Bản dịch của: SunMoon
Chương 27
Nhân mã và kẻ tố giác

"Mình cá rằng giờ bạn ước bạn chưa hề bỏ môn Tiên Tri, phải không, Hermione?" Parvati cười điệu hỏi.
Đó là vào giờ ăn sáng, hai ngày sau vụ sa thải Giáo sư Trelawney, Parvati đang uốn cong đôi lông mi bằng cây đũa phép và kiểm tra kết quả ở mặt sau cái thìa. Chúng sẽ có bài học đầu tiên với thầy Firenze vào sáng nay.
"Không hẳn" Hermione lãnh đạm trả lời, cô bé đang đọc tờ Nhật báo Tiên tri. "Mình thực sự chưa bao giờ thích ngựa lắm."
Cô bé giở sang trang khác và đọc lướt qua các mục.
"Thầy ấy không phải một con ngựa, thầy ấy là một nhân mã!" Lavender nói, giọng khá sốc.
"Một nhân mã tuyệt đẹp..." Parvati thở dài.
"Cách khác, thấy vẫn có bốn chân," Hermione nói nhạt nhẽo. "Dù thế nào đi nữa, mình nghĩ hai bạn đều buồn bã vì cô Trelawney đã đi, phải không?"
"Ừh có chứ!" Lavender quả quyết. "Tụi mình đã tới văn phòng để gặp cô; tụi mình mang tới cho cô vài bông hoa thuỷ tiên - không phải mấy bông kêu như còi ô tô của cô Sprout, mà những bông thật đẹp cơ."
"Cô ấy thế nào?" Harry hỏi.
"Không khoẻ lắm, thật tội nghiệp." Lavender nói một cách thông cảm. "Cô ấy khóc và nói rằng cô ấy thà muốn rời khỏi lâu đài hơn là ở lại nơi có Umbridge, và mình không trách cô, vì Umbridge đã đối xử quá kinh khủng với cô ấy, phải không?"
"Mình có cảm giác rằng Umbridge chỉ mới bắt đầu trở nên khủng khiếp." Hermione ủ ê nói.
"Không thể được." Ron nói, nó đang ăn ngon lành một đĩa trứng và thịt xông khói lớn. "Bà ấy không thể nào tồi tệ hơn bây giờ được."
"Bạn hãy nhớ lời mình nha, bà ấy sẽ muốn trả thù cụ Dumbledore lắm vì cụ đã bổ nhiệm một giáo viên mới mà không hề bàn bạc với bà." Hermione nói, gấp tờ báo lại. "Đặc biệt một kẻ nửa người khác. Mấy bồ đã thấy cái nhìn trên mặt bà ta khi bà thấy Firenze rồi đó."
Sau bữa sáng Hermione rời đi tới lớp Số Học của cô bé khi Harry và Ron theo Parvati cùng Lavender vào Đại Sảnh Đưòng, tiến tới lớp Tiên Tri.
"Chúng mình không đi lên Tháp Bắc ah?" Ron hỏi, trông khá băn khoăn khi Parvati đi vòng qua dãy cầu thang cẩm thạch.
Parvanti nhìn khinh khỉnh vào Ron qua vai cô bé.
"Bạn trông chờ Firenze trèo lên cái thang đó như thế nào? Giờ chúng mình học trong phòng số mười một, nó được thông báo trên bảng ngày hôm qua."
Phòng học số 11 nằm trên tầng trệt dọc theo hành lang bắt đầu Lối vào Đại sảnh từ mặt kia với Đại Sảnh Đường. Harry biết nó là một trong những phòng học không thường xuyên được sử dụng, và vì thế nó hơi có cảm giác lôi thôi lếch thếch của một cái tủ ly hay một cái nhà kho. Khi nó bước vào ngay sau Ron, và nhận thấy mình đang ở giữa một khoảng rừng trống, nó kinh ngạc ngay lập tức.
"Cái gì - "
"Nền lớp học đã trở nên phủ đầy rêu và cây cối đang nảy nở ra từ đó; những cái cành rậm lá vươn ra ngang qua trần nhà và cửa sổ, làm cho căn phòng tràn ngập những tia sáng nghiêng xanh, mềm mại và lốm đốm. Các học sinh đã vào lớp đang ngồi trên nền nhà trống trơn, dựa lưng vào thân cây hoặc những tảng đá, tay cuộn quanh đầu gối hay khoanh trước ngực. Tất cả đều nhìn khá căng thẳng. Giữa khoảng rừng, nơi không có cái cây nào cả là thầy Firenze.
"Harry Potter." Ông nói, giơ tay ra khi Harry bước vào.
"Ơ - Chào thầy." Harry nói, bắt tay nhân mã, người đang chăm chú quan sát cậu qua cặp mắt xanh đầy kinh ngạc nhưng không hề mỉm cười. "Ơ - Rất vui được gặp thầy."
"Và cậu." Nhân mã nói, cúi mái đầu vàng sáng xuống. "Nó đã được đoán trước rằng chúng ta sẽ gặp lại nhau."
Harry nhận ra rằng có một vết thâm tím hình móng guốc trên ngực Firenze. Khi nó quay lại nhập bọn cùng các bạn trong lớp, nó thấy tất cả chúng đều đang nhìn lên nó trong sự sợ hãi, như thể bị ấn tượng sâu sắc rằng nó đã dám nói chuyện với Firenze, người mà chúng dường như thấy rất đáng kinh sợ.
Khi cánh cửa được đóng lại và học sinh cuối cùng đã ngồi yên trên một gốc cây cạnh thùng giấy lộn, Firenze ra hiệu quanh lớp học.
"Giáo sư Dumbledore đã rất tốt bụng sắp xếp lớp học này cho chúng ta." Firenze nói, khi tất cả học sinh đã yên vị. "trong sự mô phỏng môi trường sống tự nhiên của tôi. Tôi thực sự thích dạy các trò trong Khu Rừng Cấm hơn, nơi mà - cho đến hôm Thứ Hai - là nhà của tôi....nhưng giờ nó không thể nữa."
"Thưa - ơ - thầy-" Parvati nín thở nói, giơ tay lên. "- tại sao không ạ? Chúng em vẫn học trong đó cùng thầy Hagrid, chúng em không sợ gì cả ạ!"
"Đó không phải là một câu hỏi về lòng dũng cảm của trò" Firenze nói. "nhưng về quan điểm của tôi, tôi không thể quay trở lại Khu rừng được. Bầy đàn đã trục xuất tôi."
"Bầy đàn?" Lavender nói trong giọng bối rối, và Harry biết cô bé đang nghĩ đến những con bò. "Cái gì - ồh!"
Sự lĩnh hội loé ra trên khuôn mặt cô bé. "Có nhiều người như thầy." Cô nói, khá sửng sốt.
"Thầy Hagrid có nuôi dưỡng thầy, như những con Thestral không ạ?" Dean háo hức hỏi.
Firenze rất chậm rãi quay đầu sang đối mặt với Dean, nó dường như nhận ngay ra rằng nó đã nói một điều rất xúc phạm.
"Em không - Ý em là - em xin lỗi" Nó kết thúc trong giọng lặng thinh.
"Nhân mã không phải là đầy tớ hay đồ chơi của con người." Firenze yên lặng nói. Có một lúc chững lại, và sau đó Parvati giơ tay một lần nữa.
"Thưa thầy...Vì sao những nhân mã khác lại trục xuất thầy ạ?"
"Bởi vì tôi đã đồng ý làm việc cho Giáo sư Dumbledore." Firenze nói. "Họ xem đó như là một sự phản bội đồng loại."
Harry nhớ lại, gần bốn năm trước, nhân mã Bane đã quát Firenze như thế nào vì việc cho phép Harry cưỡi trên lưng chạy trốn; ông ấy đã kêu Firenze là một "con la tầm thường". Nó băn khoăn tự hỏi liệu có phải Bane là nguời đã đá vào ngực Firenze không.
"Chúng ta hãy bắt đầu nào." Firenze nói. Ông vút cái đuôi ngực dài màu sáng, vẫy cây đũa phép lên về phía vòm kính rậm lá trên đầu, sau đó chậm rãi hạ thấp nó xuống, và khi ông làm, ánh sáng trong căn phòng mờ đi, khiến họ giờ như đang ngồi trong một khoảng rừng lúc chạng vạng sáng, và những ngôi sao lấp lánh trên trần nhà. Có những tiếng ồ và thở hổn hển và Ron nói rõ ràng. "Ồ!!"
