Phồn dọn về chỗ ở mới, đó là căn "flat" có hai phòng ngủ hắn thuê chung với một cặp vợ chồng mới cưới. Kể ra sống chung như vậy cũng phiền, nhưng được cái đỡ tốn tiền! Hơn nửa, ở một mình cũng chẳng vui vẻ gì, đêm ngày vò võ chỉ có một mình, quanh ra quẩn vào chỉ thấy bốn bức tường vôi, buồn có thể chết được! Những thú tiêu khiển thì chỉ có thể tưởng tượng thôi, vì làm gì cũng cần phải có tiền. Hắn mới đi làm được ít ngày thì đào đâu ra tiền để tiêu khiển. Vừa dọn dẹp xong là hắn ngả mình xuống tấm đệm ở góc phòng, định tâm chỉ nằm nghỉ một lúc nhưng rồi ngủ quên luôn, đến khi tỉnh dậy thì trời đã tối. Hắn nhận ra điều ấy khi nhìn qua cửa sổ, chân trời phía tây đã xám lại và ngọn đèn chiếu sáng một khoảng đường trước phòng hắn, hắn nhắm mắt định ngủ luôn đến sáng nhưng càng nằm càng cảm thấy tỉnh táo nên đành đứng dậy đi ra ngoài phòng khách bật ti vi ngồi xem.

Phòng bên, cặp vợ chồng mới cưới đã đóng cửa tắt đèn, nhưng hắn vẫn nghe được những tiếng động nho nhỏ và cả tiếng thì thầm. Hắn đành tắt ti vi trở vè phòng mình.
Nhìn lại căn phòng hắn cảm thấy cô đơn và nhớ đến cô bạn gái hắn mới gặp cách nay ít ngày.
Nguyệt cũng chẳng xa lạ gì đối với hắn vì cả hai cùng ở một tỉnh lẻ lại học chung trường. Hồi đó hắn chẳng có chút bận tâm nào về Nguyệt, nàng bình thường về mọi phương diện, nhất là khi đó hắn còn mải đeo đuổi những bông hoa khác đẹp hơn, quyến rũ hơn. Nhưng tiếc thay hắn lại không đủ điều kiện với các nàng, thành ra hắn luôn luôn là kẻ thất tình.
Người ta thường nói "quả đất tròn" mỗi khi tình cờ gặp lại nhau ở nơi xa lạ, trường hợp hắn gặp lại Nguyệt cũng như vậy.
Một hôm nhàn rỗi, hắn vào một siêu thị, chỉ cốt ý nhìn hàng hoá cho vui mắt, hắn thấy một thiếu nữ á đông thỉnh thoảng lại nhìn hắn, đến khi hắn nhìn lại thì nhận ra Nguyệt ngay:
- Có phải Nguyệt không
- Ồ! anh Phồn, tình cờ quá nhỉ, anh sang đây từ bao giờ?
Trước đây, khi còn ở quê nhà, mỗi khi gặp nhau ngoài đường hai người đều làm ra vẻ xa lạ, ấy vậy mà gặp nhau ở đây lại trở nên thân mật một cách dễ dàng. Khung cảnh thật cần thiết cho các cuộc gặp gỡ, không có nó đôi khi người ta lúng túng chẳng biết khởi đầu như thế nào. Sau khi nhận ra nhau, Nguyệt kể lể đủ thứ về cuộc đời nàng cho hắn nghe. Đàn đàn bà mà có nhiều biến cố quá như Nguyệt, nếu có lấy làm vợ cũng dễ gây ra nhiều nỗi băn khoăn cho cả hai người, nhưng gần đây hắn vẫn nhớ đến nàng mỗi khi cảm thấy cô đơn.
- Hay là lấy Nguyệt làm vợ cho xong chuyện!
Hắn thường nhủ thầm, nhng rồi cũng chẳng quyết định được gì. Thật ra hắn lạc quan thái quá, hắn chưa dò ý Nguyệt, ấy vậy mà hắn nghĩ nếu hắn ngỏ lời thế nào Nguyệt cũng chấp nhận. Đàn bà họ thích làm ra vẻ quyến rũ đối với đàn ông nhưng khi được hỏi ý thì họ lắc đầu, kinh nghiệm bao lần đã cho Phồn biết điều ấy, thế mà hắn vẫn không chừa!
