Nguyễn Trọng Kỳ dịch
Phần 3
Tặng những Hải Âu Thực Thụ đang sống giữa chúng ta

Hải âu Trân Châu hãy còn trẻ, nhưng chú đã biết rằng không có con Hải âu nào bị dằn vặt, hoặc đối xử một cách bất công, bởi bất cứ một Đàn nào, như chú.
"Mình không cần biết họ đã nói những gì" chú nghĩ một cách hành diện và bỗng trở nên minh mẫn hơn, trong khi đang bay về những ghềnh đá xa xăm. "Bay còn có nhiều ý nghĩa hơn là vỗ đôi cánh để di chuyển từ chỗ này đến chỗ khác chứ! Một con... một con muỗi cũng có thể làm được việc đó! Chỉ bay lăn một vòng chung quanh Cụ Trưởng Đàn, để vui đùa tí chút thôi, thế là bị loại khỏi Đàn! Bộ họ đui mù cả rồi hay sao? Tại sao họ không thể thấy được? Tại sao họ không thể nghĩ đến sự vinh quang mà chúng ta sẽ gặt hái được một khi chúng ta học bay một cách đứng đắn?"
"Mình không cần biết họ đã nghĩ những gì. Mình sẽ cho họ biết thế nào là bay! Mình sẽ là một kẻ sống ngoài vòng Luật Lệ, nếu họ muốn cho mình như vậy. Và mình sẽ làm cho họ phải hối tiếc..."
Tiếng nói vang lên trong đầu chú, và dù tiếng nói thật nhỏ nhẹ, cũng đã gây nhạc nhiên cho chú không ít, làm chú giật mình và rơi nhẹ trong không khí.
"Đừng quá cứng rắn với họ, Hải âu Trân Châu. Khi họ loại anh khỏi Đàn, các con Hải âu khác chỉ tự hại lấy họ mà thôi, và một ngày kia, họ sẽ biết rõ điều này, một ngày kia, họ sẽ thấy rõ những gì anh đang thấy. Hãy tha thứ cho họ và phải giúp họ hiểu."
Cách đầu cánh phải của Trân Châu hai phân, một con Hải âu rang rỡ nhất thế giới đang bay, lướt một cách không chút cố gắng bên cạnh chú, không đụng đậy lấy một chiếc lông, ở vận tốc gần như là tối đa của Trân Châu.
Trong một thoáng, chú Hải âu trẻ tuổi cảm thấy hoang mang.
"Việc gì đang xảy ra đây? Mình điên rồi chăng? Mình đã chết rồi chăng? Việc gì thế này?"
Giọng nói trầm ấm và bình thản lại xoáy vào trong ý nghĩ của chú, đòi hỏi chú phải trả lời. "Hải âu Trân Châu, anh có muốn bay không?"
"Thưa có, tôi muốn bay!"
"Hải âu Trân Châu, anh có muốn bay nhiều đến độ anh sẽ tha thứ cho Đàn, và sẽ học hỏi, và sẽ trở lại với họ một ngày kia, và làm việc để giúp cho họ hiểu không?"
Không một ai có thể nói dối với một cao thủ diễm ảo và tài ba đến như vậy, dù Hải âu Trân Châu có hãnh diện, hoặc có bị thương tổn đến thế nào đi nữa.
"Thưa có," Trân Châu trả lời một cách nhỏ nhẹ.
"Như vậy," sinh vật rạng rỡ kia nói với với chàng bằng một giọng hết sức trìu mến, "chúng ta nên bắt đầu với thế bay Bình Phi đi, Trân Châu."
Cao Phi lượn chầm chậm, theo hình vòng tròn trên ghềnh đá xa xăm, để theo dõi. Chú Hải âu Trân Châu trẻ tuổi và nóng nãy này tỏ ra gần như là một học viên toàn mỹ của nghề bay. Chú mạnh khoẻ và nhẹ nhàng, nhưng điều quan trọng tối thượng là chú có một ý chí sắt đá trong việc học bay.