"Tất cả hãy nằm xuống" Firenze nói dịu dàng. "và quan sát những khoảng trời. Nó đã được viết xuống, cho những ai có thể nhìn thấy, vận mệnh của chúng ta."
Harry duỗi lưng ra và nhìn chăm chú lên trên trần nhà. Một ngôi sao đỏ lấp lánh nhấp nháy với cậu từ bên trên.
"Tôi biết rằng các trò đã được học tên các hành tinh và mặt trăng của chúng trong môn Thiên Văn Học." Giọng nhẹ nhàng của Firenze cất lên. "và các trò đã vạch ra được cuộc hành trình của những ngôi sao ngang qua bầu trời. Nhân mã đã làm sáng tỏ bí mật của những chuyển động này qua hàng thế kỷ. Sự khám phá của chúng tôi dạy ta rằng tương lai có thể thoáng hiện ra trên bầu trời đó - "
"Giáo sư Trelawney dạy chúng em thuật chiêm tinh!" Parvati thích thú nói, giơ tay về phía trước sao cho nó vướng lên trong không khí khi cô nằm. "Sao Hoả gây ra những tai nạn và thiêu cháy và một vài việc như vậy, và khi nó tạo ra một góc với Sao Thổ, như bây giờ - " Cô mô tả một góc vuông phía trên. "- thì nghĩa là con nguời cần cẩn thận hơn khi cầm vật dụng nóng - "
"Cái đó," Firenze êm ả nói, "là lời nói vô lý của con người."
Cánh tay Parvati ẻo lả rơi xuống.
"Những vết thương không đáng kể, những tai nạn nhỏ xíu," Firenze nói, khi móng vuốt của ông rơi thịch trên nền nhà phủ đầy rêu. "Đó chẳng có một ý nghĩa nào hơn là một bầy kiến chạy nhốn nháo tới vũ trụ rộng lớn, và không bị ảnh hưởng bởi những chuyển động của hành tinh."
"Giáo sư Trelawney - " Parvati bắt đầu, giọng bị thương và phẫn nộ.
"- là một con người." Firenze đơn giản nói. "Và do đó bị che đi và ràng buộc bởi những giới hạn của con người."
Harry hơi quay đầu sang nhìn Parvati. Cô bé nhìn rất bị xúc phạm, cũng như một vài người xung quanh đó.
"Sybill Trelawney có thể được nhìn thấy, tôi không biết." Firenze tiếp tục, và Harry nghe tiếng ông vụt đuôi một lần nữa khi ông đi lên và xuống cạnh chúng. "Nhưng cô ấy đang uổng phí thời giờ, trong cái chính là, trên lời nói vô lý tự khen mình mà loài người gọi là bói toán. Tuy nhiên, tôi ở đây để giải thích sự thông thái của nhân mã, cái khách quan và công bằng. Chúng tôi theo dõi bầu trời cho những điều không may lớn hay sự thay đổi thỉnh thoảng được chỉ ra ở đó. Chúng tôi có lẽ phải mất muời năm để chắc chắn về cái chúng tôi đang thấy."
Firenze chỉ vào ngôi sao màu đỏ ngay phía trên Harry.
"Trong thập kỷ trước, những dấu hiệu rằng phù thuỷ đang sống qua không gì hơn là một thời kỳ yên ổn ngắn giữa hai cuộc chiến tranh. Sao Hoả, kẻ gây ra chiến tranh, chiếu sáng rực rỡ trên đầu chúng ta, ám chỉ cuộc chiến sẽ sớm nổ ra một lần nữa. Sớm như thế nào, nhân mã có thể cố gắng tiên đoán bằng sự thiêu cháy của những loài thảo mộc và lá đặc biệt; bằng sự quan sát lửa và khói..."
Đó là tiết học đặc biệt nhất Harry đã từng tham gia. Chúng quả thực đã đốt cây xô thơm và cây cẩm quỳ ngọt trên nền lớp học, và Firenze bảo chúng tìm những hình dáng và ký hiệu nhất định trong hơi khói cay xè, nhưng dường như ông hoàn toàn không quan tâm rằng chẳng đứa nào trong số chúng có thể nhìn thấy bất cứ dấu hiệu nào mà ông đã miêu tả, và nói với chúng rằng con nguời hầu như không hề khá trong việc này, rằng nhân mã mất hàng năm và năm để trở nên thành thạo, và kết thúc bằng việc nói với chúng rằng dù thế nào đi nữa, thật là ngu ngốc khi đặt quá nhiều niềm tin vào những thứ như vậy, bởi vì ngay cả nhân mã thỉnh thoảng cũng đọc sai chúng. Ông ấy không giống bất cứ giáo viên nào Harry đã từng có. Dường như ưu thế của ông không phải là để dạy chúng những thứ ông biết, mà thực sự là để in sâu vào chúng rằng chẳng có cái gì, không kể học thức của nhân mã, là đáng tin cậy.
"Thầy ấy không quá chắc chắn về bất cứ thứ gì, phải không?" Ron nói nhỏ, khi chúng dập tắt ngọn lửa cây cẩm quỳ ngọt. "Ý mình là, mình có thể làm cùng với thêm một chút chi tiết về cuộc chiến chúng ta sẽ có, phải không?"
Chuông reo ngay bên ngoài lớp học và cả lớp nhảy lên; Harry hoàn toàn quên mất họ vẫn đang ở trong lâu đài, và thực sự tin rằng mình đang ở trong Khu Rừng. Cả lớp nối đuôi nhau ra ngoài, trông hơi bối rối.
Harry và Ron đang bắt đầu đi theo các học sinh khác thì Firenze gọi lại. "Harry Potter, một từ thôi."
Harry quay lại. Người thầy nhân mã hơi tiến về phía cậu một chút. Ron lưỡng lự.
"Trò có thể nán lại." Firenze nói với nó. "Nhưng vui lòng đóng hộ cửa lại." Ron vội vã làm theo.
"Harry Potter, trò là bạn của Hagrid, phải không?" Nhân mã nói.
"Vâng ạ" Harry nói.
"Vậy thì hãy giúp thầy gửi đến ông ấy một lời cảnh báo. Nỗ lực của ông ấy không hề làm việc. Ông ấy tốt hơn là bỏ nó đi."
"Nỗ lực của thầy ấy không làm việc?" Harry ngây ra nhắc lại.
"Và ông ấy tốt hơn là bỏ nó đi." Firenze gật đầu nói. "Tôi nên tự mình cảnh báo Hagrid, nhưng tôi đã bị trục xuất - nên sẽ rất ngu ngốc nếu giờ tôi đi quá gần tới Khu Rừng - Hagrid đã có đủ phiền phức mà không cần thêm một trận đánh của nhân mã nữa rồi." "Nhưng - Hagrid đang cố gắng làm gì chứ?" Harry căng thẳng hỏi.
Firenze bình thản nhìn Harry.
"Hagrid gần đây đã giúp đỡ tôi rất lớn." Firenze nói. "và ông ấy đã dành được lòng tôn trọng của tôi kể từ rất lâu vì việc chăm sóc tất cả những sinh vật sống mà ông ấy đã chỉ ra. Tôi sẽ không thể tiết lộ bí mật của ông ấy. Nhưng ông ấy phải biết điều phải trái. Nỗ lực không hề làm việc. Nói với ông ấy như vậy, Harry Potter. Một ngày tốt lành."
°
Niềm hạnh phúc Harry cảm thấy trong kết quả của bài phỏng vấn tờ Kẻ Ngụy Biện cách đây đã lâu sớm tan biến. Khi Tháng Ba xám xịt che mờ Tháng Tư bão tố, cuộc sống của nó dường như lại một lần nữa trở thành một chuỗi ngày dài lo lắng và đầy những vấn đề.
