Dịch giả: Chúc Linh
Chương 106 & 107 & 108 & 109

Tại cửa sổ phòng họp của giám đốc phía trên mái vòm Crypto xuất hiện ba khuôn mặt, tất cả đều nín thở. Vụ nổ đã làm rung chuyển cả khu liên hợp NSA. Leland Fontaine, Chad Brinkerhoff và Midge Milken cùng nhìn trân trối, sững sờ, vẻ kinh hoàng hiện rõ trên khuôn mặt.
Phía dưới, cách bảy mươi feet. Crypto đang cháy hừng hực.
Mái vòm làm bằng polycacbonat vẫn chưa hề bị ảnh hưởng nhưng phía dưới mái vòm trong suốt đó, lửa đang bốc lên dữ dội. Khói đen cuộn xoáy mù mịt bên trong.
Cả ba cùng nhìn xuống, không nói một lời nào. Cảnh tượng này quá ghê rợn và hãi hùng. Fontaine đứng lặng một lúc. Cuối cùng ông ra lệnh, giọng nói hơi yếu nhưng vẫn vững vàng.
- Midge, hãy điều một đội xuống đó… ngay lập tức.
Trong phòng, điện thoại của Fontaine đổ chuông.
Đó là Jabba.
Chương 107
Susan không biết mình đã bất tỉnh bao lâu. Cảm giác bỏng rát ở cố họng đã khiến cô tỉnh lại. Hoàn toàn mất phương hướng, cô nhìn quanh. Cô thấy mình nằm trên tấm thảm, phía sau một cái bàn.
Nguồn ánh sáng duy nhất trong căn phòng là một tia sáng lạ lập loè màu da cam. Không khí sặc mùi nhựa cháy khét lẹt. Căn phòng này không còn là một căn phòng nữa, chỉ còn là một cái hộp bị phá huỷ tan tành. Các tấm rèm đang bốc cháy và các bức tường chất dẻo Plexiglas cũng đang cháy âm ỉ.
Cô nhớ lại tất cả.
David.
Trong nỗi sợ hãi tột cùng, cô gắng đứng dậy. Cô cảm giác không khí đầy hơi độc đang ăn mòn khí quản. Cô loạng choạng lao ra cửa tìm đường ra. Khi vừa bước qua ngưỡng cửa, cô hụt chân xuống một khoảng không vô tận, may thay cô vừa kịp víu lấy khung cửa. Hành lang đã biến mất. Chỉ năm mươi feet phía dưới là một đống đổ nát và kim loại nóng chảy. Cô kinh hoàng liếc nhìn xuống sàn Crypto: Một biển lửa. Ba triệu con chíp silicon tan chảy khi TRANSLTR phát nổ tạo thành một khối nóng chảy như dung nham. Không khí sặc mùi axit cuộn lên. Susan biết đó là mùi cháy của silicon, một loại khí độc chết người.
Lùi lại phía phòng của Strathmore, cô bắt đầu cảm thấy mình yếu dần. Cổ họng cháy rát. Crypto đang chết, mình cũng thế, cô nghĩ.
Trông thoáng chốc, Susan nghĩ đến lối thoát duy nhất còn lại.
Thang máy riêng của Strathmore. Rồi cô hiểu điều đó là không thể; không thiết bị điện tử nào có thể hoạt động bình thường sau vụ nổ khủng khiếp đó.
Nhưng khi đang loạng choạng đi trong đám khói dầy đặc, Susan chợt nhớ đến câu nói của Hale: "Thang máy chạy bằng nguồn điện của toà nhà bên cạnh! Tôi đã xem bản đồ điện rồi mà!". Và Susan tin đó là sự thật. Cô cũng biết rằng đường ống thang máy làm bằng bê tông cốt thép rất vững chắc.
Bị khói đen bủa vây tứ phía, Susan lao vội ra phía thang máy.
Nhưng khi tới nơi cô nhận thấy nút gọi của thang máy đã bị cháy đen. Susan đập tay lên bàn điều khiển đen sì và cánh cửa thang máy một cách tuyệt vọng.
Đột nhiên cô dừng lại, có tiếng vo vo phía sau cửa. Giật mình,
Susan ngước nhìn lên. Dường như chiếc thang máy đang ở ngay đó.