Kìa chú đã đến rồi, một hình thể màu xám đang thoát ra khỏi đường lao thẳng đứng xuống, bay với vận tốc một trăm năm mươi dặm một giờ vèo qua mặt sư phụ của chú. Thình lình chú đổi chiều bay để cố thử lại một lần nữa thế bay lăn thẳng đứng chậm, theo một đa giác mười sáu cạnh, và chú đếm to mỗi cạnh của đa giác.
"... tám... chín... mười... ông Phi thấy không, tôi mất vận tốc rồi đây này... mười một... Tôi muốn đánh dấu các cạnh thật rõ ràng như ông đã làm... mười hai... nhưng chết rồi, chắc tôi không... mười ba... làm nổi ba cạnh cuối cùng... mà không... mười b... ááááii!"
Bị triệt nâng từ trên cao đã làm cho Trân Châu tức tối và giận dữ tới cực độ vì đã thất bại. Chú ngã ngửa ra phía sau, chới với, bị quật vào trong vòng xoáy trong tư thế ngửa bụng lên trời, để cuối cùng cũng thoát ra được, ngất ngư, cách sư phụ của chú ba mươi thước về phía dưới.
"Thưa ông Phi, ông chỉ mất thời giờ vô ích với tôi mà thôi! Tôi ngu ngốc quá đỗi! Tôi dốt nát quá chừng! Tôi đã cố thử đi, thử lại, nhưng không bao giờ tôi thành công cả!"
Hải âu Cao Phi nhìn xuống phía chú và gật đầu. "Chắc chắn là không khi nào anh thành công được, khi mà anh bay ngược lên nhanh quá. Trân Châu ạ, anh đã mất đến bốn mươi dặm một giờ khi bắt đầu! Anh phải nhẹ nhàng hơn! Chắc chắn nhưng nhẹ nhàng, anh nhớ chưa?"
Cao Phi lượn cánh xuống nganh hàng vớo chú Hải âu trẻ tuổi. "Bây giờ chúng ta hãy cùng nhau thử xem nào, bay hợp đoàn nhé. Và cố cẩn thận khi bay ngược trở lên. Lúc đầu phải từ từ và nhẹ nhàng."
Sau ba tháng trời, Cao Phi có thêm sáu môn đệ nữa, tất cả đều bị loại ra khỏi Đàn, nhưng đều muốn biết về ý niệm mới: bay chỉ để vui sướng vì được bay mà thôi.
Dù vậy, đối với chúng, việc tập bay để đạt những thành tích mới có vẻ dễ dàng hơn là việc tìm hiểu những lý do thầm kín bên trong.
"Thật ra thì mỗi chúng ta chỉ là một ý nghĩ của Hải âu Tối Thượng mà thôi, một ý nghĩ không giới hạn của tự do," Cao Phi thường nói mỗi đêm, trên bờ bể, "và sự bay chính là một giai đoạn để tiến tới việc bày tỏ bản chất thật của chúng ta. Tất cả những gì có thể giới hạn được chúng ta, chúng ta phải dẹp qua một bên. Vì thế mà tất cả các bài thực tập về vận tốc cao, vận tốc thấp và nhào lộn..."
... và các học trò của cànhg sẽ ngủ gật, quá mệt mỏi vì các chuyến bay trong ngày. Chúng thích được bay tập, vì chúng cảm thấy được sự nhanh nhẹn, kích thích trong khi bay, và sự hiếu học càng ngày càng gia tăng sau mỗi bài học, được thoả mãn. Nhưng không một con Hải âu nào, kể cả Trân Châu, có thể tưởng tượng được là sự bay bằng ý nghĩ có thề trở nên sự thực như bay bằng lông và gió.
