Chương 2
CÔ BÉ MÙ LÒA

Bây giờ chúng ta hãy dạo qua một khu vực của thành phố Pompéi. Ở đó  không có các vị chủ nhân của những cuộc vui chơi mà chỉ có các nạn nhân của  họ. Đây là khu vực dành riêng cho các đấu sĩ, bọn đánh thuê, các kẻ khốn nạn,  bọn vagabonds, bọn đấu trường xó chợ, họ là những đô vật lợi hại của đấu  trường.
- Có thần Pollux chứng giám! – Một người trong đám đấu sĩ kêu lên, người  tựa vào tường, vừa lấy tay vỗ vào lưng một người to béo - Rượu mà ông bán  cho chúng tôi, ông Burbo, ông Silène cáo già, đã làm cho máu chúng tôi thành  nước lã đấy!
Người vừa nhận lời trách móc đó, tay để trần, đeo tạp dề trắng, chính là chủ quán rượu, tuổi trung niên, nhưng tay chân hắn còn to khoẻ, rắn chắc mà các đô  vật có mặt ở đó phải thèm thuồng.
- Đừng đùa! – Người chủ quán to lớn nói. - Rượu của tao đủ tốt cho cái hạng  sắp sửa ăn đất nhà xác.
- Ông dám oang oang cái mồm như vậy à, lão quạ già? – Người đấu sĩ lại  nói. - Nếu ta được túi tiền ở đấu trường, ước vọng của ta không bao giờ đến cửa  hàng bẩn thỉu này để gặp lão nữa.
- Này, nghe nó nói – Lão chủ quán hét lên. – Sporus, Niger, Tétraides, nó  bảo nó thắng bọn chúng mày đó.
- À. – Một đấu sĩ nói. – Ông chủ thuê tao lại nói giọng khác hẳn.
- Thôi đủ rồi! – Lydon nói, tay khoanh lại mắt trừng trừng nhìn đối thủ, vẻ thách thức. Giờ so tài cao thấp cũng gần đến rồi. Các ông hãy giữ giá trị các ông  cho đến lúc đó.
- Thần Hercule ơi! – Tên chủ quán nói, không chút bực dọc. – Ý nghĩ hay  đó! Thế mới xứng đáng là một đấu sĩ được huấn luyện tốt.
- Tốt! - mụ Stratonice nói. – Tôi khuyên các ông chơi bời cho tử tế. Vì có vài  ông quý tộc trẻ, những người chủ và những người đánh cuộc của các ông đã cho người nhà báo trước là sẽ đến thăm các ông đấy. Họ muốn ngắm các ông thật kỹ lưỡng trước khi tổ chức cuộc đấu lớn ở vũ đài. Họ cũng biết chúng ta chỉ tiếp  những đấu sĩ nổi tiếng nhất ở Pompéi.
- Phải! – Burbo vừa nói vừa uống cạn ly rượu, một vò rượu chến thắng bao  nhiêu lần như ta, chỉ thích những người dũng mãnh thôi. Lydon, uống đi! Ta  cho đằng ấy cũng có một cái hậu vận khá giả như ta!
- Vào đây! - Mụ Stratonice nói với chồng, vừa âu yếm kéo tay lão.
- Đừng kéo mạnh thế, đồ quỷ cái!
- Suỵt! - Mụ khẽ nói. – Calénus vừa lên đến đây, ăn mặc cải trang, đi bằng  lối cổng sau. Tôi mong rằng ông ta đem tiền đến.
- Ồ, ồ! Tôi đi gặp ông ta. – Burbo nói. – Trong lúc đó bà nhớ để mắt tới mấy  cái ly và chú ý tới tiền ăn uống của mỗi đứa. Đừng để bọn chúng quỵt tiền.
- Vậy ra các ông chủ định đến xem gân sức của chúng tôi. – Ai bảo cho mụ biết thế Stratonice?
- Lépidus. Ông ta đi cùng với Claudius, người đánh cuộc sành sõi nhất  Pompéi và chàng Hy Lạp trẻ tuổi Glaucus.
- Tétraidès nói với mụ chủ quán. – Cô nô lệ trẻ và đẹp của bà đâu rồi? Cô gái  mù mà mắt vẫn long lanh ấy mà? Đã lâu rồi tôi không trông thấy cô ta.
- Ồ, nó yếu đuối quá, không kham nổi một quán rượu. Chúng tôi cho nó đi  bán hoa trong thành phố và hát cho các phu nhân nghe. Như vậy nó kiếm được  nhiều tiền hơn là ở đây hầu hạ các ông.
- Thôi, đừng chuyện gẫu nữa, bà chủ! Mang thức ăn cho tôi, tôi đói rồi. –  Sporus nói.
- Tôi cũng vậy! – Niger vừa rầu rĩ nói theo vừa liếc con dao vào lòng bàn  tay.
Quấn trong một chiếc áo khoác có mũ trùm kín mà người La Mã ưa dùng khi đi khỏi nhà. Calénus ngồi trong gian phòng riêng nhỏ của tên chủ quán rượu,  ngay lối ra vào khuất kín thường thấy trong mọi ngôi nhà ở Pompéi.
Trước mắt hắn, lão Burbo oai vệ cẩn thận đếm, một cọc tiền mà tên thầy tu  vừa lấy ra khỏi túi trên một cái bàn đạt ngăn giữa chúng.
- Ông thấy đó! – Calénus nói. – Chúng tôi trả tiền rất hậu hĩnh. vậy ông phải  cám ơn tôi.
- Vì vậy tôi mới nhận lời. Ông Calénus thân mến! – Burbo trả lời vừa bỏ tiền  vào một cái túi đã. – Cô bé Nydia của tôi thật là một nàng Hespéride, là kho  vàng của chúng tôi.
