truyện dài
Ân T́nh Sâu Nặng
Số lần đọc: 119885
Mục Lục

Cùng một Tác giả
4 Tác phẩm

 
34839
 

Lê Duy Phương Thảo

Ân T́nh Sâu Nặng

Chương 1


Bao giờ cũng vậy, hễ có dịp họp mặt là nổi đ́nh nổi đám . Bạn bè bây giờ tuy mỗi đứa một hoàn cảnh, một sự nghiệp và một hướng đi khác nhau, những hễ Hàn Linh lên tiếng mời th́ không đứa nào vắng mặt.
Tiệc ở nhà Hàn Linh lúc nào cũng vui, cũng thoải mái và đầy đủ . Gian sảnh rộng tha hồ mà chè chén, rồi ca hát, nhảy nhót . Từ hồi c̣n ở trung học, Hàn Linh đă thế, luôn là người dẫn đầu trong nhóm, là người có những quyết định sau cùng cho các quyết định của nhóm.
Nhưng lần này th́ khác, Linh có vẻ bị tổn thương v́ không quyết định được việc của Duy . Nàng giận dữ , nhưng cuối cùng đành tổ chức tiệc chia tay cho anh, và cả cô em gái Hàn Thuyên nữa chứ.
Duy đứng trên ban công nh́n xuống đám bạn đang hỗn độn trong một điệu nhạc ráp inh tai . Anh khôn gnhịn được cười, khi thấy cái dáng loi choi của Hàn Thuyên bên cạnh anh chàng cao kều Huy Diễn.
- Em không hiểu v́ sao trong lúc này anh vẫn có thể cười được.
Nụ cười của Duy vụt tắt ngay . Dù sao Hàn Linh cũng có lư khi trách anh, gương mặt giận dữ của Linh từ một tuần qua vẫn không hề thay đổi chút nào . Duy dịu dàng vuốt ve bạn.
- C̣n anh th́ rất muốn nh́n thấy em cười.
- Chỉ khi nào anh thay đổi quyết định thôi.
Lúc nói câu ấy, trong mắt Linh ánh lên một tia hy vọng, hy vọng chứ không c̣n kiêu hănh nữa . Đến lúc này th́ nàng đă hiểu, nàng c̣n chưa có đủ giá trị sức mạnh tuyệt đối với Duy như bấy lâu nay nàng vẫn tưởng thế.
- Quyết định đă nằm trong túi áo anh rồi đây, em ạ.
- Đó không phải là lư do để anh nhất quyết ra đi.
- Em nói đúng - Gương mặt Duy vụt nghiêm trang - Anh đă quyết định ngay từ khi c̣n ngồi ở ghế nhà trường, Hàn Linh ạ, đó là lư tưởng của anh, là con đường tất yếu mà anh phải theo đuổi . Em có hiểu cho anh không ?
Linh giận dữ :
- Điều duy nhất em không hiểu là tại sao anh có thể dễ dàng rời xa em như thế . Em bắt đầu tự hỏi anh đặt em ở đâu trong cuộc đời anh.
- Chỉ một năm thôi mà, Linh - Duy hạ giọng, anh cảm thấy cần phải an ủi nàng - Một năm để mỗi chúng ta tự nh́n lại ḿnh, để anh trui rèn đạo đức nghề nghiệp và cũng là dịp để ḿnh thử thách t́nh yêu.
- Thử thách t́nh yêu ? Anh nói nghe hay nhỉ . Hoá ra anh vẫn c̣n chưa biết ḿnh có thật yêu em hay không . Anh Duy ! Anh đă xúc phạm em rồi đấy.
- Ư anh không phải thế đâu.
- Dù thế nào, anh cũng thiếu tôn trọng em.
- Thôi mà Linh . Chẳng phải mới hôm qua em đă đồng ư để anh đi đó sao ?