"Tất cả thân hình của các anh, từ đầu cánh này đến đầu cánh kia" Cao Phi lại nói trong những lúc khác, "chỉ là ý nghĩ của các anh mà thôi, trong một hình thể mà các anh có thể thấy được. Cắt dứt được luồng tư tưởng của các anh, và các anh sẽ cắt dứt được sự liên tục của thân thể các anh...".
Nhưng dù có nói đến cách nào đi nữa, điều đó vẫn có vẻ như một câu chuyện giả tưởng, và lũ môn sinh của chàng lại cần ngủ hơn.
Chỉ một tháng sau đó, Cao Phi mới nói cho chúng biết là đã đến lúc chúng phải trở lại Đàn.
"Chúng tôi chưa sẵn sàng!" Hải âu Vân Khôi nói. "Chúng tôi sẽ không được tiếp đón đâu! Chúng tôi đã bị loại ra khỏi Đàn rồi! Chúng tôi đâu có thể tự bắt buộc mình phải đến nơi mà chúng tôi không được tiếp đón?"
"Chúng ta tự do đi đến chỗ nào chúng ta thích, và trở thành chính chúng ta," Cao Phi trả lời, và chàng cất mình lên khỏi bãi cát, quẹo sang phía Đông, hướng về lãnh thổ của Đàn nhà.
Các Hải âu môn sinh bỗng lo lắng, vì Luật lệ của Đàn lo cho phép những con chim đã bị loại khỏi Đàn trở lại, và Luật lệ này chưa hề bị vi phạm trong suốt mười ngàn năm nay. Luật lệ bảo phải ở lại, Cao Phi bảo phải đi; và giờ đây, chàng đã bay được hàng dặm ngoài biển cả rồi. Nếu chúng còn cầnh chờ, Cao Phi sẽ phải chạm mặt một mình với Đàn không thiện cảm.
"Chúng mình đâu có bị bắt buộc theo đúng Luật, nếu mình không thuộc trong Đàn nữa, phải không các anh?" Trân Châu nói, đúng ra là cho riêng chú. "Ngoài ra, nếu có phải đánh nhau, chúng ta có thể giúp sư phụ một cách hữu hiệu hơn, nếu chúng ta có mặt ở đó."
Và như thế, họ từ hướng Tây bay về, trong buổi sáng ngày hôm ấy, tám con Hải âu bay tập đoàn theo hai đội hình thoi, các đầu cánh gần như chồng lên nhau. Chúng bay qua bãi bể nơi mà Đàn họp Hội Đồng, với vận tốc một trăm ba mươi lăm dặm một giờ. Cao Phi dẫn đầu, Trân Châu nhẹ nhàng bên cánh phải, Vân Khôi cố gắng một cách nghịch ngợm bên phía trái. Rồi đột nhiên cà đội hình bay lăn tròn chầm chậm về phía phải, như một con chim duy nhất... bình phi... đến... bay trên lưng... đến... bình phi, gió đập phần phật vào người chúng.
Tiếng kêu chí choé, the thé thường nhật của Đàn đột nhiên bị cắt ngang, làm như đội hình trên trời kia là một con dao khổng lồ vậy, và tám ngàn con mắt Hải âu ngó lên, không một cái chớp mắt. Rồi từng con một, tám con Hải âu bắt đầu bay vút lên cao, để thực hiện một vòng thẳng đứng, cho đến khi xuống sát mặt cát, mới thả đôi chân ra, đứng xuống mặt cát trong tư thế đáp đứng. Rồi, như sự việc đã xảy ra mọi ngày, Hải âu Cao Phi bắt đầu phê bình từng đồ đệ một về chuyến bay.
"Để bắt đầu," chàng nói trong cái mỉm cười, "các anh hơi chậm khi hợp đoàn..."
Mọi việc xảy ra nhanh như ánh chớp trong Đàn Hải âu. Các con chim kia đã bị loại khỏi Đàn rồi kia mà! Và chúng nó lại trở về! Điều đó... điều đó không thể xảy ra được! Những dự đoán về đánh nhau của Trân Châu tan biến trong sự hỗn loạn của Đàn.