Umbridge tiếp tục tham gia tất cả các tiết học Chăm Sóc Sinh Vật Huyền Bí, nên nó thực sự rất khó để chuyển lời cảnh báo của Firenze tới Hagrid. Cuối cùng, Harry thành công giả vờ nó đã đánh mất bản sao của Những Con Thú Kỳ Quái Và Tìm Chúng Ở Đâu, và chạy trở lại sau giờ học vào một ngày. Khi nó nhắc lại lời Firenze, Hagrid nhìn chằm chằm vào nó trong một lúc qua đôi mắt sưng phù và đen sẫm của ông, hình như hơi lùi lại. Sau đó ông dường như lấy lại được bình tĩnh.
"Chàng trai khá lắm, Firenze" Ông nói cộc cằn. "nhưng hắn không biết hắn đang nói về cái gì đâu. Nỗ lực đang tiến tới rất tốt."
"Hagrid, bác đang dự định gì vậy?" Harry nói nghiêm nghị. "Bởi vì bác phải cẩn thận đi, Umbridge đã sa thải Trelawney rồi và, nếu bác hỏi cháu, bà ấy đang ở trên một cái văn kiện. Nếu bác đang làm bất cứ thứ gì bác không nên làm, bác sẽ bị - "
"Có nhiều thứ quan trọng hơn là việc giữ nghề." Hagrid nói, mặc dù đôi tay ông hơi run rẩy khi ông nói và một cái bồn đầy những phân chim Knarl đâm sầm vào mặt đất. "Đừng lo lắng về bác, Harry, giờ chỉ lo sống tốt thôi, có một chàng trai tốt đó."
Harry đành phải rời Hagrid thu dọn đống phân ô uế trên nền một mình, nhưng nó cảm thấy hoàn toàn chán nản khi nó lê bước quay trở về lâu đài.
Trong lúc ấy, khi các giáo viên và Hermione bền bỉ nhắc nhở chúng, Kỳ thi Thường Đẳng đang đến gần hơn. Tất cả những học sinh năm thứ năm đang đau đớn trải qua tâm trạng căng thẳng quá mức, nhưng Hannah Abbott là người đầu tiên nhận Liều thuốc Điềm tĩnh từ Bà Pomfrey sau khi cô bé oà khóc trong tiết Thực Vật và nức nở rằng cô quá dốt để làm bài kiểm tra và muốn rời khỏi trường ngay bây giờ.
Nếu đó không phải là cho những tiết học của nhóm DA, Harry nghĩ rằng nó sẽ cực kỳ buồn khổ. Thỉnh thoảng nó cảm thấy nó đang sống hàng giờ đồng hồ trong Căn Phòng Yêu cầu, làm việc chăm chỉ nhưng hoàn toàn thích thú cùng một lúc, căng lên đầy tự hào khi nó nhìn quanh những thành viên nhóm DA và xem xét họ đã tiến xa như thế nào. Quả thực, Harry thỉnh thoảng băn khoăn Umbridge sẽ phản ứng thế nào khi tất cả các thành viên nhóm DA đạt được điểm "Oustanding” (Nổi Bật) trong kỳ thi thường đẳng môn Phòng Chống Nghệ Thuật Hắc Ám.
Chúng cuối cùng bắt đầu học về Thần Hộ Mệnh, cái mà mọi người đều tỏ ra rất thích thú thực hành, mặc dù vậy, khi Harry tiếp tục nhắc nhở họ, tạo ra một Thần Hộ Mệnh ở giữa căn phòng được chiếu sáng ngời khi chúng không bị đe doạ là rất khó hơn việc tạo ra nó khi đối mặt với thứ gì đó như là một tên Giám Ngục.
"Ồ, đừng có làm một người phá đám như thế." Cho rạng rỡ nói, ngắm nhìn Thần Hộ Mệnh hình con thiên nga bạc của cô bé bay vút lên xung quanh Căn Phòng Yêu Cầu trong bài học cuối cùng của họ trước Lễ Phục Sinh. "Chúng thật là đẹp!"
"Chúng không cần phải đẹp, chúng cần phải bảo vệ bạn." Harry kiên nhẫn nói. "Cái chúng ta thực sự cần là một Ông kẹ hoặc là một thứ gì đó; đó là mình đã học như thế nào, mình phải gọi lên một Thần hộ mệnh trong khi Ông kẹ giả vờ là một tên Giám ngục -"
"Nhưng thế sẽ đáng sợ lắm!" Lavender nói, cô bé đang bắn những luồng hơi nước bạc ra khỏi đầu cây đũa phép. "và mình vẫn - không thể - tạo ra nó!" Cô giận dữ nói thêm.
Neville cũng đang gặp phiền phức. Khuôn mặt nó nheo lại để tập trung, nhưng chỉ có những làn khói bạc mỏng manh thoát ra từ đầu cây đũa phép của nó.
"Bạn cần phải nghĩ đến điều gì đó hạnh phúc." Harry nhắc nhở nó.
"Mình đang cố." Neville khổ sở nói, nó đang cố gắng hết sức, khuôn mặt tròn của nó thực sự đang sáng lên cùng mồ hôi.
"Harry, mình nghĩ mình đang làm được nó!" Seamus hét lên, nó được đưa đến buổi họp mặt DA đầu tiên của nó hôm nay bởi Dean. "Nhìn này - àh - nó đi mất rồi....nhưng nó chắc chắn là một thứ gì đó có lông, Harry àh!"
Thần Hộ Mệnh của Hermione, một con rái cá bạc sáng ngời, đang nô đùa xung quanh cô bé.
"Chúng khá là đẹp, phải không?" Cô bé nói, nhìn vào nó trìu mến.
Cánh cửa Căn phòng Yêu cầu mở ra, rồi đóng vào. Harry nhìn quanh xem ai vừa mới bước vào, nhưng dường như không có ai ở đó cả. Một lúc trước khi nó nhận ra rằng người đóng cửa lại đang im lặng. Điều tiếp theo nó biết là, thứ gì đó đang giật mạnh áo choàng của nó chỗ gần đầu gối. Nó nhìn xuống và thấy, cực kỳ ngạc nhiên, Dobby con gia tinh đang nhìn chăm chú lên Harry từ bên dưới tám cái mũ len thông thường của nó.
"Chào, Dobby!" Harry nói. "Bạn làm - Có chuyện gì vậy?"
Cặp mắt con gia tinh mở rộng ra vì sợ hãi và nó đang run lập cập. Những thành viên trong nhóm DA gần với Harry nhất chìm trong im lặng; mọi người trong căn phòng đều đang nhìn Dobby. Một vài Thần Hộ Mệnh mọi người đã gọi ra được dần dần biến mất vào màn sương bạc, để lại căn phòng tối hơn cả lúc trước.
"Harry Potter, ngài..." Con gia tinh kêu the thé, run từ đầu tới chân. "Harry Potter, ngài....Dobby đến để cảnh báo ngài....nhưng những gia tinh khác đã răn đe không được nói..."
Nó chạy đập đầu vào tường. Harry, đã có một vài kinh nghiệm về những thói quen tự trừng phạt mình của Dobby, phải tóm lấy nó, nhưng Dobby chỉ đơn thuần nhảy vụt ra khỏi bức tường đá, được lót nệm bởi tám cái mũ của nó. Hermione và một vài bạn nữ khác phát ra những tiếng rít lên vì sợ hãi và thương cảm.
"Chuyện gì vậy, Dobby?" Harry hỏi, chộp lấy cánh tay bé xíu của con gia tinh và giữ nó khỏi bất cứ thứ gì nó có thể tự làm đau mình.
"Harry Potter....bà ấy...bà ấy...."
Dobby đấm mạnh nắm tay ko bị giữ vào mũi. Harry cũng chộp lấy nó luôn.
"Ai là 'bà ấy', Dobby?"
Nhưng Harry nghĩ nó biết; chắc chắn chỉ có "bà ấy" mới có thể làm Dobby sợ hãi đến như vậy? Con yêu tinh nhìn lên Harry, hơi lé mắt, và không nói nên lời.
"Umbridge?" Harry kinh hãi hỏi.
Dobby gật đầu, sau đó cố gắng đập đầu nó vào đầu gối Harry. Harry giữ lấy nó bởi chiều dài cánh tay.
"Bà ấy thì sao? Dobby - bà ấy chưa phát hiện ra chuyện này phải không - về chúng ta - về nhóm DA?"
Harry đọc câu trả lời trên khuôn mặt kinh sợ của con gia tinh. Tay được giữ chắc bởi Harry, con gia tinh cố gắng đá bản thân và ngã xuống nền nhà.