- Thôi được . - Gương mặt nàng thoáng đanh lại - Dù thế nào, em cũng không đến nỗi không sống được nếu phải thiếu anh . Anh cứ đi mà thực hiện lư tưởng cao cả của ḿnh.
Giữ lúc t́nh h́nh đang căng thẳng, th́ may sao Hàn Thuyên kéo theo Huy Diễn cùng đến.
- Sao hai người lại đứng đây ? - Thuyên nheo mắt nh́n họ - Hai anh chị không định chia tay nhau bằng giận hờn đấy chứ ?
Huy Diễn khuyên :
- Thôi chị Linh ạ, giận măi cũng chán rồi, cứ để họ nếm mùi khổ ải một năm, rồi cũng trở về với chúng ta nguyên vẹn thôi.
- Cậu th́ cái ǵ cũng chịu được, sao mà dễ thế không biết . Cậu không cảm thấy tổn thương ḷng tự trọng hay sao ?
Hàn Thuyên giăy nảy :
- Ôi, chị Hai ! Sao chị đổ thêm dầu vào lửa ?
- C̣n em nữa . - Linh quắc mắt nh́n Thuyên - cái lư tưởng hăo huyền của em rồi đây sẽ làm em sáng mắt ra . Ai đời con gái lại dám bỏ nhà, bỏ quê theo đuổi một mục đích mơ hồ.
Nói rồi Linh giận dữ bỏ đi , gương mặt lạnh lùng hất cao lên đầy vẻ kiêu hănh . Hàn Thuyên lè lưỡi nh́n theo chị rồi nói với Duy :
- Anh đă làm tính kiêu ngạo của chị em tổn thương rồi đấy.
- Người tổn thương hơn cả mới chính là anh đây . Em xem...
Diễn kéo tay Thuyên đặt lên trái tim ḿnh và làm ra vẻ đau đớn . Hai cô cậu bật cười khúch khích rồi kéo nhau đi , Hàn Thuyên c̣n nói thêm :
- Anh lo mà làm lành với bà chị kiêu ngạo của em đi, đừng để phải chia tay nhau mà chẳng có nụ hôm nào làm hành trang lên đường.
Duy hơi bực bội, nhưng cũng đùa một câu :
- Em lo cho ḿnh đi, đừng chia tay sướt mướt quá rồi lại đi không nỡ, ở không đành.
Cho dù thế nào th́ cuối cùng Duy cũng không thay đổi quyết định . Anh luôn luôn ghi nhớ câu nói của cha, cũng là người thầy đă hướng dẫn anh đi theo con đường y đức . Cha anh luôn luôn dạy anh bằng một câu : Con ạ ! Điều trước tiên người thầy thuốc phải tâm niệm , đó là y đức"
Hàn Thuyên ngọ nguậy rồi thúc khẽ vào vai Duy :
- Anh đang nghĩ ǵ thế ? Hay vẫn c̣n buồn v́ chị Linh không ra tiễn anh ?
- Anh không ngờ chị em bướng bỉnh thế.
- Chị dọa anh đấy thôi . Hồi đêm này, chị dặn đi dặn lại em phải trông chừng anh đấy.
- À, hoá ra em là gián điệp của Hàn Linh cử theo giám sát anh.
- Thế anh tưởng v́ sao chị Linh dễ dàng đồng ư cho em đi như vậy . Nếu không phải là đi với anh th́ đừng ḥng.
Duy không nói thêm ǵ , anh đưa mắt nh́n ra cảnh núi non hùng vĩ của Tây Nguyên, biết rằng chuyến xe đă đưa anh và Thuyên rời rất xa thành phố . Thuyên lại thúc khẽ vào vai Duy :
- Anh Duy này ! Anh có cảm thấy anh em ḿnh hơi ngông không anh ?
- Anh không hiểu.
- Ḿnh đi t́m cái ǵ ở mảnh đất xa xôi này hở anh ? Ḿnh bỏ bạn bè, người thân, bỏ lại sự nghiệp, tương lai... là v́ cái ǵ đây ?