"Rồi, đồng ý là họ đã bị loại ra khỏi Đàn," một vài con chim trẻ nói lên, "nhưng mà này, các anh có thấy không, không biết họ học bay ở đâu thế nhỉ?"
Phải đến gần một giờ đồng hồ, lời của vị Trưởng Đàn mới tới tai tất cà các Hải âu trong Đàn: "Hãy lờ chúng nó đi. Con chim nào nói chuyện với một con chim đã bị loại khỏi Đàn, tự động sẽ bị loại ra khỏi Đàn. Con chim nào ngó đến con chim bị loại Đàn, sẽ xem như vi phạm Luật Lệ của Đàn."
Những cái lưng với mớ lông xám bắt đầu quay về phía Cao Phi từ lúc đó, nhưng hình như chàng không để ý tới. Chàng bắt đầu cho các đồ đệ bay tập ngay trên bãi bể thường dùng để họp Hội Đồng, và lần đầu tiên, chàng bắt đầu thúc đẩy các chú học trò nhỏ đến giới hạn của khả năng chúng.
"Hải âu Khiêm!" chàng hét lên trong không trung. "Anh nói là anh biết bay với vận tốc thât nhỏ. Nếu anh không chứng minh được thì kể như anh chưa biết gì cả! BAY ĐI!"
Như vậy là Hải âu Từ Khiêm, ngạc nhiên vì bị thầy la mắng, tự gây ngạc nhiên cho chú, và trở thành một phù thuỷ của môn bay vận tốc thấp. Trong một thoáng gió nhẹ, chú đã có thể cong các chiếc lông lên, đế cất cánh từ bãi cát lên tận mây và trở xuống, mà không cần vỗ cánh lấy một lần.
Cũng vậy, Hải âu Nam Yến nương theo cơn gió núi Trường Sơn, lên đến hai mươi bốn ngàn bộ, để rồi khi xuống đất phải lấy làm ngạc nhiên một cách thích thú, nhất định sẽ bay lên cao hơn nữa, ngày hôm sau.
Hải âu Trân Châu yêu nghề bay nhào lộn hơn tất cả các con Hải âu khác đã thực hiện thế bay lăn thẳng đứng chậm, theo hình đa giác mười sáu cạnh, để rồi ngay ngày hôm sau tự phá kỷ lục của mình với thế bay khó hơn và rắc rối hơn. Đôi cánh của chú phản chiếu ánh mặt trời xuống bãi cát, nơi mà hơn một cặp mắt đã lén nhìn lên.
Mội giờ, Cao Phi lại đến bên cạnh mội đồ đệ của mình, để chỉ điểm, đề nghị, thúc đẩy và dẫn dắt. Chàng bay với các đồ đệ trong đêm, xuyên qua mây mù và giông bão, để được bay, trong khi Đàn Hải âu co ro một cách khổ sở trên bờ cát.
Khi đã bay xong, các môn sinh nghỉ mệt trên bãi cát và trong lúc đó, chúng nghe Cao Phi nói một cách cẩn thận hơn. Chàng có nhiều ý nghĩ điên rồ mà bọn học trò không thể hiểu nổi, nhưng chàng cũng có nhiều ý nghĩ hay ho mà chúng lãnh hội được.
Dần dà, trong đêm tối, một vòng tròn khác đã hình thành, bao quanh vòng tròn lập bởi các môn đệ của Cao Phi - vòng tròn của những con Hải âu hiếu kỳ lắng nghe trong đêm tối, suốt hàng giờ đồng hồ liền, không thích nhìn thấy những con Hải âu khác, và cũng không muốn những con Hải âu khác nhìn thấy chúng, và tản mác đi trước khi trời hừng sáng.
Một tháng sau ngày trở lại Đàn, mới có một con Hải âu đầu tiên của Đàn vượt vòng tròn để xin học bay. Khi xin học bay, Hải âu Vân Đình đã là con chim có tội, bị gán cho nhãn hiệu bị loại khỏi Đàn, và trở thành đứa học trò thứ tám của Cao Phi.