"Bà ta đang tới àh?" Harry yên lặng hỏi.
Dobby phát ra một tiếng rú, và bắt đầu dẫm mạnh chân xuống đất.
"Vâng, Harry, vâng!"
Harry đứng thẳng lên và nhìn quanh bất động, tất cả sợ hãi nhìn chằm chằm vào con gia tinh đang tự đánh mình.
"CÒN CHỜ GÌ NỮA?" Harry gầm lên. "CHẠY!"
Tất cả vắt chân lên cổ chạy tới lối ra ngay lập tức, tạo ra một cuộc hỗn độn lớn ở đây cửa, sau đó cùng ào ra. Harry có thể nghe thấy tiếng bước chân vội vã của chúng dọc theo hành lang và hi vọng không có đứa nào cố gắng chạy hết con đường về nhà ngủ chung. Đó là mười ăn chín, nếu chúng có thể trốn trong thư viện hay Tổ Cú, cả hai đều ở gần hơn.
"Harry, đi thôi!" Hermione thét lên từ giữa nhóm người đang tranh giành để thoát ra.
"Dobby- đây là một mệnh lệnh - quay trở lại bếp cùng những con gia tinh khác và, nếu bà ta hỏi có phải bạn đã báo cho tôi không, nói dối là không!" Harry nói. "Và tôi cấm bạn tự hành hạ bản thân!" Nó nói thêm, thả con gia tinh ra khi nó cuối cùng đi qua ngưỡng cửa và đống sầm cánh cửa lại sau lưng.
"Cảm ơn, Harry Potter!" Dobby the thé rít lên, và nó phóng vụt đi. Harry liếc nhìn bên trái và phải, những người khác đều đang chạy đi thật nhanh, nó chỉ còn thấy những cái gót chân thoáng bay qua cuối hành lang trước khi chúng biến mất. Harry bắt đầu chạy sang phải; có một nhà vệ sinh nam ở phía trước, nó có thể giả vờ rằng nó đã ở trong đó suốt thời gian chỉ cần nó có thể tiến tới đó được -
"Aaargh!"
Có thứ gì đó đã tóm được mắt cá chán Harryvà nó ngã một cú ngoạn mục, lộn về phía trước sáu feet trước khi dừng lại. Ai đó sau lưng đang cười nhăn nhở. Nó lăn lưng lại và thấy Malfoy đang trốn trong một hốc tường bên dưới lọ hoa hình rồng khủng khiếp.
"Chuyến du lịch xui xẻo, Potter!" Nó nói. "Giáo sư ơi! Giáo sư! Em bắt được một đứa rồi!"
Umbridge hối hả tới từ góc nhà đằng xa, không kịp thở nhưng mỉm cười rạng rỡ.
"Nó đây rồi!" Bà sung sướng nói khi nhìn thấy Harry trền sàn nhà. "Quá xuất sắc, Draco, xuất sắc, ồh, tốt lắm - 50 điểm cho nhà Slytherin! Giờ tôi sẽ đưa nó đi...đứng lên, Potter!"
Harry đứng lên, nhìn giận dữ vào cả hai. Nó chưa bao giờ trông thấy Umbrige hạnh phúc như vậy. Bà ta tóm lấy cánh tay nó giữ chặt như mỏ kẹp và quay đi, tươi cười rạng rới với Malfoy.
"Trò hãy chạy dọc theo và tìm xem trò có thể bắt thêm được đứa nào nữa không, Draco." Bà nói. "Nói với những trò khác tìm trong thư viện - bất cứ đứa nào thở hổn hển - kiểm tra cả phòng vệ sinh nữa, cô Parkinson có thể tìm trong phòng của nữ- trò đi đi - và trò," bà nói trong giọng ngọt ngào đáng sợ nhất, khi Malfoy đã đi. "trò có thể đi với ta tới văn phòng ngài Hiệu Trưởng, Potter."
Họ đang ở miệng bằng đá trong vòng vài phút. Harry tự hỏi bao nhiêu người trong số chúng đã bị bắt. Nó nghĩ tới Ron - Bà Weasley sẽ giết nó mất - và Hermione sẽ cảm thấy thế nào nếu cô bé bị đuổi ra khỏi trường trước cả khi làm bài kiểm tra thường đẳng. Và đó là buổi họp đầu tiên của Seamus...và Neville đã tốt hơn rất nhiều.....
"Fizzing Whizzbee (Ong xì xèo)" Umbridge hát; cái miệng đá nhảy sang một bên, bức tường đằng sau mở tách ra, và họ trèo lên cầu thang đá tự động. Họ tiến đến cánh cửa tao nhã cùng nắm gõ cửa hình con sư tử đầu chim, nhưng Umbridge không thèm gõ cửa, bà ta sải bước vào thẳng bên trong, vẫn giữ chặt Harry.
Căn phòng chật kín người. Cụ Dumbledore đang ngồi sau bàn, khuôn mặt bình thản, tay cu chụm lại. Giáo sư McGonagall đứng cứng rắn bên cạnh cụ, khuôn mặt bà cực kỳ căng thẳng. Cornelius Fudge, Bộ trưởng Bộ Pháp Thuật, đang đu đưa những ngón chân bên cạnh ngọn lửa, nhìn vô cùng thoả mãn với tình hình, Kingsley Shacklebolt và một thầy phù thuỷ trông rất khắc nghiệt cùng mái tóc ngắn thô và xoắn - người Hary không biết, đang đứng một bên cửa như lính gác, và hình dáng đeo kính, đầy tàn nhang của Percy Weasley thích thú lảng vảng cạnh bức tường, trong tay cầm bút lông và một cuộn giấy da dê, sẵn sằng ghi chép.
Bức chân dung các ông bà hiệu trưởng không còn giả vờ ngủ tối nay nữa. Tất cả đều trông rất nghiêm nghị và cảnh giác, theo dõi chuyện gì đang diễn ra bên dưới. Khi Harry bước vào, một vài bay sang bức tranh bên cạnh và thì thầm vào tai nhau khẩn cấp.
Harry giật tay ra khỏi Umbridge khi cánh cửa đu đưa đóng sầm lại sau lưng. Cornelius Fudge đang nhìn trừng trừng vào nó cùng sự thoả mãn xấu xa trên khuôn mặt.
"Tốt." Ông ta nói. "Tốt, tốt, tốt lắm...."
Harry trả lời bằng cái nhìn căm ghét nhất nó có thể làm ra. Trái tim nó đập thình thịch điên cuồng bên trong, nhưng não nó vẫn bình tĩnh và rõ ràng một cách kỳ quặc.
"Trò ấy đang trên đường quay lại Tháp Gryffindor." Umbridge nói. Có một sự thích thú gắn liền vào trong giọng nói của bà, cùng cái niềm sung sướng nhẫn tâm khi bà nhìn Giáo sư Trelawney đầm đìa nước mắt trong Đại Sảnh Đường. "Cậu bé nhà Malfoy đã dồn trò ấy vào chân tường."
"Ồ, thật không?" Fudge nói một cách khen ngợi. "Tôi phải ghi nhớ để nói với Lucius mới được. Ờ, Potter...Tôi cho rằng cậu biết vì sao cậu ở đây chứ?"
Harry hoàn toàn định trả lời "Vâng" một cách bướng bỉnh: miệng nó mở ra và từ ngữ ra đến một nửa thì nó bắt gặp khuôn mặt cụ Dumbledore. Dumbledore không nhìn trực tiếp vào Harry - cặp mắt của cụ tập trung vào một điểm trên vai nó - nhưng khi Harry nhìn chăm chú vào cụ, cụ lắc đầu một phần inch.
Harry thay đổi ngay lập tức.
"Vâ- không ạ."
"Gì cơ?" Fudge hỏi.
"Không ạ." Harry chắc chắn nói.
"Cậu không biết vì sao cậu ở đây?"
"Dạ, không ạ." Harry trả lời.
Fudge nhìn hoài nghi từ Harry tới Giáo sư Dumbledore. Harry tranh thủ khoảnh khắc ông ta không chú ý nhìn trộm thật nhanh về phía cụ Dumbledore, người gật đầu với cậu chút xíu và bóng của cái nháy mắt.