- Nó hát và chơi thụ cầm như nàng tiên Muse! – Calénus lại nói. – Chính vì  tài năng đó mà người chủ của chúng tôi bao giờ cũng chi tiền rất rộng rãi.
Ngay lúc đó, bọn chúng nghe thấy có tiếng động nhẹ ở ngoài cửa. Tên thầy  tu vội kéo sụp cái mũ choàng xuống.
- Đừng ngại! – Tên chủ quán nói. – Có lẽ đó chỉ là con bé mù thôi.
Quả thật, Nydia mở cửa bước vào.
- À, bé con! Thế nào? Mạnh khoẻ chứ? Sao mày tái nhợt đi thế? Mày phải  thức quá khuya trong bữa tiệc đó à?
- Ông chủ ơi! Ông chủ có thể bắt tôi chết đói, tùy ý ông, ông có thể đánh đập  tôi, giết chết tôi. Nhưng từ nay trở đi, tôi xin ông đừng bắt tôi đến ngôi nhà ấy  nữa.
- Mày lại phản kháng hả? Liêu chừng! – Burbo dữ tợn hét lên.
- Khốn khổ thân tôi! – Cô kêu lên rồi oà khó nức nở.
- Có chuyện gì thế? – Con mụ nanh độc nói, vừa nhìn hết kẻ này đến người  kia.
Nydia nhảy xổ ra phục dưới chân mụ Stratonice.
- Ôi bà chủ! – Nàng vừa khóc vừa nói. – Bà cũng là một phụ nữ, bà cũng có  thời kỳ trẻ thơ như tôi. Bà hãy thương tôi! Xin bà hãy cứu tôi với! Tôi không  muốn đến những bữa tiệc kinh khủng đó nữa.
- Im ngay cái mồm! - Mụ vừa nói vừa kéo tay cô bé một cách thô bạo. - Bọn  nô lệ chúng mày không được quyền cãi!
- Bà nghe tôi! – Nydia van nài. – Tôi đã hầu bà rất tận tụy. Bà cứ sai bảo tôi làm các việc khác, tôi xin vâng lời ngay. Nhưng bây giờ tôi xin nói: từ nay tôi sẽ không đến chỗ đó nữa! Nếu tôi bị cưỡng bức, tôi sẽ đến xin với quan chánh án  che chở cho.
Mắt mụ yêu tinh quắc lên, một tay mụ túm lấy tóc cô bé, tay kia giơ lên, chỉ cần một cái đập khẽ của mụ cũng đủ sức đè nát cô bé mảnh mai và yếu đuối.  Những mụ đã thấy điềui đó và tay mụ ngừng lại, mụ kéo Nydia tới sát tường,  Với lấy một chiếc dây thừng trên trên đó quất vào người cô thật mạnh. Ngay sau  đó, tiếng kêu của cô gái mù khốn khổ vang lên khắp căn nhà.  Chào các bạn dũng cảm của tôi! – Lépidus vừa nói vừa khom người bước  qua cánh cử thấp lè tè để vào căn nhà của Burbo. – Chúng tôi đến xem ai trong  các anh là người xứng đáng với lòng tin của ông chủ chúng ta.
Bọn đấu sĩ kính cẩn đứng cả dậy khi thấy ba chàng trẻ tuổi bước vào. Đó là  ba người nổi tiếngvà giàu có bậc nhất thành phố Pompéi, tiếng nói của họ rất có  uy tín ở đấu trường.
- Thật là những đấu thủ đẹp! – Claudius nói với Glaucus. - Họ đúng là những  đô vật!
- Thật tội nghiệp! Sao họ không sung vào lính có tốt hơn không? – Glaucus  nói.
- À Niger, đánh đấm ra sao? – Lépidus hỏi. Anh đấu với ai?
- Sporus đã thách tôi rồi. – Tên khổng lồ trả lời. – Và tôi chắc đó sẽ là một  cuộc tử chiến.
- Hẳn rồi! – Sporus nói, nhấp nháy đôi mắt.
• •
- Nó dùng kiếm, tôi dùng thòng lọng và đinh ba. Tôi mong rằng kẻ sống sót sẽ được toàn thân để giữ vòng hoa trên đầu cho thật trang trọng.
- Đừng ngại, chúng ta sẽ làm cho đầy túi tiền của nhà ngươi. – Claudius nói. – Nào, người đấu với Niger à? Anh Glaucus, đánh cuộc nào, tôi lấy Niger.
- Tớ đã bảo mà! – Niger kêu lên vẻ đắc thắng. – Ông Claudius đã biết tớ.  Thế là coi như mày chết rồi, Sporus nhé!
Claudius lấy các thẻ bài ra.
- Tôi cuộc mười đồng, được chứa anh?
- Được thôi! – Glaucus nói - Nhưng người này là ai thế? Trước đây tôi chưa  bao giờ gặp anh ta.
Glaucus nhìn Lydon, một con người mà tay chân rắn chắc nhưng thanh thoát  hơn đám đô vật kia. Hình dáng Lydon còn thoáng chút tao nhã, cao quý. Nghề nghiệp mới chưa xóa đi hết dáng vẻ đáng mến trong con người anh ta.
- Đấy là Lydon, người trẻ nhất trong bọn chúng tôi. Nó mới chỉ dùng kiếm  gỗ thôi. – Niger nói. – Nhưng máu nó cũng khá. Nó đã trêu Tétriadès rồi.
- Chính nó đã thách thức tôi. – Lydon nói. – Tôi cũng đã nhận đấu với nó.
- Vậy người định đấu ra sao? – Lépidus hỏi.
- Dù sao cũng là chỗ quen biết ta khuyên người nên đợi một ít lâu rồi hãy đấu với Tétriadès.