- Và cả t́nh yêu nữa chứ.
Duy nói rồi nheo mắt cười với Thuyên, cô bé bẽn lẽn :
- Dạ vâng, và cả t́nh yêu . Ai biết được một năm, ḷng người sẽ thay đổi thế nào ?
- Em không tin Diễn ?
- Em c̣n không tin ngay cả chính ḿnh nữa kià.
- Thế nào, em sợ sẽ để lại trái tim ḿnh ở cao nguyên ấy à ?
Thuyên đưa tay giữ mấy sợi tóc bị gió làm bay, bối rôi . Tiếng máy xe ŕ ŕ, đều đặn như một điệu nhạc buồn . Đôi mắt Thuyên nh́n xa xa, nơi có một ḍng thác đổ trắng xóa giữa cái nền xanh ngút ngàn muôn thuở của đất rừng cao nguyên . Giọng Thuyên có chút mơ màng :
- Tây Nguyên... ! Tây Nguyên có ǵ anh nhỉ ?
in có bác sĩ thành phố về xă, làm mọi người nô nức rủ nhau tới xem mắt . Ông chủ tịch xă thân hành ra tận bến xe đón anh em Duy đưa về . Trụ sở xă là căn nhà ngói ba gian, nền tráng xi măng, nằm chênh vênh trên ngọn đồi cao . Trường tiểu học và bệnh xá cách đó không xa . Ông chủ tịch xă dáng người thấp đậm, ăn mặc như một nông dân chính hiệu . Ông đưa hai anh em vào căn pḥng ở đó có mặt nào là phó chủ tịch, trưởng công an và cả anh trưởng trạm y tế.
- Chúng tôi đă chờ đợi rất lâu mới có được ngày này - Ông nói - Ở đây bệnh tật chờ bách sĩ, người người mong bác sĩ đó.
Anh trạm trưởng y tế có vẻ xúc động :
- May sao mọi người đă đến, tôi như trút được gánh nặng ngàn cân trong ḷng vậy.
Hàn Thuyên chớp mắt, vẻ cảm khái :
- Mấy chú ơi ! Ở đây mọi người đau ốm nhiều lắm sao ?
- Chúng tôi không có nhân lực và phương tiện . Bệnh hơi nặng tí là phải chuyển đi, mà huyện nào có phải gần đây đâu, những hơn ba mươi cây số đấy.
Anh em Duy đưa mắt nh́n nhau, hiểu được v́ sao họ đón tiếp ḿnh long trọng đến thế . Thuyên nói với ông chủ tịch :
- Bác ơi ! Vậy để chúng cháu bắt tay vào việc ngay nhé.
- Cũng không đến nỗi phải thế đâu . Bác sĩ đi đường xa vất vả, hăy nghỉ ngơi trước đi đă.
Ông chủ tịch đưa hai anh em vào nhà ông ở tạm, hứa là sẽ cho người xây nhà riêng cho họ . Ông phân trần :
- Tin bác sĩ đến bất ngờ quá làm chúng tôi không kịp chuẩn bị.
- Không sao đâu ạ, chúng cháu ở đâu cũng được.
- Nhà tôi th́ thoải mái lắm, chỉ có hai vợ chồng và đứa con gái.
- Con gái ạ ? Thế có bằng cháu không bác ?
- Thuỵ Miên nhà tôi cũng trạc tuổi bác sĩ vậy, nhưng nó khờ nhạo xấu xí lắm, chả b́ được với bác sĩ đâu.
- Ôi ! bác đừng nói thế ạ . Cháu nghe tin có bạn gái cùng nhà th́ mừng lắm rồi đây.
Duy nh́n vẻ hớn hở trẻ con của Hàn Thuyên mà cười thầm . Cô bé có vẻ vui và rất phấn khích, không biết được thế này bao lâu rồi lại than nhớ người yêu, nhớ thành phố đây.