Susan nhấn nút lại lan nữa, và lại nghe thấy tiếng vo vo phía sau cánh cửa.
Và đột nhiên cô nhìn thấy.
Nút gọi không hề chết, nó chỉ bị phủ trong muội đen và bây giờ nó đang sáng lên yếu ớt ngay dưới các ngón tay nhọ nhem của cô.
Có điện!
Tràn đầy hy vọng, cô bấm nút, liên tục liên tục. Có cái gì đó đang hoạt động phía sau cánh cửa. Cô có thể nghe thấy tiếng cánh quạt thông gió bên trong thang máy. Thang máy đang ở đây. Sao cái cánh cửa chết tiệt này không mở ra nhỉ?
Nhìn qua lớp khói đen cô thấy các nút nhỏ của một bàn phím phụ, có đầy đủ các ký tự từ A đến Z. Susan chợt nhớ ra, tuyệt vọng: phải có mật khẩu.
Khói bắt đầu cuộn vào phòng qua khung cửa đã tan chảy. Cô lại tiếp tục đập thình thịch vào cánh cửa thang máy. Nó không chịu mở. Phải có mật khẩu, cô nghĩ, Strathmore không bao giờ nói với mình về mật khẩu này! Lúc này căn phòng đã dày đặc khói silicon.
Susan nghẹt thở, tựa vào cửa thang máy trong tuyệt vọng. Cánh quạt thông gió chỉ cách cô vài feet thôi. Cô đang đứng đó choáng váng cố gắng hít thêm không khí
Cô nhắm mắt lại, nhưng rồi tiếng gọi của David lại vang lên. "Chạy đi, Susan! Mở cửa ra! Chạy mau!". Cô mở mắt mong nhìn thấy khuôn mặt anh, đôi mắt xanh nồng nhiệt, nụ cười tinh nghịch.
Nhưng cô chỉ thấy những chữ cái từ A đến Z. Mật khẩu, Susan nhìn chằm chằm vào bàn phím. Cô không thể tập trung vào chúng được.
Màn hình phát quang ở dưới bàn phím có năm ô trống đang chờ nhập mật khẩu. Mật khẩu gồm năm ký tự, cô nghĩ. Và cô cũng ngay lập tức biết rằng đoán mò mật khẩu là việc không tưởng: hai mươi sáu mũ năm có nghĩa là sẽ có 1 1.881.376 khả năng xảy ra. Và giả sử cô có thể đoán được mỗi trường hợp trong một giây thì cô cũng phải mất mười chín tuần mới thử được hết.
Khi Susan Fletcher nằm trên sàn ngay phía dưới bàn phím, nghẹt thở, cô lại nghe thấy tiếng gọi tha thiết của ngài chỉ huy. Ông ta lại đang gọi: Tôi yêu em, Susan? Tôi đã yêu em từ lâu lắm rồi!
Susan! Susan! Susan!…
Cô biết, ông ta đã chết, nhưng giọng của ông ta vẫn còn văng vẳng bên tai. Cô nghe tên mình vang lên như một điệp khúc.
Susan… Susan…
Rồi, trong một thoáng ớn lạnh cô chợt nhận ra. Mật khẩu chính là tên mình. Run rẩy yếu ớt, cô cố gắng với lên bàn phím và nhập mật khẩu.
S U S A… N
Không đầy một giây sau, cánh cửa bật mở.
Chương 108
Thang máy của Strathmore lao xuống rất nhanh. Bên trong thang máy, Susan gắng sức hít sâu không khí trong lành vào lồng ngực. Choáng váng, cô dựa mình vào thành thang máy khi nó chuẩn bị dừng lại. Một lát sau, cô nghe thấy tiếng bánh răng chuyển động, thang máy lại hoạt động tiếp, lần này là theo chiều ngang. Susan cảm giác như chiếc thang máy đang đi lên khi nó bắt đầu đến khu trung tâm của NSA. Cuối cùng là một tiếng rít, thang máy dừng lại và cánh cửa mở ra.
Đang ho dữ dội, Susan Fletcher loạng choạng bước ra một hành lang xi-măng. Cô thấy mình đang ở trong một đường hầm thấp và hẹp. Hai đường màu vàng song song kéo dài trước mắt cô, chạy dài cho đến khi biến mất trong bóng tối.