Đêm sau đó, Hải âu Hồ Hải rời Đàn để đến với Cao Phi, nó lạch bạch trên cát, kéo lê cánh trái, để rồi khụyu xuống dưới cânh Cao Phi. "Hãy giúp tôi." nó nói một cách bình tĩnh, với giọng nói của một kẻ đang hấp hối. "Tôi muốn được bay hơn tất cả mọi sự trên đời..."
"Vậy thì hãy đến đây," Cao Phi nói. "Bay với tôi lên trên cao kia, và chúng ta sẽ bắt đầu."
"Ông không hiểu. Cánh của tôi. Tôi không thể di chuyển cái cánh của tôi."
"Hải âu Hồ Hải, anh có tự do để trở thành chính anh, chính bản chất thật của anh, ở đây, và ngay lúc này, và không có cái gì có thể ngăn cản anh được cả. Đó là Luật Lệ của Hải âu Tối Thượng, đó là Luật."
"Ông bảo rằng tôi bay được ư?"
"Ta nói rằng anh tự do."
Một cách hết sức giản dị và nhanh chóng,Hải âu Hồ Hải xoè đôi cánh ra, không chút nỗ lực, và bay bổng lên trong không khí của đêm tối. Cả Đàn đều bị đánh thức dậy, vì tiếng thét lớn nhất mà nó có thể thét được từ trên năm trăm bộ cao độ: "Tôi đã bay được! Nghe đây! TÔI ĐÃ BAY ĐƯỢC!"
Đến lúc mặt trời mọc, đã có gần một ngàn con Hải âu đứng vây quanh các chú học trò của Cao Phi, nhìn Hồ Hải bằng cặp mắt lạ lùng. Chúng không cần biết là có ai trông thấy chúng hay không, và chúng có lắng nghe có hiểu những gì mà Cao Phi đang nói.
Chàng nói những điều thật giản dị - như Hải âu bay là một điều đúng, như tự do là bản chất tự nhiên của sinh vật, và những gì ngăn cản sự tự do đó phải được gạt qua một bên, dù cho đó là mê tín, tập tục hay giới hạn dưới mọi hình thức.
"Gạt qua một bên," một giọng nói trong đám đông cất lên, "dù cho đó là Luật Lệ của Đàn cũng vậy?"
"Chỉ có một Luật Lệ thật sự, đó là luật lệ đưa ta tới tự do," Cao Phi nói. "Ngoài ra, không còn Luật Lệ nào khác hơn nữa."
"Làm sao ông có thể mong rằng chúng tôi sẽ bay được như ông bay?" một giọng nói khác vang lên. "Ông là một con chim đặt biệt, được thiên phú, và thần thánh, trên tất cả mọi loài chim."
"Hãy nhìn Trân Châu, Vân Khôi, Từ Khiêm, Nam Yến! Họ cũng đặt biệt, thiên phú và thần thánh cả sao? Họ không hơn gì các anh cả, họ không hơn gì tôi cả. Chỉ có một điều khác biệt, khác biệt duy nhất, là họ đã bắt đầu hiểu được thật sự họ là cái gì, và họ bắt đầu tập điều đó."
Các học trò của Cao Phi, trừ Trân Châu, cử động một cách ngượng ngập. Chúng không nhận thức được đó là điều mà chúng đang thực hành.
Đám đông càng ngày càng đông hơn, họ đến để hỏi, chiêm ngưỡng, để phản đối.
"Trong Đàn chúng nó nói rằng nếu ông không phải là con của chính Hải âu Tối Thượng" Trân Châu nói với Cao Phi trong một buổi sáng kia, sau khi đã thực tập về vận tốc cao tầng, "thì ông cũng đi trước hàng ngàn năm so với nhưng con Hải âu cùng thế hệ."
