Hồi 38
Sư hổ mang toan hại hiền lương

Bóng trắng cố ý phát ra một chút tiếng động. Triệu Tử Nguyên vội quay đầu nhìn lại thì thấy một người đứng ở phía sau. Người này mặc bạch bào đã tự xưng là Tư Mã Đạo Nguyên.
Triệu Tử Nguyên suýt nữa buột miệng la, nhưng Tư Mã Đạo Nguyên để ngón tay lên môi ra hiệu cho chàng kín tiếng.
Trống ngực đánh thình thình, chàng tự hỏi:
- “Tư Mã Đạo Nguyên xuất hiện lúc này là vừa khéo, không sớm không muộn. Lão xuất hiện không phải là chuyện ngẫu nhiên, tất có liên quan tới vụ kia.”
Triệu Tử Nguyên cố nén nổi băn khoăn, chàng ngảnh đầu trông sang bên này, nhưng thấy Tư Mã Đạo Nguyên đứng ở sau lưng chàng không nhúc nhích. Tuy chàng biết rõ lão không có ác ý gì với mình, nhưng chàng vẫn có cảm giác hoang mang.
Yên Định Viễn cất giọng âm trầm:
- Lão phu nói cho Thánh Nữ hay, người mà Thánh Nữ nhắc tới đó là Chức Nghiệp Kiếm Thủ Tạ Kim Ấn. Ha ha! Tạ Kim Ấn đã chết lâu năm, da thịt rữa nát hết, bất quá còn lại nắm xương trắng. Vậy mà lão phu không dám nhắc tới hắn ư?
Tư Mã Đạo Nguyên nghe nói mắt chiếu ra những tia sáng khác lạ. Triệu Tử Nguyên đứng xoay lưng vào lão nên không phát giác thái độ của lão được.
Hương Xuyên Thánh Nữ lạnh lùng hỏi:
- Thế thì Tạ Kim Ấn quả đã chết về tay của ba vị rồi. Ngoài Võ Khiếu Thu, và các hạ còn một tay cao thủ thứ ba là ai?
Giọng nói của Thánh Nữ hạ thấp xuống mà không giấu được nỗi run sợ.
Yên Định Viễn lạnh lùng đáp:
- Lão phu không thể trình bày được.
Ngừng lại một chút lão nói tiếp:
- Dù Thánh Nữ có biết hắn là ai cũng bằng vô dụng, vì... vì...
Hương Xuyên Thánh Nữ hỏi:
- Vì làm sao?
Yên Định Viễn nói dằn từng tiếng:
- Vì lão phu đã nhất quyết ra tay siêu độ cho Hương Xuyên Thánh Nữ để đưa về Tây Thiên Cực Lạc.
Hương Xuyên Thánh Nữ hững hờ hỏi:
- Tiện thiếp muốn biết vì nguyên nhân gì mà các hạ định giết tiện thiếp được chăng?
Yên Định Viễn nở nụ cười đanh ác đáp:
- Những ngày gần đây lão phu đã ngấm ngầm theo dõi hành vi của Thánh Nữ, và đã sinh lòng ngờ vực Thánh Nữ có mối liên quan với Tạ Kim Ấn. Hiện giờ theo lời Thánh Nữ thì mối hoài nghi của lão phu không phải là vô căn cứ.
Hương Xuyên Thánh Nữ ngắt lời:
- Vì vậy mà các hạ quyết định hạ sát tiện thiếp ư?
Thánh Nữ nói tới đây đột nhiên nhếch mép bật cười. Tiếng cười của Thánh Nữ cũng như tiếng nói nghe rất lọt tai.
Yên Định Viễn hỏi:
- Có điều chi mà cười? Mười ngón tay của lão phu vẫn giữ huyệt mạch Thánh Nữ. Lão phu chỉ tăng gia kình lực một chút là Hương Xuyên Thánh Nữ đẹp như thiên tiên đã thành đá nát vàng phai.
Hương Xuyên Thánh Nữ lạnh lùng nói:
- Các hạ nên thu tay về, buông tiện thiếp đi là hơn.
Yên Định Viễn ngạc nhiên, hỏi:
- Thánh Nữ bảo sao?
