QUAN HỆ YÊU ĐƯƠNG

Trái với điều mà rất nhiều phụ nữ vẫn nghĩ, có một thực tế là không khó khăn gì lắm để gây dựng một mối quan hệ lâu dài, ổn định, hoà hợp và vui vẻ với một người đàn ông. Tất nhiên đó phải là một người đàn ông trong mộng. Còn đối với một người đàn ông bằng xương bằng thịt, thì điều đó thật vô vàn khó khăn. Ấy là vì đàn ông vốn dĩ đâu có thấu hiểu được thế nào là cái quan hệ nam nữ mà đàn bà vẫn thường nhìn nhận.
NÀNG TIẾN ÐẾN MỐI QUAN HỆ - CHÀNG MẢI MÊ HỆ TRUYỀN ÐỘNG
Chẳng hạn anh chàng Roger thấy thích cô nàng Elaine. Chàng mời nàng đi xem phim; nàng nhận lời; và họ có một buổi tối vui vẻ. Mấy hôm sau, anh chàng mời nàng đi ăn tối, hai người lại có dịp đến với nhau. Chàng và nàng cứ tiếp tục như thế, rồi đều đặn gặp nhau, họ thường xuyên đi với nhau, và dành phần nhiều thời gian cho nhau.
Cho đến một tối, trên đường lái xe về nhà, một suy tư ập đến với Elaine, và nàng thốt lên hỏi, "Anh biết không, đêm nay là ngày chúng mình quen nhau tròn sáu tháng đấy?"
Rồi im lặng. Một sự im lặng thật nặng nề với Elaine. Nàng tự cảm thấy nuối tiếc: Ồ, không hiểu nói như thế có làm anh ấy phật ý không nhỉ? Phải chăng trong quan hệ giữa hai đứa, anh ấy luôn tự hạn chế chỉ đến một mức độ nào đó; biết đâu anh ấy lại lầm tưởng là mình đang định rằng buộc anh với những điều anh không muốn, hoặc giả anh ấy chưa chuẩn bị sẵn sàng để đón nhận?...
Trong khi đó Roger nghĩ: Chậc. Sáu tháng.
Elaine nghĩ: Cơ mà, mình cũng nào có vồ vập cái mối quan hệ này đâu. Nhiều lúc mình cũng muốn giữ một khoảng cách nào đó, để mình có thể cân nhắc liệu có nên tiếp tục như thế này không, hay đặt thẳng vấn đề... tức là... ý mình thực sự muốn cân nhắc xem quan hệ hai đứa nên đi đến đâu? Nên chăng chỉ tiếp tục giữ mối quan hệ thân ái gần gũi ở mức này mà chưa vội đi xa hơn? Hay là tiến luôn đến hôn nhân? Sinh con đẻ cái? Ðầu bạc răng long? Có phải mình đã sẵn sàng đón nhận một cái gì đó có tính lâu dài đến vậy? Hay thực ra mình vẫn còn chưa tìm hiểu đầy đủ về con người ấy?
Lúc ấy Roger đang mải tính:...Thế nào nhỉ... thử tính xem nào... mình bắt đầu đi chơi với cô ấy hồi tháng Hai, ngay hôm mình đến mua chiếc ô tô này ở cửa hàng đại lí... tức là...à, để xem đồng hồ ô tô... Thôi chết! Thế là quên béng hạn thay dầu nhớt rồi.
Còn Elaine thì: Anh ấy bực bội. Mình có thể thấy rõ điều ấy qua nét mặt. Có lẽ mình đã hiểu sai anh ấy. Có lẽ anh ấy đòi hỏi một cái gì đó nhiều hơn trong quan hệ giữa hai người. Có lẽ anh ấy muốn được âu yếm hơn, gắn bó hơn. Có lẽ anh ấy đã cảm nhận được điều này trước mình; đó là lí do mình cảm thấy có sự đắn đo trong cách cư xử của anh ấy. Ðúng rồi, chắc hẳn là thế rồi. Chính vì thế mà anh ấy ngần ngại chẳng nói thẳng ra cảm nghĩ của mình. Anh ấy sợ bị khước từ mà.
Và Roger nghĩ: Mình phải bắt bọn này xem lại quan hệ truyền động cho cẩn thận mới được. Thây kệ những lời giải thích của lũ sửa xe nhà quê, máy vẫn chạy chưa ngon. Bọn chúng nên chăng đừng có đổ lỗi tại thời tiết lạnh mới phải. Mà lạnh là lạnh thế nào chứ. Ngoài trời 87 độ mà máy chạy nghe cứ như xe tải leo dốc thế này, đúng là mất toi 600 đô cho một lũ lừa đảo kém tắm.