Đó là đường cao tốc ngầm…
Cô lảo đảo bước đi theo đường hầm, tay lần theo tường để tìm lối Phía sau cô, cánh cửa thang máy đã đóng lại, bây giờ lại một lần nữa cô chìm trong bóng tối.
Yên lặng.
Chỉ còn nghe thấy tiếng máy rầm rập yếu ớt từ các bức tường dội lại.
Tiếng máy càng ngày càng rõ hơn.
Đột nhiên một luồng ánh sáng bừng lên như bình minh vừa ló rạng. Bóng tối bỗng chốc loãng dần ra thành một thứ ánh sáng xám mờ mờ. Các bức tường của đường hầm dần dần hiện rõ. Có một chiếc xe nhỏ đang rẽ ngoặt ở một góc của, đèn pha của nó làm cho cô loá mắt. Susan tựa lưng vào tường và nhắm mắt lại. Một luồng gió tạt mạnh và chiếc xe vụt qua.
Một giây sau, cô nghe thấy tiếng phanh gấp. Tiếng động cơ lại quay trở lại nhưng lần này là đi giật lùi. Vài giây sau chiếc xe dừng lại ngay cạnh cô.
- Cô Fletcher! - Một giọng đầy ngạc nhiên thốt lên.
Susan chằm chằm nhìn vào khuôn mặt có vẻ quen thuộc trong chiếc xe đánh gôn.
- Lạy chúa tôi. Cô không sao chứ? Chúng tôi tưởng cô đã chết rồi! - một giọng đầy ngạc nhiên.
Susan vẫn ngơ ngác.
- Tôi là Chad Brinkerhoff, trợ lý của ngài giám đốc - anh chàng lắp bắp, quan sát cô, chuyên gia giải mã vẫn còn choáng váng.
Susan chỉ có thể nói yếu ớt:
- TRANSLTR…
Brinkerhofí khẽ gật đầu:
- Quên chuyện đó đi. Thôi, lên xe nào!
Ánh sáng đèn pha của chiếc xe gôn lướt trên tường xi măng.
- Có virus trong cơ sở dữ liệu chính - Brinkerhoff thốt ra.
- Tôi biết - Susan nói thều thào.
- Chúng tôi cần cô giúp đỡ.
Susan cố không để mình bật khóc.
- Strathmore… ông ấy….
- Chúng tôi biết, ông ấy đã bỏ qua vòng bảo vệ Gauntlet - Brinkerhoff nói.
- Đúng thế… và… - cô thấy cố họng mình cứng lại. Ông ta còn giết David!
Brinkerhoff đặt bàn tay lên vai cô an ủi:
- Sắp đến nơi rồi, cô Fletcher. Cố lên nào!
Chiếc xe gôn Kensington tốc độ cao vòng qua một góc của và phanh kít lại. Bên cạnh họ là một nhánh rẽ vuông góc với đường hầm, một hành lang được chiếu sáng bằng một thứ ánh sáng đỏ mờ hắt lên từ phía sàn.
- Nào - Brinkerhoff nói, đỡ cô ra khỏi xe.
Anh ta dẫn cô vào trong hành lang. Susan đi theo anh ta một cách vô thức như người mộng du. Hành lang bỗng trở nên dốc đứng Susan vịn lấy cầu thang và theo Brinkerhoff đi xuống. Không khí càng ngày càng lạnh hơn. Họ tiếp tục đi xuống sâu hơn.
Càng xuống sâu trong lòng đất, hành lang càng hẹp dần. Từ phía sau họ dội lại tiếng bước chân đi rất mạnh, bước chân của một người đang cố đuổi theo. Tiếng chân ngày càng rõ hơn. Cả Brinkerhoff và Susan cùng dừng lại và ngoái đầu lại.
Một người đàn ông da đen lực lưỡng sải bước về phía họ. Susan chưa nhìn thấy ông ta bao giờ. Bước đến gần, ông nhìn cô với ánh mắt thăm dò:
- Ai đây? - Ông ta hỏi.
- Cô Susan Fletcher", Brinkerhoff trả lời.
Người đàn ông to lớn rướn lông mày. Thậm chí ngay khi trong bộ dạng lem luốc và toàn thân ướt đầm, trông Susan Fletcher vẫn đẹp hơn nhiều so với những gì ông tưởng tượng.