Lydon mỉm cười vẻ coi thường.
- Đưa tay xem nào, Lydon! – Lépidus nói với vẻ thành thạo.
- Người đầu bếp duỗi tay ra. Cánh đó tuy không to lớn như của bọn kia  nhưng bắp thịt rắn chắc làm ba người khách đều kêu lên thán phục. Được! –  Người định dùng vũ khí gì?
- Đầu tiên, chúng tôi đấu bằng bao giờ tay sắt. Sau đó, nếu cả hai đều còn  sống sẽ dùng kiếm. – Tétraidès vội vàng nói.
- Bằng bao giờ tay sắt? – Glaucus kêu lên. – Người hớ rồi Lydon! Người gầy  quá đừng đấu bằng bao tay sắt!
- Không thể được! – Lydon trả lời.
- Tại sao?
- Tôi đã thưa với ông chủ rồi, bởi chính nó thách tôi.
- Nhưng nó không bắt buộc anh cứ phải dùng một thứ vũ khí đã chỉ định!
- Danh dự bắt buộc tôi. – Lydon đáp.
- Tôi đặt cuộc vào Tétraidès, hai ăn một về đấu tay không. – Claudius nói. –  Và một ăn một về đấu kiếm. Bằng lòng không, Lépidus?
- Anh cứ đặt ba ăn một, tôi cũng chẳng cuộc. – Lépidus nói. – Lydon chẳng  phải đấu đến kiếm.
- Glaucus, anh nghĩ sao? – Claudius nói.
- Tôi nhận cuộc ba ăn một.
Claudius ghi ván cuộc vào thẻ bài.
- Thưa ông chủ, ông thứ lổi cho! – Lydon nói khẻ với Glaucus. - Kẻ chiến  thắng sẽ được bao nhiêu ạ?
- Có thể đến bảy trăm đồng.
- Nhiều như vậy cơ à? Ông có chắc không?
- Phải, ít ra thì cũng như vậy. những thật nhục cho mày! Một người Hy Lạp  chỉ nghĩ đến danh dự, chứ đừng nghĩ đến tiền. Ôi, bọn ý chúng mày bao giờ cũng vẫn là người Ý.
Khuôn mặt người đấu sĩ ửng đỏ.
- Ông Glaucus, ông đừng đánh giá tôi như vậy, tôi nghĩ đến cả hai. Nếu tôi  không thiếu tiền, tôi đã chẳng làm đấu sĩ.
Vào lúc đó, một tiếng kêu lo lắng và kinh sợ làm mọi người giật mình.
- Tha thứ cho tôi! Tha thứ cho tôi! Tôi còn bé bỏng, lại mù loà! Như vậy  chưa đủ khổ hay sao?
- Nữ thần Pallas chứng giám, tôi có quen cái giọng này: Đó chính là tiếng  khóc của cô gái vẫn báan hoa cho tôi! – Glaucus hét lên rồi lao về phía có tiếng  kêu la đó vọng đến.
Chàng giật tung cánh cửa và thấy Nydia oằn oại trong tay mụ già đang nổi  tam bành. Sợi dây thừng đẫm máu đang vung lên trong không khí. Chàng đưa  tay giật mạnh nó.
- Mụ điên à? – Glaucus vừa nói vừa giằng lấy Nydia trong tay mụ. – Sao mụ dám hành hạ đứa con gái non nớt như vậy? Khốn khổ cho Nydia của tôi!
- À, ông đấy ư, ông Glaucus? – Cô gái bán hoa kêu lên với một niềm sung  sướng. Nước mắt ngừng lại trên má cô. Cô mỉm cười ép mình lên ngực chàng  và dùng hai tay bám chặt vai chàng.
- Đồ hỗn xược! Ông là ai mà dám chen vào giữa một phụ nữ tự do với tên nô  lệ của mình? Chắc ông không phải là dân La Mã!
- Bà chủ, ăn nói cho cẩn thận! – Claudius vừa nói vừa cùng Lépidus bước  vào. – Đó là anh bạn của tôi. Bà phải giữ mồm giữ miệng.
- Tại sao con Nydia này lại được trọng vọng như vậy? - Mụ Stratonice vừa  nói vừa lau mồ hôi trán.
Glaucus nhìn Burbo.
- Này ông – Chàng nói. – Đó là người nô lệ của ông. Nàng hát hay, quen  chăm sóc hoa. Tôi muốn đem biếu một nô lệ như vậy cho một phu nhân đài các.  Ông có muốn bán cô ta cho tôi không?
- Bán Nydia của chúng tôi? Không đâu! - Mụ Stratonice nói.
- Đồ ngốc! – Claudius nói. – Ông phải biết nể mặt tôi chứ. Nếu cứ trái ý tôi,  ông bà bị tai họa ngay. Ông Burbo không phải là khách hàng của ông anh họ tôi, ông Pansa ấy à? Tôi không phải là nhà tiên tri ở đấu trường về các nhà vô địch  à? Tôi chỉ cần nói một câu thôi cũng đủ cho ông bà đập hết các vò rượu của  mình và đóng các cửa hàng lại. – Glaucus! Đứa nô lệ đó thuộc về anh rồi đấy!
- Đến mười ngàn tôi cũng không bán đứa con gái yêu quý đó! – Burbo ranh  mãnh trả lời. – Tôi nhường nó cho ông chỉ cốt để cho ông Claudius được vui  lòng. Ông ta sẽ giới thiệu tôi với ông Pansa và ông ấy sẽ cho tôi cái chân xếp  chỗ ngồi ở đấu trường, ông Claudius nhé.
- Ông sẽ được cái chức vụ đó. – Claudius vừa nói, vừa mỉm cười. – Ông Hy  Lạp này có thể làm cho ông giàu sang được đấy.