LỖ HỔNG GIAO TIẾP
Elaine nghĩ: Anh ấy cáu. Mà mình cũng chẳng thể trách anh ấy. Mình cũng thấy tự bực với bản thân mình. Lạy Chúa, con thấy con thật có lỗi. Con thật chẳng nên vội vàng như vậy, nhưng con đâu có làm chủ được tình cảm của mình. Ðơn giản chỉ là con chưa thấu tỏ.
Roger nghĩ: Thế nào rồi bọn chúng cũng nói rằng thời gian bảo hành chỉ là 90 ngày thôi. Chắc chắn chúng sẽ nói thế đấy, bon củ chuối.
Elaine nghĩ: Phải chăng mình đã quá mơ mộng dại khờ khi tơ tưởng đến một chàng hiệp sĩ cưỡi ngựa trắng đâu đâu, trong khi bây giờ ngay bên cạnh mình lại là một người đàn ông thật tốt, người mà mình rất thích ở bên, người mà mình thực sự muốn chăm sóc, và người đó cũng luôn tỏ ra thực sự muốn chăm sóc mình. Anh ấy đang phải chịu bao đau khổ chỉ vì lối mơ mộng ích kỉ, ngây thơ kiểu học trò của mình.
Và Roger nghĩ: Bảo hành? Chúng muốn phiếu bảo hành? Mình sẽ cho chúng xem phiếu bảo hành. Ðây, mình sẽ lấy cái phiếu bảo hành mắc dịch ấy ra và dán vào đây...
"Anh Roger!" Elaine nói lớn.
"Sao?" Roger giật mình.
"Xin anh đừng tự dằn vặt như thế," nàng nói, cặp mắt ngấn lệ. "Lẽ ra em đừng nên... Ôi, lạy Chúa, em thấy thật là..." (Nàng gục xuống, khóc thút thít).
"Sao thế?" Roger hỏi.
"Em thật ngốc," Elaine nấc lên. "Em biết mà, em biết là không có hiệp sĩ. Em biết rõ như thế rồi mà. Em ngốc quá. Không có hiệp sĩ, và cũng chẳng có ngựa".
"Không có ngựa?" Roger ngạc nhiên.
"Anh thấy rõ em là con ngốc, phải không anh?" Nàng hỏi.
"Không!" Roger nói, vui mừng vì cuối cùng cũng tìm được câu trả lời hợp lí.
"Chỉ là... chỉ là... ở chỗ em cần thêm chút thời gian..."
15 giây im lặng để Roger vận hết tốc lực suy nghĩ hòng tìm ra một câu trả lời an toàn. Cuối cùng thì chàng cũng tìm được một câu mà chàng cho là tạm ổn.
"Ừ!" Chàng nói.
CẬU CHÀNG MẤT HƯỚNG
Nàng hết sức xúc động nắm lấy tay chàng. "Ôi, Roger, anh có cảm nhận được như thế không?" Nàng hỏi.
"Như thế nào cơ?"
"Về thời gian ý?" Elaine hỏi.
"Ồ..." Roger trả lời, "Có."
Nàng quay mặt về phía chàng, và đắm đuối nhìn sâu thẳm vào đôi mắt chàng, điều này làm cho chàng hết sức bối rối vì không biết nàng sẽ tiếp tục hỏi gì nữa đây, nhất là đề tài về ngựa. Cuối cùng nàng nói:
"Roger, em cám ơn anh."
"Cám ơn em."
Thế là chàng đưa nàng về nhà, rồi nàng đi nằm. Trong lòng nàng nặng trĩu những suy tư dằn vặt đầy mâu thuẫn, nàng khóc thổn thức đến tảng sáng hôm sau. Về phần Roger, chàng về nhà, chui vào chăn, bật ti vi và nhanh chóng bị cuốn hút vào trận đấu quần vợt giữa hai vận động viên Cộng hoà Séc mà chàng chưa từng biết tên. Có một giọng yếu ớt vọng lên từ nơi sâu thẳm tâm hồn, chàng nói rằng có một điều gì đó thật quan trọng đã xảy ra với chiếc ô tô, nhưng chàng cũng biết rằng chàng không có cách nào có thể hiểu được điều ấy, vì thế chàng thấy tốt nhất là không nghĩ đến chuyện đó nữa.
