giúp con lấy được mănh bằng đại học sau này ra đời chẳng thua kém một ai, trước đây chính mợ cũng từng khuyên con điều đó kia mà.
Bà Hoa xua tay gạt phắt :
- Ôi ! Trước và nay sao giống nhau măi được. Con thử nghĩ xem, thời buổi bây giờ cầm mănh bằng trên tay chưa hẳn đă có an no mặc đẹp, thiếu nó cũng đâu đói khát nghèo hèn - Bà Hoa ngập ngừng - Vả lại, lúc này, mợ chẳng c̣n khá giă như xưa. Mợ e rằng không đủ khả năng giúp con theo đuổi việc học đến nơi đến chốn nữa.
Một chút xíu nữa thôi là Khánh Băng đă buột miệng mai mỉa : "Ba mẹ tôi không c̣n nữa nên bà hao hụt nguồn chi chứ ǵ".
- Con đừng trách mợ. Đây là việc ngoài ư muốn đành phải nói thật cho con biết, để con liệu cách toan tính.
Liếm đôi môi khô khốc, Khánh Băng lạc giọng :
- Con chưa hiểu ư của mợ.
Liếc nh́n Khánh Băng một cái, bà cao giọng:
- Con chưa hiểu sao ?
Mặt lạnh như băng, bà Hoa tiếp lời :
- Đừng để cậu mợ phải nhọc ḷng v́ con hơn nữa. Con thử nghĩ chính ba mẹ con c̣n chẳng nghĩ đến con th́ cớ ǵ chúng tôi là người dưng nước lă phải gánh lấy phần trách nhiệm nặng nề này chứ.
- Đủ rồi. Đủ rồi. Con sẽ làm theo yêu cầu của cậu mợ ngay tức khắc. Mợ an tâm đi.
Bịt hai tai lại, nước mắt Khánh Băng chảy dài, tâm tư cô tan nát. Cuộc sống nhung gấm trong ṿng tay người thân của cô từ nay sẽ thực sự chấm dứt. Nếu ngày xưa Khánh Băng là một cô bé hồn nhiên, vô tư chưa no lo chưa tới, th́ bây giờ Khánh Băng đă hoàn toàn khác hẳn. Đôi mắt buồn càng buồn hơn. Nụ cười trong trắng, ngây thơ tắt hẳn trên môi và điều đau ḷng hơn hết là nữa năm nay, Khánh Băng chưa được một bữa ăn nào tạm gọi là "hết đói".
(Sao trên đời này có những người trở mặt như vậy, thật là thế gian sự t́nh, tội ngiệp Khánh Băng quá đi :- ( )
Và giờ đây, trên chiếc giường, cơn đói đă theo cô vào giấc ngủ nặng nề không mộng mi.
Lại một đêm nữa, Phong Trần bị mất ngũ đi ra đi vào khắp ngôi biệt thự, trên tay là điếu thuốc luôn ánh lửa. Dù đă quyết tâm t́m được Tiểu Giang, nhưng bao ngày trôi qua, anh vẫn chưa nghĩ ra phương pháp tốt và ngắn nhất cho cuộc kiếm t́m. Không một chi tiết nào có thể giúp anh ḍ la tung tích Tiểu Giang cả. Thất vọng, Phong Trầm lê chân về pḥng lại t́m bên men nồng và khói thuốc.
Thời gian trôi vẫn trôi. Càng ngày Phong Trần càng trở nên bẳn gắt khó chịu hơn xưa. Anh thường đóng kín cửa pḥng làm việc và ai muốn ra vào đều phải có sự đồng ư của anh, kể cả Bích Tâm, cô bạn gái thân nhất mà theo ước đoán của đoàn công ty du lịch th́ đó là tổng giám đốc tương lai trong một ngày gần đây.
Cũng như mọi khi, sáng sớm vừa đặt châm vào văn pḥng công ty, Phong Trần cho gọi quản lư Chiêu :
- Cậu "gác cửa" và trông chừng điện thoại cho tôi nhé. Tôi chẳng muốn tiếp một ai cũng như chẳng thích nghe một cú điện thoại nào cả.
Không khí trong pḥng thật yên tỉnh chỉ nghe tiếng rù ŕ của chiếc máy lạnh trên tường đă làm Phong Trần hài ḷng. Ngă người ra ghế, đôi mắt lướt qua căn pḥng...Rồi một ngày nào đó, nơi này sẽ sang cho chủ khác, anh sẽ chẳng c̣n ngôn chánh danh thuận để giữ chiếc ghế giám đốc nếu Tiểu Giang c̣n sống trên quả đất này. Nhưng... Phong Trần thừ người. Có lẽ thà thế c̣n hay hơn là ngày từng ngày anh sống trong nổ phập pḥng lo âu ray rức đè nặng trong ḷng.
Đèn hiệu nhấp nháy, tiếng gơ cửa khe khẻ. Trợ lư Chiêu rụt rè :
- Thưa giám đốc có khách ạ.
Ngẩng phắt lên. phong Trần sầm mặt :
- Tôi dặn thế nào, cậu quên rồi hả ?
Trợ lư Chiêu lúng túng :
- Da....không. Bởi cô ta bảo giám đốc có hẹn trước.
Phong Trần kêu lên :
- Vậy là cậu tin ngay ? Nè ! Chớ rắc rối nữa. Ra bảo cô ta về đi, mai đến.
Trợ lư Chiêu đưa tay găi găi đầu :
- Tôi có nói, nhưng cô ta cương quyết chẳng chịu về. Cô ấy c̣n kêu là không có th́ giờ đi tới đi lui làm việc bá láp.
Phong Trần ngẩn ngơ, cô gái nào nói năng ngang ngược thế ? Hay là Bích Tâm ? Sự khó chịu trong ḷng anh vơi đi thật nhanh, tuy nhiên anh vẫn không thèm ra mở cửa.
- Cô nào vào nói ǵ mặc họ, đừng kèo nhèo tôi nữa có được không ? cậu lộn xộn, tôi đuổi luôn đó.
Bỗng cánh cửa bật mạnh. Một bóng người tràn vào và thanh âm khô khốc của Khánh Băng vang lên :
- Gặp giám đốc khó đến thế cơ à ?
Phong Trần giật ḿnh thật lẹ, nhưng cũngt trấn tỉnh nhanh :
- Th́ ra là cô - Phong Trần cười nhạt - Hết thích làm dancing ấy nữa sao lại đây ?
Khánh Băng khoát tay, cắt ngang :
- Ông không cần phải thắc mắc chuyện đó.
Phong Trần cười nhẹ :
- Hẳn cô đă suy nghĩ kỹ và đến trả lời tôi chứ ǵ ? - Phong Trần làm ra vẻ ban ơn - Khong sao, ghế thư kư riêng vẫn c̣n dành cho cô kia mà.
Khánh Băng tức cành hông. Cô run run xục xạo trong chiếc sắc tay lôi ra chiếc ví da của Phong Trần, ném thẳng lên bàn, nói lớn :
- Ông đừng nghĩ là ḿnh giàu có rồi khinh thường người khác một cách quá đáng như vậy.
- Chiếc ví ? - Phong Trần troàn mắt thảng thốt - Sao cô có được ? Tôi...tôi đă báo với công an rồi.
Khánh Băng phân bua :
- Hôm trước, ông sơ ư đánh rơi ở nhà hàng tôi nhắt được, đuổi theo định trao lại cho ông, nhưng ông lái xe đi khá lâu, tôi đành phải mang về nhà.
Đột nhiên Khánh Băng đỏ mặt ấp úng :
- Tôi ...tôi mượn trong đó một trăm ngàn đồng, chắc chắn tôi sẽ hoàn lại trong một ngày gần đây.
Phong Trần nhếch môi, nở nụ cười khó hiểu :
- Tôi sẽ hật tạ cô hơn số tiền đó mà.
Khánh Băng khó chịu :
- Tôi chưa hề chờ đợi sự trả ơn. Mượn th́ phải trả đủ , thế thôi.
Phong Trần tắc lưởi :
- Lại tự ái nữa rồi. Cô bé ơi, đây là...ư tốt thật của tôi.
Khánh Băng vẫn khăng khăng từ chối :
- Cám ơn ông. Tôi quyết chẳng nhận đâu. tôi về.
Phong Trần gọi với theo :
- Cô c̣n làm ở nhà hàng "Sao đêm "chứ ?
Nghĩ Phong Trần nói "kháy" ḿnh v́ hàng đêm anh ta đến đó làm ǵ không biết, Khánh Băng bị đuổi, nên cô quay lại sừng sộ :
- Ông im đi ! Giờ phút này, ông c̣n có thể hỏi câu ấy một cách thản nhiên đến thế à ?
Phong Trần ngẩn người nh́n cô gái trước mặt. Cánh cổng đóng sầm thật mạnh chứng tỏ cô rất giận dữ. Xét lại ḿnh, câu hỏi rất đơn giản ấy sao khiến cô ta phát cáu lên như vậy. Phong Trần lắc đầu :
- Đàn bà con gái rắc rối quá.
Đêm đó, Phong Trần đến "thăm viếng" nhà hàng , nơi đă gặp Khánh Băng. Sau khi hỏi thăm biết cô ta đuổi việc v́ ḿnh, Phong Trần vở lẽ, anh nhăn mặt gắt gỏng :
- Bà thật hồ đồ và vô lư. Chuyện riêng của tôi, sao lại dính dáng đến cô ta chứ ?
Bà Ly Ly biến sắc. Phong Trần là một trong những khách sộp của nhà hàng này, nếu chọc ông ta cáu lên, bà sẽ mất đi mối lợi chẳng phải nhỏ.
- Ông giám đốc chớ nóng. Tôi đă biết lỗi của ḿnh. Tôi sẽ cho người t́m cô ấy về làm việc lại ngay.
Phong Trần mím môi, cao giọng :
- Xin bà để yên cho cô ấy, tôi đă có cách giải quyết rồi.
Bà Ly Ly bật cười vi hiểu lầm câu nói của Phong Trần. Bà ta nheo mắt ỏm ờ :
- Cô ta nghèo lắm. Đến đôi giày mang đi làm cũng chẳng ra hồn. Áo chẳng ra áo, quần chẳng ra quần, tóc tai bù xù không buồn chải gở. Hạng người này chỉ cần hai ba triệu là...
Nhưng bà Ly chưa kịp nói hết câu, th́ Phong Trần đă quắc mắt nạt lớn :
- Cô gái chẳng hèn hạ đến mức như bà nghĩ đâu. Đừng thấy mặt mà bắt h́nh dong.
Nh́n Phong Trần hối hả bỏ đi, bà Ly Ly bĩu môi thật dài :
- Xí ! Cũng là thứ con gái cần tiền như nhau, nhưng mỗi người một cách đó thôi, hơn ǵ mà ṿi vĩnh thế ?