Hồi ấy hắn yêu Kim, cũng là bạn của Nguyệt. Lúc đầu khi mới gặp, Kim có vẻ để ý đến hắn, thỉnh thoảng lại liếc trộm làm hắn có cảm tưởng là mình đẹp trai, nhưng khi hắn ngỏ lời thì nàng lắc đầu:
- Kim chưa nghĩ đến vấn đề đó.
Hắn khổ sở vì Kim một thời gian, mãi sau mới quên được, bây giờ nghĩ lại hắn vẫn cảm thấy đau như một vết thương đã lành, nhưng mỗi khi trở trời lại nhức nhối trở lại. Đến bây giờ bình tâm mà xét, hắn thấy Kim cũng chẳng có gì ghê gớm đến độ hắn phải đau khổ đến thế. Chẳng hiểu Nguyệt có biết gì về việc hắn tỏ tình với Kim mà bị từ chối không, nàng cũng có thể chơi lại trò chơi của Kim lắm, đàn bà họ rất giống nhau trong việc quyến rũ và đối phó đối với đàn ông, nhưng đối với hắn bây giờ thì Nguyệt có ba đầu sáu tay cũng không làm cho hắn ngất ngư được, hắn tin thế.
Vì cặp vợ chồng mới cưới nên hắn lại lan man nghĩ đến Nguyệt và rồi hắn ngủ lại lúc nào không biết, đến khi đồng hồ reo hắn mới lật đật trở dậy thay quần áo để đi làm. Khi ra đến ngoài phòng khách thì đã thấy người vợ đang ngồi chải đầu ở góc phòng, hắn nhìn thấy mặt nàng qua tấm gương với vẻ vui tươi nhưng thoáng qua một chút mệt mỏi. Biến cố hôn nhân làm thay đổi mọi sự trên người con gái, họ có vẻ chững chạc, có vẻ "bà" thực sự dù chỉ qua một đêm ngắn ngủi. Khi thoáng thấy Phồn đi ngang qua, nàng quay lại:
- Tối hôm qua chú ngủ được không?
Hắn mỉm cời:
- Tôi ngủ như chết chẳng biết "trời trăng" gì. Hắn đứng lại, quay mặt nhìn vào gương nơi Nga đang soi, mãi sau Phồn mới biết tên nàng. Nga cũng ngồi quay lại:
- Tối hôm qua nóng quá. Trời đất ở đây thật lạ, hôm nóng hôm lạnh!
- Ở đây còn đỡ đấy, ở Melbourne người ta nói một ngày có đến bốn mùa. Anh ấy đâu rồi?
- Nhà tôi mới đi làm.
Nga lấy tay lật mấy sợi tóc lòa xòa ra đằng sau, lọn tóc được nâng lên khiến hắn nhìn thấy một tảng da trắng ngần nơi gần gáy. Hắn vội quay đi:
- Thôi tôi cũng đi làm kẻo trễ mất.
Buổi chiều khi hắn trở về thì thấy Nga đang lúi húi ở bếp, hắn đi vội vào phòng mình lấy quần áo rồi vào phòng tắm. Một ngày làm việc cực nhọc khiến hắn mệt nhoài. Hắn mở nước thật mạnh, những tia nớc bắn vào da thịt gây cảm giác khoan khoái dễ chịu. Khi tắt vòi nước hắn nghe có tiếng nói ở bên ngoài, biết là chồng Nga đã về, hắn vội lau khô người rồi mặc quần áo đi ra ngoài. Phồn thoáng thấy anh chồng đứng sau lưng vợ, đưa tay vuốt mái tóc Nga, nàng thì đang xào nấu gì đó, hắn nghe tiếng mỡ reo trên chảo và mùi thơm bốc ra, hắn định đứng lại nói dăm ba câu chuyện nhưng rồi thấy bất tiện nên đi thẳng về phòng mình. Buổi chiều mùa hạ, sáu giờ chiều trời vẫn nắng chang chang, cây cỏ như héo rũ xuống dưới sức nóng thiêu đốt của một ngày. Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, mụ hàng xóm chỉ mặc mỗi cái quần ngắn và chiếc áo cộc đến sát nách, lại rộng thùng thình đang thu dọn quần áo trên dây phơi, tấm thân thừa thãi của mụ rung rinh mỗi khi mụ di chuyển. Dưới bóng cây đào ở cuối vườn một con chó đang nằm, mõm gác trên đôi chân chụm lại ở phía trước và đang ngước nhìn mụ.