"Vậy là cậu không có ý kiến gì." Fudge nói, giọng hoàn toàn lún xuống vì mỉa mai. "Vì sao Giáo sư Umbridge lại mang cậu tới văn phòng này? Cậu không nhận thấy là mình đã vi phạm bất cứ luật lệ nào của trường ah?"
"Luật lệ của trường ạh?" Harry nói. "Dạ không."
"Hay Nghị định của Bộ Pháp Thuật?" Fudge tức giận sửa lại.
"Em không thấy thế." Harry ôn tồn nói.
Tim nó đập thình thịch rất nhanh. Thật đáng nói những lời nói dối này để nhìn áp suất máu của Fudge tăng lên, nhưng nó không thể hiểu làm thế quái nào nó có thể thoát khỏi bọn chúng. Nếu kẻ nào đó đã cảnh báo về nhóm DA với Umbridge thì nó, đứa cầm đầu, tốt nhất là nên đi gói ghém hành lí ngay bây giờ.
"Ra vậy, đó là tin tức mới cho cậu, phải không?" Fudge nói, giọng ông ta giờ đầy tức giận. "rằng một tổ chức học sinh phi pháp đã bị phát hiện trong trường?"
"Vâng, tin mới ạ." Harry nói, đưa một cái nhìn ngạc nhiên ngây thơ kém thuyết phục trên mặt.
"Tôi nghĩ là, thưa Bộ trưởng." Umbridge nói ngọt xớt bên cạnh nó. "chúng ta có thể tìm hiểu rõ hơn nếu tôi đưa người cung cấp tin tức ra."
"Đúng, đúng, làm đi." Fudge gật đầu nói, và ông ta liếc cái nhìn hiểm độc vào cụ Dumbledore khi Umbridge rời khỏi phòng. "Không có thứ gì tốt hơn một nhân chứng, phải không, ngài Dumbledore?"
"Hoàn toàn không thứ gì cả, Cornelius." Cụ Dumbledore trang nhiêm nói, cúi nhẹ đầu xuống.
Tất cả chờ đợi trong một vài phút, không ai nhìn ai, sau đó Harry nghe tiếng cửa mở sau lưng. Umbridge đi vượt qua nó vào phòng, giữ chặt vai cô bạn tóc quăn của Cho, Marietta, giờ đang núp khuôn mặt trong đôi tay.
"Đừng sợ, cưng, đừng sợ gì cả." Giáo sư Umbridge nói ngọt ngào, vỗ nhẹ vào lưng cô bé. "Giờ mọi thứ đều ổn rồi. Con đã làm một việc rất đúng. Ngài Bộ trưởng rất hài lòng về con. Ngày ấy sẽ nói với má con rằng con là một cô bé ngoan như thế nào. Má Marietta, thưa ngài Bộ trưởng," Bà ta nhìn lên Fudge nói thêm, "chính là Bà Edgecombe ở Văn phòng Chuyên chở Pháp thuật, Hệ thống Floo - bà ấy đã giúp chúng ta kiểm soát những ngọn lửa của trường Howgart, ngài biết đấy."
"Tốt lắm, tốt lắm!" Fudge nồng nhiệt nói. "Mẹ nào con nấy nhỉ? Ờ, đến đây nào, cưng, đừng ngượng ngùng gì cả, hãy nghe xem chúng ta có gì nào - buông tay ra nào!"
Khi Marietta ngẩng đầu lên, Fudge nhảy giật lùi lại vì sốc, gần như rơi vào ngọn lửa. Ông ta nguyền rủa và dẫm lên mép chiếc áo choàng, nơi đã bắt đầu bốc khói. Marietta khóc rền rĩ và kéo cổ áo choàng lên tới tận mắt, nhưng mọi người đều đã kịp thấy khuôn mặt biến dạng khủng khiếp của cô bé với một chuỗi những nốt mụn đỏ tía sít vào nhau ngang qua mũi và má tạo thành chữ "Kẻ tố giác".
"Mặc kệ mấy cái nốt đó đi, cưng" Umbridge sốt ruột nói. "chỉ cần bỏ áo choàng ra và nói cho ngài Bộ Trưởng-"
Nhưng Marietta lại phát ra một tiếng khóc rền rĩ bị nghẹt lại và lắc đầu như điên.
"Ồ, được thôi, cô bé ngốc nghếch, ta sẽ nói với ông ấy." Umbridge ngắt lời. Bà ta lại bắt đầu mỉm cười độc địa và nói, "Vâng, ngài Bộ Trưởng, Cô Edgecombe đây đã tới văn phòng của tôi không lâu sau bữa tối hôm nay và kể rằng cô ấy có vài thứ muốn nói với tôi. Cô bé nói rằng nếu tôi đi đến một căn phòng bí mật trên tầng 7, được biết đến như Căn phòng Yêu cầu, thì tôi sẽ phát hiện ra vài thứ có lợi. Tôi đã hỏi cô bé thêm chút nữa và cô ấy thừa nhận rằng có vài loại cuộc họp ở đó. Đáng tiếc là, cái bùa này," bà ta nôn nóng vẫy về phía khuôn mặt Marietta đang che đi "bắt đầu hiện ra và khi cô bé nhìn thấy khuôn mặt mình trong gương, nó trở nên quá lo sợ và không nói thêm chút gì nữa cho tôi."
"Ừm, bây giờ," Fudge nói, nhìn Marietta với cố gắng thật giống một cái nhìn thân thiện và hiền hậu như người cha. "con rất giống cảm đấy, cưng, đến nói với Giáo sư Umbridge. Con đã làm một việc thật chính xác. Giờ, con có thể nói với ta cái gì diễn ra trong buổi họp được không? Mục đích của nó là gì? Và ai đã ở đó?"
Nhưng Marietta không nói gì cả, cô bé đơn thuần lắc đầu một lần nữa, đôi mắt mở rộng đầy sợ hãi.
"Chúng ta khong có một cái bùa giải sao?" Fudge sốt ruột hỏi Umbridge, chỉ về phía khuôn mặt Marietta. "Để cô ấy thoải mái nói hơn?"
"Tôi vẫn chưa tìm ra được cái nào." Umbridge miễn cưỡng thừa nhận, và Harry tràn lên niềm tự hào về năng lực ếm bùa của Hermione. "Nhưng không vấn đề gì nếu cô ấy không nói, tôi có thể tiếp tục câu chuyện ở đây. ' Ngài còn nhớ chứ, thưa Ngài bộ trưởng, tôi đã gửi một bản báo cáo tới ngài vào Tháng Mười rằng Potter có gặp mặt một số học sinh tại Quán rượu ở Hogsmead - "
"Và bằng chứng của bà là gì?" Giáo sư McGonagall cắt ngang.
"Tôi có bằng chứng từ Willy Widdershins, Minerva, người đã ở trong quán bar cùng lúc đó. Ông ấy bị băng bó kín đặc, thật sự là thế, nhưng thính giác của ông ấy vẫn hoàn toàn chính xác," Umbridge nói. "Ông ấy nghe từng từ Potter đã nói và vội vã đi tới trường để thuật lại với tôi - "
"Ồ, ra đó là lí do ông ấy bị truy tố vì đã dựng lên tất cả những cái bệ xí nôn ra đó!" Giáo sư McGonagall nói, nhướn lông mày lên. "Thật là một sự sáng suốt thú vị trong hệ thống luật pháp của chúng ta!"
"Sự tham nhũng rành rành!" Bức chân dung vị phù thuỷ mũi đỏ to béo trên bức tường sau bàn cụ Dumbledore gầm lên. "Bộ Pháp thuật không hề cắt bớt sự đối xử với những phạm nhân tốt thời của tôi, không thưa ngài, họ không hề!"
"Cảm ơn, Fortescue, cái đó sẽ có ích." Cụ Dumbledore nói nhẹ nhàng.
"Mục đích cuộc họp của Potter cùng những học sinh này." Giáo sư Umbridge tiếp tục. "là để thuyết phục chúng tham gia vào một hội bất hợp pháp, mà mục đích là để học những câu thần chú và lời nguyền Bộ Pháp thuật đã quyết định rằng không thích hợp với tuổi đi học - "
"Tôi nghĩ rằng giáo sư đã sai ở đây, Dolores," Dumbledore nói yên lặng, nhìn chăm chú vào bà ta qua cặp mắt kính trăng khuyết trên sống mũi.