Sau khi kể lại cho Như Nguyện, cô bạn học thân nhất của Khánh Băng trong những năm học đại học, nghe tất cả sự việc đă xảy ra cho Khánh Băng từ khi ba mẹ cô qua đời, Khánh Băng thở dài nói tiếp :
- Ta chẳng biết làm ǵ nữa Như Nguyện à. Đến đâu cũng có chuyện rắc rối xăy ra. Một là họ không nhận, hai là nhận vài hôm rồi t́m cách cho nghĩ việc. Ôi ! Nản kinh khủng luôn.
Như Nguyện nhướng mắt cười khanh khách :
- Ông giám đốc nào đó của mi hiền đấy. Nếu là ta, ta nhờ bảo vệ quẳng mi ra khỏi công ty ngay tức khắc. Mèo có giương vuốt ve che thân th́ cũng phải đúng chổ, đúng lúc, có đâu bất kể vậy chớ. Ngay chính ta đây, nếu làm giám đốc vớ phải cô nhân viên như mi có mà...
Khánh Băng xịu mặt cự nự :
- Ta đang rầu muốn chết, đă không san sẽ lại c̣n trêu chọc nữa.
Như Nguyện vẫn không tha :
- Dẹp bộ mặt đưa đám của mi đi. Sau cơn mưa trời lại...
Khánh Băng cắt ngang lời bạn bằng giọng hậm hực :
- Sau cơn mưa trời lại tối chứ ǵ ?
Như Nguyện cụt hứng nguưt dài :
- Bi quan, tiêu cực, ủ rũ, chán chường, là kẻ thù của sắc đẹp có biết không hử ? Phải biết chịu đựng trong lạc quan nghe chưa ?
Khánh Băng cong môi :
- Xí ! Lúc nào cũng ngỡ ḿnh hay. Thử đạt mi vào hoàn cảnh ta hiện nay xem nào. Đói khát, nợ nần, rách nát, mi chịu nổi không ?
Như Nguyện thừ người khá lâu trước câu hỏi của bạn. Cuối cùng cô thở hắt ra :
- Ừ nhỉ. Khổ thật nhỉ. À, hay là thế này ! - Như Nguyện ngần ngừ - Chả hiểu mi đồng ư không nữa.
Khánh Băng nhíu mày :
- Cứ nói ra đi, đừng dài ḍng nữa.
Như Nguyện ngẫm nghĩ một lát rồi nói :
- Anh Hai ta thích mi lắm đó.
Khánh Băng ngơ ngác :
- Thích là sao ? Và liên quan ǵ đên việc ta thất ngiệp ?
Như Nguyện nheo mắt :
- Sao lại không chớ. Mi th́ chạy đôn chạy đáo t́m việc, c̣n ba mẹ ta cuống cuồng cả lên v́ cần tuyển dụng một đứa con dâu. Hai ông bà hỏi ư kiến anh Hai ta, anh ấy nhất định chọn mi đó nha Băng. Về làm chị dâu ta thử coi xem có dể chịu hơn cuộc sống cô độc hiện nay không ?
Khánh Băng đó mặt, cô không ngờ Như Nguyện lại thẳng thừng như thế, Đông Minh thích cô, cô biết nhưng cô không thể nào chấp nhận đề nghị của bạn được, v́ trong mắt cô. Đông Minh chỉ là người anh trai đúng nghĩa không hơn không kém.
Chẳng nghe Khánh Băng lên tiếng, Như Nguyện sốt ruột :
- Chịu hay không trả lời cho người ta biết đi chứ.
Xoay mặt đi chổ khác giấu nổi thẹn thùng, Khánh Băng gắt :
- Ngỡ phương cách ǵ hay ho lắm, nào ngờ mi chỉ biết nói bậy bạ thôi.
Như Nguyện trợn mắt :
- Cái ǵ ? Bậy bả hả ? Anh Đông Minh nhà này "kết" cô Khánh Băng bạn của Như Nguyện là sự thật một trăm phần trăm kia mà.
Khánh Băng tức tối :
- Có im đi không ? Hay mi muốn đuổi ta về.
Như Nguyện vờ đau khổ, cô rên lên :
- Ôi ! Ḷng tốt bị nghi ngờ. Khánh Băng à ! Ta thương mi nên muốn giúp mi thôi, đừng hiểu lầm ta tội nghiệp.
Khánh Băng xua tay :
- Dẹp chuyện đó qua mộ bên, giờ ta đói đến ră ruột rồi đây nè.
Sực nhờ ra, Như Nguyện kêu lên :
- Ôi ! Từ sáng đến giờ, ta cũng bỏ ǵ vào bụng cả. Gặp mi mừng quá, quên khuấy đi mất. Ngồi đây chờ một tí Như bảm đảm tuyệt cú mèo luôn.
- Nhưng món ǵ ?
- Bí mật năm phút.
Như Nguyện biến nhanh sau cánh cửa nhà bếp, Khánh Băng ngồi lại trên băng đá dưới bóng râm mát rượi của giàn hoa tigon. Khánh Băng đang tận hưởng, âm sắc của gió th́ có tiếng chân rón rén từ phía sau.
Ngỡ Như Nguyện địng trêu ḿnh, nên Khánh Băng thản nhiên tựa cằm trên đầu gối, nghĩ vẫn vơ. Đến lúc Khánh Băng phát hiện có điều khác lạ Ở những bước đi ấy th́ đôi mắt đang mở to của cô đă tối sầm lại bởi một bàn tay nóng ấm, dường như là đàn ông bịt kín.
Hoảng hốt, Khánh Băng vùng vẩy thật mạnh, cô thoát khỏi bàn tay ấy, nhưng vô ích, cô kêu lên :
- Buông ra ! Buông ra mau ! Đùa giởn kiểu ǵ lạ lùng thế ?
Âm thanh hét tuy nhỏ, nhưng có tac dụng rất lớn. Kẻ chơi tṛ bịt mắt buộn bật tay ra, giật lùi về phía sau lắp bắp:
- Tôi xin lỗi. Xin lỗi. Tôi không ngờ là Khánh Băng.
Khánh Băng thản thốt :
- Giám đốc Trần.
Dụi lia đôi mắt, Khánh Băng liếc Phong Trần thật dài rồi lầm ĺ quay người bỏ đi. Phong Trần kéo cô lại, nói bằng giọng ấm áp :
- Ba lần gặp gỡ là ba lần có chuyện rắc rối với nhau. Khánh Băng, tôi t́m cô khắp nơi, cô có biết không ?
Khánh Băng lúng túng tránh nh́n Trần :
- Tôi...tôi..chưa có tiền đâu.
Phong Trần khựng lại, tṛn mắt :
- Tiền ǵ ?
Khánh Băng nhếch môi mai mỉa :
- Ông đừng có giă vờ nữa. Nếu không v́ sợ mất số tiền ấy, ông đâu đă cất công đi t́m tôi.
Phong Trần nh́n thẳng vào Băng, bắt gặt đôi mắt của cô, đôi mắt như oán trách và căm ghét :
- Tôi nói thật đấy, chưa cuối tháng nên tôi chưa lĩnh lương, mong ong thông cảm cho.
Đôi môi con gái hơi trề ra một chút. Khánh Băng lạnh lùng nghênh mặt :
- Nghĩ cũng lạ. Chỉ v́ mộ trăm ngàn đồng mà ông giám đốc công ty du lịch Phong Vũ phải bỏ hết công việc sang một bên để đi đ̣i nợ.
Thở một ṿng khói thuốc và nh́n khói dật dờ tan loăng trong không gian, Phong Trần nói rất nhỏ :
- Khánh Băng ! Chớ dối gạt tôi nữa. Có phải bà Ly Ly cho nghĩ việc rồi không ?
Bị Phong Trần lật tẩy, Khánh thẹn tới đỏ mặt, cô hỏi xụi lơ :
- Sao ông biết ?
Chăm chăm nh́n mặt nhăn nhăn của Khánh Băng, Phong Trần nghiêm giọng :
- Hăy nghe tôi nói đây. Kể từ ngày mai, cô đến công ty, tôi sẽ sắp xếp công việc cho cô, không phải chạy đôn, chạy đáo nữa, cô nghe rơ chưa ?
Khánh Băng ngở ngàng :
- Nhưng tôi không thể.
Phong Trần mỉm cười, ngắt lời Khánh Băng :
- Không thể làm thư kư riêng, đúng không ? - Anh gật gù - Tôi hứa sẽ để cô chọn lựa "nghề" tùy thích. Được chưa ?
Bối rối, ngỡ ngàng Khánh Băng đan chặt hai tay và nh́n sững vào người đàn ông trước mặt. Ḿnh đă nghe lầm chăng ? Như hiểu được tâm trạng của Khánh Băng trong hiện tại, nên Phong Trần tiếp lời :
- Khánh Băng ! Tôi xin cô hăy nghe tôi một lần đi. Đừng v́ chút tự ái trẻ con mà làm khổ ḿnh Băng ạ. Hăy thoải mái, dể dăi với bản thân và với tất cả mọi người th́ sống sẽ tốt đẹp hơn thôi. Trường học, trường đời không giống nhau, phải thích nghi, tránh cố chấp và nên mềm với trái tim đôi chút.
Thấy Khánh Băng im lặng, Phong Trần tấn công tiếp :
- Cứ thử trắc nghiệm khả năng làm việc của ḿnh xem sao. vả lại...- Phong Trần cười tủm tỉm - Cô c̣n phải trả nợ tôi kia mà.
Khánh Băng thật sự "nhủn chí anh hùng" v́ lời nói của Phong Trần. Tuy nhiên cô vẫn mang trong ḷng nỗi thắc mắc : Tại sao ông ta tốt thế nhỉ ? Trên đời này, đâu thiếu những người thừa tiêu chuẩn để trở thành nhân viên "tốt"của công ty.
- Ông Trần ! Ông không ngại tôi là con bé bướng bỉnh bất trị và chắc chắn sẽ gây khó khăn cho công ty sao ?
Phong Trần chặt lưỡi :
- Thông minh như cô th́ cần ǵ câu trả lời của người khác chứ. vấn đề này miển bàn nhé. Khi nào thu xếp việc nhà xong, cô nhớ đến nhận nhiệm vụ.
Vừa lúc đó. Như Nguyên trở lên, trên tay là hai tô bún ḅ gị hao bốc khói, miệng tíu tít phân bua :
- Sốt ruột không Băng ? Tự ta phải làm lại cho nóng. Đă gọi bún ḅ Huế...th́ nóng, cay là tiêu chuẩn hàng đầu. Ta đă dành phần sẵn rồi, mỗi đứa hai tô và nếu "cần" ba tô cũng có. Cứ tha hồ mà xơi cho thoa? thích.
Khánh Băng xấu hổ đến chả biết trốn vào đâu cho đỡ quê. Con gái chi tham ăn cực kỳ, nhất là khi ngẩng lên gặp ánh mắt chế giểu của Phong Trần, Khánh Băng khều nhẹ tay bạn, nói nhỏ :
- Ê, stop...lại đi. Bộ không thấy người mới sao mà la lớn thế ? Ăn như hạm đội Thái B́nh Dương c̣n khoe nữa. Chẳng sợ họ cười ê cả óc.