Phồn bỗng nhớ đến những ngày mùa hạ ở quê nhà, những kỳ nghỉ hè ba tháng khi còn đi học, những chạy nhảy nô đùa của thời niên thiếu mà hắn không bao giờ quên. Tiếng nói chuyện của cặp vợ chồng ờ chung nhà và người khách lạ kéo hắn về thực tại. Phồn mặc vội quần áo rồi đi ra ngoài, khi đi ngang phòng khách hắn khẽ gật đầu chào mọi người rồi đi thẳng, khi đã đi khuất sau cánh cửa hắn còn nghe đợc câu hỏi từ trong nhà vọng ra:
-Ai đó?
Phồn không kịp nghe câu trả lời nhưng hắn cũng đoán được. Sau khi ăn xong bữa cơm tối Phồn lại trở về, thấy cửa đóng, hắn móc chìa khóa ra định mở thì cảnh cửa bật ra, hai vợ chồng người ở chung nhà đi ra, ng ười vợ có vẻ diện hơn mọi hôm, nàng trang điểm khá khéo nên trông đẹp hẳn ra. Họ có vẻ hạnh phúc, nh ưng cuộc hôn nhân nào chẳng hạnh phúc, nhất là trong giai đoạn đầu. Phồn đứng nép vào một bên đề nh ường đ ường, sau đó hắn mới b ước vào.
Căn phòng khách bây giờ vắng lặng. Ly, tách đã đ ược dẹp đi, nh ưng những vết tròn của chân ly trên mặt bàn nhỏ còn sũng nước, hắn không về phòng mình nh ưng lại ngồi xuống ngay chỗ Nga ngồi khi nãy, hắn như cảm thấy có gì mất mát trong lòng.
- Không thể như thế được!
Phồn nhủ thầm, rồi đứng dậy đi về phòng mình. Bên ngoài, bầu trời nh ư sẫm lại, cây dương trước cửa bây giờ chỉ còn là một bóng đen sừng sững. Một chiếc xe chạy vội trên con đường vắng rồi tiếng động nhỏ dần và mất hút, trả lại vẻ tĩnh mịch cho căn phòng hắn đang ở.
Phồn lại bàn, lấy giấy bút để trước mặt, định tâm viết một lá thư cho gia đình ở Sài Gòn, nhưng hắn vẫn ngồi bất động rất lâu, hắn có cảm tưởng viết thư là công việc khó khăn cực nhọc nhất chẳng thế mà cả năm nay hắn không viết lá thư nào về cho bà mẹ già còn ở quê nhà, mặc dầu mỗi lần nhận được thư nhà là mỗi lần bà cụ nhắc việc hắn phải chăm chỉ viết thư cho cụ.
Từ ngày tình cờ gặp Nguyệt trong siêu thị, hắn gặp Nguyệt luôn, khi ở nơi này khi ở nơi khác. Kể cũng lạ, ở chung một thành phố cả ba năm, Nguyệt và hắn mới nhận ra nhau, sau đó lại gặp hoài, phần lớn chỉ do tình cờ.
Một buổi sáng chủ nhật, Phồn đến nhà Nguyệt nhưng không báo trvớc, hắn ngạc nhiên nhìn Nguyệt không son phấn, nàng già hơn nhiều. Câu chuyện xoay quanh những ngày còn đi học. Không biết vô tình hay cố ý Nguyệt nhắc đến Kim, hắn ngồi yên, hy vọng nàng sẽ kể cho hắn nghe hết những chuyện về Kim. Mặc dầu không còn yêu Kim nữa, hắn vẫn muốn ngời khác kể cho nghe về người mà một thời hắn mải mê đeo đuổi. Nguyệt như đọc được tư tưởng của hắn, đang nói chuyện về Kim, nàng đổi đề tài, chuyển sang chuyện khác. Cuối cùng hắn đành chịu thua:
- Bây giờ Kim ở đâu?
- Bộ anh yêu Kim lắm hả?
- Ai nói với Nguyệt là tôi yêu Kim?
Nguyệt cười:
- Cần gì ai nói, các anh mà yêu ai mọi người đều biết, cả ngày cứ lượn xe đạp quanh quanh nhà người ta!