- Bây giờ tôi sẽ đi theo ông. Thật hạnh phúc quá! – Nydia lẩm bẩm.
- Phải, tạm thời lúc này là như vậy! Chúng ta đi thôi!
• •
Mặt trời ban mai chiếu xuống mảnh vườn nhỏ có nhiều hương hoa trong  khu nhà của chàng trai Athène, Glaucus nằm buồn rầu và lơ đễnh trên bãi cỏ dịu  mát.
- Đã được ba ngày về nhà ta rồi, Nydia thân mến! Cô có được sung sướng  không?
- Ôi, có ạ, tôi sung sướng lắm! – cô nô lệ thở dài nói.
- Bây giờ - Glaucus nói tiếp. – Tôi muốn nnhờ cô một việc.
- À, tôi có thể giúp gì được cho ông?
- Tuy cô còn trẻ thơ, cô sẽ là người tâm phúc của tôi. Cô đã bao giờ nghe  thấy ai nói đến nàng Ione chưa?
Mặt cô gái tái đi và cô thở hổn hển.
- Có ạ. Tôi nghe nói nàng sinh trưởng ở Néapolis và xinh đẹp lắm.
- Đẹp lắm! Nàng sinh trưởng ở Néapolis nhưng gốc gác lại là người Hy Lạp.  chỉ có nước Hy Lạp mới sinh được một thiếu nữ kiều diễm như vậy. Cô Nydia  ạ, tôi đã yêu nàng ta.
- Tôi cũng nghĩ vậy! – Nydia bình tĩnh nói.
- Tôi yêu nàng và nhờ Nydia nói với nàng điều đó. Tôi sẽ đưa Nydia tới nhà nàng. Cô sẽ vào phòng của nàng Ione chơi đàn và cậu hát cho nàng nghe.
- Ông muốn xa lìa tôi?
- Cô sẽ ở nhà Ione. – Glaucus nói giọng như muốn trách: Cô còn mong ước  gì hơn nữa?
Nydia oà lên khóc, Glaucus đứng dậy kéo nàng về phía chàng, dịu dàng như một người anh.
- Cô khóc vì không rõ tôi đang lo toan hạnh phúc cho cô. Ione đáng yêu và  tốt bụng lắm, cô ta dịu dàng như hơi thở mùa xuân. Ione sẽ là một người chị của  cô. Ione sẽ biết thưởng thức tài nghệ đầy hấp dẫn của cô. Hơn ai hết, Ione sẽ yêu cái dáng mộc mạc của cô vì cô cũng giống như của Ione. Nhưng tôi không  muốn ép buộc đâu Nydia ạ!
- Tôi đến đây để hầu hạ ông. Ông cứ sai bảo. Ông thấy đấy, tôi có khóc nữa  đâu.
- Thế mới là Nydia của tôi. Cô đi đến nhà Ione. Cô sẽ trao cho Ione bức thư này. Cô sẽ lắng nghe giọng đọc của Ione. Khi nào ta gặp nhau, cô sẽ cho biết cô  có gặp thuận lợi hay không. Mấy hôm nay, tôi không được phép gặp Ione. Chắc  có điều gì bí ẩn trong đó. Cô cố tìm hiểu nguyên nhân sự phũ phàng đó. Khi nào  thuận tiện cô lại nói với Ione về tôi. Nhưng cô còn ngây thơ quá. Có thể cô  không hiểu hết những lời tôi định nói.
- Vâng.
- Cô sẽ giúp tôi?
- Vâng.
- Cầu thần linh phù hộ cho cô, Nydia dịu dàng! – Chàng cảmn động nói. Rồi  chàng hôn lên trán Nydia!
- Bây giờ tôi đi hái hoa.
Nydia im lặng cầm lấy cái bình chạm trổ rất đẹp từ tay Glaucus và ra vườn  hái hoa. Trong bình là những bông hoa đua sắc và hương thơm ngào ngọt.  Không một giọt nước mắt. Nydia nhận những lời chỉ dẫn cuối cùng. Nàng sờ soạng tìm tay Glaucus, đưa lên môi, rồi che mặt bằng tấm mạng, Nydia ra đi.
• •
Một nô lệ bước vào phòng của Ione, báo tin có người của Glaucus đến, Ione hơi ngập ngừng.
- Cô ta bị mù và nhất định chỉ giao bức thư cho một mình nàng.
- Chàng muốn gì ở ta? Chàng viết gì đây?
Nàng tự hỏi, và trái tim Ione đập rộn ràng.
Rèm cửa kéo lên. Tiếng bước chân êm lướt trên nền đá hoa. Nydia bước vào  cùng với những bông hoa quý giá, theo sau là một tỳ nữ của Ione. Nydia dừng  lại một lúc như chờ đợi một tiếng động định hướng cho cô đi về phía Ione.
- Nàng Ione cao quý! – Nydia nói, giọng dịu dàng và rụt rè. – Nàng hãy kên  tiếng để tôi có thể biết, tôi nên bước chân đi về phía nào để được đặt dưới chân nàng một món quà.
- Cô gái xinh đẹp! – Ione cảm động nói. – Cô đừng mất công bước vựot qua  cái thềm nhẵn trơn đó. Người nô lệ của tôi sẽ mang thay cho tôi những thứ mà cô định biếu tôi.
- Tôi phải đưa bông hoa này đến tận tay nàng. – Nydia trả lời.
Lấy tai nghe để định hướng, Nydia tiến từ từ lại gần Ione, quỳ trước mặt  nàng, trao cho nàng cái bình hoa, Ione cầm lấy chiếc bình đặt trên bàn bên cạnh.
