Con gái Sài Gòn

     ừa ra khỏi ga Hòa Hưng, leo lên chiếc xe Honda của tôi là anh Hoàn nói ngay:
- Em sẽ là một hướng dẫn viên cho anh chứ!
- Thì lý tưởng cỡ như anh hồi em ra Hà Nội là cùng chứ gì.
- Trời! - Anh Hoàn la lên - Đừng có trả thù chứ!
Năm ngoái tôi ra Hà Nội chơi, vào mùa đông. Một người hàng xóm gốc Hà Nội giới thiệu cho tôi cháu trai của bác ta: “Nó là thổ địa ở Hà Nội, cháu cứ bám lấy nó sẽ khám phá được nhiều điều thú vị”. Quả thật, cái tay sinh viên năm thứ nhất trường Mỹ thuật Công nghiệp này đáo để ra phết. Ngay lần gặp đầu tiên, anh chàng đã cho tôi một khám phá thú vị về con trai Hà Nội: trắng trẻo, lịch sự, đẹp trai và hơi... ranh ma. Ngày cuối còn ở lại thủ đô, tôi “thành thật khai báo” cho Hoàn biết suy nghĩ của tôi về con trai Hà Nội. Mới đầu anh chàng gật gù, ra chiều đắc ý với những từ “trắng trẻo, lịch sự, đẹp trai”, đến khi tôi tiếp lời một cách thản nhiên “... hơi ranh ma” thì anh chàng lườm tôi một cái sắc lẻm (con trai mà biết lườm!):
- Em ơi! Đừng có nhìn cả lũ con trai Hà Nội chỉ qua một thằng anh này. Họ không có “hơi” đâu mà là... “rất”. Nhé!
Lần này Hoàn vào Sài Gòn, tha hồ cho tôi trả đũa lại những gì anh ta đã dành cho chuyến du lịch của tôi năm ngoái. Tuy nhiên cần phải trấn an anh chàng, kẻo hắn đề phòng thì “rách việc”.
- Anh Hoàn yên tâm - Tôi ngoái đầu lại - Em không trả thù đâu. Làm con gái Sài Gòn phải biết rộng lượng, đừng đối với người ta những gì mình không muốn người ta đối với mình.
- Chừng nào anh bước lên tàu về lại Hà Nội mới tin chắc là cô em Sài Gòn không xỏ anh.
- Nếu anh nghi ngờ thì kiếm người khác hướng dẫn đi, ai thèm làm guide không công chứ! Cho anh biết, tui dẫn Tây đi một ngày được 20 “đô”, lại còn được vô nhà hàng máy lạnh ăn uống phủ phê!
- Chậc! Em ơi là em! - Hoàn dài giọng thở hắt ra - Cũng may anh đã biết tính em, nếu là người khác sẽ bị sốc ghê lắm. Con gái Sài Gòn sao mà thực dụng quá, nhỉ!
Sáng nay, Hoàn đề nghị tôi dẫn đi xem phòng tranh mỹ thuật hay viện bảo tàng gì cũng được. Hình như người Hà Nội có vẻ thích tranh ảnh mà tôi thì chưa hề đặt chân đến những chỗ này.
- Em không rõ lắm về mấy cái phòng triển lãm tranh, nó không thuộc sở trường của em.
- Viện bảo tàng cũng được!
- Không biết luôn. Nhớ hồi nhỏ đi học, cô giáo có dẫn đi thăm bảo tàng. Bây giờ đâu có biết chỗ nào mà dẫn anh đi.
- Thế mà cũng bảo là guide - Hoàn khiêu khích - lại còn bảo được 20 đô mỗi ngày. Chả nhẽ khách nước ngoài không yêu cầu em dẫn đi xem bảo tàng hay nhà trưng bày, triển lãm gì sao?
- Có! - Tôi làm bộ chợt nhớ ra - Họ hay đề nghị em dẫn đi một chỗ, có những món đồ lồng trong tủ kính và có chữ “xin đừng sờ tay vào hiện vật”. Vậy chắc là bảo tàng đó!
- Vậy em chở anh đến đó đi! - Hoàn mừng rỡ.
Thế nhưng, tưởng sẽ làm hài lòng anh chàng sinh viên mỹ thuật, ai dè sau đó, Hoàn dí ngón tay trỏ lên trán tôi:
- Chơi xỏ anh nhé!
- Thì anh nói nhà bảo tàng hay nhà trưng bày, chỗ này cũng là nhà trưng bày chứ bộ. Nè, anh không thấy cái bảng: “Nhà trưng bày tội ác chiến tranh” sao?
- Anh muốn xem triển lãm nghệ thuật...