Hắn đành cười trừ:
- Đó chỉ là một kỷ niệm của những ngày còn đi học.
Kể từ hôm ấy hắn không còn mơ tưởng đến chuyện lấy Nguyệt làm vợ, giữa hắn và nàng đã có một sự bẽ bàng chia cách, không thể đến gần nhau được.
Thật ra, hắn chỉ nghĩ đến Nguyệt khi sống chung với vợ chồng Nga, mẫu người đàn bà mà mới gặp lần đầu hắn đã bị lôi cuốn không cưỡng lại được. Tiếc thay sự gặp gỡ đã quá muộn màng, hắn muốn có một hình bóng nào đó để thay thế Nga, nhất là trong lúc này.
Trên đường trở về, khi đi ngang qua khu vườn hoa của cư xá hắn giơ tay ngắt một bông rồi lững thững bước lên phòng. Lúc đến gần phòng tắm, hắn thoáng thấy trong phòng đèn bật sáng, và nghe tiếng nước chảy qua bông sen, hắn cắm thêm bông hoa mới hái vào bình ở phòng khách, rồi về phòng mình. Phồn gieo mình xuống cái đệm, nhìn lên trần nhà quét vôi đã ngả sang màu vàng, một con muỗi bay ngang trước mặt, hắn giơ hai tay lên vỗ, con muỗi bay mất về góc phòng bên kia, hắn đảo mắt nhìn theo nhưng không thấy nữa. Chợt hắn nghe tiếng máy sấy tóc chạy xè xè, có lẽ Nga đang ngồi ở cái ghế trước tấm gương mà hắn đã thấy hồi sáng, hắn tưởng tượng Nga đang giơ cái máy sấy ra phía đằng sau, đầu hơi cúi xuống để sấy lọn tóc, chỗ có mảnh da trắng ngần mà hắn đã thấy khi nàng vén lọn tóc lên. Một lúc sau hắn không còn nghe tiếng xè xè của chiếc máy sấy nữa, có lẽ nàng đã làm xong mái tóc và đã trở về phòng vì hắn nghe hình như có tiếng động trong phòng ngủ bên kia. Hắn trở dậy ra phòng ngoài, ngồi đối diện với cái ti vi nhưng hắn không mở, nhìn vào tấm gương mà Nga mới sấy tóc lúc nãy, mặt ghế đệm còn lõm xuống in dấu ngời ngồi, hắn nhìn thấy vài sợi tóc rụng in trên mặt bàn phấn. Bỗng Nga bước ra, nàng mặc bộ quần áo lụa trắng, mái tóc đã khô hẳn bung ra, những lọn tóc hơi rung rinh khi nàng đi.
- Chú mới cắm thêm hoa vào bình?
Hắn khó chịu về tiếng "chú' Nga thường dùng với hắn nhưng cũng cố nở nụ cười:
- Tôi ngắt đại một bông dưới sân cư xá để tặng Nga.
Hắn thấy Nga quay đi chỗ khác khi nghe hắn nói, chắc là nàng bực mình vì hắn không gọi bằng chị. Hắn nói thêm:
- Bông hoa tôi ngắt đẹp nhất vườn đấy!
Nga làm ra vẻ tự nhiên:.
- Mấy hôm nay trời nắng quá, hoa héo hết!
Hai người đang nói chuyện thì chồng Nga từ "toilet" đi ra, Phồn nhấn nút trên "remote control", mặt ti vi nổi hình, hắn làm ra vẻ chú ý theo dõi chương trình trên màn ảnh nhưng đầu óc hỗn độn. Ngoài bếp, Nga và chồng đang nhặt mớ cải bẹ xanh, hình như hắn nghe được cả tiếng gãy ròn tan của bẹ cải mà người chồng đang cầm trên tay, rồi tiếng khua nước trong bồn rửa, tiếng lép bép trên chảo mỡ. Người chồng khi rửa rau xong, quơ tay lấy cái khăn lau vội vàng, phát khẽ tay vào mông vợ, rồi đi trở lại phòng ngủ. Hắn cũng tắt ti vi trở về phòng mình, vẫn thấy bứt rứt khó chịu, hắn mặc vội quần áo rồi đi ra ngoài. Khi ra đến xe hắn chợt nhận ra việc làm vô lý của mình vì không biết đi đâu, tuy vậy hắn vẫn rồ máy cho xe chạy.