Con đường đất đỏ họ đi qua ch́m trong bóng râm của những cây cà phê cao quá đầu người . Trời chiều, thỉnh thoảng có tiếng gà gáy xa xa, vài cô thôn nữ da ngăm, mắt sáng long lanh nh́n họ ṭ ṃ rồi lễ phép cúi đầu chào cả ba người.
Đó là ngôi nhà gỗ cầu kỳ đến lạ mắt . Nhà h́nh chữ nhật, bốn bề vây quang bằng những bao lơn gỗ chạm trổ hoa văn rất công phu . Trước nhà có hai cây điều, người miền Bắc gọi là đào lộn hột, gốc rất to , tàn lá xum xuê che kín cả khoảng sân rộng.
Vừa bước vào nhà đă cảm thấy dễ chịu ngay . Gỗ quư mát lạnh dưới chân, bao trùm cả căn nhà bằng một thứ hương thơm hoang dă của núi rừng . Lần đầu tiên Duy mới ư thức được giá trị của gỗ quư hiếm là thế nào.
Bà Mộc, vợ ông chủ tịch xă, không giống như chồng . Bà gầy, nước da hơi tái của người đă từng bị sốt rét . Bà có đôi mắt rất đẹp , long lanh màu xanh của núi rừng, tuy hơi rụt rè một chút.
Cũng như chồng, bà tiếp đón anh em Duy rất nồng nhiệt . Bà mời họ một thứ nước trái cây rừng rất lạ, chua ở trên môi mà ngọt lịm trong cổ.
Buổi chiều cao nguyên trời se lạnh thế nhưng thứ nước vừa kéo lên khỏi giếng, từ độ sâu hơn hai mươi mét th́ ấm đến lạ lùng . Hàn Thuyên thích quá, xối nước đến phủ phê . Nàng gội đầu bằng dầu gội mang theo từ thành phố, quấn mái tóc dài óng ả thật chặt rồi buông ra cho chúng xoă tung, mềm mại đong đưa làm vương văi những giọt nước thơm ngầy ngật trên đôi vai trần trắng mịn.
Lần đầu tiên ở trong một buồng tắm không có mái che, tuy hơi trống trải một chút nhưng lại được cái thú vẩn vơ ngắm mây trôi bềnh bồng, Thuyên thấy cũng hay hay . Hoá ra đi khỏi nhà th́ mọi thứ đều thay đổi . Trước mắt Thuyên mở ra một chân trời mới, một thế giới mới, lạ lùng và đầy sức quyến rũ.
Đang nghĩ vẩn vơ, bỗng Thuyên nghe soạt một tiếng, rồi một gương mặt ló ra từ tấm ván ngăn buồng tắm . Đôi mắt nó mở to nh́n Thuyên vừa thô bạo, vừa ṭ ṃ đến phát tức . C̣n Thuyên th́ hăi quá, ôm mặt thét to lên một tiếng.
- Đông Đông ! Xuống đây mau ! Sao mày hư quá thế ?
Thuyên nghe giọng con gái trong veo cất lên . Nàng hé mắt nh́n con khỉ ngồi vắt vẻo trên tấm ván, nó nhe răng cười với nàng, kêu khẹt... khẹt rồi nhảy tót đi, biến mất cũng nhanh không kém ǵ nó xuất hiện . Thuyên vội mặt quần áo, được một phen hoảng hồn v́ con khỉ nghịch ngợm.
Cô gái có nước da ngăm màu bánh mật, mái tóc đen óng, đơ, dày trên một gương mặt thanh thản và hồn nhiên đến lạ lùng . Đôi mắt nàng hiền lành, trong sáng như gương . Một đôi mắt vừa dại khờ vừa đắm đuối, trải ra một cái nh́n sâu thẳm, hun hút đến tận chân trời.
Con khỉ lúc năy đu ṭn ten trên vai áo nàng, một chiếc áo hoa may bằng loại tơ gấm lạ lùng mà Thuyên chưa nh́n thấy bao giờ . Cô gái đưa cái nh́n khép nép vào Thuyên, vừa e ấp nhưng cũng tràn đầy háo hức, lạ lùng . Nàng cất giọng thỏ thẻ :
- Em chào bác sĩ ạ.