Lúi húi vắt chanh vào tô bún, Như Nguyện nói tỉnh queo :
- Sợ ǵ chứ ? Tự hào th́ có, mi không nhớ ông bà ta xưa thường nói thế nào sao ? "Nam thực như hổ, nữ thực như vạn miu sao".
Không dằn được nữa, Phong Trần ph́ cười :
- Dành cho anh một tô, tô nhỏ thôi, được không Như Nguyện ?
- Anh Trần ! Eo ơi ! Anh có mặt ở đây từ lúc nào, sao chẳng thông báo - Cô xụ mặt - Vậy là anh nghe hết rồi phải không ?
Mắt Phong Trần lóe lên tia tinh quái :
- Anh chỉ nghe được câu :"Mỗi đứa ba tô, vị chi hai người sáu tô bún ḅ Huế thôi".
Phong Trần vừa nói vừa cười. Anh thấy thích thú trước sự thẹn thùng của hai cô gái. Đặt biệt, đối với Khánh băng vẻ bướng bỉnh ngang tàng, tự phụ dường như biến mất. Trước mắt anh, một Khánh Băng có đôi g̣ má tơ non không phấn son đỏ bừng lên, trông chết người làm sao.
Trong lúc Khánh Băng bối rối cúi gằm mặt xuống th́ Như Nguyên đă lấy lại được "chí khí nữ anh hùng" của ḿnh. Ngiêng đầu, chớp mắt làm điệu ngây thơ. Như Nguyên hỏi:
- Anh có biết một trong một ngàn lẽ một điều tối kỵ của sách học làm người là nghe lén câu chuyện người khác không ?
Khánh Băng xen vào :
- Như Nguyện à ! ông Trần chả có ư xấu nghe lén chuyện của ḿnh đâu. tại mi vô ư vô tứ thôi.
Như Nguyên đứng sững người lên, trón mắt ngó Khánh Băng trân trối :
- Ê ! Sao lại đi bênh vực người dưng khác họ chứ ? Hai người quen nhau trước ư ?
Khánh Băng lúng túng :
- Không...mà...ợ..có.
Như Nguyện nổi cáu :
- Vậy cũng nói. Ai hiểu nổi hử ?
Mặt Khánh Băng ửng đỏ rần, cô thỡ hắt ra :
- Ông ấy và ta là...
Khánh Băng không thể nói thêm lời nào nữa cả. Chả lẽ cô khai thiệt với Như Nguyện rằng Phong Trần là tên giám đốc hắc ám, hách dịch, khó chịu, khinh người thái quá mà cô đă kể cho Như Nguyện nghe là một sao. Chỉ tại cái tính bốp chốp khi đánh giá nhận xét tính cách người khác nên giờ mới ngỡ ngàng, khó xử. Và biết đâu Như Nguyện vui miệng sẽ thuật lại câu chuyện trao đổi giữa cô và Khánh Băng cho Phong Trần nghe tất th́ mặt mũi nào cô dám vác xác đến công ty Phong Vũ để nhận việc đây ? Khánh Băng lầm bầm :
- Phải chi hôm trước ông tốt với tôi như thế này th́ tôi đâu lỡ khóc lỡ cười.
Như Nguyện giận dỗi :
- Mi không thích nói cũng được, nhưng chờ đi rồi ta sẽ có cách buộc mi phải bật mí điều bí mật thôi, Khánh Băng ạ.
Như Nguyện hất hàm về phía bạn với một cánh mũi phồng lên thật đáng ghét. Sau đó cô quay sang Phong Trần, chun mũi :
- C̣n anh chắc cũng không nói được hở ?
Phong Trần ph́ cười, trêu :
- Như Nguyện này ! Sau khi tốt ngiệp đại học kinh tế xong, em nênghi danh vào trường sân khấu điện ảnh nhé.
Như Nguyện tố mắt :
- Để chi vậy ?
Phong Trần nheo mắt :
- Bởi anh nhận thấy nhỏ thừa khả năng làm đạo diển lẫn diển viên xuất sắc.
Biết Phong Trần nói "kháy" ḿnh, Như Nguyện phụng phịu :
- Em sẽ mách anh Đông Minh cho xem.
- Đông Minh đâu liên quan đến chuyện ba người chúng ta. - Phong Trần nhíu mày hỏi gặng.
Liếc nhanh sang Khánh Băng như để xem phản ứng củy cô. Như Nguyện nói thật khẻ vài tai Phong Trần :
- Cứ hỏi anh Minh khắc sẽ biết.
Phong Trần gật gù :
- Anh lạc hậu t́nh h́nh thật.
Khánh Băng lừ mắt ngó cả hai :
- Ông Trần ! Như Nguyện là chúa xạo đó, ông đừng tin.
Phong Trần cười nhẹ :
- Tôi chỉ tin năm mươi phần trăm thôi, nhưng dù sao ta cũng nên nói rơ mối quan hệ kẻo có sự hiểu lầm dù nhỏ chẳbg tốt đâu.
Quay sang Như Nguyện, Phong Trần tiếp :
- Cô ấy là nhân viên công ty anh đấy. Sao, nhỏ c̣n thắc mắc nữa không ?
Như Nguyện trợn to mắt nh́n Băng :
- Chẳng phải mi vừa than thở thơ than với ta là mi đang thất ngiệp dài dài ư ?
Khánh Băng đỏ bừng mặt :
- Th́ lúc nảy khác, bây giờ khác.
Như Nguyện cao giọng :
- Hai người hôm nay thật khó hiểu.
Phong Trần ngạc nhiên :
- Em bảo khó hiểu ? Cô Băng đây đến công ty anh xin việc, anh là giám đốc chấp nhận, có ǵ là lạ đâu.
Đôi mày Như Nguyện cau tít, cô gằn giọng :
- Phải hắn ta không Băng ?
Khánh Băng tái mặt, cách nào để "bịt mồm" Như Nguyên đây ? Không khéo cô sẽ mất việc như chơi. Chả ai tín nhiệm một nhân viên dưới quyền chưa vào làm đă nói xấu giám đốc "thậm tệ" đến thế.
Nh́n bạn với nét mặt khổ sở, Khánh Băng khẻ gật đầu nói khẻ :
- Ừ, nhưng mi đừng cho "hắn ta" biết nha. Hắn sẽ đuổi ta ra khỏi công ty ngay lập tức.
Như Nguyện quay đi, mỉm cười kín đáo quan sát Phong Trần, ông bạn thân nhất, hiền nhất của cô mà chút nữa cô đă "v́ nghĩa làm việc lớn" sẽ dạy cho ông giám đốc này một bài học như cô đă tuyên bố.
Khánh Băng thở dài, bứt rứt :
- Ta thật không ngờ hôm nay ông ta lại dể chịu như vậy.
Như Nguyện đập vai bạn, môi mím lại :
- Thôi được, giờ ta không nói, nhưng...nào ai biết chuyện sau này, anh ấy hiền lắm đấy, liệu mà ăn hiếp.
Khánh Băng thở ra nhẹ nhỏm. Mặc, bao giờ nhà ngươi muốn nói cũng được cả. Miễn sao trong hiện tại ngươi chịu "làm ngơ" không truy tiếp là yên tâm rồi. Xem ra cô bạn này biết quậy, nhưng cũng biết dừng đúng lúc.
- Vào ăn đi, c̣n " một phút suy tư" ǵ nữa chớ - Như Nguyện bật cười g̣n tan - Trời đánh tránh bữa ăn, anh Trần nhỉ.
Sau khi từ giă bạn và Phong Trần, Khánh Băng răo những bước dài về nhà. Con đường Nam Kỳ Khởi Nghĩa đáng ghét mọi khi, sao hôm nay nó nên thơ và và dể thương đến lạ.
Rốt cuộc Khánh Băng đành chấp nhận chức thư kư riêng kiêm tài xế đặc biệt của ông tổng giám đốc, mặc cho ḷng cô miễn cưởng và cũng mặc cho những ánh mắt xét nét dè bỉu của các nhân viên khác.
V́ từ trước đến nay, rất nhiều người có chen chân để giành lấy chiếc ghế này vẫn không có kết quả. Thế mà giờ đây. kẻ thắng họ là một cô gái c̣n nồng mùi sữa, chân ướt chân ráo ở công ty này hẳn nhiên bên trong có điều "bất ổn".
Mỗi khi Khánh Băng đi ngang qua pḥng làm việc của toàn công ty, cô đều nghe tiếng x́ xào :
- Hừ. Trèo cao té đau đấy.
- Ỷ chút nhan sắc rồi lên mặt. Hôm mới đến, cô ta đă cải cọ bà trưởng pḥng tổ chức hành chánh không nhượng một bước. Có lẽ cô ta nghĩ rằng sẽ "buộc" được ông giám đốc trong nay mai.
- Nghe đâu giám đốc Trần đích thân t́m cô ta, thuyết phục hết lời cô ta mới chịu trở lại làm việc ở đây đó.
- Ḱa nh́n giương mặt nó ḱa. Câng câng vênh váo thấy bắt ghét.
- Nghĩ cũng lạ, một giám đốc đứng đắn, chuẩn mực như ông Trần lại có thể điêu đứng v́ mọt con bé tầm thường như vậy.
Tuy buồn, nhưng Khánh Băng mặc kệ, dù sao cũng lời x́ xầm dè bỉu kia vẫn c̣n "nhẹ kư" hơn việc mợ Hoa tống cổ cô ra khỏi nhà.
Có điều không ai ngờ được mối quan hệ giữa Phong Trần và Khánh Băng chẳng mật thiết như họ nghĩ. Từ khi về đây nhận việc, Khánh Băng chưa bao giờ bắt gặp trên môi bướng bỉnh đầy tính đàn ông kia nở nụ cười dù gượng gạo, trừ những lúc hai người ra ngoài giao dịch. C̣n lời nói ư ? Ra lệnh hoặc phán quyết bằng giọng ngiêm nghị thật đáng ghét. Những mỹ cảm có được trong lần gặp ở nhà Như Nguyện đă biến mất. Hôm ấy, cô cứ nghĩ ít ra ẩn trong đôi mắt thăm thẳm kia của vị giám đốc cao ngạo kia cũng có một điểm nhỏ cho Khánh Băng, nhưng đến nay, cô đă biết ḿnh lầm lẫn tai hại, chẳng qua đó là ḷng thương người "đột xuất thôi". Khánh Băng tự an ủi lấy ḿnh cho đở tủi thân.
Thời gian lạnh lùng trôi. Khánh Băng vẫn ngày ngày đến công ty du lịch Phong Vũ. Công việc của cô là đánh máy, dịch tài liệu, phác thảo văn bản thống kệ..và lái xe đưa giám đốc đi giao dịch. Công việc ấy, hiện tại đối Khánh Băng không c̣n nhàm chán khó nuốt nữa. Cô đă bắt đầu xem công ty Phong Vũ là nhà và chức vụ thư kư riêng chẳng hề đáng sợ như suy nghĩ ban đầu của cô.