- Tôi mới làm được có một nửa nhiệm vụ. – Cô nói, rồi rút bức thư của  Glaucus ở thắt lưng ra.
Ione cầm bức thư, bàn tay nàng run rẩy mà Nydia cũng cảm nhận được.  Nàng mở ra và đọc:
“ Tôi viết cho Ione những điều mà tôi không dám nói ra với nàng. Mấy ngày  qua, tôi lo sợ Ione lâm bệnh. Nhưng các nô lệ của nàng đều đảm bảo rằng  không phải như vậy và điều đó làm tôi yên tâm. Glaucus có làm gì phật ý Ione?  đã năm ngày rồi, tôi bị cấm không được gặp nàng! Mặt trời đã mọc chưa? Tôi cũng không hay. Bầu trời có tươi đẹp không? Tôi cũng không biết. Mặt trời của  tôi, vũ trụ của tôi, chính là Ione. Phải chăng tôi đã làm phật ý nàng? Nàng  không muốn gặp tôi. Nàng cấm cửa tất cả những kẻ xu nịnh thường đến vây  quanh ngọt ngào bên nàng. Sao nàng lại để tôi lẫn vào bọn họ? Không thể như vậy. Tôi không giống như họ. Ai đã vu khống tôi với nàng? Nàng có bao giờ tin  điều vu oan. Cho dẫu lời tiên tri của chính Đelphơ có nói là nàng không xứng  đáng cho tôi thờ kính, tôi cũng không tin. Nàng để cho tôi được gặp, nghe tôi trình bày; sau đó, nếu nàng muốn, nàng cứ đuổi tôi đi mãi mãi.
Tôi chưa có ý định tỏ tình yêu với nàng sớm như vậy, nhưng những lời đó cứ thoát khỏi trái tim tôi. Tôi cũng không thể kìm nó lại được.
Vậy nàng hãy nhận lấy trái tim và ước vọng của tôi. Chúng ta đã gặp nhau  trước cửa đền Nữ thần Pallas. Sao chúng ta lại không gặp nhau trước một bàn  thờ êm dịu và cổ xưa hơn?
Một điều nữa,Ione, thứ lỗi cho sự liều lĩnh của tôi. Vì đâu nàng lại mến  người Ai Cập âm u đó? Những người Hy Lạp, từ lúc lọt lòng, chúng tôi đã biết
con người Arbacès không phải là kẻ mà người ta tin cậy được. Phải chăng  chính hắn đã vu lkhống tôi với nàng? Nàng đừng tin những điều hắn nói. Nếu  nàng tin hắn, ít nhất nàng cũng cho tôi biết, Ione còn nợ Glaucus điều đó.
Chào nàng”.
Đối với Ione, một đám mây mù hình như đang tan dần trước mắt nàng. Sao  nàng lại có thể nghi ngờ lòng ngay thẳng của chàng và tin vào lời Arbacès?
Những giọt nước mắt lăn trên má nàng. Nàng quay về phía Nydia:
- Em ngồi xuống, - nàng nói. – Trong khi tôi viết thư trả lời. Em hãy nghỉ ngơi và chờ đợi được chứ? Tên em là gì hỡi em gái xinh đẹp?
- Người ta gọi tôi là Nydia.
- Quê cô ở đâu?
- Dạ, vùng Olympe xứ Thessalie.
- Em sẽ là bạn của tôi, gần như là đồng bào của tôi. Nói xong Ione viết thư trả lời cho Glaucus:
“Glaucus, sáng mai mời chàng đến gặp tôi. Tôi đã cư xử không đúng đối với  chàng, nhưng ít ra tôi cũng cho chàng biết người ta chê bai chàng ra sao?  Chàng đừng nghi ngờ ông Ai Cập, và cũng đừng nghi ngờ ai cả. Trong bức thư chàng nói chàng đã hiểu nhiều điều. Than ôi! Trong vài dòng viết vội tôi cũng  muốn như chàng vậy.
Chào chàng”.
- Đi đi, Nydia, em sẽ tự tay đem bức thư này cho ông Glaucus. Nhưng rồi em quay lại đây ngay. Nếu khi quay trở lại mà chưa thấy tôi về - chiều nay có thể như vậy – thì phòng của em sẽ ở bên cạnh phòng tôi. Nydia, tôi không có em gái, vậy em làm em gái tôi nhé!
Cô gái Thessalie hôn tay nàng Ione.
Khi Nydia đi rồi, Ione đắm mình trong những mơ màng êm đẹp và tươi  thắm. Nàng biết Glaucus yêu nàng. Nàng không tự hỏi vì sao Glaucus bị vu  khống. Nàng chỉ chắc chắn chàng bị vu oan. Nàng rùng mình khi nghĩ đến  Glaucus khuyên nàng nên thận trọng đối với Arbacès. Và nỗi lo lắng thầm kín mà con người bí mật đó gây ra cho nàng giờ đây đã trở thành khủng khiếp.
Nàng sực tỉnh giấc mơ khi các tỳ nữ báo đã tới giờ nàng hẹn đi thăm  Arbacès. Nàng rùng mình. Nàng không muốn nhớ đến lời hứa.
• •
Khi thực hiện sự uỷ thác xong, Nydia quay trở về. Nàng hỏi người nô lệ của Ione hiện Ione ở đâu. Câu trả lời đã khiến Nydia kinh sợ và lạnh toát cả người: “Ione đã ở nhà ông Ai Cập Arbacès”.
- Không thể như vậy được!
- Không, đúng như vậy đấy nàng quen ông Arbacès từ lâu rồi?
- Từ lâu? Trời! Thế nàng có đến thăm ông ta luôn không?
- Chưa bao giờ cả.