Hương Xuyên Thánh Nữ đáp:
- Tiện thiếp không hiểu gì về võ nghệ, nhưng nói thế không phải là tiện thiếp chưa dùng võ công. Yên bảo chúa là người biết nhiều hiểu rộng, có nghe ai nói đến một thứ thần công bí mật kêu bằng “Tàn Nhan bí truyền tâm pháp” bao giờ chưa?
Yên Định Viễn giật mình kinh hãi, buột miệng hỏi lại:
- Cái đó là của Yến cung. Lúc thi triển tâm pháp, dung nhan hoàn toàn biến đổi thành xấu như quỷ sứ. Công phu này khiến cho địch nhân và mình hai bên cùng chết, có đúng thế không?
Hương Xuyên Thánh Nữ gật đầu đáp:
- Các hạ nghe qua lai lịch về “Tàn Nhan tâm pháp” thì tất nhiên đã hiểu, dù là người không biết võ công cũng có thể thi triển tâm pháp đó để ngọc đá cùng ra tro hết. Tình thực mà nói thì tiện thiếp rất thương hại dong mạo của mình.
Nếu không gặp trường hợp bất đắc dĩ thì quyết chẳng bao giờ nghĩ đến chuyện sử dụng “Tàn Nhan tâm pháp”. Mong rằng Yên bảo chúa đừng bức bách tiện thiếp thái quá.
Yên Định Viễn càng nghe đối phương nói càng khiếp sợ. Ngoài mặt lão cố giữ vẽ thản nhiên, nhưng từ từ buông tay Thánh Nữ ra thu về.
Chắc là hai bên đã đấu nhau mội hồi và Hương Xuyên Thánh Nữ đã chiếm thượng phong.
Yên Định Viễn tuy trong bụng chứa đầy kế hoạch mà không có cách nào thi triển được. Mười mấy năm nay, bây giờ lão mới cảm giác như vậy lần đầu.
Hương Xuyên Thánh Nữ tươi cười nói:
- Chúng ta quay về chính đề. Thái Chiêu bảo trước kia là của Triệu Phi Tinh. Từ ngày Triệu Phi Tinh bị Chức Nghiệp Kiếm Thủ Tạ Kim Ấn giết đi thì con gái y là Triệu Nhị Lan không hiểu lạc lõng nơi đâu. Tòa Thái Chiêu bảo biến thành nơi hoang phế. Tiện thiếp xin hỏi các hạ vào chiếm cứ tòa cổ bảo này xưng làm Bảo chúa từ bao giờ?
Yên Định Viễn ngần ngừ một chút rồi đáp:
- Vào khoảng năm năm trước đây.
Hương Xuyên Thánh Nữ hỏi:
- Tiện thiếp lại được tin nói về Tạ Kim Ấn chết rồi thì Chức Nghiệp Kiếm Thủ do Yên bảo chúa giữ lấy địa vị mà thay y. Nói một cách khác là Yên bảo chúa biến thành Chức Nghiệp Kiếm Thủ thứ hai trong võ lâm. Chẳng hiểu tin tức đó đúng hay không?
Yên Định Viễn cặp mắt chim ưng nhìn Thánh Nữ chòng chọc, không nói gì.
Hương Xuyên Thánh Nữ nói:
- Bảo chúa không nói tức là mặc nhiên thừa nhận. Có điều Bảo chúa chưa được yên lòng. Bảo chúa nên biết võ lâm mà sinh ra Chức Nghiệp Kiếm Thủ thứ hai là chuyện không phải tầm thường, nên tiện thiếp tuyệt không đem vụ này tuyên dương với người ngoài.
Yên Định Viễn cất giọng lạnh như băng nói:
- Lão phu từng xuất hiện ở phủ Mạch Thập Tự Thương bằng địa vị Chức Nghiệp Kiếm Thủ. Ít ra là năm người đã biết nội vụ...
Hương Xuyên Thánh Nữ “ủa” một tiếng đáp:
- Nếu vậy Yên bảo chúa có bị chết ngộp vì địa vị Chức Nghiệp Kiếm Thủ, tiện thiếp cũng không lấy chi làm kỳ.
Yên Định Viễn hỏi:
- Thánh Nữ nói vậy là nghĩa làm sao?