C̣n đối với gia đ́nh càng lúc càng nhận ra sự giả dối của mợ Hoa qua từng nụ cười, mỗi sắc mặt. Mỗi khi về đến nhà cô cảm thấy ḿnh lạc lỏng vô cùng trong ngôi biệt thự sang trọng mà trước đây cô ngỡ ḿnh đă gặp được chốn thiên đường hạnh phúc thứ hai.
V́ thế, dù từ nhà mợ Hoa tới công ty du lịch cô làm không xa bao nhiêu nhưng Khánh Băng hiếm khi về nghĩ trưa. Cô thường ăn, nghĩ trên chiếc ghế sô pha dài một cách thoải mái. Đó là một trong khoảng thời gian thoải mái ít ỏi nhất có được trong ngày của Khánh Băng.
Và hôm nay cũng như mọi hôm, chuông reo báo giờ nghĩ trưa. Chẳng bao lâu, Khánh Băng thu dọn giấy tờ gọn ghẽ cho vào các hộc tủ bàn giấy, sau đó cô với tay lấy sắc tay lôi ra ổ bánh ḿ kẹp thịt trông thấy chẳng hấp dẫn tí nào, nhưng đối với Khánh băng, vô cùng quí giá. Tiền lương tháng tám trăm ngàn, vị chi tiền nhà, điện, nước cơm chiều năm trăm, tiền ăn trưa, sáng hai trăm, c̣n một trăm dằn túi.
Nằm lăn ra ghế, Khánh Băng thở một hơi thật dài, khi nghĩ đến món nợ "mượn tạm" của Phong Trần hai tháng qua chưa trả được. Từ một cô gái vung tiền chưa bao giờ thấy tiếc, ǵờ chắc chiêu từng đồng bạc lẻ để lo toan cuộc sống của bản thân ḿnh trong vật chất khó khăn. Số mệnh chăng? Hay do tham vọng chết người của ba mẹ cô ? H́nh ảnh ba mẹ cô lại hiện ra, khiến Khánh Băng nhói đau ở lồng ngực. Cô thèm biết bao được ngồi cạnh ba mẹ và đàn em ngon hiền từng bữa cơm sớm chiều như thởu nào để nghe giọng trầm ấm của ba, lời dịu dàng ân cần của mẹ, tiếng ríu rít của những đứa em thơ. Tất cả thật thân thương, thật gần gũi mà cũng thật xa xăm, bởi Khánh băng đă mất hết rồi, nuối tiếc, nhớ nhung, giận đời đặt cô vào hoàn cảnh hiện nay. Tại sao cô không được diểm phúc như bao người con gái khác suốt đời được gần gũi trong t́nh thương bao la ṿng tay ấm áp và sự nâng đở của gia đ́nh. Tủi thân, nước mắt Khánh băng ứ đọng rèm mi. Rồi cô thiếp đi. Măi đến lúc có tiếng gơ cửa nhè nhẹ vang lên cô mới giật ḿnh. Phong Trần đă vào pḥng từ lúc nào, anh đang ngồi trên chiếc ghế giám đốc, với điếu thuốc trên tay tỏa khói và đôi mắt đăm đắm nh́n cô là lạ.
Vừa hốt hoảng, vừa thẹn thùng. khánh Băng ngồi bật dậy, kéo sát vạt áo vô t́nh, miệng ấp úng :
- Xin lỗi. Tôi...tôi đă... ngũ say quá, nên không hay đến giờ làm việc.
Dụi đầu thuốc vào gạt tàn, giọng Phong Trần thật khẻ, thật dịu:
- Cô Băng cứ ngủ đi.
- Dạ thôi - Khánh Băng đáp nhanh - Tôi phải đánh máy cho xong nốt các bản báo cáo giám đốc đưa lúc sáng đúng thời hạn yêu cầu.
Giọng nói "nặng" mùi muối pha lẫn "hương chanh giấm" của Khánh Băng cho Phong Trần biết cô thư kư trẻ con kia vẫn c̣n giận dỗi, v́ thái độ nóng nảy lời nói cộc cằn của anh khi giao xấp tài liệu buộc Khánh Băng đánh máy lại do cô sơ ư để sai sót một số điểm, nhưng anh vẫn lờ đi.
- Cô không cần phải làm việc ấy nữa. Tôi sẽ nhờ cô thư kư bên pḥng văn thư làm thay.
Khánh ngẩn phắt lên. Có chuyện ǵ nữa đây hở ông giám đốc sáng mưa chiều nắng, trưa lâm râm, nhưng lại thông minh và mẩn cảm. Cô chưa kịp làm nư ông ta cho bỏ ghét v́ tính hay la hết nhân viên dưới quyền, thiếu lịch sự tế nhị th́ giờ đả lo sợ đến nghẹt tim v́ cách nói lấp lững chết người của ông ta.
- Tại sao ? Trong khi tôi hứa chắc chắn với ông sẽ hoàn thành trước bốn giờ chiều nay mà ?
Phong Trần lănh đạm :
- Tôi có biết điều đó.
Trán Khánh Băng nhăn tít, hàng ngàn dấu chân chim hiện lên, cổ họng cô nghẹn cứng :
- Vậy mà ông... vẫn cương quyết lấy lại tập hồ sso.
- Không sai - Phong Trần nhún vai.
Khánh Băng sa sầm mặt, cô nh́n vị giám đốc "kính mến" hậm hực :
- Ông làm thế với dụng ư ǵ ?
Phong Trần khó chịu trước câu hỏi có vẻ hạch sách của Khánh Băng, nên anh đáp bằng giọng khô khốc :
- Tôi sẽ phân công cô nhiệm vụ khác.
Mặt Khánh Băng tái đi, cô cao giọng :
- Nhưng tôi chỉ muốn làm việc ở đây, tôi không thích đi đâu cả.
Lời nói biểu tượng sự bướng bỉnh của Khánh Băng đă làm Phong Trần phát cáu lên. Dí ngay điếu thuốc đang cháy dở vào chiếc gạt tàn pha lê, anh trố mắt nh́n Khánh Băng, mặt đỏ bừng anh gầm lên :
- Giám đốc ở đây là tôi hay là cô hở ? Rơ ếch nằm đáy giếng ! Tối ngày chỉ biết rúc sâu th́ làm sao hiểu được trời cao đất rộng là ǵ. Cứ tưởng rằng để đối phó với mọi việc chỉ cần gân cổ lên hét toáng lên th́ người khác làm theo ngay sao? Tôi... tôi thật không thích có một nhân viên dưới quyền vừa cứng cổ, vừa cố chấp như vậy.
Bị mắng xối xả Khánh Băng cúi mặt cắn môi, giấu đi giọt nước mắt uất nghẹn ngập ngừng lăn tṛn xuống má. Cô nghĩ, càng tức tối : "Ngủ trưa quá giờ. Một lỗi lâm không đáng kể lại trở thành điều sai trái lớn lao, khiến Băng mất việc rất ư dể dàng. Không. Khánh Băng chẳng thể nào chấp nhận chuyện ức ḷng thế. Rồi một sớm một chiều t́m đâu ra việc làm. Đói khát, lang thang, rách rưới, viển cảnh ấy lần lượt hiện về trước mắt Khánh Băng, khiến cô lạnh cả sống lưng. Không. Chắc chắn điều ấy sẽ chẳng bao giờ xảy đến với Khánh Băng lần nữa.
Ngẩng phắt mặt lên, Khánh Băng khán giọng :
- Giám đốc Trần ! Có lúc nào ông cảm thấy ḿnh quá khắc khe trong xử lư không ?
Chẳng trả lời, Phong Trần nhấc điện thoại. Chưa đầy năm phút sau đă có tiếng gơ nhẹ cửa pḥng. Cô thư kư bước vào. Phong Trần trao tập hồ sơ cho cô ta và nói lớn :
- Hăy làm những ǵ mà tôi đă trao đổi lúc năy.
Cô thư kư kính cẩn gật đầu rồi lui ra sau, khi không quên ngó Khánh Băng bằng một cái liếc mỉa mai thật sắc. khánh Băng ứa nước mắt nh́n Phong Trần, lắp bắp :
- Tôi không ngờ ông độc tài như vậy.
Phong Trần nhíu mày, đôi mắt anh khẻ nhướng lên và ném về phía Khánh Băng ánh mắt khó hiểu.
- Việc ai nấy làm, can ǵ đến cô.
Đặt xuống bàn trước mặt Khánh Băng xâu ch́a khóa xe, Phong Trần nói tiếp bằng giọng lạnh băng :
- Chuẩn bị xe, mai đi Nha Trang.
Giọt nước mắt chưa kịp rơi đă dừng lại. Băng ngó vị giám đốc "thân mến" của ḿnh vẻ kinh ngạc hiện rơ.
- Tôi ? Thế ông không cho tôi nghĩ việc sao ?
- Ư của cô muốn nói...
Phong Trần cau mặt rồi như chợt hiểu ra. Anh lặng người đi. À, ra là vậy. Hèn ǵ cô ta phản ứng dữ dội thế. Nh́n ḱa, những bộ quần áo tuy rất thẳng thớm, nhưng không giấu được sự nghèo khó, túng thiếu, rồi đôi giày đen độc nhất, cơm tay cầm...Cô ta trạc tuổi Tiểu Giang. Ôi ! Lư trí anh một lần nữa đang nghiêm khắc phán đoán. Một tia nh́n xót xa phản qua mặt, Phong Trần thở dài :
- Tôi không bao giờ nghĩ ḿnh phải làm việc đó với Khánh Băng cả, hảy an tâm đi.
Nở một nụ cười thật nhẹ nhàng, anh tiếp lời :
- Giờ Băng có thể về nghĩ sớm, chúng ta sẽ ở lại Nha Trang một hai ngày không chừng. Nếu trở ngại điều ǵ, cô cứ báo cho tôi biết.
Khánh Băng tṛn mắt ngở ngàng, cô đứng lên như máy, Phong Trần bỏ điếu thuốc hút dở xuống, hiền lành :
- Ghé qua tài vụ lănh tiền, cô được ứng trước một tháng lương mà chẳng cần trừ lương.
Mặt Khánh Băng ngớ ra. Cô thật sự không hiểu nổi ông giám đốc "dở hơi" này. Mới vừa ḥ hét bậm trợn, ǵờ lại ngọt ngào dổ dành là sao nhỉ ? Bỗng dưng Khánh Băng cảm thấy tự ái. Hẳn dưới mắt Phong Trần th́ Khánh Băng chỉ là một đứa trẻ con, một con rối không hơn không kém. Vui th́ cho kẹo, buồn cứ quất roi. Đối với người như thế, chớ nên để lộ vẻ yếu đuối của ḿnh, chẳng ích lợi ǵ cả. Nghĩ vậy, nên Khánh Băng cố tạo giương mặt thản nhiên, môi mở lời từ chối :
- Tôi vẫn c̣n tiền, nên không cần đâu giám đốc ạ.