Cao Phi thở dài. Đó là cái giá của sự không được đồng bao mình hiểu. Chàng nghĩ vậy. Hoặc họ gọi mình là Quỷ dữ, hoặc là Thần thánh. "Anh nghĩ thế nào, Trân Châu? Chúng ta có đi trước thời đại chúng ta không?"
Sự im lặng kéo dài. "Bay bổng đã có từ lâu, để cho ai muốn khám phá nó thì cứ học; điều này không liên quan gì đến thời gian cả. Có thể chúng ta đi trước về lề lối. Chúng ta đi trước cách thức mà đa số Hải âu đang bay."
"Điều đó nghe được lắm" Cao Phi nói, và lăn vòng để bay ngửa trên lưng trong một lúc. "Điều đó nghe đỡ ngượng hơn là mình đi trước kỷ nguyên của mình."
Sự kiện sau xảy ra sau đó đúng một tuần. Trân Châu đang biểu diễn những yếu tố để bay với vận tốc cao cho một lớp môn sinh mới. Chú vừa bay ngược lên từ đường bay lao thẳng đứng từ cao độ bảy ngàn bộ, như một lằn xẹt xám,cách mặt đất chừng vài phân, thì một con Hải âu trẻ, mới bay lần đầu lượn vào đường bay của chú, để gọi me. Chỉ có một phần mười giây để tránh chú chim non, Hải âu Trân Châu lật mạnh về phía trái với vận tốc trên hai trăm dặm một giờ, đập mạnh vào ghềnh đá xanh cứng ngắc.
Đối với chú, ghềnh đá như một cánh cửa vĩ đại và cứng rắn của một thế giới khác. Một sự sợ hãi nổi dậy, và va chạm, rồi tối đen, khi chú đang trôi bềnh bồng trong một bầu trời lạ lùng, thật lạ lùng, quên, nhớ, quên, sợ hãi, buồn phiền và tiếc nuối, tiếc nuối thật nhiều.
Tiếng nói vang lên trong chú như ngày mà chú gặp Hải âu Cao Phi lần đầu.
"Bí quyết, Trân Châu, là chúng ta tìm cách khắc phục các giới hạn một cách tuần tự, một cách kiên nhẫn. Chúng ta chỉ thực hành việc bay xuyên qua đá ở mãi đoạn sau chương trình mà thôi."
"Ông Cao Phi!"
"Còn được người ta biết dưới danh nghĩa Con Trai của Đấng Hải Âu Tối Thượng," vị sư phụ của Trân Châu đáp một cách khô khan.
"Ông đang làm gì đây? Ghềnh đá! Tôi có... tôi đã... chết?"
"Kìa, Trân Châu. Hãy suy nghĩ kỹ lại xem. Nếu hiện giờ anh đang nói chuyện với tối, hiển nhiên anh đâu có chết, phải không? Kết quả của những gì anh đã làm là thay đổi mức độ tri thức của anh một cách hơi bất ngờ. Đó là do chính anh đã lựa chọn. Anh có thể ở lại đây, và học hỏi theo mức độ nơi đây - hơi cao hơn mức độ ở nơi anh vừa rời bỏ - hoặc trở lại Đàn để tiếp tục dạy dỗ các con chim trẻ của Đàn. Các Trưởng Đàn đã chờ mong một tai hoạ nào đó sẽ xảy, nhưng họ đã ngạc nhiên vì anh đã giúp họ một cách quá ư đắc lực."
"Lẽ dĩ nhiên là tôi muốn trở về với Đàn. Tôi vừa mới bắt đầu dạy lớp học trò mới!"
"Được lắm. Trân Châu này, anh có nhớ những gì tôi đã nói về việc hình thể của một sinh vật chỉ là ý nghĩ của nó mà thôi..."
Trân Châu lắc đầu và duỗi thẳng đôi cánh ra, và mở mắt ở dưới chân ghềnh đá, giữa cả Đàn Hải âu đang tụ tập xung quanh. Những tiếng kêu chí choé, the thé vang lên từ đám đông, khi chú bắt đầu cựa quậy.