Hương Xuyên Thánh Nữ đáp:
- Giản dị lắm! Các hạ vào làm chủ Thái Chiêu bảo thì bọn thủ hạ phải đông người và việc chi phí trở nên quan trọng. Yên bảo chúa phải trông vào Chức Nghiệp Kiếm Thủ để thu tài vật...
Yên Định Viễn lạnh lùng ngắt lời:
- Thánh Nữ phân tích rất tinh vi, tỏ ra tâm trí cao hơn người một bậc, nhưng lão phu chưa hiểu Thánh Nữ có dụng ý gì?
Hương Xuyên Thánh Nữ ngẫm nghĩ một lúc rồi đáp:
- Các hạ có nhìn thấy tên Độc Hành Đại Đạo Điền Tiếu Long cặp mắt bị thương nằm ở bên đường cùng cạnh mình gã vung vãi biếc bao là kim ngân châu báu không?
Yên Định Viễn đáp:
- Lão phu ngó thấy rồi, rương châu báu đó đáng giá trên một vạn lạng bạc.
Hương Xuyên Thánh Nữ nói:
- Điền Tiếu Long đòi tiện thiếp thưởng cho một ít tài vật châu báu, tiện thiếp tiện tay đã quăng cho gã cái rương đó.
Yên Định Viễn trợn mắt lên hỏi:
- Thánh Nữ... tiện tay thưởng một cái đến trên một vạn lạng ư?
Yên Định Viễn là người trầm tĩnh mà nghe nói đến số tiền lớn cũng phải hồi hộp trong lòng. Hàng vạn lạng bạc đối với người thường thì dù có làm ăn vất vả đến mấy đời cũng khó lòng gom góp được tới số này. Thế mà bây giờ Hương Xuyên Thánh Nữ chưa rõ lai lịch đã tiện tay quăng cho Độc Hành Đại Đạo Điền Tiếu Long một vạn lạng châu báu thì ra nàng còn có lắm hay sao?
Hương Xuyên Thánh Nữ nghiêm nghị đáp:
- Tiện thiếp muốn đem số châu báu gấp năm chừng đó biếu các hạ để giết một người thì các hạ nghĩ sao?
Người nàng hơi nghiêng về phía trước để tỏ ra chuyện này cực kỳ trịnh trọng.
Yên Định Viễn khóe mắt âm trầm, hồi lâu mới hỏi:
- Thánh Nữ muốn giết ai?
Hương Xuyên Thánh Nữ đáp:
- Các hạ hãy ưng chịu rồi tiện thiếp sẽ cho hay.
Yên Định Viễn lộ vẻ bâng khuâng hỏi:
- Lão phu vẫn chưa hiểu rõ. Nếu Thánh Nữ xuất thân ở Yến cung thì tài năng của Yến Cung song hậu muốn trừ ai chẳng được một cách dễ dàng như trở bàn tay? Tội gì Thánh Nữ phải chịu mất một món tiền lớn để mướn người khác đại lao cho mình?
Hương Xuyên Thánh Nữ đáp:
- Tiện thiếp không có thời giờ để giải thích. Các hạ ưng chịu hay không xin quyết định lẹ cho.
Yên Định Viễn đột nhiên bật lên tiếng cười âm trầm. Lão chắp tay để sau lưng bước lui bước tới trước mặt Hương Xuyên Thánh Nữ.
Hương Xuyên Thánh Nữ khẽ chau mày, không đoán được lão có dụng ý gì.
Nàng liền hỏi:
- Yên bảo chúa! Sao các hạ lại cười lạt?
Yên Định Viễn đáp:
- Trùng hợp! Trùng hợp!
Hương Xuyên Thánh Nữ ngạc nhiên hỏi:
- Việc chi trùng hợp?
Yên Định Viễn đáp:
- Mấy bữa trước có một người cũng đưa lão phu năm vạn lạng để giết chết một người, nay Thánh Nữ lại lấy năm vạn lạng bạc mướn lão phu giết người mà chẳng trùng hợp thì còn là gì nữa?
Hương Xuyên Thánh Nữ biến sắc, hỏi:
- Nếu vậy thì trùng hợp thật. Các hạ có chịu lời không?