- Vậy mà tụi Tây khoái vô đây lắm đó! Ai biết đâu, tưởng anh cũng vậy!
- Em là “tinh vi” lắm đấy nhé. - Hoàn nhìn tôi cười méo mặt.
- Tại anh nói không rõ ràng. Thôi, chiều nay anh thích đi đâu, em sẽ dẫn anh đến đúng chỗ.
- Bảo đảm không?
- Chắc chắn!
Hoàn rút khăn tay lau trán, xắn tay áo lên cao, lại còn định mở bớt nút áo nữa nhưng tôi ngăn lại.
- Coi kìa, ai lại tự nhiên như người Hà Nội thế kia? Phanh ngực ra cho em xem à!
- Nóng quá - Hoàn hơi quê - Nóng kinh người. Lúc em ra Hà Nội, em co ro trong mấy chiếc áo to sù sụ, lại còn trùm đầu trùm cổ trông... gớm chết mà anh vẫn đèo sau lưng chạy khắp thủ đô đấy thôi. Còn anh chỉ mở có một cái cúc mà em đã khó chịu.
- Anh nóng nực như vậy thì chiều nay mình đi bơi đi!
- OK! - Hoàn sáng mắt - Ở hồ nào? Sài Gòn hồ có thuốc tẩy không?
- Ý anh nói hồ có mùi thuốc tẩy đó hả?
- Mình kiếm hồ nào sạch sạch đi!
- Có hồ thiên nhiên như hồ Tây hay hồ Gươm ở Hà Nội vậy đó.
- Tên gì?
- Hồ Kỳ Hòa.
- Anh nghe nói ở Sài Gòn có hồ Con Rùa nổi tiếng lắm. Có rộng bằng hồ Tây không?
Tôi nén cười, gật đầu. Vậy là anh chàng vào tròng rồi.
- Vậy chiều nay mình bơi ở hồ Con Rùa nhé! - Hoàn hào hứng - Xem có đẹp như hồ Gươm không!
Tôi nhớ lúc tôi ra Hà Nội, Hoàn dẫn tôi vào thăm đền Ngọc Sơn và chỉ chú rùa trong đó nói là Thần Rùa, được nhân dân thỉnh vào đền thờ, mỗi năm Thần Rùa nhúc nhích và bò về hồ một lần, sau một ngày lại bò vào đền, leo lên bệ thờ. Hoàn nói dóc mà mặt cứ tỉnh bơ làm tôi tin ngay, tuy nhiên sau đó tôi nhận ra mình đã mắc lỡm. Lần này, tôi sẽ cho anh chàng được... bơi lội thỏa thích ở hồ Con Rùa.
Quả như tôi dự đoán, mặt Hoàn cứ nghệt ra:
- Hồ Con Rùa đây sao? Bé như cái lỗ mũi thế này à? Làm sao mà bơi được?
- Thì anh cứ nhảy đại xuống đi - Tôi tỉnh bơ - Em canh công an cho.
Hoàn hoang mang, ngơ ngáo ngó tới ngó lui, miệng lầm bầm:
- Chả nhẽ hồ Con Rùa trứ danh lại quái đản như thế này?
- Nó đó!
- Này cô bé đáo để - Hoàn gần như hét vào mặt tôi - Cô bé chở anh đi đâu thế này? Anh chắc rằng đây không phải là hồ Con Rùa. Có vẻ gì là Rùa đâu, lại chỉ là một cái vũng bé tẹo như thế này?
- Không tin, anh hỏi bà bán thuốc lá đi!
Hoàn xăm xăm sấn tới bên bà bán thuốc lá:
- Đây có phải là hồ Con Rùa không hả bác?
- Chớ ở đâu nữa? - Bà bán thuốc lá ngớ người, lom lom nhìn cậu bé Bắc Kỳ - Ở ngoải mới vô hả?
Hoàn quê độ quay lại phía tôi:
- Anh nóng lên rồi đó nhe! Hồ thế này mà em dẫn anh đến bơi cái gì?
- Tại anh đòi đi Hồ Con Rùa, em đề nghị hồ Kỳ Hòa chứ bộ!
Hoàn lại đến bên bà bán thuốc lá:
- Bác ơi! Ở hồ Kỳ Hòa bơi được không?
- Được chứ sao không! - Bà bán thuốc lá hồ hởi - Ở đó rộng hơn ở đây nhiều, mà cậu cũng có thể đến Đầm Sen, đẹp lắm!
Tôi không ngờ vô tình mà bà bán thuốc lá xởi lởi này đã giúp tôi. Người Nam bộ, thay vì nói “bơi”, họ sẽ nói “lội”. Hoàn hỏi ở hồ Kỳ Hòa có “bơi được không?” làm bà bán thuốc lá tưởng là bơi xuồng, là chèo xuồng, nên bà trả lời là được. Phen này, cho anh chàng tha bồ mà “bơi” nhé!