- Còn ngài chỉ huy?
Brinkerhoff lắc đầu.
Ông không nói gì, cúi đầu hồi lâu, rồi quay lại phía Susan:
- Tôi là Leland Fontaine, rất vui vì cô đã an toàn - ông đưa tay bắt tay cô.
Susan nhìn ông chằm chằm. Cô luôn biết rằng, một ngày nào đó cô sẽ được diện kiến ngài giám đốc NSA nhưng cô không thể nào tưởng tượng nổi một tình huống gặp gỡ như thế này.
- Đi nào, cô Fletcher! - Fontaine nói và dẫn đường phía trước - Chúng tôi cần sự hỗ trợ của tất cả mọi người.
Trong lớp sương đỏ mờ ảo phía cuối hành lang, một bức tường thép chặn ngay trước lối đi. Fontaine tiến đến và nhập mật mã vào một hốc tường. Sáu đó ông đặt bàn tay phải lên một ô kính nhỏ.
Một luồng ánh sáng nhấp nháy trong giây lát và cánh cửa khổng lồ rung chuyển rồi trượt sang bên trái.
Chỉ có một phòng duy nhất trong NSA quan trọng hơn Crypto, và Susan Fletcher biết, cô đang chuẩn bị bước vào căn phòng đó.
Chương 109
Trung tâm điều khiển của ngân hàng dữ liệu của NSA trông giống như cơ quan đầu não NASA thu nhỏ. Hàng chục trạm máy tính đối diện với một màn hình ti vi cỡ lớn 30 và 40 feet trên bức tường phía cuối căn phòng. Trên màn hình là những con số, những biểu đồ liên tục xuất hiện và biến mất như ai đó đang đổi kênh vậy. Rất nhiều kỹ thuật viên vội vã chạy đi chạy lại từ trạm này sang trạm kia lôi theo các băng giấy in dài loằng ngoằng, miệng liên tục la hét đưa ra các lệnh. Một cảnh tượng hỗn loạn.
Susan nhìn chằm chằm đầy kinh ngạc vào đống thiết bị ấy.
Cô lờ mờ nhớ ra rằng trước đây người ta đã phải đào lấy đi 250 tấn đất để xây dựng trung tâm này. Nó được đặt sâu 214 feet dưới lòng đất, để được bảo vệ tuyệt đối chống được cả bom thông thường và bom nguyên tử.
Trên một trạm cao hơn hẳn nhô lên giữa phòng, Jabba đang đứng đó la hét, ra lệnh cho các trạm khác như thể một ông vua đang ra lệnh với các thần dân của mình. Màn hình ngay sau lưng ông ta sáng chói một dòng chữ. Một tin nhắn khá quen thuộc đối với Susan. Một dòng chữ lớn như treo ngay trên đầu Jabba:
BÂY GIỜ CHỈ CÓ SỰ THẬT MỚI CỨU CÁC NGƯỜI.
HÃY NHẬP MẬT KHẨU…???
Như đang bị rơi trong một cơn ác mộng kỳ quái, Susan đi theo Fontaine đến bục chỉ huy. Thế giới xung quanh cô dường như là một cuốn phim quay chậm lờ mờ.
Jabba nhìn thấy họ tiến đến và thét lên như một con bò điên.
- Tôi xây dựng hệ thống bảo vệ Gauntlet là có mục đích!
- Gauntlet đã chết rồi - Fontaine cũng quát lại với một giọng không kém.
- Tin cũ rồi, thưa giám đốc - Jabba làu bàu - Vụ nổ làm tôi điếng cả người. Thế cái lão Strathmore chết tiệt đâu rồi?
- Ngài Strathmore đã chết!
- Đáng kiếp.
- Bình tĩnh đi, Jabba, báo cáo tình hình cho chúng tôi xem nào. Hệ thống bị nhiễm virus nặng không? - ngài giám đốc ra lệnh.
Jabba nhìn tròng chọc vào ngài giám đốc hồi lâu rồi bỗng nhiên phá lên cười:
- Virus ư? - Tiếng cười hô hố của Jabba vang dội khắp tầng hầm - Có phải ông nghĩ nó chính là virus?