Yên Định Viễn đáp:
- Lão phu đã lấy tiền của người ta rồi và xem chừng có thể đủ dùng cho Thái Chiêu bảo được lâu năm, nên lão phu không muốn lãnh nữa...
Lão chưa dứt lời thì trong rừng có một thanh âm trầm trầm nửa trong nửa đục cất lên:
- Trong rừng có người ư? Bần tăng đi đường qua đây...
Thanh âm mỗi lúc một gần. Một nhà sư vào hạng trung niên, mình mặc áo cà sa xám, vai vác cây phương tiện sạn đi tới.
Vị đại hòa thượng kia vừa xuất hiện, Tư Mã Đạo Nguyên từ nãy giờ vẫn lẳng lặng đứng sau Triệu Tử Nguyên bỗng “ồ” lên một tiếng, lẩm bẩm một mình:
- Nhà sư này đã tới rồi, xem chừng câu chuyện sẽ biến thành phức tạp...
Triệu Tử Nguyên hỏi:
- Tiền bối có quen biết nhà sư đó ư?
Tư Mã Đạo Nguyên gật đầu đáp:
- Chẳng những ta quen biết lão và lão họ Yên kia cũng quen biết lão nữa.
Triệu Tử Nguyên động tâm hỏi:
- Có phải nhà sư này ở chùa Thiếu Lâm trên núi Tung Sơn không?
Tư Mã Đạo Nguyên đáp:
- Cái đó ta không rõ. Có khi lão họ Yên còn hiểu hơn ta...
Vị đại hòa thượng kia vừa ngó thấy Yên Định Viễn liền cười khà khà nói:
- Bần tăng chưa biết Yên thí chủ ở đây, không thì chẳng cần phải hô hoán làm chi.
Yên Định Viễn lạnh lùng không nói. Thị tuyến của hòa thượng nhìn vào Hương Xuyên Thánh Nữ hỏi:
- Phải chăng nữ đàn việt đây là quý quyến?
Yên Định Viễn trầm ngâm đáp:
- Đại sư đừng đoán lui đoán tới nữa.
Nhà sư cười ha hả nói:
- Xin lỗi, bần tăng lẹ miệng nói vậy thôi. Xin thí chủ miễn trách.
Nhà sư nói xong trở gót đi liền, nhưng mới đi mấy bước bỗng nhiên quay lại.
Yên Định Viễn hỏi:
- Đại sư còn điều chi dạy bảo?
Đại hòa thượng đáp:
- Thí chủ có muốn mượn cây phương tiện sạn của bần tăng lần nữa không?
Yên Định Viễn cười lạt hỏi lại:
- Lão phu có bao giờ mượn bảo sạn của đại sư?
Hắn chưa dứt lời thì nhà sư đã tiến lại trước mặt, tay trái điểm vào huyệt Trung Đình trước ngực Yên Định Viễn. Đồng thời tay mặt nhà sư vung cây phương tiện sạn thành ảo ảnh bảy, tám cây bổ xuống Hương Xuyên Thánh Nữ.
Hương Xuyên Thánh Nữ la lên:
- Đại sư! Đại sư!
Triệu Tử Nguyên đứng bên coi tình trạng này rất đỗi kinh nghi, hỏi:
- Sao người xuất gia lại ra tay tàn độc đến thế? Bình sinh ta chưa thấy sư mô nào như vậy.
Vị đại hòa thượng tay trái điểm huyệt chỉ là đánh dứ. Yên Định Viễn khẽ né mình đã tránh khỏi, nhưng cây phương tiện sạn bên tay hữu nhà sư đánh tới Thánh Nữ lợi hại phi thường.
Tư Mã Đạo Nguyên đứng ở sau lưng Triệu Tử Nguyên buột miệng la:
- Hỏng bét!
Ngón tay lão co lại rồi búng ra. Một dây kình phong bắn đi.
Triệu Tử Nguyên trong lòng ngờ vực vì thấy chỗ đứng cách xa thì cái búng tay của Tư Mã Đạo Nguyên khó lòng được ích gì.
Cây sạn sắp bổ xuống, nhà sư bỗng la lên một tiếng quái gở. Cây phương tiện sạn trệch đi, không đúng phương vị.