Hoàn bị tôi xỏ mũi đến hồ Kỳ Hòa, rồi Đầm Sen cũng chưa trầm mình xuống dòng nước mát được, lại còn bị tôi đì, bắt chèo xuồng, “bơi” vòng quanh hồ mệt thở hổn hển.
- Tội nghiệp anh quá - Tôi làm bộ thương xót - Hay là ngày mai mình đi Suối tiên đi!
- Có tắm được không? - Hoàn không dám dùng từ “bơi” nữa - Đừng trêu anh mãi thế!
- Đã gọi là Suối Tiên thì phải có nước chứ!
- Thế hồ Con Rùa, hồ Kỳ Hòa rồi Đầm Sen cũng đều là hồ, là đầm, có tắm được đâu!
Tôi phá lên cười. Thôi, tha cho cu cậu. Quả là ở Suối Tiên có suối thật đó nhưng chỉ là suối nhân tạo bé tí!
- Không thích Suối Tiên thì mình đi “Saigon Water Park”. Chỗ này bảo đảm tắm được. Anh có đọc báo Hoa Học Trò số Xuân không? Người ta có giới thiệu đó. Em không ghẹo anh nữa đâu.

 

Ngày mai, Hoàn lên tàu về Hà Nội rồi. Ba tôi mời anh chàng uống tí rượu.
- Dạ, cháu chỉ dám uống vài ba chén thôi ạ!
- Hả! - Ba tôi sửng sốt - Vài ba chén? Vậy là ngon rồi. Té ra dân ở ngoải nhậu đô cao thiệt. Lấy cho anh cái chén, con.
Tôi mắc cười quá. Tôi biết cả Hoàn và ba tôi đều lầm. Chén ở ngoài Bắc, trong Sài Gòn gọi là tách, còn chén của người Nam là cái bát của người Hà Nội. Nghe Hoàn nói anh uống được vài ba chén, ba tôi nghĩ là vài ba chén ăn cơm, nhiều quá! Hà hà! Phen này cho cu cậu ngất ngư luôn.
Uống được một “chén”, Hoàn tá hỏa van ba tôi rối rít. Anh chàng biết tôi cố tình nên căm lắm. Lúc tôi chở Hoàn về khách sạn, anh ta gần như gầm lên:
- Em đúng là ba que xỏ lá, chơi anh hết phen này đến phen khác.
- Có công nhận em cao tay ấn hơn không?
- Có, có! - Hoàn lè nhè - Con gái Sài Gòn trông hiền thế mà thâm!
- Không phải thâm mà là thông minh. Còn con trai Hà Nội chỉ thích làm anh người ta mà bị người ta ghẹo hoài, quê quá!
Năm ngoái, nghe nói Hoàn là sinh viên, Hoàn lại xưng “anh” với tôi nên tôi nghĩ ít ra Hoàn cũng lớn hơn tôi một tuổi. Tôi hồn nhiên anh anh em em thật ngọt để rồi cuối cùng, Hoàn tỉnh bơ thú nhận vào ngày chót:
- Em bằng tuổi anh đấy! Anh là sinh viên, còn em chỉ học lớp 12 là vì ở ngoài này, tụi anh học sớm hơn trong đó một năm. Vả lại, trông em khờ khạo thế này thì làm em của anh là phải rồi!
Quá bất ngờ, phản ứng thế nào cũng thua hắn một bậc, tôi đành ngoan ngoãn:
- Dạ! Nhìn cái bản mặt anh già hơn em thiệt!
Tàu hụ còi báo giờ chạy. Hoàn cười nhìn tôi chia tay:
- Này em - Hoàn leo lên tàu - Anh về nhé! Cảm ơn em đã chăm sóc anh tận răng và dẫn anh đi “bơi” đã đời. Lại còn cho anh đi thăm “Viện bảo tàng” nữa.
- Vậy chứ chợ Bến Thành, nhà thờ Đức Bà, dinh Thống Nhất sao anh không kể?
- Quên! - Hoàn cười - Vả lại những chỗ đó không làm nổi bật lên tính cách con gái Sài Gòn. Khiếp!
Vừa nói xong, Hoàn quay người chui tọt vào toa, chẳng kịp cho tôi có thời gian trả đũa câu nào. Tàu lại hụ còi, rục rịch chuyển bánh. Tôi tính quay về thì Hoàn ló mặt ra cửa sổ:
- Em ơi! Dù gì anh thấy con gái Sài Gòn cũng tuyệt lắm.
- Còn phải nói!