Sau cái nh́n có vẻ ngạc nhiên, Phong Trần nhăn mặt :
- Nhưng nếu có thêm cũng chẳng phương hại ǵ cơ mà. Vả lại, tôi thấy quần áo cô không nhiều lắm, chúng đă củ hết rồi, cô nên sắm thêm vài bộ cho có với người ta.
Khánh Băng xấu hổ chỉ c̣n cách chui tận đất sâu mới tránh khỏi ánh mắt soi mói của Phong Trần và cũng chính câu nói của anh đă khơi lại mặc cảm trong cô. Nỗi bực tức trào dâng không nén được ḷng, Khánh Băng xẳng giọng cười nhạt :
- H́nh thức, trang phục bên ngoài ch́ là lớp vơ bề ngoài giả tạo, nên tôi ít chú trọng đến. Nhưng ông đă không hài ḷng th́ tôi sẽ cố gắng sữa đổi.
Phong Trần gật đầu tỉnh bơ :
- Cô hiểu ra rất tốt, vậy cô cứ ghé qua.
Không chờ Phong Trần nói tiếp, Khánh Băng đă xua tay cắt ngang :
- Tôi sẽ không nhận số tiền ấy đâu.
Đôi mày Phong Trần cau tít rồi lại giăn ra thật nhanh, ném mạnh điếu thuốc vừa mới đốt ra ngoài cửa sổ, anh bật dậy, tiến đến bên Khánh Băng, chiếu tia nh́n nóng bỏng vào đôi má mịn như nhung đang ửng đỏ, anh nói thật khẻ :
- Cố chấp, bướng bỉnh, chống đối tôi măi thế này, em mới vui sao Khánh Băng ?
Hành động quá đột ngột nhưng bức xúc của Phong Trần, khiến Khánh Băng chết điếng cả người. Tay chân cô trở nên thừa thải tê liệt. Mặt đờ ra, mắt mở to ngó Phong Trần, môi mấp máy :
- Tôi... tôi không có ư đó.
Hai người cứ thế mà nh́n nhau, không chịu nổi ánh mắt nóng rực, xoáy sâu vào Phong Trần, Khánh Băng nhảy nhỏm định thoát khỏi bàn tay giữ thật chặt ḿnh, nhưng Phong Trần đă buông ra và anh tiếp lời bằng điệu ngữ trầm trầm b́nh thản :
- Tôi sẽ không làm ǵ em đâu.
Trong một thoáng, Khánh Băng nhói buốt tim trong biển mắt u buồn. Rồi phút chốc, Trần quay ngoắt đi. Bàng hoàng, Khánh Băng ngồi phịch trở lại ghế. Mọi việc diển ra trong tíc tắc, nhưng tai quái lạ kỳ và Khánh Băng biết chắc một điều là từ nay cho măi măi về sau, ánh mắt của người đàn ông ấy trở thành bất tử trong cô.
Như thường lệ, bữa cơm chiều diễn ra trong không khí buồn tẻ nhạt. Bỗng lăo Huỳnh buông đũa xuống, vẻ mặt lăi trầm ngâm thẩn thờ.
Phong Trần ngạc nhiên :
Lăo nuốt không vô à ?
Trả lời Phong Trần là câu hỏi mà lăo Huỳnh giấu kín trong ḷng bấy lâu nay :
- Cậu Trần à ! Tôi hỏi có khi không phải cậu bỏ qua cho nhé. Có bao giờ cậu nghĩ đến cha mẹ ḿnh không ?
Đôi đũa trên tay Phong Trần rơi mạnh xuống bàn, điều anh muốn tránh cũng không tránh khỏi.
- Tôi mong đừng ai nhắc đến họ cả. Nếu họ chẳng bỏ rơi tôi th́ tôi đâu phải rơi vào trường hợp này ?
Lắc đầu tỏ vẻ không đồng t́nh với Phong Trần. Lăo Huỳnh nhíu vầng trán đă có nhiêu vết nhăn rồi nói như than :
- Cậu nói vậy mà nghe được ư ? Cha mẹ nào lại chẳng thương con, nhưng có lẽ v́ một nguyên nhân hay một ẩn t́nh sâu xa nào đó, nên họ không thể trực tiếp nuôi dưỡng, nên đành phải dứt ruột xa con mà thôi.
Phong Trần nhếch môi cười cay đắng :
- Thế sao ngần ấy năm họ không một lần đến thăm cũng chẳng lá thư báo tin ? Không chừng họ đă qua đời là khác. Thế có lẽ tốt hơn.
Lăo Huỳng tái mặt. Mồ hôi rịn ra trán và hai bên thái dương. Lăi thật chẳng ngờ Phong Trần một đứa con hiếu thảo rất mực của gịng họ Hoàng Phong lại nỡ ḷng buông lời phủ phàng khi nói về cha mẹ đẻ của ḿnh như vậy. Nở nụ cười hét hắt, lăo buồn bă :
- Cậu phiền trách óan hận đúng thôi. Bởi là cha mẹ, không thể v́ bất kỳ lư do nào lại trao con ḿnh cho người khác nuôi dưỡng. Nhưng tôi xin cậu, hăy tha thứ, hăy v́ tôi mà tha thứ cho họ.
Ông ngạn ngào cùng lời nói lạ lùng của lăo Huỳnh, Phong Trần biến sắc, anh chồm người tới, thảng thốt :
- Lăo Huỳnh ! Lăo vừa nói ǵ ?
Lăo Huỳnh hoăng hốt chối phắt những ǵ lăo đă nói trong một phút yếu ḷng.
- Lăo nói dối. Tôi phiền trách họ th́ lăo đau khổ xót xa. Lăo c̣n xin tôi "hăy v́ tôi" mà tha thứ cho họ kia mà. - Phong Trần lắc đầu lia lịa kêu lên.
Trước ánh mắt ngờ vực của Phong Trần, lăo Huỳnh quưnh quáng :
- Cậu say nên nghe nhầm đấy thôi, tại sao lại v́ tôi chứ. Không có chuyện đó bao giờ đâu cậu chủ ạ.
Cử chỉ của lăo Huỳnh khiến Phong Trần càng nghi ngờ hơn lên, đẩy bát đũa sang một bên, anh lạnh lùng gằn giọng :
- Một vài lon bia đối với tôi nghĩa lư ǵ mà chú bảo say. Chú muốn giấu cũng chả sao. Rồi một ngày nào đó, tôi sẽ hiểu ra thôi.
Lăo Huỳnh b́nh thản :
- Th́ cậu cứ t́m hiểu, sẽ thấy tôi không nói dối bao giờ.
Gắp miếng thịt gà vàng ươm bỏ vào chén Trần, lăo Huỳnh nói tiếp :
- Cậu dùng cơm thêm nhé.
Xô chiếc ghế, Phong Trần đứng dậy giận dỗi :
- Tôi nuốt chả trôi nữa.
Lăo Huỳnh buồn thiu :
- Cậu giận tôi thật à ?
Mím đôi môi, Phong Trần gay gắt :
- Việc ǵ phải giận. Tôi cần nghĩ sớm mai c̣n đi Nha Trang.
Lăo Huỳnh ngắc ngứ giơ tay ngắt Phong Trần lại gần :
- Cậu Trần này ! Tôi muốn...
Phong Trần cau có nh́n đồng hồ :
- Chú hăy nói nhanh lên, tôi không có thời giờ đâu.
Lăo Huỳnh ngập ngừng :
- Tôi sẽ đi Nha Trang cùng cậu nhé.
- Nhà này th́ sao ? Chả lẽ đóng cửa ? Vả lại, thêm chú cũng chăng ít lợi ǵ trong lúc ở nhà cần sự có mặt của chú hơn.
Giọng lăo Huỳnh bức rắc khổ sở :
- Thật ra, tôi định đi xa một chuyến để thay đổi không khí. Từ ngày ông chủ qua đời, ngôi biệt thự này buồn bă vắng lặng quá, cậu th́ đi măi c̣n tôi th́ thui thủi một ḿnh. Với lại, tôi cũng khá lớn tuổi rồi, e rằng chẳng c̣n dịp để đi xa được nữa.
Lời nói của lăo Huỳnh khiến Phong Trần khựng lại. Ḷng chùng xuống với dáng vẻ già nua, khắc khổ, nhẩn nhục sự chịu đựng của ông. Quả là gia đ́nh anh đă quá bất công trong việc đối xử cùng lăo. Nhất là Phong Trần. Từ lúc bé thơ, anh đủ nhận ra rằng lăo Huỳnh thương yêu, cưng ch́u anh rất mực, t́nh cảm ấy hơn cả cha anh. Lăo luôn có mặt bên cạnh cậu chủ nhỏ trong mọi trường hợp, chăm chút từng miếng ăn gấc ngủ như một bà mẹ hiền. Đôi khi Phong Trần quạu quọ, cau có gây khó khăn đủ điều cho lăo Huỳnh, nhưng bản tính ít nói và nhún nhường nên ông sẳn sàng bỏ qua tất cả.
Tuy bề ngoài lăo Huỳnh xin theo anh du lịch, nhưng Phong Trần thừa biết ông quan tâm đến anh mà thôi. Thấy Phong Trần ngồi thừ ra, lăo Huỳnh lo lắng :
- Nếu cậu cảm thấy không tiện th́ thôi vậy.
- Thôi được. Ông vào chuẩn bị đồ đạc đi nhé.
Lăo Huỳng sáng mắt :
- Thật đấy chứ ?
- Thật mà.
- Cám ơn cậu. Cám ơn cậu.
Sáu giờ sáng. Phong Trần và lăo Huỳnh đang ngồi nhâm nhi bên tách càfê bốc khói, tiếng chuông gọi cổng reo inh ỏi. Lăo Huỳng bật dậy :
- Để tôi.
Lăo Huỳnh đon đă ra cỗng. lăo cũng muốn biết người tài xế lọt vào mắt Phong Trần là ai, đầy đủ khả năng thay thế lăo không ?
Theo ông nghĩ, anh ta chắc cũng thuộc loại "cừ khôi", bởi v́ người đến xin việc ở công ty Phong Vũ rất nhiều, nhưng cả năm nay hầu như Phong Trần tự làm tài xế cho riêng ḿnh. Anh thường bảo với lăo Huỳnh :
- Ngoài chú ra, tôi chẳng chọn được ai cả.
Thế mà trước mắt lăo Huỳnh, một cô gái dáng mảnh mai, giương mặt trắng trẻo, mịn màng, cặp mắt to đen tṛn xoe, mái tóc dài buộc sau gáy, phía trước trán những lọn tóc xoăn nhẹ ḷa x̣a che vầng trán thông minh, nhưng bướng bỉnh, đặt biệt nhất là chiếc miệng với đôi môi cong cong. lăo Huỳnh sững người há hốc. Cô bé là ai, sao vừa lạ vừa quen thế nhỉ ?
- Chào bác - Tiếng cô gái trong veo cất lên - Thưa bác, ông giám đốc thức chưa ạ ?
Đôi môi lăo Huỳnh mấp máy như thốt chẳng thành lời :
- Ờ... Ờ...cậu thức từ lâu rồi, nhưng cộ.. cô là ai, t́m cậu Trần có việc ǵ không ? Sáng nay, cậu ấy chả... rảnh... đâu.