Đại hòa thượng tung mình nhảy vọt ra, thở hồng hộc hỏi:
- Người nào ở trong bóng tối diễu cợt bần tăng?
Tư Mã Đạo Nguyên cất cao giọng đáp:
- Đại hòa thượng! Đại hòa thượng chẳng có chút chi ra tuồng con người xuất gia. Chưa hỏi rõ đen trắng đã vung sạn giết người, khiến lão phu phải thẹn lây cho kẻ tu hành...
Chưa thấy người Tư Mã Đạo Nguyên chuyển động thân hình mà đã ra khỏi khu rừng rậm. Đại hòa thượng vừa thấy bóng người thấp thoáng đã mất hút, nóng nảy lớn tiếng gọi:
- Thí chủ hãy khoan!
Nhà sư đề khí vọt đi như sao sa rượt theo Tư Mã Đạo Nguyên.
Yên Định Viễn thay đổi sắc mặt mấy lần hỏi:
- Lại đúng hắn rồi ư? Xem chừng hắn như một cái âm hồn không tiêu tan...
Hương Xuyên Thánh Nữ chớp mắt hỏi:
- Sao Yên bảo chúa lại không đuổi họ?
Yên Định Viễn cặp mắt chuyển động hàn quang tựa hồ không có quyết định.
Sau lão xoay mình thi triển khinh công vọt người rượt theo.
Bóng ba người thoáng cái đã mất hút.
Triệu Tử Nguyên động tính hiếu kỳ toan rượt theo thì bất thình lình bóng một đạo nhân xẹt tới không một tiếng động. Hắn đứng sau Triệu Tử Nguyên cách chừng mười trượng. Triệu Tử Nguyên bỗng cảm thấy huyệt đạo dưới nách tê chồn rồi hôn mê bất tỉnh.
Lúc Triệu Tử Nguyên dần dần tỉnh lại, chàng phát giác ra người mình bình yên vô sự, liền đảo mắt nhìn quanh thì thấy chỗ nằm có tấm da báo lại đầy đủ chăn gối. Chàng từ từ tung chăn thấy nhẹ nhàng như không, chẳng hiểu chế bằng chất gì.
Triệu Tử Nguyên đứng dậy, chàng thử cử động thấy công lực vẫn bình thường mới yên dạ. Chàng lại đảo mắt nhìn quanh một lượt trên đầu còn ánh đèn chiếu ra những tia sáng êm dịu.
Trong màn năm tấm da báo trải xuống đất và năm tấm da hổ cũng trải cạnh đấy. Chăn gối bằng gấm thêu. Cách bố trí cực kỳ hào hoa. Phía trong đặt một cái bàn thấp bằng gỗ đàn. Trên kỷ có rượu thịt, mùi thơm bốc lên ngào ngạt.
Lúc này bức rèm đã vén lên, một nhà sư cầm cây phương tiện sạn tiến vào.
Chính là nhà sư đã xuất hiện trong rừng cây lúc trước. Đại hòa thượng tiến đến trước Triệu Tử Nguyên hỏi:
- Thí chủ tỉnh giấc rồi ư?
Triệu Tử Nguyên nghi ngờ hỏi lại:
- Đây là đâu? Đại sư tới đây có chuyện gì?
Đại hòa thượng đáp:
- Nơi đây là chỗ nghỉ ngơi của Hương Xuyên Thánh Nữ, nhưng hiện giờ đã bị bần tăng tiếp thu rồi.
Triệu Tử Nguyên hỏi:
- Nếu vậy thì người ở trong rừng tập kích tại hạ, kiềm chế huyệt đạo không phải là đại sư hay sao?
- Dĩ nhiên không phải. Bần tăng rượt theo cỗ xe của Hương Xuyên Thánh Nữ tới đây, thấy Thánh Nữ đã chăng màn chuẩn bị ngủ đêm. Chắc y phát giác có người theo dõi liền bỏ hết đồ đạc lại chạy đi. Về sau...
Nhà sư ngừng lại một chút rồi tiếp:
- Sau bần tăng chạy vào trong trướng liền phát giác ra thí chủ nằm mê man bất tỉnh. Nhưng huyệt đạo trong mình không bị kềm chế, thí chủ chỉ mê đi mà thôi.