Harry nhìn chằm chằm vào cụ. Nó không thể hiểu cụ Dumbledore sẽ đưa nó ra khỏi việc này như thế nào; nếu Willy Widdershins đã thực sự nghe từng lời nó nói ở quán rượu thì đơn giản là không còn đường thoát nữa.
"Ô hô!" Fudge nói, nhún lên nhún xuống trên xương chân. "Vậy, hãy nghe câu chuyện bịa đặt mới nhất được sáng chế để kéo Harry ra khỏi rắc rối! Nào, tiếp đi. Dumbledore, nói xem nào -
Willy Widdershins đang nói dối, phải không? Hay là đó là đứa anh em sinh đôi của Harry tại Quán rượu ngày hôm đó? Hay là có một lời giải thích đơn giản như bình thường dính líu tới sự quay ngược thời gian, một người đàn ông đã chết sống lại và một cặp Giám ngục vô hình?"
Percy Weasley cười nồng nhiệt.
"Ồ, hay lắm, Ngài Bộ trưởng, hay thật đó!"
Harry chỉ muốn đá nó một cái. Rồi nó vô cùng ngạc nhiên thấy cụ Dumbledore vẫn mỉm cười dịu dàng.
"Cornelius, tôi không phủ nhận - và tôi chắc chắn rằng Harry cũng vậy - rằng trò ấy đã ở trong Quán rượu ngày hôm đó, cũng không phủ nhận rằng trò ấy đang cố gắng tuyển thêm học sinh vào nhóm Phòng Chống Nghệ Thuật Hắc Ám. Tôi đơn thuần muốn chỉ ra rằng Dolores đã sai khi ám chỉ một nhóm như vậy vào thời gian đó là bất hợp pháp. Nếu ngài còn nhớ, Nghị Định của Bộ Pháp Thuật cấm tất cả các hội học sinh chưa hề có hiệu lực cho tới khi hai ngày sau buổi gặp mặt tại Hogsmeade của Harry, vì thế trò ấy hoàn toàn không vi phạm bất cứ luật lệ nào trong Quán Rượu.
Percy nhìn như thể nó vừa bị đấm một cú vào mặt bởi vật rất nặng. Fudge vẫn còn đứng bất động giữa cái nhún chân, miệng há to.
Umbridge bình tĩnh lại đầu tiên:
"Ổn thôi, Ngài Hiệu trưởng." bà ta mỉm cười ngọt ngào nói. "nhưng giờ chúng ta đã gần sáu tháng sau khi Nghị Định Giáo dục số Hai Mươi Tư được đưa ra. Nếu cuộc gặp đầu tiên không phạm pháp, thì tất cả những buổi họp sau tất nhiên là phạm pháp."
"Ừm," Dumbledore nói, nhìn kỹ bà ta với sự thích thú quan tâm trên đỉnh các ngón tay đan vào nhau. "Tất nhiên là như vậy, nếu như chúng đã tiếp tục sau khi Nghị Định có hiệu lực. Giáo sư có bằng chứng về việc bất cứ buổi họp nào như vậy đã tiếp diễn không?"
Khi Dumbledore nói, Harry nghe thấy một tiếng sột soạt sau lưng và nghĩ Kingsley đang thì thầm gì đó. Nó cũng có thể thề rằng nó đã cảm thấy thứ gì đó chạm nhẹ vào sườn, một thứ gì đó mềm mại như làn gió hay cánh chim, nhưng khi nhìn xuống nó chẳng thấy gì cả.
"Bằng chứng ư?" Umbridge nhắc lại với nụ cười rộng khủng khiếp như con cóc. "Ngài không lắng nghe sao, Dumbledore? Thế ngài nghĩ Cô Edgecombe ở đây để làm gì?"
"Ồ, trò ấy có thể nói cho chúng ta về sáu tháng họp mặt được không?" Dumbledore nhướn mày nói. "Tôi có cảm tưởng rằng trò ấy chỉ tường thuật lại cuộc họp tối nay mà thôi."
"Cô Edgecombe." Umbridge nói ngay lập tức. "nói cho chúng ta biết những cuộc họp này đã kéo dài trong bao lâu, cưng. Con chỉ cần gật đầu hoặc lắc đầu, ta chắc chắn rằng những cái nốt đó sẽ không trở nên tệ hơn đâu. Có phải những cuộc họp này đã diễn ra đều đặn sáu tháng qua không?"
Harry thấy một cảm giác hẫng hụt khủng khiếp trong bụng nó. Chính là cái đó, chúng đã đánh trúng vào đường cùng với bằng chứng sắt đá, ngay cả cụ Dumbledore cũng không thể thoái thác sang một bên.
"Chỉ cần gật đầu hay lắc đầu thôi, cưng." Umbridge nói ngọt ngào với Marietta. "Nói đi nào cưng, nó sẽ không kích hoạt cái bùa đâu."
Tất cả mọi nguời trong căn phòng đều nhìn chăm chú lên khuôn mặt Marietta. Chỉ duy nhất đôi mắt cô bé hiện ra giữa chiếc áo choàng được kéo lên và viền tóc xoăn. Có lẽ đó là do ánh sáng ngọn lửa, nhưng đôi mắt cô bé trông ngây dại một cách kỳ quặc. Và sau đó - với sự sửng sốt tuyệt đối của Harry - Marietta lắc đầu.
Umbridge liếc nhanh tới Fudge, rồi nhìn lại Marietta.
"Ta nghĩ con không hiểu câu hỏi, phải không, cưng? Ta đang hỏi là liệu con có đi đến những buổi họp trong sáu tháng gần đây không? Con đã đi, phải không?"
Một lần nữa, Marietta lắc đầu.
"Con lắc đầu với ý gì hả, cưng?" Umbridge gắt gỏng hỏi.
"Tôi nghĩ là ý nghĩa của trò ấy khá là rõ ràng." Giáo sư McGonagall nói khắc nghiệt. "Không hề có một cuộc họp bí mật nào trong vòng sáu tháng qua. Phải không, cô Edgecombe?"
Marietta gật đầu.
"Nhưng có một buổi họp tối nay!" Umbridge tức giận nói. "Có một buổi họp tối nay, Cô Edgecombe, cô đã nói với tôi như vậy, trong Căn phòng Yêu cầu! Và Potter là đứa cầm đầu, phải không, Potter đã thành lập nó, Potter - vì sao cô lắc đầu hả, cô gái?"
"Ừm, thường thì khi một người lắc đầu," Giáo sư McGonagall lạnh lùng nói. "họ có ý là "không"; vậy thì trừ khi Cô Edgecombe đang sử dụng một loại ngôn ngữ ký hiệu con người chưa biết đến - "
Giáo sư Umbridge tóm lấy Marietta, quay cô bé lại đối mặt với bà và bắt đầu lay cô bé rất mạnh. Một nửa giây sau Dumbledore đứng dậy, cây đũa phép của cụ giơ lên; Kingsley tiến tới phía trước và Umbridge nhảy lùi lại khỏi Marietta, vẫy vẫy tay trong không trung như thể chúng vừa bị đốt cháy.
"Tôi không thể cho phép giao sư cư xử thô bạo với học sinh của tôi, Dolores." Cụ Dumbledore nói và, lần đầu tiên, cụ thực sự trông rất tức giận.
"Hãy bình tĩnh lại đi, Bà Umbridge." Kingsley nói trong giọng chậm rãi và sâu thẳm của ông. "Bà không muốn gặp phiền phức chứ."
"Không." Umbridge nói không kịp thở, nhìn lên hình dáng mạnh mẽ của Kingsley. "Ý tôi là, đúng - ông nói đúng, Shacklebolt - Tôi- Tôi đã mất bình tĩnh."
Marietta đang đứng đúng nơi Umbridge vừa thả cô ra. Cô bé dường như chẳng hề lo sợ vì sự tấn công bất ngờ của Umbridge, cũng không yên lòng vì được thả ra; cô vẫn giữ chặt áo choàng lên tới tận đôi mắt ngây dại và nhìn chằm chằm về phía trước.