Thuyên khẽ chớp mắt, cảm thấy vô cùng thích thú trước một nhân vật hơi có vẻ lạ lùng :
- Thuỵ Miên phải không ? - Thuyên nói - Chắc chắn là Thụy Miên rồi.
- Dạ vâng . Chắc Đông Đông làm bác sĩ sợ lắm ?
- Con khỉ này ấy à ? - Hai má Thuyên thoáng ửng hồng - Suưt chút nó làm tôi chết ngất đấy.
- Em xin lỗi bác sĩ . - Thụy Miên vẫn nói bằng giọng hết sức nhẹ nhàng - Tuy vậy, Đông Đông nó dễ thương lắm, quen rồi bác sĩ sẽ thích nó thôi.
- Tôi tên là Thuyên, Hàn Thuyên đó . Miên đừng gọi tôi là bác sĩ nữa.
- Hàn Thuyên ạ ? - Nàng mở mắt to ra vẻ thích thú - Tên bác sĩ vừa lạ vừa dễ thương ghê.
- Mà Thuỵ Miên đi đâu về thế ?
- Em đi rẫy.
- Đi rẫy ?
- Vâng ạ . Bác sĩ có biết rẫy không ? Chúng em trồng lúa, trồng cà phê và cả hoa nữa . Hôm nào, em sẽ đưa bác sĩ đi xem rẫy.
Con khỉ trên vai Thụy Miên nhảy phóc xuống, chạy vọt vào nhà . Cũng vừa lúc có tiếng gọi của bà Mộc :
- Thụy Miên ơi ! Vào chuẩn bị cơm đi con.
Miên cười với Hàn Thuyên rồi thong thả quay lưng đi vào, bất chợt nàng quay lại nh́n Thuyên , hỏi :
- Em nghe nói có hai bác sĩ cơ, thế c̣n người nữa đâu rồi chị ?
- À, anh Duy . Chắc anh ấy đi loanh quanh đâu đó.
Thuyên nh́n theo dáng đi nhẹ nhàng đến kỳ lạ của cô thôn nữ, bất chợt nghĩ đến Duy . Duy mà nh́n thấy tác phẩm kỳ dịu này của cao nguyên, không biết anh sẽ nghĩ ǵ.
Bữa chiều được dọn ra ngay trên sàn gỗ mát lạnh . Và lần đầu tiên Duy nh́n thấy Thụy Miên . Em bước ra từ tấm sáo ngăn, đôi mắt đen láy nh́n vội Duy rồi e ấp quay đi . Bất giác, Duy cảm thấy cao nguyên sao mà đáng yêu quá . Cao nguyên có thiên nhiên thơ mộng, khí trời trong lành, có những con người chất phác, hiền lành, mến khách và có cả vẻ đẹp hoang dă đến nghẹn ngào run rẩy của Thụy Miên.
Hàn Thuyên hích khẽ vào Duy, th́ thầm nói :
- Một cú sét, phải không ?
- Em đừng viết thư kể cho Hàn Linh biết, là ở đây có một đôi mắt hiền lành, hoang dại của loài nai nhé.
- Nào... nào... Xin mời hai vị khách quư của chúng tôi . - Ông chủ tịch bắt đầu - Mong là bác sĩ không chê cơm nhà quê nhạt nhẽo.
- Xin bác đừng nói thế ạ . - Duy lên tiếng - Chúng cháu đă đến đây th́ xin mọi người hăy coi như người trong nhà.
- Ồ ! Bác sĩ nói thế th́ c̣n ǵ bằng . Thụy Miên , à nó là con gái tôi đấy . Lớn rồi nhưng c̣n ngốc nghếch lắm . Con vào nhà lấy hữu rượu ra cho ba đă khách quư nào.
