Đóng…

    
ột năm sau.
Thu. Gió hắt hiu. Không khí gai gai lạnh. Lá vàng rơi lác đác. Đứng nhìn ngôi mộ chưa được lấp đất lại, Vĩnh Khánh ứa nước mắt. Dù có nàng bên cạnh, dù đang sống trong tình yêu, cuối cùng Quân cũng phải bỏ đời đi vào vùng trời thật xa và thật lạ.
Không có anh, nàng mới thực sự thấu hiểu nỗi buồn rũ, trơ trọi và quạnh hiu của chính mình.
Đâu đó trong âm thanh xạc xào của gió cuốn lá vàng, nàng mơ hồ nghe được giọng khàn khàn của Quân vang bên tai.
Ở bên này nỗi nhớ, ta thấy em… Ở bên kia niềm đau, ta thấy em… Trong lưng chừng hạnh phúc, ta mất em…
chu sa lan

Xem Tiếp: ----