"Nó sống! Nó đã chết, lại sống dậy!"
"Ông ấy chỉ sờ nó với đầu cánh! Và ông ấy đã hồi sinh cho nó! Ông ấy là con trai của Hải âu Tối Thượng!"
"Không phải! Hắn ta đã từ chối điều đó! Hắn ta chính là Quỷ dữ! Quỷ Dữ! Đến đây để phá hoại Đàn chúng ta!"
Có đến bốn ngàn con Hải âu trong đám đông, đang sợ hãi vì những điều đã xảy ra, và tiếng Quỷ Dữ đã lướt qua đầu óc chúng như luồng gió bão trên mặt Đại Dương. Mắt sáng rực, mỏ sẵn sàng, chúng siết vòng vây lại để tàn phá.
"Trân Châu, anh có nghĩ là tốt hơn ta nên rời nơi này chăng?" Cao Phi hỏi.
"Chắc chắn là tôi sẽ không phản đối lắm nếu chúng ta có thể..."
Ngay lúc đó, họ đã đứng bên cạnh nhau, cách đó hơn nửa dặm, và những cái mỏ sáng bóng của đám đông đã khép lại trong không khí.
"Tại sao," Cao Phi thắc mắc "việc khó nhất trên đời lại là thuyết phục môt con chim là nó tự do, và nó chỉ cần tự chứng minh lấy, bằng cách chịu khó mất một ít thời giờ để thực tập mà thôi? Tại sao khó như vậy?"
Trân Châu hãy còn chưa hết kinh ngạc về sự thay đổi khung cảnh vừa xảy ra. "Ông vừa làm việc gì vậy? Làm sao chúng ta lại có thể đến nơi này?"
"Anh có nói là anh muốn rời xa cái đám Hải âu kia, có phải không?"
"Thưa có! Nhưng ông đã làm bằng cách nào..."
"Như tất cả mọi việc khác vậy, Trân Châu ạ. Thực tập."
Khi trời sáng thì Đàn Hải âu đã quên mọi sự giận dữ vừa qua, nhưng Trân Châu thì không. "Ông Phi, ông có còn nhớ những gì ông đã nói khi trước, về vấn đề yêu thương Đàn đủ để trở lại Đàn và giúp đỡ họ trong việc học hỏi không?"
"Còn chứ."
"Tôi không hiểu ông làm thế nào để có thể yêu cái đám đông vừa tìm cách giết ông."
"Không đâu Trân Châu, mình đâu có yêu cái đó! Lẽ dĩ nhiên là mình không thể yêu lòng đố kỵ và sự xấu xa. Anh phải cố sức tập, và nhận thức được con Hải âu thực thụ, khía cạnh tốt trong mỗi con Hải âu, để rồi giúp chúng nhận thức khía cạnh tốt đó, trong chính chúng nó. Đó là những gì tôi muốn nói, khi nói đến yêu thương. Và rất thú vị, nếu anh đã quen với điều đó."
"Thí dụ như tôi vẫn nhớ đến một con chim trẻ tuổi, đầy nhiệt huyết, tên là Hải âu Trân Châu. Vừa bị loại ra khỏi Đàn, sẵn sàng chiến đấu chống lại Đàn cho đến chết, và bắt đầu bằng cách nuôi dưỡng hận thù đó nơi ghềnh đá xa xăm. Và ngày hôm nay, con chim đó đang có mặt nơi đây, để xây đắp Thiên Đàng thay vì lòng thù hận, và đang hướng dẫn cả Đàn theo chiều hướng đó."
Trân Châu quay mắt lại nhìn vị sư phụ, và trong một thoáng, đôi mắt nói phản ảnh sự sợ hãi. "Tôi, dẫn dắt chúng? Ông muốn nói gì khi bảo tôi sẽ hướng dẫn chúng? Ông là vị chỉ đường soi lối ở đây. Ông không thể rời bỏ nơi này được!"