Đan hai tay vào nhau, cô gái thản nhiên đáp :
- Cháu biết.
Lăo Huỳnh trố mắt :
- Thế sao cô c̣n đến đây ? Cô là bạn của cậu ấy ?
- Dạ không. Giám đốc bảo cháu đến sớm để ra Nha Trang.
Mím thật chặt đôi môi già nua lại, lăo Huỳnh cố giấu nỗi bực tức trong ḷng. Trong lúc ông là kẻ thân tín nhất bên cạnh Phong Trần, thế mà khi về Nha Trang t́m hiểu Tiểu Giang, ông phải nài nỉ ỉ ôi măi, Phong Trần mới chấp nhận, c̣n cô bé trước mắt kia là cái thá ǵ chứ, sao lại được Phong Trần tín cẩn cho theo cùng ? Thằng bé này thật lạ, cứ bảo việc riêng, việc bí mật luôn miệng thế, mà giờ này không chừng cả thành phố đều biết, đều nghe qua.
Mặt lăo Huỳnh tr6àm tư suy tính. Cô gái như chú sóc con lách người thật nhanh. loáng mắt, cô gái đă rảo bước chân sáo trên lối sơi dẫn vào biệt thự.
Lăo Huỳnh giận giữ hét toáng theo :
- Ê ! Cô nhỏ, sao cô tự tiện đến bất lịch sự vậy hả ? Tôi đă cậu Trần hôm nay không tiếp khách mà.
Chẳng màng quay đầu lại, cô gái bước gấp :
- E sẽ trể mất bác ạ. Để cháu vào gặp giám đốc Trần đă.
Lăo Huỳnh tức tối đến đỏ mặt tía tai, không thể giử sự trầm tỉnh được nữa. Lăo phóng tới nắm chặt tay cô gái, quát lớn:
- Này ! Cô kia, đứng llại mau !
Tiếng chân đuổi theo rầm rập của Lăo Huỳnh hướng về phía pḥng khách. Cũng vừa lúc Phong Trần lúi húi xách vali từ trong đi ra. Buông rơi tay, anh ngó lăo Huỳnh thản thốt.
- Có việc ǵ mà chú hớt hơ hớt hải thế ?
Không trả lời câu hỏi của Phong Trần, lăo Huỳnh ngó dáo dác :
- Đâu rồi ? Rơ ràng tôi thấy vào đây kia mà.
Từ ngạc nhiên chuyển sang bực dọc, Phong Trần nhíu mày nghiêm giọng :
- Chú t́m ai thế ?
Lăo Huỳnh chắc lưỡi :
- Th́ cái con bé nhỏ nhỏ, trắng trắng mặc bộ jean bạc phếch đó. Cô ta muốn vào gặp cậu, tôi chẳng cho phép v́ đă đến giờ chúng ta phải đi. Vả lại...Ông bà ta thường nói : Mỗi sáng ra ngơ gặp đàn bà là điều không tốt, nên tôi cương quyết ngăn cô ta lại, nhưng...
Ánh mắt lăo Huỳnh đảo nhanh :
- Cô gái này thật bướng bỉnh và bất lịch sự quá đi.
Phong Trần ngẩn người kêu lên :
- Chú nói Khánh Băng phải không ?
Lăo Huỳnh hậm hực :
- Tôi chẳng biết cô ta là ai, nhưng cậu Trần nè ! Cậu không ngại điều lắm chuyện, lắm lời của đàn bà con gái sao ?
Thấy Phong Trần nhíu mày, nghĩ rằng cậu chủ vẫn chưa hiểu ư ḿnh, lăo Huỳnh tiếp lời :
- Bọn con gái từ xưa đến nay, ít ai giữ được điều bí mật, cô ta có lẽ cũng thế thôi. Tôi nói cậu đừng giận, thật ḷng tôi không muốn cô ta đi chung với ḿnh chút nào. C̣n tên tài xế quái quỉ, sao giờ này vẫn chưa đến. Đúng là sáng sớm ra ngơ gặp đàn bà sẽ gặp xui xẻo suốt ngày cho cậu coi.
Vừa khi đó, Khánh Băng đánh xe từ garage đến và đổ xịch ngay bậc thềm.
Lăo Huỳnh mừng rỡ ngẩng mặt lên, nhưng rồi mặt ông sầm xuống, quắc mắt :
- Ai cho phép cô ngồi trên ấy ?
Lăo Huỳnh sấn tới, Khánh Băng hết hồn đờ người ra. Phong Trần hốt hoảng kêu lớn :
- Chú Huỳnh ! Chú làm ǵ mà kỳ vậy ? Chú có biết cố Khánh Băng đây là...
Lăo Huỳnh vung tay cắt ngang :
- Là ai cũng mặc, ḿễn sao đừng phá phách lung tung kiểu này, tôi không ưa.
Khánh Băng lúc này đă xuống xe, cô rụt rè phân trần :
- Bác à ! Cháu đưa xe ra chứ có phá phách ǵ đâu. Cháu giữ ǵn chăm sóc nó chu đáo nữa là khác.
Lăo Huỳnh cười khẩy :
- Không phải việc của cô.
Khánh Băng gật lùi về phía sau :
- Bác nói thế nghĩa là sao ?
Quay sang Phong Trần, Khánh Băng trố mắt, vẻ ḍ hỏi, Phong Trần nhăn mặt.
- Chú Huỳnh ạ ! Có Khánh Băng đây là tài xế riêng của con đó.
Sững sờ, lăo Huỳnh nhíu mày, kêu lên thản thốt :
- Cô bé này ư ? - Ông lắc đầu xua tay - Không được đâu. không được đâu.
Khánh Băng thót ruột, cô ấp úng :
- Sao lại không chớ ? Cũng như bao tài xế lái xe khác cháu cũng có bằng hẳn hoi kia mà.
Tỏ vẻ chẳng đồng ư, Lăo Huỳnh lắc đầu nhấn mạnh :
- Nhưng họ là đàn ông. Riêng cô, cô hăy xem lại ḿnh đi. Ốm yếu, mảnh mai, trắng trẻo thế này, thử hỏi đường xa, nhở xảy ra sự cố cô sẽ xử lư ra sao ? Khóc là xong chắc ?
Bị lăo Huỳnh chê bai một cách thẳng thừng trước mặt Phong Trần, Khánh Băng xịu mặt :
- Cháu không tệ như bác nghĩ đâu. Chẳng tin bác cứ tháp tùng cùng cháu và giám đốc một chuyến vậy.
Hếch chiếc mũi nhỏ lên, Khánh Băng cay cú :
- Chả hiểu cháu sinh nhằm ǵờ ǵ, sao nào mà gặp ai cũng đều nghe những lời đau đầu cả. Dường như làm con gái là một cái tội không phải nhỏ. Cháu nói thật, bọn đàn ông con trai chưa chắc hơn cháu đâu.
Cuối cùng, cả ba đă lên xe hướng về phía hàng xanh. Nh́n Khánh Băng bên tay lái, lăo Huỳnh chắc lưỡi than thầm :
- Lăo từng đi Nha Trang, đoạn đường ấy ôi... lên đèo xuống vực khúc khuỷu gập ghềnh.
Khều nhẹ vào tay lăo Huỳnh càu nhàu :
- Cậu Trần ! Tôi chẳng an tâm chút nào. Cậu cũng biết đó, về Nha Trang đường vừa xa vừa nguy hiểm.
Phong Trần nhún vai :
- Chú chưa thấy hết khả năng của Khánh Băng đâu.
Lăo Huỳnh chỉ c̣n thở dài thở ngắn.
- Tôi chịu cậu luôn. Ai đời...
Phong Trần đưa một ngó tay lên môi ra dấu im lặng rồo nói khẽ :
- Thôi, đủ rồi. Đừng nói nữa. Dù ǵ cũng đă muộn cho việc thay đổi tài xế khác. Chú càu nhàu măi, cô ấy mà nghe được sẽ phân tâm không tốt đâu.
Lăo Huỳnh ôm nổi ấm ức ngồi yên nh́n Khánh Băng với ánh mắt x̣ xét nét. Chiếc miệng cười quen thuộc cùng nổi ấm ức ấy ngang nhau nên lăo Huỳnh bỏ qua một chi tiết hoài nghi đáng kể ở cô gái tài xế riêng của Phong Trần mà về sau lăo tiếc măi.
Xe lao nhanh dọc theo quốc lộ Một, dưới ánh sáng mặt trời ấm áp vào buổi s1ng, xe vượt qua hàng trăm cây số dài hết đất bằng rồi lại vùng đồi núi, những thị trấn nhỏ xinh giữa chốn đồng quê yên ả, những làng xóm trên các đĩnh đồi thật ngoạn mục. Nh́n Khánh Băng luồn lách qua sườn núi thoai thoải khéo léo, Phong Trần cảm thấy nhẹ nhơm trong ḷng. Anh yên tâm ngả lưng thật thoải mái trong chiếc Nissan rất hiện đại và tiện lợi không nổi niền trắc ẩn hiện lên trong trí. Tâm mắt anh lướt trên những cánh đồng, qua sườn núi xum xê rồi những hàng cây dài đến tận chân trời, chen giữa phong cảnh hửu t́nh và phiêu nhiêu đó, khoảng cách chiêm ngưởng vẻ đẹp thiên nhiên thu ngắn dần, cuối cùng dừng lại ở vầng tráng rịn mồ hôi lấm tấm của Khánh Băng dù có máy điều ḥa nhiệt độ.
Phong Trần gợi lên niềm xúc cảm không thể diển bằng lời được. Chả lẽ...
Anh xoay đầu lắc mạnh như muốn tránh né một điều đang dần dần hiện lên trong tận sâu thẩm của con tim và tâm hồn.
- Cậu trần ! Cậu đang nghĩ ǵ thế ?
Câu hỏi tuy thật khẽ, thật nhẹ nhàng nhưng cũng đủ đưa Phong Trần trở về với thực tại. Anh luống cuống v́ sợ lăo Huỳnh phát hiện điều thầm kín.
- Không. Không có ǵ cả.
Phong Trần chối phắt.
Lăo Huỳnh nhếch môi lặng thinh. Một lát sau, có lẽ không nhịn được, nên lăo hỏi tiếp :
- Cậu thích cô ấy rồi ư ?
Giấu tiếng thở dài, Phong Trần buồn bă :
- Thích hay không cũng vậy thôi. Trước mắt c̣n nhiều việc phải làm ǵ chỉ chuốc sầu thêm.
Lăo Huỳnh rắn giọng :
- Cậu hiểu vậy th́ tốt rồi. Nhưng tôi khuyên cậu chớ nên nuôi dưỡng trong ḷng mặc cảm thân thế của ḿnh. Biết đâu trong cái rũi có cái may mắn tốt đẹp của nó.
Phong Trần săm soi đôi bàn tay trắn trẻo, môi nở nụ cười đầy diểu cợt :
- Tương lai sau này trông vào đôi tay này đấy.