Nydia ngập ngừng một lúc. Cô lại đặt bó hoa xuống đất, gọi người nô lệ vẫn  đi theo cô, rồi cả hai rời khỏi nhà không nói một câu.
Khi cô gái đã về nha Glaucus, cô được tin chàng vừa ra khỏi nhà với một số bạn bè. Không ai biết chàng đi đâu.
- Không nên để mất thời giờ. – Nydia nghĩ, rồi cô hỏi chuyện người nô lệ đi  theo dẫn đường cho cô. Người nô lệ nói:
- Tất cả mọi người ở Pompéi đều biết Ione có một người anh, trẻ tuổi, giàu có đang vào tu đền thờ thần Isis.
- Một tu sĩ ỡ đền thờ Isis? Trời! Tên chàng là gi?
- Apoecides.
- Tôi hiểu cả rồi! – Nydia lẩm bẩm. - Cả hai anh em đều là nạn nhân của lão  Arbacès. Phải, chính cái tên mà ta nghe nói ở nhà ông ta. A! Chàng sẽ rõ ngay  nguy cơ của em gái…
Nydia đứng dậy, cầm lấy cái gậy và đi ngay đến đền thờ nữ thần Isis.
- Không có ai ở đây cả! – Người nô lệ ở đây bảo. – Cô muốn hỏi ai? Cô không biết là các tu sĩ không ỡ hẳng trong đền à?
- Anh nhầm! Tôi nghe thấy có tiếng thở dài. Nhìn kỹ lại xem!
Người nô lệ ngạc nhiên và lầu bầu đưa mắt lờ đờ nhìn xung quanh. Trước  một trong những bàn thờ mà đồ lễ còn đầy cả một khoang chứa chật hẹp, có một  người đang cầu nguyện.
- Hỡi người tu sĩ thờ thần Isis! – Nydia kêu lên. - Bầy tôi của nữ thần cổ kính  nhất, hãy nghe lời tôi!
- Ai gọi tôi đấy? – Một tiếng hỏi khe khẽ vọng đến.
- Hình như tôi nhận ra tiếng nói của ông. Ông là người tu sĩ Apoecides? - Phải! – Người tu sĩ trả lời, vừa rời bàn thờ bước tới gần hàng rào. – Vì cô  đã biết tôi, cô chỉ cần nhớ lại nét mặt của tôi thôi.
- Tôi bị mù! – Nydia trả lời. – Ông thề đi thề chính ông là người mà tôi đang  tìm.
- Tôi xin thề. Thề có…
- Suỵt! Khẽ chứ! Đưa tay của ông ra đây. Ông quen Arbacès? Có phải ông  đã đặt vòng hoa dưới chân thần chết rồi? A, tay ông lạnh ngắt. Ông hãy nghe thêm: Ông đã đọc lời thể ghê rợn chưa?
- Cô là ai? Cô ở đâu đến? Tại sao cô lại tái nhợt như vậy? – Apoecides lo  lắng hỏi.
- Ông nghe lời tôi, ông có một người em gái phải không?
- Nói đi! Có chuyện gì xảy ra cho em gái của tôi?
- Ông đã biết bữa tiệc của thần chết. Có lẽ ông thích tham gia vào đó? Ông  có thích thấy em gái của ông ở đó không? Ông có thích thấy Arbacès cùng dự với ông không?
- Trời! Nó dám làm như vậy sao? Cô gái nhỏ này, nếu cô định trêu tôi, cô liệu hồn!
- Tôi nói với ông hoàn toàn đúng sự thật. Lúc này Ione đang ở nhà Arbacès.  – Chào ông, tôi đã làm đầy đủ bổn phận của tôi rồi.
- Dừng lại! Dừng lại! Nếu cô nói đúng như vậy, làm thế nào để cứu được em  tôi? Họ sẽ từ chối không cho tôi vào cái nhà đó. Lối đi trong nhà tôi lại chưa  quen.
- Để tôi bảo người nô lệ về đã. Ông sẽ đi với tôi. Tôi sẽ dẫn ông đến một  cánh cửa bí mật. Tôi sẽ cho ông biết mật hiệu. Ông sẽ lọt được vào trong đó.  Khi đi ông nhớ mang theo vũ khí.
• •
Khi Ione vào căn phòng rộng của tên Ai Cập, nàng chợt cảm thấy nỗi kinh  hoàng xâm chiếm lấy mình như anh mình đã cảm thấy trước đây. Cũng như Apoecides, Ione linh cảm như có điềm báo chẳng lành trên bộ mặt các nhân sư bày trong phòng.
Tên nô lệ cao lớn mỉm cười mở cửa cho nàng, rồi hắn đi trước dẫn đường.  Nàng vào đến cửa phòng. Arbacès quần áo lễ lấp lánh như ngọc, tiến lại. tuy đang giữa trưa, ngôi nhà vẫn tù mù. Những ngọn đèn chiếu ánh sáng lên các bậc  lát đá hoa và trần nhà màu ngà. Mọi phía đầy vàng bạc, châu báu. Arbacès và  Ione đi giữa một hàng rào nô lệ quỳ phục xuống khi họ lại gần, và dâng những  vòng, nhẫn, kim cương và tên Ai Cập cố mời nàng nhận mà không được.
- Tôi vẫn thường nghe nói ông giàu có. – Ione nói. – Nhưng tôi không ngờ gia tài của ông lớn như vậy.
- Tôi muốn đem đúc số vàng này lại thành một chiếc mũ để nàng đội đầu.
- Trời oi! Cái khối lượng ấy sẽ đè bẹp tôi mất!
- Kẻ nào không gìau có thì không biết được hạnh phúc cuộc đời. Vàng là tên phù thuỷ có thể tạo ra mọi việc giỏi nhất trên trái đất này.