Fontaine giữ vẻ điềm tĩnh. Thái độ xấc láo của Jabba đã vượt quá giới hạn, nhưng Fontaine biết lúc này chưa cần phải vội vàng xử lý hành vi đó của Jabba. Ngồi xuống, Jabba vẫn tỏ ra trịnh thượng. Những vấn đề trầm trọng của máy tính đủ để ông ta bỏ qua những quy định về thứ tự trên dưới.
- Đấy không phải là virus hay sao? - Brinkerhoff kêu lên đầy hy vọng.
Jabba khịt mũi vẻ khó chịu:
- Những con virus luôn có một loạt chuỗi sao chép giống nhau, cậu bé đáng thương ạ! Đây không phải là virus!
 Đầu óc Susan quay cuồng và cô không thể tập trung được.
- Thế thì vấn đề là gì nảo - Fontaine yêu cầu.
- Tôi tin là chúng ta đã bị nhiễm virus.
 Jabba hít một hơi dài và hạ thấp giọng:
- Virus… - Những giọt mồ hôi rơi lã chã trên khuôn mặt ông. Jabba tiếp tục - Virus có khả năng tự sinh sản, chúng là loài sinh sản vô tính ngu xuẩn kiêu ngạo và ích kỷ. Sinh sản nhanh hơn cả thỏ. Nhưng đó lại là điểm yếu của chúng, ta có thể lai tạo chúng và cho chúng vào quên lãng. Không may là chương trình này không hề có đặc tính đó và không tái sinh. Nó rất nhạy bén và tập trung. Thực ra thì sau khi tiêu diệt được mục tiêu của mình nó sẽ tự phá huỷ.
Jabba giơ hai tay hướng lên màn hình lớn đang dựng một viễn cảnh tàn phá thảm khốc, vẻ đầy tôn kính:
- Kính thưa quý vị! - Ông thở dài - Hãy chuẩn bị chào đón những anh hùng cảm tử trong đội quân tấn công máy tính, Con sâu!
- Con sâu ư? - Brinkerhoff lầm bầm - Cái tên thông tục này chẳng phù hợp với bọn xâm nhập quỷ quyệt ấy chút nào.
- Con sâu! - Jabba cố kìm giọng - Không có cấu trúc phức tạp, chỉ rất cơ bản, mẹ kiếp. Thế đấy, một sự đơn giản chết người. Nó chỉ thực hiện những gì nó được lập trình và rồi rút lui.
Fontaine nhìn Jabba nghiêm khắc.
- Và con sâu này được lập trình để làm cái gì? - Fontaine hỏi.
- Chịu chết! - Jabba trả lời - Hiện tại nó đang lan rộng và gắn vào các file dữ liệu mật của chúng ta. Sau đó nó có thể làm bất kỳ điều gì, nó có thể xoá toàn bộ dữ liệu, hoặc cũng có thể nó chỉ định in ra tất cả các hình mặt trời trên một số văn bản của Nhà Trắng.
Giọng của Fontaine vẫn giữ được vẻ bình tĩnh và tự chủ.
- Ông có thể dừng nó lại không?
Jabba thở dài và nhìn lên màn hình.
- Tôi không biết. Điều đó phụ thuộc vào việc tác giả của nó ghét chúng ta đến mức nào.
Ông chỉ tay lên màn hình:
- Có ai hiểu dòng chữ này có nghĩa gì không?
CHỈ CÓ SỰ THẬT MỚI CÓ THỂ CỨU CÁC NGƯỜI LÚC NÀY.
HÃY NHẬP MẬT KHẨU…???
Jabba chờ một hồi, không ai trả lời. Ông ta nói tiếp:
- Có vẻ như ai đó đang thách thức chúng ta, ngài giám đốc ạ. Một sự hăm doạ tống tiền. Đây đúng là một thông điệp tống tiền, nếu tôi không nhầm.
 Giọng Susan thì thầm trống rỗng.
- Đó, đó là… Ensei Tankado.
Jabba quay sang phía cô. Ông ta nhìn cô hồi lâu, mắt mở to ngạc nhiên:
- Tankado?
Susan yếu ớt gật đầu.
- Anh ta muốn chúng ta thừa nhận… về cỗ máy… TRANSLTR và anh ta đã phải trả giá bằng…
- Thú nhận - Brinkerhoff cắt ngang, đầy kinh ngạc - Tankado muốn chúng ta thú nhận rằng chúng ta có TRANSLTR ư? Muộn rồi!