Lăo Huỳnh nhăn mặt :
- Dù sao so với Tiểu Giang cậu cũng sung sướng hơn nhiều. Không chừng con bé nghèo khổ rách nát đến sa vào vũng bùn xă hội nữa là khác.
Lời nói của lăo Huỳnh như gáo nước lạnh tạt vào mắt Phong Trần, anh ngẩn người th́ thầm :
- Cha ơi ! Nếu thật như thế th́ con vô vàn có tội. Con đă cố t́nh chậm trể việc t́m kiếm.
Không ngũ được v́ thẩn thờ mỏi nhừ ră rời, lăn một ṿng dài trên chiếc niệm êm ái, trắng muốt, Khánh Băng bật người ngồi dậy. Khoác vội chiếc áo ngoài lên người, cô nhẹ nhàng bước ra khỏi khách sạn rồi dọc theo bờ biển.
Chưa tháng giêng mà thời tiết đă dể chịu như mùa xuân. Bầu trời tím sẫm gần như đen, tực tấm vải nhung treo cao tít tắp đính vô vàn những v́ sao lấp lánh. Trăng treo chênh chếch, sóng vỗ ŕ rào khúc nhạc t́nh ca muôn thưở. Gió đêm lồng lộng thổi mang theo mùi mằn mặn của muối biển hắt vào mũi Khánh Băng gây cho cô cảm giác ngây ngất, khoan khoái nhưng cũng tràn ngập sự đau đớn. Cũng chính nơi này ba mẹ và các em đă làm một chuyến ra đi măi măi không về.
Kéo hai tà áo cho sát lại, Khánh Băng lững thững bước thro bờ nước. Băi biển về khuya im ắg vắng vẻ, buồn thiu như cuộc đời Khánh Băng hôm nay.
Khánh Băng ngả người trên tảng đá lớn, dơi mắt nh́n ra khơi xa, những chấm đèn nhấp nháy lạc lơng. Cô lầm thầm khuấn nguyện :
- Biển ơi ! Hăy dành cho ba mẹ và các em ta một chổ thật b́nh yên nhé. Ba mẹ Ơi ! Con sẽ chẳng bao giờ oán trách ba mẹ nữa đâu. Mỗi người sinh ra đều có số mệnh cả.
Gió biển về khuya càng mang hơi lạnh đến buốt da rát thịt.
- Trở về khách sạn thôi.
Cô đứng lên, cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng. Dưới ánh sáng chập choạng, một bóng đen ngồi đó tự bao giờ với điếu thuốc lé sáng trong tay, Khánh Băng bối rối :
- Không nên để hắn ta biết sự có mặt của ḿnh. Đêm vắng, cách xa đường chính nào ai dám đoán trước chuyện ǵ sẽ xảy ra.
Khánh Băng thận trọng từng bước, từng bước nhẹ. Nhưng sự cố gắng của cô đă trở nên vô ích. Khi Khánh Băng nhích chân qua g̣ đá bên phải, một viên sỏi lớn từ trên cao đánh tỏm xuống nước.
Khánh Băng hết hồn, hụp đầu ngồi xuống thật nhanh. Một giọng nói ồm ồm cất lên tan mau trong sóng biển ŕ rào:
- Tôi không làm ǵ cô đâu, cứ tự nhiên mà đi.
Biết chẳng trốn nơi nào được, Khánh Băng đành đứng lên.
Người đàn ông tiếp lời bằng một giọng giểu cợt :
- Nhát gan thế, lại dám ra biển ban đêm một ḿnh. Nhỡ không tôi mà là người đàn ông khác th́ sao ? Hoang vắng với người con gái đẹp... mai mốt đừng mơ mộng điên rồ kiểu đó nữa nhé.
Khánh Băng nóng mặt :
- Ông có biết ḿnh vô duyên lắm không ? H́nh như ông thuộc loại người rỗi công rỗi nghề thích xen vào chuyện người khác như vậy.
Đôi mắt người đàn ông dừng lại thật lâu nơi gương mặt mờ ảo liêu trai huyền hoặc của Khánh Băng khá lâu. Xong, anh phóng thật nhanh qua gộp đá nắm chặt lấy tay cô ngao ngán :
- Lúc nào cũng chị beo cái xuổng chuồng. Tại sao vậy chứ ?
Đau điếng v́ bàn tay sắt thép của gă đàn ông. Khánh Băng sừng mày lên định mắng gă một trận nên thân, nhưng âm thanh quen thuộc của giọng nói khiến Khánh Băng đứng ngây người ra thảng thốt :
- Giám đốc !
Cho tay vào túi quần với dáng ung dung, Phong Trần lắc đầu ra chiều tiếc rẽ :
- Th́ ra Khánh Băng chỉ là một chú hổ giấy.
Khánh Băng đỏ mặt, lầm bầm :
- Ông hay lắm ! Ông có cách để làm người khác xấu hổ lẫn khó chịu, ông hài ḷng chứ ?
Phong Trần nở nụ cười khó hiểu :
- Chưa đâu. Cô thư kư kiêm tài xế riêng của tôi ạ. Bởi v́ cô là một cô gái khá đặc biệt mà tôi có bổn phận phải khám phá.
Khánh Băng lườm mắt :
- Giám đốc không đùa hở ?
Phong Trần dịu dàng :
- Cô không giống bất kỳ cô gái nào tôi gặp.
Khánh Băng ngẩn ra :
- Tôi thật không hiểu ư giám đốc muốn nói.
Khánh Băng ngập ngừng pha lẫn bối rối và cái nh́n la lạ của ông giám đốc có tiếng nghiêm khắc. Ngẫm nghĩ một chút. Phong Trần nói tiếp :
- Chẳng người phụ nữ nào không thích ngồi mát hưởng nhàn, sợ nắng e gió, ngại mưa, nhát mù sương cả. Riêng cô th́...
Phong Trần nói nhỏ :
- Cô quá đơn giản, áo pull quần jean bạc thếch, môi không son, má không phấn, đi đứng ngổ ngáo, gương mặt lạnh như tiền, lúc nào cũng sẳn sàng gây chiến. Nếu thiếu hai bím tóc đong đưa, nói thật, tôi chả biết cô là nam hay nữ nữa.
Khánh Băng ngớ người, cố cười kh́ :
- Ôi ! Không ngờ tôi có nhiều khuyết điểm đến vậy. Nhưng biết làm sao bây giờ ? Từ ngày ba mẹ tôi...Mà thôi, nhắc măi chỉ thêm phiền.
Đưa tay chỉ một ngôi sao thật xa mờ. Khánh Băng ngậm ngùi :
- Nó là của tôi đó, cô đơn, ch́m ngấm không chừng biến mất một ngày nào đó không xa cũng nên.
Dáng co ro, vẻ buồn sâu lắng thâm trầm ở cô gây sự xúc động không ít trong ḷng Phong Trần. Anh lặng người chăm chú nh́n cô. Anh đă quá hời hợt khi nhận xét một người giữa biển người bao la rộng lớn. Khánh Băng tực như chiếc thuyền nan trôi nổi bồng bềnh trơ trọi lẻ loi đến lạ lùng. Anh tự nhủ :
- Cô ấy c̣n trẻ lại có năng lực nhưng việc ǵ đă khiến cô mất đi vẻ hồn nhiên vả sức sống, vùi ḿnh vào nỏiu riêng tư u buồn ? T́nh yêu ư ? Chưa lần ta bắt gặp cô ấy với bạn trai. Công việc ư ? Cô ấy vẫn hoàn thành tốt nhiệm vụ với sự nhiệt thành. Hay cuộc sống ? Chịu thôi, Phong Trần chẳng làm sao hiểu được. Tuy nhiên, anh cũng đang buồn, bao giờ nổi buốn cũng gần gũi và dể cảm thông hơn. Nghĩ thế, nên Phong Trần trầm giọng :
- Đừng nên v́ ḿnh một cái ǵ cả, v́ như thế là tự thú nhận sự bất lực, bi quan của ḿnh. Cần phải có niềm tin yêu của cuộc sống, dù cuộc sống chưa bao giờ ưu đăi ta. Bản thân Khánh Băng buồn, đời cũng chẳng vui đâu. Ai cũng có nỗi niềm riêng mà không tiện nói thành lời.
Tiếng Phong Trần tan nhanh trong sóng biển rập rờn và đọng lại trong Khánh Băng niềm cảm xúc dịu kỳ. Từ ngày ba mẹ cô qua đời, ḷng Khánh Băng tràn ngập nổi buồn cùng sự mặc cảm càng ngày nhân cao. Tất cả chỉ c̣n là mất mát, thua thiệt, nên càng lúc Khánh Băng càng rúc sâu cái vỏ ốc riêng ḿnh, mặc cho mọi người phê phán "Khánh Băng lập dị, Khánh Băng kênh kiệu, Khánh Băng khó gần ", cô vẫn mặc, tách biệt khỏi đám đông và kiêu hănh giấu kín nỗi buồn dau. Nhưng giờ đây, trên băi biển vắng, cạnh một người đàn ông chưa lần nào thân mật. Khánh Băng lại muốn kể lễ một điều ǵ đó rất thật ḷng hầu vơi nhẹ tâm tư.
Nh́n đăm đăm vào màn đêm nhạt nḥa, Khánh Băng nghèn nghẹn :
- Cha mẹ, của cải của tôi, tất cả đă vùi sâu dưới ḷng biển dữ dội này. Tôi cũng muốn lại quan, cũng muốn yêu đời nhưng đời đâu có cho tôi sự thanh thản để mà yêu ? Mọi nỗi khổ tâm, buồn bă, lo ấu đă đến với tôi từ dạo ấy. Đôi khi tôi định t́m cái chết - Khánh Băng chợt ngừng nói, giọng cô trở nên cay đắng - Có lẽ tôi c̣n nặng nợ đời đấy giám đốc ạ.
Phong Trần thật bất ngờ trước lời bộc bạch của cô gái. Hèn ǵ, cô bé này lúc nào cũng gương vuốt với mọi người xung quanh, nhằm che lấp sự yếu ớt và mặc cảm thua thiệt của ḿnh.
Nghiêng đầu nhắm gương mặt xa xăm mà nao nao trong ḷng. Cứ nghĩ ḿnh là người bất hạnh nhất, kém may mắn nhất, giờ đứng trước nỗi đau của con gái đang ngồi kia. Phong Trần cảm thấy quá nhỏ bé, quá tầm thường. Bao nhiêu t́nh cảm đè nặng bấy lâu nay, bỗng chốc trỗi dậy, anh nh́n sâu vào mắt Khánh Băng run giọng :
- Khánh Băng ! Chúng ta xem nhau là bạn nhé ?
Ngỡ ngàng trước lời đề nghị quá ư đột ngột của Phong Trần, Khánh Băng mở to đôi mắt thảng thốt :
- Tôi là bạn giám đốc ? Giám đốc bạn tôi... - Cô xua tay - Không nên đâu.