Một sự nghi ngờ bất chợt, nối với lời thì thầm của Kingsley và thứ nó đã cảm thấy bắn qua người, xuất hiện trong đầu Harry.
"Dolores." Fudge nói, với không khí cố gắng giải quyết việc gì đó cho dứt khoát, "cuộc họp tối này - cái mà chúng ta biết chắc chắn rằng đã diễn ra -"
"Vâng," Umbridge nói, bình tĩnh lại. "Vâng....ừh...cô Edgecombe đã cảnh báo với tôi và tôi tới tầng bảy ngay lập tức, đi cùng những học sinh đáng tin cậy, để bắt quả tang những trò trong buổi họp. Tuy nhiên, hình như chúng đã được báo trước tôi sắp đến, bởi vì khi chúng tôi tới tầng bẩy, tất cả đều đang chạy đi mọi hướng. Tuy nhiên, không sao cả. Tôi có tên tất cả các trò ấy ở đây, Cô Parkinson đã chạy vào Căn phòng yêu cầu để tìm xem nếu chúng có để sót lại vật gì không. Chúng tôi cần bằng chứng và căn phòng đã cung cấp."
Và với sự khiếp sợ của Harry, bà rút từ túi ra một bản danh sách tên thành viên được ghim lên tường Căn Phòng Yêu Cầu và đưa nó cho Fudge.
"Khoảnh khắc tôi nhìn thấy tên Potter trên danh sách, tôi đã biết chúng ta đang phải giải quyết với cái gì." Bà nói mềm mại.
"Xuất sắc." Fudge nói, nụ cười nở rộng trên khuôn mặt. "xuất sắc, Dolores. Và....ôi chao..."
Ông ta ngước lên nhìn cụ Dumbledore, người vẫn đang đứng cạnh Marietta, cây đũa phép của cụ giữ lỏng lẻo trong tay.
"Xem chúng đã đặt tên nhóm là gì này?" Fudge nói yên lặng. "Quân đội của Dumbledore."
Dumbledore tiến đến và cầm lấy mảnh da dê từ Fudge. Cụ nhìn chăm chú vào tiêu đề được viết nghuệch ngoạc bởi Hermione mấy tháng trước và trong một lúc dường như không thể nói được lời nào. Sau đó cụ nhìn lên, mỉm cười.
"Tốt, cuộc chơi đã kết thúc." Cụ nói đơn giản. "Ngài có muốn một bản nhận tội từ tôi không, Cornelius - hay một lời trình bày trước những nhân chứng này là đủ?"
Harry thấy giáo sư McGonagall và Kingsley nhìn nhau. Có sự sợ hãi trên cả hai khuôn mặt. Nó không hiểu chuyện gì đang diễn ra, và dường như Fudge cũng vậy.
"Lời trình bày?" Fudge nói chậm rãi. "Cái gì - Tôi không -?"
"Quân đội của Dumbledore, Cornelius." Dumbledore nói, vẫn mỉm cười khi cụ vẫy vẫy tờ danh sách trước mặt Fudge. "Không phải quân đội của Potter. Quân đội của Dumbledore."
"Nhưng - nhưng - "
Sự thấu hiểu cháy dữ dội bất chợt trên khuôn mặt Fudge. Ông bước lùi lại sợ hãi, kêu lên, và nhảy ra khỏi ngọn lửa một lần nữa.
"Ông?" Fudge thì thầm, lại dẫm lên chiếc áo choàng cháy âm ĩ.
"Đúng vậy." Dumbledore nói vui vẻ.
"Ông thành lập cái này?"
"Là tôi." Cụ Dumbledore nói.
"Ông tuyển mộ học sinh cho - cho quân đội của ông?"
"Tối nay là buổi họp mặt đầu tiên." Dumbledore gật đầu nói. "Đơn thuần để xem liệu chúng có thích thú tham gia với tôi không. Tất nhiên, giờ tôi thấy rằng thật là sai lầm khi mời cô Edgecombe đây."
Marietta gật đầu. Fudge nhìn từ cô bé tới Dumbledore, ngực phồng lên.
"Vậy là ông âm mưu chống lại tôi!" Ông ta kêu lên.
"Đúng vậy." Cụ Dumbledore nói thích thú.
"Không!" Harry hét lên.
Kingsley loé lên một cái nhìn cảnh báo tới nó, cô McGonagall mở rộng đôi mắt sợ hãi, nhưng nó bất chợt hiện ra trong Harry cụ Dumbledore dự định làm gì, và nó không thể để chuyện đó xảy ra.
"Không - Giáo sư Dumbledore -!"
"Yên lặng, Harry, hoặc ta sợ rằng trò sẽ phải rời khỏi văn phòng của ta đấy." Dumbledore nói bình tĩnh.
"Đúng đấy, im mồm đi, Potter!" Fudge sủa, kẻ vẫn đang nhìn hau háu vào cụ Dumbledore cùng sự sung sướng đáng sợ. "Tốt, tốt, tốt - Ta đến đây tối nay dự định trục xuất Harry và thay vào đó - "
"Thay vào đó ông bắt được tôi," Cụ Dumbledore nói, vẫn mỉm cười. "Như là mất một đồng Knut và tìm được một đồng Galleon, phải không?"
"Weasley!" Fudge hét lên, giờ rõ ràng rung lên cùng sung sướng. "Weasley, cậu đã ghi hết xuống chưa, mọi thứ ông ấy nói, lời nhận tội, đã có hết chưa?"
"Rồi ạ, thưa ngài, tôi nghĩ là đủ tất cả, thưa ngài!" Percy háo hức nói, mũi nó dính lấm chấm mực từ tốc độ ghi chép của nó.
"Phần ông ta cố gắng xây dựng quân đội chống lại Bộ Pháp thuật và làm việc để tôi bị mất ổn định?"
"Vâng, thưa ngài, có hết rồi ạ, đủ rồi ạ!" Percy nói, đọc lướt qua những lời ghi chép một cách thích thú.
"Tốt lắm." Fudge nói, khuôn mặt giờ rạng lên vì vui sướng. "Sao lại một bản nữa, Weasley, và gửi một bản tới tờ Nhật Báo Tiên Tri ngay lập tức. Nếu chúng ta gửi một con cú nhanh thì chúng ta có thể cho xuất bản vào sáng mai!" Percy lao ra khỏi phòng, đóng sầm cánh cửa lại sau lưng, và Fudge quay lại nhìn cụ Dumbledore. "Giờ ông sẽ được hộ tống tới Bộ Pháp thuật, nơi ông sẽ chính thức bị buộc tội, và sau đó sẽ được gửi tới Azkaban đợi cho đến phiên toà xử!"
"Àh," Cụ Dumbledore nói hoà nhã. "Vâng, vâng, tôi nghĩ chúng ta có thể làm nó hơi có chút trục trặc."
"Trục trặc?" Fudge nói, giọng vẫn rộn ràng cùng sự vui sướng. "Tôi không thấy trục trặc nào cả, Dumbledore!"
"Ờh" Cụ Dumbledore biện hộ. "Tôi sợ là tôi thấy có."
"Ồ, thật chứ?"
"Thôi được - hình như ngài chỉ dốc sức dưới ảo tưởng ám ảnh rằng tôi sẽ - nói thế nào nhỉ? - đi một cách im lặng. Tôi sợ rằng tôi sẽ hoàn toàn không đi yên lặng đâu, Cornelius. Tôi hoàn toàn không có ý định được gửi tới Azkaban. Tất nhiên là tôi có thể trốn thoát - nhưng thật là phí thời gian, và thực sự thì tôi có thể nghĩ ra hàng đống thứ tôi nên làm hơn."
Khuôn mặt Umbridge trở nên đỏ dần lên; bà ta nhìn như thể đang bị đổ đầy nước nóng. Fudge nhìn chằm chằm vào Dumbledore với một nét mặt rất ngu ngốc; như là ông ta vừa bị đánh bật tình bởi một cú đấm bất ngờ và không thể tin được nó đã xảy ra. Ông phát ra một tiếng nghẹt mũi nhỏ, sau đó nhìn quanh vào Kingsley và người đàn ông cùng mái tóc xám ngắn, người duy nhất trong căn phòng vẫn hoàn toàn im lặng cho tới nay. Người đó gật đầu bảo đảm với Fudge và tiến về phía trước một chút, tách ra khỏi bức tường. Harry nhìn thấy tay ông ta giãn ra, hầu như là tình cờ, về phía túi áo.