Susan định nói điều gì đó nhưng Jabba đã át đi.
- Có vẻ như Tankado có một mật mã hoá giải - Ông nói, ngước nhìn lên dòng tin trên màn hình.
Mọi người cùng quay ra.
- Mật mã hoá giải ư? - Brinkerhoff gặng hỏi.
Jabba gật đầu.
- Đúng vậy. Một mật khẩu có thể ngừng hoạt động của con sâu đó lại. Đơn giản là thế này, nếu chúng ta thừa nhận rằng chúng ta có TRANSLTR, Tankado sẽ cho chúng ta mã hoá giải. Chúng ta chỉ cần nhập nó và cứu được ngân hàng dữ liệu. Đó chính là một kiểu tống tiền công nghệ số.
Fontaine đứng chết lặng, nhưng không hề nao núng.
- Chúng ta còn bao nhiêu thời gian?
- Khoảng một giờ - Jabba nói.
- Cũng đủ thời gian để chúng ta tập hợp một cuộc họp báo và để cho họ biết hết sự thật.
- Ông có giải pháp gì không? - Fontaine hỏi.
- Ông nói xem chúng ta có thể làm gì?
- Giải pháp ư? - Jabba nói giọng đầy hoài nghi. - Ngài muốn một giải pháp à? Thì đây, ông hãy thôi cái trò đi đi lại lại ngu ngốc kia đi, giải pháp đấy!
- Bình tĩnh nào - Ông giám đốc cảnh cáo.
Ngài giám đốc - Jabba lắp bắp - Hiện Ensei Tankado đang kiểm soát ngân hàng dữ liệu này! Hãy cho anh ta bất kỳ thứ gì anh ta muốn. Nếu anh ta muốn cả thế giới này biết đến TRANSLTR, hãy gọi CNN và cho họ đưa tin. Đằng nào thì TRANSLTR bây giờ cũng chỉ là một cái hố sâu đổ nát dưới lòng đất thôi chúng ta còn sợ quái gì cơ chứ?
Mọi người cùng im lặng, Fontaine dường như đang cân nhắc quyết định của mình. Susan định lên tiếng, Jabba lại át cô đi.
- Ông còn chờ gì nữa, ngài giám đốc! Hãy gọi thằng Tankado! Nói với nó là ông sẽ chấp nhận cuộc chơi! Chúng ta phải có đoạn mã đó, không thì toàn bộ chỗ này sẽ không còn gì cả nữa!
Không ai nhúc nhích.
- Ông có mất trí không đấy - Jabba thét lên - Gọi cho Tankado đi! Nói với nó chúng ta chấp nhận rồi lấy đoản mã về cho tôi!
- Ngay bây giờ - Jabba lao ra cái điện thoại và bấm nút mở - Không sao, hãy cho tôi số của anh ta, tôi sẽ tự gọi.
- Vô ích thôi! - Susan thều thào - Tankado chết rồi.
Sau một hồi ngạc nhiên bối rối, cái tin làm cho Jabba choáng váng. Trông ông ta gần như quỵ ngã đến nơi.
- Chết rồi? Nhưng… như thế thì… chúng ta không thể…
- Có nghĩa là chúng ta phải có một kế hoạch mới - Fontaine bình tĩnh nói.
Mắt Jabba vẫn đờ đẫn trước cú sốc, một người từ phía cuối phòng gọi lớn.
- Jabba! Jabba!
Đó là Soshi Kuta, trợ lý kỹ thuật của ông ta. Cô chạy đến phía bục chỉ huy, lôi theo một dải giầy in loằng ngoằng. Vẻ mặt đầy lo lắng sợ hãi.
- Jabba! - cô thở hổn hển - Con virus… tôi vừa tìm ra nguyên tắc lập trình của nó! - Soshi giúi đống giấy vào tay Jabba.
- Tôi lôi cái này ra từ phần thăm dò hoạt động hệ thống. Chúng ta đã cô lập được lệnh thực hiện - hãy xem nó sẽ làm gì này?
Vẫn còn sửng sốt, viên trưởng An ninh hệ thống đọc và vội bám tay vào lan can cho khỏi quỵ xuống.
- Ôi, chúa ơi - Jabba thở dốc - Thằng chết treo khốn kiếp!