Phong Trần nhăn mặt :
- Chúng ta đồng cảnh ngộ, mồ côi cha mẹ, sống đơn độc thư tại sao Khánh Băng đồng ư chứ ?
Khánh Băng lắc đầu buồn bă :
- Một giám đốc giàu có, sang trọng như ông...tôi thực sự không dám. - Cô đứng bật dậy - Xin phép giám đốc, đă quá khuya, tôi về khách sạn trước nhé.
Cử chỉ từ chối thẳng thừng của Khánh Băng khiến Phong Trần đâm ra lúng túng :
- Khánh Băng ! Hăy để tôi nói đă.
Khánh Băng cương quyết :
- Tôi không muốn vượt khỏi ranh giới vị giám đốc và cô thư kư riêng. Xin lỗi ông.
Phong Trần thật sự bẻ bàng, anh sững người nghiêm giọng :
- Thôi được. Tôi sẽ không đề cập đến việc này nữa. Tôi đưa cô về.
Họ không nói với nhau lời nào cả, trên suốt qaũng đường về khách sạn Thiên Thiên. Nhưng khi đến trước cửa pḥng Khánh Băng, Phong Trần dừng lại giọng lạnh băng :
- Đúng sáu giờ, chúng ta lên đường. Nhớ để đồng hồ báo thức.
Nh́n ông giám đốc dằn gót bỏ di, Khánh Băng nhủ thầm :
- Cũng may ta không chấp nhận lời đề nghị lúc năy của ông ta, nếu không ... có mà khùng luôn v́ tính khi mưa khi nắng của ông ấy - Khánh Băng rụt cổ le lưỡi lẫm bẫm một ḿnh - Eo ơi ! Xấu số cho ai sau này vớ phải đức ông chồng như vậy, nhiệt độ trong người luôn thay đổi phát mà chóng mặt. Tưởng sao, chớ lên giọng "cụ non" thế ta sẽ ngũ quên luôn cho biết.
Tuy nói thế, nhưng Khánh Băng vẫn c̣n dằn ḷng lên giấy đồng hồ reo lúc năm giờ ba mươi và sau đó cô lên giường. Giấc ngũ đến nhanh hơn cô nghĩ, mặc đồng hồ reo cứ reo.
- Cô Băng ! Cô Băng !
C̣n ngái ngủ, nên Khánh Băng cự nự :
- Này ! Buồn ngủ muốn chết, có biết không, sao lại làm ồn như vậy ?
Tiếng gơ cửa im bặt rồi dồn dập thúc hối hơn. Mắt nhắm mắt mở. Khánh Băng hét lớn :
- Có im đi không hở ?
Miệng hét, tay quờ quạng kéo tấm chăn bông phủ kín đầu.
- Khánh Băng à ! Tôi đây. Nếu cô chẳng dậy nổi th́ tôi sẽ tự lái xe đi đấy.
Khánh Băng lừ nhừ :
- Hừ ! Tôi nghe rơ rồi mà. Lộn xộn quá.
Không có tiếng động rằng Khánh Băng đă dậy. Bên ngoài Phong Trần chỉ c̣n lắc đầu ngao ngán. Anh xoay ngang nói với Lăo Huỳnh :
- Ta đi thôi.
Lăo Huỳnh nổi giận, ông đập cửa thật mạnh :
- Cô Băng ! Giám đốc Trần giận cô thật rồi đó.
- Ái da !
Khánh Băng tỉnh hẳn. Giám đốc Trần. Chết rồi ! Mở toang cánh cửa pḥng, Khánh Băng tḥ đầu ra ngoài với giương mặt thất sắc và đầu óc rối tung :
- Bác Huỳnh ! Bác hăy nói giùm giám đốc chờ cháu một lát.
Nhưng lăo Huỳnh đă ngoe ngẩy bỏ đi. Ngụm nước mát làm đầu óc Khánh Băng tỉnh táo hơn. Cô lao nhanh xuống băi đậu xe. Vừa lúc đó Phong Trần cũng đă cho xe vọt ra. Bất kể nguy hiểm. Khánh Băng tạt ngang. Kinh hoàng, Phong Trần thắng mạnh, lăo Huỳnh rên rỉ :
- Tôi đă bảo không được mà cậu có chịu nghe đâu.
Bước xuống xe, mặt hầm hầm Phong Trần mắng té tát vào Khánh Băng :
- Hăy nh́n đồng hồ đi. Nếu biết mê ngủ đến vậy, sao tối chẳng chịu lên giường ngủ sớm. Quen thói làm việc lề lề tắc tách này, tốt hơn, cô nên ở nhà ăn no ngủ kỷ đi. Tôi không có thời gian thừa để mỗi sáng mong đứng mong ngồi chờ cô măi thế.
Từ lầu ba chạy như bay xuống đất, tóc tai chưa kịp chải, quần áo chưa kịp chỉnh tề, giày dép chẳng kịp cột dây lại, thêm tí nữa bị xe tông, hồn vía lên chín tần mây chả kịp trở về đă nghe Phong Trần hỏi tội dài thường thượt như một bản sớ quân, không thể b́nh tỉnh được nữa. Khánh Băng nghiến răng.
- Ngoài tôi ra, những nhân viên khác khi phạm sai lầm, ông có dám mắnh mỏ kiểu này không nhỉ ? Tôi không phủ nhận
là ḿnh có lỗi, nhưng ít ra ở cương vị giám đốc, ông nên từ tốn đóng góp có đâu la hét om ṣm như thế. Ông tưởng ông làm thế là trị được nhân viên của ḿnh ư ? Xem ra ông lầm rồi đó.
Phong Trần tái mặt. Anh không ngờ, không thể nào ngờ được, lần đầu tiên trong đời làm giám đốc đă có một nhân viên dưới quyền dám chống chọi lại với ḿnh. Đôi lông mày đen rậm nhăn lại, anh gầm lên :
- Cô c̣n nói thêm lời nào, tôi sẽ tống cổ cô ra khỏi công ty ngay tức khắc. Hừ ! Sai trái không biết phục thiện, lại bướng bỉnh, cố chấp.
Cuối cùng, dưới sự can gián của Lăo Huỳnh, Khánh Băng lên xe đưa Phong Trần đến địa chỉ anh yêu cầu. Đó là ngôi biệt thự cổ nằm lưng chừng triền dốc xa thành phố.
Vẻ mặt Phong Trần căng thẳng tột độ, giọng anh cộc lốc :
- Ở đây chờ chúng tôi.
Khánh Băng im lặng quan sát Phong Trần rồi lẩm bẩm :
- Lạ thật ! Với bộ mặt "h́nh sự" kia, chẳng hiểu ông ta đi công tác, đi chơi hay đi săn bắt cướp nhỉ ? Bộ mặt có mà hăm tài không xui cũng rũi.
Thời gian chầm chậm trôi qua. Nắng lên cao, cái nắng của gió biển chói chang nóng bức đến rát da, khô họng, nhưng Khánh Băng chẳng dám bỏ đi, cô không muốn xảy ra điều khó chịu giữa cô và giám đốc Trần nữa. Thà nhịn khát c̣n hơn phải nh́n bộ mặt quạu quọ, cau có khó ưa của vị giám đốc "thân yêu".
Cũng may cho Khánh Băng, sau hai tiếng đồng hồ thi gan cùng nắng muối gió mặn, Phong Trần và lăo Huỳnh đă trở ra. Nh́n đôi môi anh mím chặt, vầng trán cao tít, giương mặt không biểu lộ cảm xúc nào dù nhỏ cũng đủ để Khánh Băng có thể kết luận rằng chuyến đi bất thành nhưng về hay ở tốt hơn hết chờ anh ta quyết định. Hỏi lung tung không chừng anh ta phát cáu lên sạc cô thêm một trận có mà ê mặt.
- C̣n chờ ǵ nữa mà chưa chịu đi ? - Phong Trần gắt lớn.
Khánh Băng sựng lại, ngỡ ngàng :
- Tôi chưa rơ giám đốc địng đi đâu.
Ném ắnh mắt khó chịu về Khánh Băng, Phong Trần nạt ngang :
- Lúc nào tôi cũng nghe cơ bảo chưa rơ, chưa biết. C̣n cách nào trả lời nào nghe dễ chịu không ?
"Tránh chả kḥi" Khánh Băng tức đến nghẹn ứ hơi, tuy nhiên cô vẫn nhẫn nhịn.
- Xin lỗi. Tự tôi không biết thật mà. Hôm qua, giám đốc có nói lịch tŕnh đi giám sẽ cho hay sau.
Phong Trần khựng lại, trợn mắt nh́n Khánh Băng, gằn giọng :
- Cô bắt bẻ tôi đó à ?
Ức ḷng, Khánh Băng đáp cộc lốc :
- Tôi không dám.
Phong Trần cười gằn :
- Cô lư sự giỏi lắm.
Nuốt nghẹn đánh ực một cái, Khánh Băng nhủ thầm : Thiệt xui xẻo cho những ai "kết" nhần người bạn trái nết trái tính như ông ta. Phong Trần dễ cảm thông, dễ gần gủi nơi biển vắng đêm qua đă biến mất giờ chỉ c̣n lại ông giám đốc hách dịch, độc đoán khó thương.
Giấu vội giọt nước mắt chực lăn xuống má, Khánh Băng dằn ḷng hỏi nhẹ :
- Thưa giám đốc, chúng ta đi đâu bây ǵờ ạ ?
Ngỡ Khánh Băng chăm chọc ḿnh, Phong Trần giận dữ tột độ, bất kể hoàng hôn đă buông xuống, anh quyết định :
- Về Sàig̣n.
Khánh Băng chưng hửng, lăo Huỳnh cũng ngạc nhiên không kém, ông trợn mắt :
- Cậu có biết bây giờ là mấy giờ rồi không ? Bốn giờ chiều đúng. Theo tôi, ta trở lại Nha Trang nghỉ qua đêm, sáng mai khởi hành sớm. Vừa mát vừa đỡ nguy hiểm v́ Khánh băng có vẻ mệt lắm cậu chẳng thấy sao ?
Đưa mắt thật nhanh về Khánh Băng tóc bê bết mồ hôi, mặt mũi phờ phạc, làm da min như nhung đỏ bừng, cơn giận trong ḷng Phong Trần "xẹp" xuống thật nhanh. Thở hắt ra, anh đáp xuôi xị :
- Cũng được.
Và tối đó, dù trăn trở chẳng ngủ được, dù muốn ra băi biển ngắm trăng dù thích được một ḿnh trút tâm sự cùng những cơn sóng vô t́nh, Khánh Băng cũng chả dám. Bởi cô rất sợ câu phiền hà lúc sáng của Phong Trần về cô : Mê ngủ hơn mê làm.Một câu phiền hà mà tất cả bọn con gái trên đời đều không thích nghe dù đó là sự thật.
hết: Tập 1, xem tiếp: Tập 2
 

Về Mục: Truyện Dài > Tiểu Thuyết > T́nh Cảm Xă Hội > Trinh Thám H́nh Sự


© Copyright 2006-2011 eTruyen.com.