Chương 1

Vừa nhìn đồng hồ, Quỳnh My vừa đi như chạy về phía phòng đợi của sân baỵ Lơ ngơ giữa dòng người nhốn nháo trước cửa ra vào, cô lẩm bẩm:
- Lẽ nào chuyến bay đến sớm thế?
Cố lách khỏi đám đông trước mặt, My nhìn vào lịch trình bay trên bảng điện tử và thấy thông báo:
"Chuyến bay Singapore - Việt Nam 11:30 phút sẽ hạ cánh".
Lòng nhẹ nhõm, Quỳnh My xoay người bước ra, nào ngờ gót giày của cô giẫm lên chân một gã đàn ông. Hắn giật mình rút chân lại, khiến My mất thăng bằng, ngã vào ngực hắn.
- Hừ! Đi đâu mà vội thế?
Một giọng nói vừa lạnh vừa gắt vang lên cùng một lúc với đôi tay thật rắn chắc giữ My lại, làm Quỳnh My ngượng đỏ mặt.
Ngước lên nhìn với đôi má đỏ ửng, cô ấp úng:
- Xin lổi. Tôi khong cố ý.
My cắn môi khi thấy một khuôn mặt đàn ông với chiếc mũi cao, thẳng, chiếc cằm đầy vẻ cương quyết. Mắt hắn đang nhìn cô đầy giễu cợt và đôi môi như đang le lói một nụ cười:
- Chỉ vậy thôi sao cô bé?
Quỳnh My trấn tĩnh lại. Hất mái tóc ngang vai ra sau, cô chua ngoa:
- Người ta lỡ mà cũng bắt lỗi. Sao nhỏ mọn thế?
Rồi chẳng để hắn kịp phản ứng, My luồn khỏi chổ đó đúng lúc loa phóng thanh thông báo chuyến bay Singapore - Viet Nam sắp đáp xuống phi đạo.
Quỳnh My hăm hở bước tới phòng làm thủ tục hải quan. Phiá trước cô kín cả ng`. My đi dọc hành lang mong tìm đuoc một chỗ trống để nhìn qua lớp vách bằng kính, nhưng My hoàn toàn thất vọng. Những cái đầu quá cao, cái vai quá rộng đã che hết tầm nhìn của Mỵ Cố nhích ng` tới trước, cô nhón chân lên để nhìn vào phòng làm thủ tục, nhưng vô ích. Cái lưng to bè của gã đàn ông đứng sát bức vách bằng kính đã che mất quang cảnh bên trong phòng làm thủ tục.
Tiếng ng` nhao nhao càng làm My nôn nóng thêm. Cô nhón chân lên và gào vào tai gã:
- Làm ơn xích qua một chút.
Chẳng hiểu vì tiếng của cô hơi nhỏ nên bị át bởi những âm thanh hỗn tạp xung quanh hay gã đứng phía trước giả điếc, mà My... gào thêm lần nữa, gã đàn ông vẫn án binh bất động.
Khong kềm đuoc nỗi háo hức lẫn sự bực bội, Quỳnh My liều mạng véo mạnh vào vai gã.
Gã đàn ông vội quay lại nhanh như gió. My le lưỡi lơ đi khi nhận ra gã là ng` vừa bị cô đạp lên chân.
Giọng hắn châm biếm:
- Hừ! Lại là cô em. Có duyên nhỉ. Lần này rỏ ràng cô cố tình... véo tôi. Gan thật.
Quỳnh My tỉnh queo:
- Tôi đâu muốn véo anh làm chi cho đau taỵ Vừa rồi, tôi đã lên tiếng những hai lần, nhưng anh giả lơ... chứ bộ.
Hắn nhếch môi cười rồi nhích qua một chút vừa đủ cho My chen được nửa người vào.
Quynh My kèo nài:
- Lảm ơn một chút nửa đi.
Gả đàn ông không nói gì, mắt dán vào vách kính, xem như chẳng có sự hiện diện của kẻ đang quấy rối mình. Vẻ dửng dưng của hắn làm My tức, cô lầm lí chen đại vào. Dường như chỉ đợi có như thế, gả ta nghiêng người cho My lọt lên trên rồi đứng y chổ củ. My xòe cái ba lô đeo sau lưng, cô vừa đẩy người ra sau vừa mím môi giậm ngay chân hắn một cái thật mạnh.
Gả đàn ông vừa lui ra, vừa xuýt xoa:
- Đúng là ăn cướp. Người ta nói làm ơn mắc oán thật không sai.
Quỳnh My phớt tỉnh như không hề nghe nhửng lời thở than ấy. Cô chăm chú nhìn vào những hành khách đang xếp hàng làm thủ tục bên trong rồi buột miệng reo lên:
- Mẹ!
Giọng gả đàn ông vang bên tai My:
- Cần gì la to thế. Lát nữa, cô bé sẻ gặp ngay mà.
My bỉu môi:
- Mắc mớ gì tới anh chứ?
Gả nhún vai:
- Ai củng hệt như cô em, chắc vỡ kính phi trường hết.
Quỳnh My nghênh mặt:
- Xí! Trả chổ cho anh đây.
Cô bước nhanh về phía cửa, khi thấy mẹ mình đã xong thủ tục hải quan.
Khẻ nhíu mày nhìn theo My, Phúc lắc đầu, cười:
- Cô bé này ngang thật.
Và anh quay lại nhìn vào phòng. Người hành khách cuối cùng đã bước tới làm thủ tục nhưng chẳng thấy Hạ Dung đâu.
Phúc bực dọc lẩm bẩm:
- Quỷ thật! Chẳng lẻ Hạ Dung đã đổi chuyến baỵ Nếu thế, sao không báo cho mình biết nhỉ?
Lòng đầy khó chịu, Phúc giậm mạnh gót giầy, bước nhanh ra bãi đậu xe.