Miên đứng lên, Duy không thể không đưa mắt nh́n theo, tấm váy hoa của nàng tha thướt như một vũ khúc yểu điệu . Nàng trở ra với một chiếc hũ sành có tráng men, thật lớn . Chiếc nắp vừa mở th́ hương thơm toa? lên ngào ngạt, có cảm giác chưa uống đă say.
- Coi nào . - Ông chủ tịch trịnh trọng đỡ hũ rượu từ tay con gái, nh́n cung cách là biết ông rất quư nó - Rượu ngâm mật phấn đây, bổ và khỏe lắm đấy bác sĩ.
Ông múc rượu ra chén, một thứ nước màu hổ phách óng ánh kỳ lạ . Ai cũng có phần, kể cả vợ Ông và cô con gái.
- Nào, xin mời hai bác sĩ.
- Nhưng cháu không uống được rượu đâu ạ.
- Cô bác sĩ đừng ngại, một chút th́ không sao đâu, ấm người sẽ dễ ngủ đấy.
Thụy Miên nói khi Hàn Thuyên ngập ngừng :
- Em uống với bác sĩ nhé.
Thế là mọi người cùng nâng chén . Duy chưa bao giờ được uống thứ rượu nào đậm đặc hương vị đến thế này . Rượu vào như có một luồng điện lan toả, lập tức chuyển đến toàn thân . Chàng thốt lên :
- Rượu ngon quá !
Ông chủ tịch cười khanh khach, vẻ thích thú và tự hào lắm . Bà Mộc nói thay chồng :
- Chỉ khi nào có khách quư, nhà tôi mới mang rượu này ra mời . Bác sĩ thấy đấy, hôm nay ông ấy rất vui.
- Làm sao tôi không vui được . Hai vị bác sĩ c̣n trẻ này mà rời thành phố đến với chúng ta, c̣n ǵ đáng quư hơn nữa . Bác sĩ biết không, tôi đă thấy những cái chết rất đau ḷng . Lẽ ra họ không chết đâu, nếu chúng tôi có phương tiện, có thuốc men và có một bác sĩ am hiểu chuyên môn.
- Hôm nay th́ không lo nữa rồi, phải không ba ? Chúng ta ước chỉ có một mà có đến hai bác sĩ cơ.
Duy nh́n thấy đôi mắt Thụy Miên rạng rỡ hạnh phúc, long lanh trong chất men nồng nàn của rượu, của niềm vui chân thành . Cả anh và Thuyên cũng sung sướng lây với mọi người . Duy nói :
- Xin cả nhà đừng gọi anh em cháu là bác sĩ nữa, nghe xa cách lắm . Hăy gọi cháu là Duy, c̣n cô ấy là Hàn Thuyên.
- Ô ! Thế th́ c̣n ǵ bằng . Cậu Duy, bác sĩ Duy ! Với câu nói ấy xứng đáng để chúng ta cạn chén một lần nữa . Thụy Miên rót rượu cho ba đi con.
- Nhưng bác sĩ Thuyên không uống được nữa đâu ba ơi.
Mọi người đưa mắt nh́n Thuyên, làm nàng xấu hổ che đôi má ửng hồng rồi than thở :
- Ôi , rượu ǵ mà nóng thế.
- Con gái thành phố dở thế . Cô Thuyên xem Thụy Miên có hề hấn ǵ đâu.
- Cũng có màu hổ phách trong mắt Thụy Miên rồi đấy bác ạ.
Câu nói của Duy làm Thụy Miên giật ḿnh, chớp đôi mắt long lanh như cố giấu anh . Rồi nàng bẽn lẽn nh́n xuống đôi tay ḿnh đan bối rối vào nhau
 

 
hết: Chương 1, xem tiếp: Chương 2
 

Về Mục: Truyện Dài > Tiểu Thuyết > T́nh Cảm Xă Hội > Trinh Thám H́nh Sự


© Copyright 2006-2011 eTruyen.com.