Triệu Tử Nguyên càng nghe càng lấy làm kỳ như người lạc vào trong cõi mây mù dầy tới năm dặm. Chàng lại giương mắt lên nhìn màn buông chướng rủ, đèn lửa huy hoàng, hỏi:
- Bây giờ là mấy giờ? Chẳng lẽ đã nửa đêm rồi ư?
Đại hòa thượng đảo mắt nhìn quanh đáp:
- Tiểu thí chủ từ lúc tỉnh dậy đến giờ chỉ hỏi lui hỏi tới không ngừng, bần tăng cũng mải vui câu chuyện mà quên cả giờ giấc. Nếu công tử muốn biết bây giờ là bao giờ thì cứ ra ngoài coi sẽ rõ.
Giọng nói nhà sư biến thành lạnh lẽo khiến Triệu Tử Nguyên không khỏi sửng sốt.
Chàng liền cất bước tiến tới bức rèm, thò đầu nhìn ra ngoài thì chỉ thấy một mầu tối om. Mảnh trăng lưỡi liềm xế về tây. Hiển nhiên đêm đã khuya, bầu trời rất đỗi hoang lương tịch mịch.
Triệu Tử Nguyên muốn thụt đầu vào, mắt chàng chợt nhìn thấy ở ngoài trướng cách chừng năm trượng, một bầy hán tử bảy người lớn đứng đó...
Dưới ánh trăng lờ mờ, chàng thấp thoáng nhìn thấy bảy người này đều mặc áo gấm màu lục, tướng mạo hung dữ lạ thường. Bảy đại hán như bảy pho tượng đá đứng yên hồi lâu không nhúc nhích.
Triệu Tử Nguyên thấy toàn người lạ mặt thì giật mình kinh hãi vội xoay mình chạy về phía đại hòa thượng lớn tiếng gọi:
- Đại hòa thượng! Đại hòa thượng mau cầm đèn ra đây. Phía ngoài bức trướng có bảy đại hán đứng đó!
Đại hòa thượng uể oải ngắt lời:
- Tiểu thí chủ bất tất phải hoang mang. Bảy người đó là thủ hạ của bần tăng. Sáng nay chúng vâng lệnh bần tăng đi lo liệu công việc. Chúng mới về phúc trình bần tăng chừng một khắc trước đây...
Triệu Tử Nguyên hỏi:
- Họ đều là thủ hạ của đại sư ư?
Đại hòa thượng đáp:
- Tình thực mà nói bọn họ không phải thuộc hạ trực tiếp của bần tăng, nhưng bần tăng muốn cho hành động tiện lợi nên đã mượn mấy người thủ hạ của một ông bạn để sử dụng.
Triệu Tử Nguyên nghe nói càng thêm kinh ngạc, nghĩ thầm:
- “Nhà sư là người cửa Không mà có thuộc hạ để sai khiến, lại còn người cung cấp đồ vật cho mới thật là kỳ! Cứ tình hình này thì bảy đại hán kia cũng không phải hạng thiện lương. Đại hòa thượng cùng đường với họ là một điều đáng ngờ.”
Chàng liền hỏi:
- Xin đại sư cho biết pháp hiệu là gì?
Đại hòa thượng lạnh lùng đáp:
- Làm hòa thượng tất phải có pháp hiệu hay sao? Nếu thí chủ cố chấp muốn bần tăng có một pháp hiệu để xưng hô thí cứ kêu bằng “Hoa hòa thượng” là được.
Triệu Tử Nguyên trợn mắt lên hỏi:
- Hoa hòa thượng ư? Cái đó...
Đại hòa thượng ngắt lời:
- Bần tăng đặt cho mình cái pháp hiệu như vậy là đúng lắm.
Triệu Tử Nguyên dở cười dở khóc, hồi lâu không nói lên lời.
Hoa hòa thượng cười ha hả liệng cây phương tiện sạn đi, nằm ngã xuống cái bàn thấp. Một tay cầm chung rượu, một tay bốc thịt ăn.
Triệu Tử Nguyên thấy lão ăn nhiều uống lắm, chẳng úy kỵ gì. Quả nhiên đúng với cái ngoại hiệu “Hoa hòa thượng” chàng không khỏi chau mày.