Khi nhìn thấy chiếc đèn đỏ bật sáng trước phòng mạch của một bác sĩ, hắn mới nhớ ra phải xin một cái toa để mua thuốc ngù, vì mấy đêm nay hắn trằn trọc mãi, gần đến sáng mới chợp mắt được, cứ cái đà này thì chẳng mấy chốc mà thành bộ xương biết đi, hắn tự trách mình về việc lao đầu vào ở chung với vợ chồng Nga và bây giờ đâm ra nan giải. Người ta là gái có chồng, mà lại mới lấy nhau, thì còn chỗ nào trong trái tim để cho hắn có thể vào được! Ngồi ở ngoài phòng đợi, hắn lật chồng báo cũ, tìm tờ Việt ngữ lật vội mấy trang, nhưng hắn không đọc chì liếc qua mấy tấm hình. Cô thư ký đang hí hoáy làm việc ở bàn đối diện ngước lên nhìn hắn:
- Anh uống nước trà hay cà phê để tôi lấy.
Hắn lắc đầu từ chối:
- Cảm ơn, tôi không khát.
Hắn móc ví lấy tấm thẻ được chính phủ Úc cấp, trao cho cô thư ký để bác sĩ tính tiền với chính phủ.
Thấy chờ đợi lâu hắn sốt ruột đứng lên đi ra ngoài hiên nhìn ra đường. Một chiếc xe trờ tới đậu trước cửa, hắn nhận ra ngay là Triệu, người bạn cùng trại khi còn ở đảo, bên Mã Lai.
- Bộ bệnh rồi hả?
- Mất ngủ thôi.
Triệu cười thật lớn:
- Phồn-trâu mà cũng mất ngủ thì kể cũng lạ, đi chơi không?
- Đi đâu?
- Chỗ nào chơi được thì chơi.
Hơi bực mình với Triệu, nhng nghĩ tới nỗi bực mình lớn hơn khi phải nhìn thấy thằng chồng của Nga nếu trở về, nên hắn gật đầu:
- Chờ tao được không?
- Lâu không?
- Khoảng hai mươi phút nữa.
- Ô kê, hai mươi phút nữa tao trở lại.
Vừa nói dứt câu Triệu đã cho xe vọt đi.

° ° °

Hôm nay Phồn xin nghỉ một ngày định tâm sẽ ở nhà chờ cơ hội để tỏ tình cùng Nga. Khi hắn thức dậy mặt trời đã lên khá cao, qua khung cửa hắn thấy bầu trời xanh chan hoà ánh nắng. Hắn nằm yên nghe ngóng, bên ngoài phòng khách và phòng bên không có tiếng động, ngoài tiếng nước nhỉu từng giọt ở cái vòi hư trong bếp. Hắn đoán Nga cũng dậy trễ và chắc giờ này thằng chồng của Nga đã đi làm, có thể nàng cũng đã thức và đang nghe tiếng nước nhỉu từng giọt như hắn. Hắn ngồi dậy dựa lưng vào tường, nghiêng người nhìn ra phòng khách, bộ sa lông màu huyết dụ sẫm thêm vì thiếu ánh sáng, bình hoa để trên bàn một bông đã rũ xuống, bông hoa hắn cắm thêm hôm qua cao hẳn lên và đã nở lớn hơn, gây ra sự tương phản rõ rệt. Hắn đứng dậy đi vào phòng tắm, cố tình xả nước thật mạnh để nếu Nga còn ngủ nàng sẽ thức dậy. Hình như có tiếng động nên hắn tắt nước đứng nghe, hắn thất vọng nhận ra tiếng động từ căn "flat" kế bên chứ không phải từ phòng khách hay phòng ngủ của Nga.