Họ vào một căn phòng có phủ những rèm trắng thêu chỉ bạc. Tên Ai Cập vỗ tay một cái như có phép mầu, một cái bàn lộng lẫy hiện ra trước mắt họ. Một  chiếc ngai màu đỏ chói, cùng hiện ra bên Ione. Ngay lúc đó, tiếng nhạc vô hình bỗng nổi lên.
Arbacès ngồi xuống dưới chân Ione và những đứa trẻ đẹp như những “thần  ái tình” đến phục vụ bữa tiệc. sau bữa tiệc, tiếng nhạc nhỏ dần. Arbacès nói”
- Trong cái thế giới tối tăm và mơ hồ này, nàng đã bao giờ nghĩ về tương lai chưa? Có bao giờ nàng ước mong được vén tấm màn số phận để biết trong bóng  đêm vô tận việc gì phải xảy ra? Nàng có muốn xem nghệ thuật của tôi và xem  những sự việc sẽ xảy ra cho chính nàng không?
- Khoa học có thể đạt đến mức đó ư?
Ione rùng mình. Nàng nghĩ đến Glaucus số phận của họ có đi liền với nhau không? Bán tính bán nghi, nể vừa sợ người chủ kỳ lạ đó, nàng yên lặng một lúc  rồi trả lời:
- Nhưng mà… biết được tương lai thì khi đối diện với hiện tại ta càng thêm lo lắng.
- Không, Ione. Chính tôi cũng đã để mắt tới tuơng lai của nàng rồi và những  hình bóng hiển hiện cho số phận của nàng đang sống trong vườn ngự uyển. giữa  đám hoa hồng, nó chuẩn bị sẵng sàng cho nàng những bông hoa tươi đẹp để cho  nàng đội trên đầu. Và số phận vốn thường tồi tệ với bao giờ kẻ khác, với nàng  chỉ là những chuỗi ngày hạnh phúc chan chứa tình yêu.
Trái tim Ione lại thì thầm: “Glaucus!”. Nàng nhẹ nhàng tỏ vẻ ưng thuận. tên  Ai Cập đứng dậy cầm lấy tay nàng dắt qua phòng tiệc. Bức rèm cửa tự mở ra như có phép mầu. Điệu nhạc rộn ràng hơn. Họ đi qua những dãy cột mà hai bên có hai vòi phun những dòng nước tỏa hương thơm ngào ngạt.
- Ông dẫn tôi đi đâu thế, ông Arbacès? – Ione ngạc nhiên hỏi.
- Đến đây! – Hắn vừa trả lời, vừa chỉ tay về phía trước mặt. – Đến ngôi đền  của thần số phận…
- Họ cùng bước vào một gian phòng chật hẹp. Phía cuối có treo một bức màn  đen, Arbacès kéo tấm màn. Bóng tối bao giờ ohủ lấy hai người.
- Nàng đừng sợ! Sẽ có ánh sáng ngay bây giờ. – Tên Ai Cập nói.
Hắn vừa dứt lời, một luồng ánh sáng dịu êm lan ra xung quanh họ. Khi mọi  vật đã được trông rõ, Ione nhận ra nàng đang ở trong một căn phòng xung
quanh đều che vải đen. Ở giữa phòng, có một bàn thờ nhỏ trên mặt bàn đặt một  chiếc lư trầm bằng đồng đen. Phía trên là một bức tượng bằng đá hoa tạc hình  đầu người đội một chiếc vòng tết bằng rơm, Ione nhận ra đó là tượng nữ thần  cao quý xứ Ai Cập, Arbacès đang đứng trước bàn thờ. Hình như hắn đang bận  rót vào chiếc lư trầm một thứ chất lỏng đựng trong một chiếc bình bằng đồng. Bỗng từ chiếc lư phụt lên một ngọn lửa màu xanh. Tên Ai Cập đưa tay lại gần  Ione và đọc vài câu thần chú. Chiếc màn từ sau bàn thờ từ từ mở ra và Ione nhìn  thấy một bức tranh rộng lớn. Nàng càng nhìn càng thấy những hình ảnh rõ nét  dần: cây cối, sông ngòi, ruộng đồng, bãi cỏ. Cuối cùng là một chiếc bóng lướt  qua, dừng lại trước mặt nàng, cử động rồi nổi rõ thành hình người, Ione nhận ra  chính dáng điệu, cử chỉ của nàng. Rồi một bóng dáng khác hiện ra từ đầu đến  chân mặc toàn đồ đen, mặt che kín. Cái bóng đó quỳ xuống dưới chân chiếc  bóng Ione.
Tim Ione đập mạnh.
- Nàng có muốn biết bóng kia là ai không?
- Có! – Ione dịu dàng nói.
Arbacès giơ bàn tay lên. Cái bóng hình như trút bỏ cái áo khoác đang che kín  nó, Ione rùng mình. Đó chính là Arbacès đang quỳ dưới chân nà.
- Số phận của nàng như vậy đó! – tiếng tên Ai Cập vang lên. – Nàng sẽ là vợ của Arbacès.
Ione rùng mình. Tấm màn đen khép lại. Arbacès bằng xương bằng thịt, quỳ phục dưới chân Ione.
- Mời ông đứng dậy, ông Arbacès! – Nàng nói. – Ông là người đỡ đầu của  tôi, là bạn, là người dạy bảo tôi. Ông đừng nghĩ tôi ghét bỏ tình yêu của ông…  nhưng… ông phải bình tĩnh nghe tôi nói.
- Được! dù lời nàng có làm ta tan nát cõi lòng!
- Tôi đã yêu một người khác rồi. – Ione nói với giọng quả quyết.
- Trời đất quỷ thần ơi! Nàng đừng đùa cợt với tôi.
- Than ôi! – Ione thở dài.