Hoa hòa thượng hỏi:
- Tiểu thí chủ! Bất tất tiểu thí chủ phải ngẩn người ra như vậy. Đầy bàn rượu ngon, cừu béo mà không hưởng thụ thì ra mình lại buồn bực với mình?
Lão nói rồi nâng chung lên uống một hơi cạn sạch, miệng không ngớt khen:
- Rượu ngon quá! Rượu ngon quá!
Triệu Tử Nguyên suốt ngày chưa ăn uống, lại trải qua mấy cuộc bôn ba, bụng đã đói meo. Chàng cũng không câu nệ, ngồi xuống ăn uống cho thỏa thích.
Hoa hòa thượng nói:
- Chẳng lẽ bần tăng đang lúc cao hứng mà không có lấy một tên tiểu quỷ bồi tiếp cho vui.
Lão rót rượu đầy vào chung uống một hơi cạn sạch. Triệu Tử Nguyên cho là Hoa hòa thượng rượu nói ba hoa nên chàng không để ý.
Hoa hòa thượng giơ vạt áo cà sa lên lau mép, cười nói:
- Uống đi! Uống thêm mấy chung nữa cho nóng mặt để bần tăng hạ thủ!
Hạ thủ!
Triệu Tử Nguyên dừng lại hỏi:
- Có phải đại sư đang nói chuyện với tại hạ?
Hoa hòa thượng lờ đi như không nghe tiếng, miệng lảm nhảm:
- Có chết thì cũng ăn no mà chết. Đừng làm con quỷ đói. Ngươi ăn nhiều vào cho đầy ruột để bần tăng đưa lên đường.
Nhà sư nói câu này bằng một giọng trầm trầm, thỉnh thoảng lại xen vào một tiếng cười lạt.
Triệu Tử Nguyên vẫn cho là lão say rượu, sau chàng càng nghe càng cảm thấy có điều chi khác lạ.
Hoa hòa thượng lại rót đầy mấy chung nữa. Đột nhiên lão thò tay vào bọc lấy ra một nắm bài nhìn Triệu Tử Nguyên nói:
- Lại đây, chúng ta đánh bạc một lúc.
Triệu Tử Nguyên sửng sốt cho là Hoa hòa thượng đã hơi men chếch nhoáng, bây giờ lại thích đánh bạc. Người xuất gia sống cuộc đời đạm bạc, ít ham muốn, nhưng lão này thì khác hẳn. Chàng nghĩ vậy rồi đáp:
- Đại sư uống rượu cũng giỏi mà đánh bạc cũng hay. Không hiểu đối với các môn khác...
Hoa hòa thượng ngắt lời:
- Phải chăng ngươi muốn hỏi về đường hoa liễu. Chúng ta là người xuất gia không thích nói chuyện đó. Chắc thí chủ muốn nói giỡn?
Câu này lão nói bằng một giọng nghiêm cẩn, tỏ ra là một nhà sư ăn nói giữ gìn.
Triệu Tử Nguyên cười thầm, hỏi:
- Người xuất gia cũng không ưa uống rượu ăn thịt. Hoa hòa thượng nghĩ sao?
Hoa hòa thượng sa sầm nét mặt đáp:
- Tiểu thí chủ! Tiểu thí chủ có trỏ vào cái đầu trọc mà thóa mạ, bần tăng cũng không chấp nhặt nữa vì thí chủ sắp chết đến nơi rồi...
Lão nở nụ cười âm trầm nói tiếp:
- Nhưng tiểu thí chủ phải đánh bạc với bần tăng một phen đã. Thí chủ đặt cuộc đi.
Triệu Tử Nguyên nói:
- Tại hạ trong mình không có một đồng, biết lấy gì đặt cửa?
Hoa hòa thượng toét miệng cười đáp:
- Bần tăng không đánh bạc bằng tiền với thí chủ, mà đánh bằng sinh mạng.
Triệu Tử Nguyên chấn động tâm thần hỏi:
- Đại sư không nên đem tại hạ ra làm đồ tiêu khiển. Đánh bạc bằng tính mạng...
Hoa hòa thượng ngắt lời:
- Ai đem thí chủ ra làm đồ tiêu khiển. Đừng rườm lời nữa. Hãy rút bài đi!