Khi từ phòng tắm bước ra, hắn liếc nhìn thì thấy phòng ngủ của nàng vẫn đóng kín, hắn trở về phòng mình ngồi trên cái ghế để cạnh cửa sổ nhìn ra ngoài, chiếc xe màu đỏ của chồng Nga không có ở dưới gốc cây như mọi ngày, như vậy là chỉ còn một mình Nga ở trong phòng ngủ. Thường ngày nàng hay dậy sớm cùng với chồng, sao hôm nay lại dậy muộn, hay nàng đau ốm gì chăng? Không có lẽ, ngày hôm qua hắn còn thấy Nga vui tươi như một bông hoa mới nở, hay là nàng đi đâu đó, có thể lắm, vì thỉnh thoảng hắn thấy Nga đi chợ một mình. Hắn đến trước cửa phòng ngủ nhìn qua lỗ khóa, một tảng vải trắng trải trên giường hiện ra trước mắt. Hắn hơi lưỡng lự, giơ tay gõ trên cánh cửa rồi đứng nghe ngóng nhưng chỉ có sự im lặng trả lời hắn. Buổi trưa hôm ấy hắn không đi ra ngoài, hắn nấu nớc sôi, ăn mì gói cho xong bữa, nhủ lòng nhất định phải gặp được Nga trong ngày hôm nay để tỏ tình cùng nàng trong lúc thằng chồng Nga đi làm, hắn hy vọng với hoàn cảnh thuận tiện biết đâu nàng chẳng xiêu lòng.
Nhưng rồi buổi chiều qua đi chậm chạp, đến lúc hắn nghe tiếng động, quay lại nhìn thì thấy vợ chồng Nga bước vào.
Hắn nghe tiếng hai người nói chuyện với nhau:
- Em chờ anh có lâu không?
- Tất nhiên, một ngày chờ đợi dài lắm!
Phồn thấy đau nhói ở ngực khi nghe Nga nói. Kể từ khi thấy thái độ khác lạ của hắn, Nga đã tránh không ở nhà một mình lúc chồng đi vắng, nên mỗi buổi sáng khi chồng di làm, nàng cũng trở dậy lo cho chàng ăn sáng, sau đó nàng đến nhà người bạn ở chơi cho đến khi tan sở, chàng về, ghé lại đón nàng.
Nga chưa nói cho chồng biết thái độ khác lạ của Phồn, nàng định tâm sẽ tìm một công việc nào đó để khỏi phải ở nhà một mình và cũng không phải phiền người bạn.

° ° °

Vợ chồng Nga vừa về đến nhà thì Phồn cũng chuẩn bị đi ra ngoài, hắn cảm thấy phải đi, mặc dầu không biết đi đâu. Kể từ khi ở chung nhà với vợ chồng Nga đến nay đã được bốn tháng. Bốn tháng mà hắn tưởng đã lâu lắm. Hắn sống trong nỗi băn khoăn khắc khoải, vui ít buồn nhiều. Hắn không hiểu tại sao hắn lại lao vào cuộc tình đen tối và một chiều như vậy. Miên man suy nghĩ, hắn đến nhà Triệu lúc nào không biết.
Vừa gặp Triệu, hắn đã hỏi:
- Tao về ở với mày được không?
- Tất nhiên là được, nhưng tại sao lại đổi?
Hắn hơi ngập ngừng:
- Hơi bất tiện!
Bất tiện là cái chắc, hơi gì! Thôi về đây ở với tao cho vui.
Đêm hôm đó hắn ngủ lại nhà Triệu, sau khi đã uống vài lon bia với Triệu và mấy thằng bạn.
Chiều hôm sau khi Phồn trở lại tổ ấm của Nga, hắn có cảm tưởng như đến để gặp Nga lần cuối cùng.
Mặc dầu mới đi ra khỏi nhà có một đêm khi trở về hắn như cảm thấy có gì khác lạ nơi khung cảnh, tòa nhà mà hắn trú ngụ bốn tháng nay trông cũng như có gì khác trước. Ngước nhìn lên căn "flat" hắn đã ở cùng vợ chồng Nga bốn tháng qua, hắn có cảm tưởng nơi ấy không còn là nhà của hắn nữa. Hắn nhận ra mấy khung cửa sổ tối đen, nên đoán vợ chồng Nga đã đi chơi...
Hắn nhủ thàm, lên trên đó làm gì vào giờ này, chẳng lẽ ngồi chờ vợ chồng Nga về để nói mấy lời từ giã! Nghĩ đến nỗi phải chờ đợi hắn ngại vô cùng.
Hắn quay lại nơi đậu xe và có cảm tưởng hắn không bao giờ trở về đây nữa, mặc dầu hắn chưa di chuyển đồ đạc của mình ra khỏi nơi này.

Xem Tiếp: ----