"Tôi không rời bỏ nơi này được? Anh không nghĩ rằng có thể còn có những Đàn Hải âu khác, cần có những Hải âu Trân Châu khác, đang cần đến một kẻ chỉ đường hơn Đàn Hải âu này, để tiến tới vùng ánh sáng hay sao?"
"Ông Phi, tôi? Tôi chỉ là một con Hải âu tầm thường, còn ông..."
"... chắc anh định nói tôi là đứa con trai duy nhất của Hải âu Tối Thượng chứ gì?" Cao Phi thở dài và nhìn xa ra biển cả. "Anh không còn cần đến tôi. Anh chỉ cần tiếp tục tìm hiểu anh thêm nữa,mỗi ngày thêm một ít về con người thực thụ, không bị giới hạn của Hải âu Trân Châu. Chính con người đó mới là sư phụ anh. Anh cần phải hiểu nó và anh cần phải thực tập nó."
Một lúc sau đó, hình thể của Cao Phi chập chờn trên không trung, lóng lánh rồi bắt đầu trở thành trong suốt. "Đừng để cho chúng truyền bá dư luận không tốt vế tôi, hoặc xem tôi như thần thánh. Đồng ý chứ Trân Châu? Tôi chỉ là một con Hải âu. Có thể tôi yêu bay..."
"Ông Cao Phi..."
"Trân Châu. Đừng tin ở những gì mắt anh đang thấy. Vì tầm mắt lúc nào cũng bị giới hạn. Hãy nhìn với tri thức của anh, tin những gì anh đã biết được, và anh sẽ tìm thấy phương thức để bay."
Ánh sáng lóng lánh đã tắt hẳn. Hải âu Cao Phi đã tan biến trong không gian.
Một lúc sau đó, Hải âu Trân Châu lê đôi cánh lên không trung, để gặp một toán học trò mới, đang khao khát được học bài học đầu tiên.
"Để bắt đầu," chàng nói (lời người dịch: đã đến lúc phải gọi Hải âu Trân Châu là chàng) một cách trân trọng "các anh phải hiểu rằng loài Hải âu chỉ là một ý nghĩ vô biên của sự tự do, là một hình ảnh của Hải âu Tối Thượng, và toàn thể thân hình các anh, từ đầu cánh này đến đầu cánh kia, chỉ là ý nghĩ của các anh mà thôi."
Các chú Hải âu trẻ tuổi, nhìn chàng một cách đầy thắc mắc. Chúng nghĩ đó đâu phải là phương thức để thực hiện một vòng tròn thằng đứng.
Trân Châu thở dài, và bắt đầu trở lại. "Hừm... ơ ơ... tốt lắm," chàng nói và nhìn lũ học trò một cách nghiêm khắc. "Chúng ta hãy bắt đầu bằng môn Bình Phi." Trong khi nói điều đó, chàng bỗng hiểu ngay tức khắc là Cao Phi cũng không thần thánh gì hơn chính chàng, Trân Châu.
"Không có giới hạn sao ông Phi?" chàng nghĩ. Như vậy thì thời gian sẽ không còn dài lắm, cho đến khi mà tôi xuất hiện từ đám mây mỏng, để rồi đáp xuống trên bãi cát CỦA ÔNG, và chỉ cho ông một vài bí quyết về bay! Và lúc chàng cố gắng làm ra vẻ trang nghiêm đối với lũ học trỏ, Hải âu Trân Châu bỗng thấy chúng nó, đúng như bản chất của chúng, chỉ trong một thoáng thôi, và, hơn cà sự ưu thích, chàng yêu những gì mà chàng thấy, không có giới hạn phải không ông Phi? Chàng nghĩ và mỉm cười.
Cuộc đua để học hỏi của chàng đã bắt đầu.


Xem Tiếp: ----