THỜI GIAN PHÂN TÍCH
Hôm sau nàng gọi điện cho cô bạn thân nhất của mình; có thể là một cô bạn thân mà cũng có thể là hai; rồi họ nói chuyện với nhau về vấn đề này trong sáu tiếng đồng hồ liền. Ði sâu vào từng chi tiết cụ thể nhất, họ cùng nhau chia chẻ từng câu từng chữ mà Elaine đã nói, cũng như từng câu từng chữ mà Roger đã nói; phân tích đi rồi phân tích lại; khảo sát từng lời nói, từng cử chỉ, từng động tác để rà soát những ý nghĩa biểu cảm thầm kín nhất, và lật đi lật lại xem xét vấn đề từ mọi khía cạnh có thể. Rồi họ tiếp tục quay lại đề tài này liên tục trong nhiều tuần, và cũng có thể là trong nhiều tháng. Không bao giờ họ nhàm chán dẫu rằng không bao giờ họ đến được một kết luận cụ thể nào cả. Trong khi đó Roger, vào một ngày đẹp trời, khi đang chơi bóng với một cậu bạn của cả Roger và Elaine, khẽ chau mày giữa lần nghỉ và hỏi: "Norm này, Elaine đã từng nuôi ngựa à?"
Chúng tôi không định đề cập đến sự khác biệt tần số hay chu kì giữa chàng và nàng. Chúng tôi muốn nói đến hai hành tinh khác nhau, đến hai Thái dương hệ hoàn toàn khác biệt. Nàng không thể nói chuyện với chàng về quan hệ giữa hai người, cũng giống như tình huống người ta đâu có thể chơi cờ Ðam với một con vịt bầu vậy. Bởi vì tất cả những gì mà Roger nhìn nhận về đề tài này có thể tóm lại như sau:
"Hả?"
Những gì mà tôi muốn nói ở đây là: Nếu quí vị thuộc về giới nữ, và nếu quí vị muốn thành công trong việc thiết lập mối quan hệ với một người đàn ông, thì đây là quy tắc quan trọng nhất mà quí vị nên ghi nhớ:
1. Dừng bao giờ mặc định rằng anh chàng của quí vị ý thức được rằng giữa quí vị và anh ấy đang có một quan hệ nam nữ. Anh ta không tự nhận ra điều ấy đâu! Quí vị cần phải gieo rắc cái ý niệm ấy vào đầu của anh ta bằng cách nhân những lúc chuyện trò hàng ngày mà thường xuyên nhắc nhở và ám chỉ đến quan hệ giữa hai người, ví dụ:
"Roger, anh làm ơn đưa cho em lọ đường, đấy là vì chúng mình có quan hệ với nhau."
"Dậy, dậy mau Roger! Hình như có ai mò vào lều chúng mình đấy, mà mình lại đang có quan hệ với nhau"
"Em có tin mừng cho anh đây, Roger! Bác sĩ nói rằng chúng ta sắp có đứa con thứ tư, đấy là một bằng chứng nữa cho quan hệ hai ta."
"Bởi vì máy bay sắp nổ tung và chúng mình chỉ còn sống thêm được mấy phút nữa, em muốn anh ý thức được một điều rằng chúng ta đã cưới và chung sống trong 53 năm hạnh phúc, điều ấy rõ ràng là nền tảng của quan hệ hai đứa mình."
Vâng, phải làm như vậy. Quí vị đừng bao giờ bỏ cuộc. Quí vị hãy luôn luôn nhắc đi nhắc lại như xoáy vào tai của anh ấy. Biết đâu đến một lúc nào đó anh chàng của quí vị sẽ tự mình nhận ra một điều gì đó. Rồi anh ấy sẽ chuyện trò với những bạn trai của mình về đàn bà, và một lúc nào đó đột nhiên nói, "Tôi và Elaine, chúng tôi... ờ... ờ... chúng tôi có... ờ...ờ..."
Vậy là anh ta đã thực lòng nói về chuyện ấy đấy.
Còn đây là quy tắc nâng cao trong việc xây dựng quan hệ nam nữ, xin cống hiến cho quí vị:
2. Ðừng nên đòi hỏi ở bạn trai của quí vị một cam kết hay hứa hẹn nào đó quá vội vã. Chữ "quá vội vã" tôi muốn nói ở đây có nghĩa là "trong khi còn sống". Ðàn ông thường rất ngập ngừng mỗi khi phải hứa hẹn hay cam kết những điều gì đó. Ðơn giản là vì họ luôn luôn cảm thấy chưa sẵn sàng.
"Anh rất lấy làm tiếc," con trai thường nói như vậy, "nhưng anh chưa sẵn sàng để hứa hẹn hay cam kết bất cứ điều gì". Nếu đàn ông mà là cái đùi gà tây, thì khi quí vị đặt cái đùi ấy vào lò vào ngày 4 tháng 7 và vặn lò lên đến 350 độ thì có đến lễ Tạ ơn, chiếc đùi ấy vẫn chưa chín, tức là chưa sẵn sàng.