Hoảng sợ trước cơn thịnh nộ bất ngờ, nàng óa lên khóc. Bức thư trong ngực  nàng rơi ra, Arbacès cầm lấy. Đó chính là bức thư nàng vừa nhận buổi sáng.  Arbacès đọc hết bức thư, rồi hắn nói, giọng bình tĩnh, uất ức.
- Có phải nàng yêu người viết bức thư này không?
Ione thở dài, không trả lời.
- Nàng nói đi!... Chính vì nó! Tên nó là Glaucus phải không?
Ione chắp hai tay lại, nhìn xung quanh như tìm một lối thoát.
- Nàng nghe đây, nàng không thể về tay nó được!
Sự tuyệt vọng làm cho Ione có một sức lực siêu phàm. Nàng lao về chỗ nàng  đã đi qua ban nãy, nàng dùng tay hất tấm rèm ra. Nhưng nàng đã bị Arbacès  túm ngay lại. Nàng gục xuống rã rời và kêu lên một tiếng thật to. Vừa lúc đó,  chiếc rèm bị bật tung ra. Arbacès thấy một bàn tay to lớn đè lên vai hắn. Hắn  quay lại và bắt gặp đôi mắt nảy lửa của Glaucus và khuôn mặt tái nhợt đầy đe  dọc của Apoecides.
- A! – Hắn hét lên. - Tại sao chúng mày dám xông vào đây?
Ngay lập tức, Glaucus định đánh ngã tên Ai Cập. Hai đối thủ ôm chặt lấy  nhau, tay kẻ này tìm cổ họng kẻ kia. Mắt nẩy lửa, bắp thịt căng cứng, mạch máu phồng lên, miệng thở phì phò, hàm răng nghiến lại. Cả hai đều cùng có sức  mạnh lạ lùng và sự căm hờn, họ xô đẩy nhau trong khoảng không gian chật hẹp,  lúc thì ở trước bàn thờ, lúc thì ở chân cột.
- Ôi, nữ thần cổ kính! – Arbacès bất ngờ hét lên và đưa mắt nhìn lên tượng  nữ thần! Hãy giáng sấm sét lên kẻ thù người bầy tôi của nữ thần.
Tiếng kêu đó vừa dứt, bức tượng bỗng chuyển động. Xung quanh đầu bức  tượng những tia chớp phát ra và đôi mắt sáng rực như than hồn gchăm chú nhìn  chàng Hy Lạp, vẻ tức giận vô tả.
Ngạc nhiên, hoảng sợ vì sự kiện kỳ lạ xuất hiện bất ngờ đến mức hoang  đường trước lời kêu cứu của kẻ thù. Lòng mộ đạo và sự cuồng tín đã làm cho  chàng sững sờ, chết lặng.
Đầu dối chàng run lên, kinh hoàng và bất lực trước đối thủ, Arbacès không  để cho Glaucus trấn tỉnh lại.
- Đồ khốn nạn, mày phải chết. – hắn hét lên, tiếng hắn vang như sấm, hắn lao  vào chàng Hy Lạp, - Thần Isis đòi mạng mày làm vật hiến tế,
Bị đánh vào lúc còn đang mê hoảng do thói dị đoan, Glaucus loạng choạng.  Sàn đá hoa nhẵn như gương khiến chàng trượt chân ngã sóng soài. Arbacès đè  ngay chân lên ngực đối thủ đã bị đánh quỵ. Apoecides, do đã hiểu rõ cái trò bịp  bợm lạ lùng đó nên không chút sợ hãi. Anh lao vào, tay vung con dao găm.  Nhưng tên Ai Cập đã đề phòng và giữ được tay anh lại, giằng mạnh lấy con dao  từ bàn tay yếu đuối của người tu sĩ, rồi đánh anh ngã quỵ. Đến lượt hắn,  Arbacès vung con dao lên với vẻ đắc thắng.
Glaucus coi như số phận của mình đã được quyết định, anh cam chịu bất cần  như một đấu sĩ bị đo ván. Bỗng bất ngờ sàn nhà tung lên dưới chân họ, một con  quỷ ghê gớm hơn nữ thần của tên Ai Cập đã trở mình. Đó chính là một cơn  động đất sẽ xảy ra. Nó vuợt lên trên tất cả những pháp thuật, cả sự giận dữ của  loài người. Nó đã thức dậy sau giấc ngủ dài hàng trăm năm.
Vào lúc Arbacès tin chắc vào chiến thắng của hắn, xa xa, dưới lòng đất  những tiếng động có âm thanh đùng đục vang lên, các rèm, màn bay tung, xoắn  vào nhau như cơn giông tố. Cái bàn thờ đung đưa, lư hương chao đảo. Đầu
tượng nữ thần rời ra, rơi từ trên đỉnh cột xuống. Vào đúng lúc tên Ai Cập cúi  xuống để kết kiễu cuộc đời của đối thủ thì khối đá hoa đã rơi trúng vào người  hắn đang gập xuống giữa hai vai và cổ Glaucus, hắn hốt hoảng buông chàng ra.
- Đất đã bảo toàn những người con của nó. – Glaucus vừa nói vừa đứng dậy.  - Động đất thế mà lại may. Chúng ta phải nhớ ơn các vị thần.
Glaucus đến vực Apoecides ngồi dậy rồi lật mặt Arbacès lên xem. Hắn đã  bất tỉnh. Máu từ trong mồm phun ra ướt đẫm chíêc áo quý giá của hắn và loang  khắp sàn nhà.
Mặt đất lại rung lên, Glaucus và Apoecides phải vịn vào nhau mới đứng  vững, cơn địa chấn đã kết thúc. Glaucus ôm lấy Ione rồi cùng Apoecides chạy  trốn.