"Đừng có ngốc thế, Dawlish." Dumbledore nói nhẹ nhàng. "Ta chắc chắc rằng cậu là một Thần Sáng xuất sắc - Ta vừa nhớ ra cậu đã đạt được điểm "Oustanding" (Nổi bật) trong tất cả các kỳ kiểm tra thường đẳng - nhưng nếu cậu cố gắng để - ờ - đưa ta đi bằng vũ lực, thì ta sẽ phải làm đau cậu đấy."
Người đàn ông tên Dawlish nháy mắt khá ngu ngốc. Ông ta lại nhìn vào Fudge, nhưng lần này dường như đang hi vọng cho một manh mối làm gì tiếp theo.
"Vậy thì." Fudge cười khẩy, bình tĩnh lại. "Ông định đơn phương độc mã đánh lại Dawlish, Shacklebolt, Dolores và cả tôi nữa sao, Dumbledore?"
"Ồh, không." Dumbledore mỉm cười nói. "không trừ khi ông quá ngu ngốc để bắt tôi phải làm như vậy."
"Ngài ấy sẽ không đơn phương độc mã đâu!" Giáo sư McGonagall nói to, thọc tay vào túi.
"Ồ ông ấy sẽ đấy, Minerva!" Dumbledore nói mạnh mẽ. "Hogwarts cần giáo sư!"
"Vớ vẩn đủ rồi đấy!" Fudge nói, lôi cây đũa phép ra. "Dawlissh! Shacklebolt! Bắt lấy ông ta!"
Một làn ánh sáng mờ bạc loé lên quanh căn phòng; có một tiếng nổ vang như của tiếng súng và nền nhà rung lên; một bàn tay tóm lấy cổ Harry và đè nó xuống nền nhà khi ánh sáng mờ bạc thứ hai biến mất; vài bức chân dung hét lên, Fawkes kêu rít và một đám bụi tràn ngập không gian. Ho sặc sụa trong khí bụi, Harry nhìn thấy một bóng dáng tối đen đổ xuống nền nhà cùng một tiếng sầm ngay phía trước nó; có tiếng la thét và tiếng uỵch cùng ai đó đang khóc. "Không!", và sau đó là tiếng kính vỡ, tiếng bước chân ẩu đả điên cuồng, tiếng rên rỉ.....và im lặng.
Harry cố gắng len qua xung quanh để nhìn ai đã suýt bóp nghẹt nó và thấy Giáo sư McGonagall núp bên cạnh nó. Bà đã kéo nó và Marietta ra khỏi chỗ nguy hiểm. Bụi vẫn lơ lửng nhẹ nhàng xuống chúng qua không khí. Thở hổn hển, Harry thấy một hình dáng rất cao đang tiến về phía chúng.
"Mọi người ổn chứ?" Dumbledore hỏi.
"Vâng!" Giáo sư McGonagall nói, ngồi dậy và kéo Harry cùng Marietta lại với bà.
Bụi sáng dần. Khung cảnh tan hoang của căn phòng hiện ra lờ mờ trong tầm mắt: chiếc bàn của cụ Dumbledore đã bị lật đổ, những dụng cụ bằng bạc của họ đều vỡ tan thành mảnh. Fudge, Umbridge, Kingsley và Dawlish nằm bất động trên sàn nhà. Con phượng hoàng Fawkes bay vút lên thàn vòng tròn bên trên chúng, hát dịu dàng.
"Thật không may, tôi phải ếm bừa lên cả Kingsley, nếu không thì sẽ rất bị nghi ngờ." Cụ Dumbledore nói nhỏ. "Cậu ấy thông minh một cách xuất săc, thay đổi ký ức Cô Edgecombe như vậy khi tất cả đều đang nhìn đi hướng khác - cảm ơn cậu ấy hộ tôi, được không, Minerva?"
"Bây giờ, tất cả họ sẽ sớm tỉnh dậy và tốt nhất là họ không biết rằng chúng ta đã có thời gian để nói chuyện - mọi người phải xử sự như là chưa giây phút nào trôi qua, như là tất cả họ chỉ vừa bị đánh xuống sàn nhà, họ sẽ không nhớ đâu-"
"Ngài sẽ đi đâu, Dumbledore?" Giáo sư McGonagall thì thầm. "Quảng trường Grimmauld?"
"Ồ, không." Cụ Dumbledore mỉm cười nói. "Tôi sẽ không đi trốn ở đâu cả. Fudge sẽ sớm ước rằng ông ấy chưa hề đuổi tôi ra khỏi Hogwart, Tôi hứa đấy."
"Giáo sư Dumbledore...." Harry bắt đầu.
Nó không biết nói gì trước: muốn xin lỗi như thế nào vì nó đã lập ra nhóm DA đầu tiên và gây ra tất cả những phiền phức này, hay nó cảm thây kinh khủng thế nào khi cụ Dumbledore ra đi để cứu nó khỏi bị trục xuất? Nhưng cụ Dumbledore đã cắt ngang trước khi nó có thể nói một từ nào.
"Nghe này, Harry." Cụ nói khẩn cấp. "Trò phải học Occlumency với hết sức của trò, trò có hiểu không? Làm mọi thứ Giáo sư Snape bảo trò và thực hành nó thường xuyên mỗi buổi tối trước khi đi ngủ sao cho trò có thể che giấu tâm trí lại khỏi những giấc mơ không tốt - trò sẽ sớm hiểu vì sao, nhưng trò phải hứa với ta - "
Người đàn ông tên Dawlish động đậy. Dumbledore cầm lấy cổ tay Harry.
"Hãy nhớ - phải che giấu tâm trí - "
Nhưng khi những ngón tay cụ Dumbledore chạm vào da thịt Harry, một cơn đau bắn lên qua vết sẹo trên trán nó và nó lại cảm thấy một lần nữa sự khao khát mãnh liệt khủng khiếp muốn tấn công Dumbledore như con rắn, muốn cắn ông, muốn làm ông bị thương -
" - trò sẽ hiểu." Cụ Dumbledore thì thầm.
Fawkes bay vòng quanh căn phòng và sà xuống trên cụ. Dumbledore thả Harry ra, giơ tay lên và nắm chặt cái đuôi vàng dài của con phượng hoàng. Có một tia lửa loé lên và cả hai biến mất.
"Ông ta đâu rồi?" Fudge hét lên, đẩy người dậy. "Ông ta đâu rồi?"
"Tôi không biết!" Kingsley hét lên, cũng nhảy dậy.
"Hừm, ông ta không thể Độn Thổ được!" Umbridge la lên. "Ta không thể làm thế trong ngôi trường này-"
"Cái cầu thang!" Dawlish hét lên, và ông ta lao người lên cánh cửa, giật mạnh nó mở ra và biến mất, theo sát sau là Kingsley và Umbridge. Fudge chần chừ, rồi cũng đứng lên chậm chạp, phủi bụi từ vạt áo trước. Có một sự im lặng dài đau đớn.
"Ừm, Minerva." Fudge nói ghê tởm, kéo thẳng cái tay áo sơ mi rách. "Tôi sợ rằng đây là đoạn kết cho người bạn Dumbledore của bày đấy."
"Ngài nghĩ vậy, phải không?" Giáo sư McGonagall nói khinh bỉ.
Fudge dường như không nghe thấy lời bà. Ông ta đang nhìn quanh căn phòng tan hoang. Một vài bức chân dung huýt sáo chê bai ông ấy; một hay hai người còn còn làm những cử chỉ tay giận dữ.
"Tốt hơn hết là bà đưa hai đứa này đi ngủ đi." Fudge nói, nhìn trở lại Giáo sư McGonagall cùng cái gật đầu thô bạo về phía Harry và Marietta.
Giáo sư McGonagall không nói gì cả, nhưng dẫn Harry và Marietta ra cửa. Khi nó đóng lại sau lưng họ, Harry nghe thấy giọng nói của Phineas Nigellus.
"Ngài biết đấy, ngài Bộ trưởng, tôi không đồng ý với Dumbledore ở rất nhiều điểm, nhưng tôi không thể phủ nhận ông ấy có tác phong..."