Lời mở đầu Bạn tôi khẳng định: Chuyện đơn giản lắm ông ơi, nó hệt như ăn cơm biết khê hay sống; khô hay nhão; uống nước biết nước chè hay nước vối; uống rượu biết rượu “quốc lủi” hay rượu “quốc doanh”; nghe nhạc biết nhạc pop hay nhạc rock; vào sàn nhảy biết điệu nào nên ngoắy mông lắc đít, điệu nào tay trong tay du dương kiểu valse; đọc một bài báo biết ngay là từ báo Nhân Dân hay báo An Ninh Thế Giới; ra đường người đi bộ biết đường nào dành cho mình, đường nào dành cho xe cơ giới; người lái xe biết đâu là đường hai chiều, đâu là đường một chiều; ra chợ biết sạp hàng nào có thể mà cả, sạp nào không nên; mua hàng hóa biết đâu là đồ ngoại, đâu là đồ nội; nơi công công biết nơi nào không nên khạc nhổ, nơi nào không được to tiếng; nơi nào cần nhường cho người già, trẻ nhỏ và phụ nữ mang thai... v.v... và v.v... Vâng, quả đúng như bạn tôi đã khẳng định, những chuyện kể trên nó xảy ra hàng ngày, hàng giờ, mọi nơi, mọi chốn, trên khắp mọi ngóc ngách nẻo đường của Việt Nam vậy nhưng với người Việt mình để thẩm định được sao mà khó khăn thế hả giời? Người Việt quá thờ ơ với thời cuộc? “Không phải thế đâu!” – Vẫn người bạn thôi phản biện - “Dân nhà mình bây giờ không như thời bao cấp đâu, nó chửi đời, chửi xã hội từ A-Z rồi lại chửi ngược từ Z-A đấy. Ông không biết thôi, tôi về phép, theo người nhà và bạn bè đi “bụi” khắp nơi thấy dân mình bây giờ bạo miệng lắm, giữa đường giữa chợ mà họ chửi lãnh đạo nghe còn hay hơn cả Hoài Linh hát cô đầu trên Paris By Night”.
Đảng viên thì cứ cung cúc bỏ phiếu đúng tăm tắp theo sự sắp đặt xảo quyệt kia hết kỳ đại hội này đến kỳ đại hội khác, xong lại về ngồi rên rỉ than vãn với nhau nơi vỉa hè xó bếp. Người dân thì lúc điên máu lên là ào ào kéo nhau đi phá cửa đập nhà mấy tay cường hào ác bá thẻ đỏ, xong lại cầm phiếu cung cúc đi bầu cho những kẻ tệ hại chẳng kém, chỉ khác là chúng biết sửa sang mặt mày giọng lưỡi và chùi mép khéo hơn, để rồi chúng tiếp tục móc túi mình, cướp đất mình, bóp cổ mình. Thế là thế nào? Một trạng thái gần như không thể hiểu nổi. Cứ như thể bị ma ám, bị mất vía. Cả một đội ngũ đảng viên, cả một nhân dân từng kiên cường bao nhiêu, bất khuất bao nhiêu trong lửa đạn mà nay đổ khờ ra như thế? Khờ đến mức đứng trong phòng kín một mình một phiếu tha hồ hít thở thoải mái (thậm chí có thể trung tiện cũng không sao) mà không thể có lấy một giây tỉnh ra rằng mình đang bỏ phiếu bầu cho những kẻ sẽ bóp cổ mình. Đi đóng thuế thì rất cẩn trọng chi li với đồng tiền xương máu mồ hôi nước mắt của mình, mà đi bỏ phiếu thì… thế đấy. Làm sao đây? Làm sao để người dân hiểu được rằng cái lá phiếu mình cầm trong tay cũng thấm nặng xương máu mồ hôi nước mắt chẳng khác gì đồng tiền cầm đi đóng thuế. Làm sao để người dân ý thức được sức mạnh đem lại phúc/hoạ của lá phiếu trong tay mình? Làm sao? Làm sao? Khó thật. Chẳng lẽ phải ngồi đợi đến ngày các bà các cô thợ cấy của chúng ta biết bức xúc (xin lỗi, bức xúc như cần trung… tiện) rủ nhau tìm đọc Giăng-giắc Rút-xô, Mông-tét-squi-ơ, Tốc-cơ-vin trước khi đi bỏ phiếu? (Một mình một phiếu – BMQ)Dân trong nước cũng nhiều người than phiền: kể cũng lạ thật! Thường ngày nhuệ khí đả phá các “Cụ” (dĩ nhiên bằng miệng thôi, giống như một số người trên diễn đàn tự do DCVOnline vậy) lên cao ngất trời là thế, vậy nhưng các “Cụ” chỉ cần giơ dùi trống lên rồi thỉnh nhẹ một nhịp, vậy là già, trẻ, trai, gái, Bắc-Trung-Nam, miền xuôi, miền ngược (thậm chí cả các đồng chí Việt kiều yêu nước về thăm quê hương) đều răm rắp hàng một để: Kính Cụ! Chúng con đã có mặt để nghe “Cụ” dạy bảo ạ! Sau ngày bầu cử Quốc Hội Việt Nam 20/05/07 bạn tôi gọi phôn cười khơ khơ trong máy, anh kể về một ông bạn đồng nghiệp, cùng Sở làm đã vỗ vai anh hỏi thăm: - Sao, hôm qua mày có đi bầu cử không? Chọn ai? Ông bạn tôi bảo biết gã hỏi móc nên chỉ à ừ cho qua chuyện. Gã đồng nghiệp nhe răng cười: - Nhưng mày có theo dõi trên TV cuộc bầu cử tại Việt Nam đấy chứ? Bạn tôi gật đầu quả quyết: - Dĩ nhiên! Gã đồng nghiệp không để anh yên, lại hỏi: - Này, dân nước mày không có việc gì làm ngoài việc đi bầu cử à?