Dịch giả: Khanh Khanh
Chương 9

     hông một ai muốn tin, nhưng đó là một sự thật. London cũng có những khu Getto riêng của nó.
Thành phố rộng khổng lồ này đang oằn lưng dưới gánh nặng quá khứ, bởi đế quốc phải trả nợ cho những tội lỗi thực dân mà nó đã phạm phải.
London có tất cả các màu da. Trong khi những di dân da đen hội nhập khá tốt thì những người da vàng lại gặp không ít khó khăn. Đa số người châu Á cũng chẳng muốn hòa mình vào xã hội, họ thích sống riêng với nhau, và các Getto đua nhau xuất hiện.
Máy tính đã lọc ra những người mang họ Kulani. Nhiệm vụ của chúng tôi bây giờ là tìm gặp họ.
Người bị giết đã sống trong một căn phòng gần khu cảng. Chúng tôi tới đó, xem xét căn phòng thật kỹ nhưng chẳng tìm được gì.
Khoảng không gian giữa những khoảng tường bẩn thỉu vẫn còn ngập trong mùi máu lờm lợm. Nó không phải một căn hộ thật sự, đúng hơn là một cái ổ bẩn thỉu bừa bãi, nơi tôi không thể sống nổi tới hai ngày. Căn phòng của Fahran là một khúc xây thêm, nhưng toàn bộ ngôi nhà chính cũng chẳng khá gì hơn.
Dân trong nhà đứng nhìn chúng tôi như những tảng băng. Ở đây chẳng một ai muốn liên quan đến cảnh sát. Mỗi khi chúng tôi lên tiếng hỏi là cửa lại được sập lại, hoặc người đối diện chỉ lặng lẽ nhún vai.
- Một bức tường. - Suko vừa nói vừa nhìn qua khuôn cửa sổ xuống mảnh sân trong xám xịt - Ở đây ta chỉ gặp một bức tường im lặng.
Tôi nhún vai.
- Nhưng anh ta phải có người quen. Chắc chắn thế.
- Đúng, nhưng mình tìm đến bao giờ cho ra. Chưa tìm được thì thế nào cũng sẽ có thêm một vụ giết người nữa.
- Cậu nói có vẻ chắc chán ghê.
- Rất chắc.
- Tại sao vậy?
Suko quay người lại, nhìn lên vết máu đỏ nâu trên vải trải giường.
- Đây không phải một vụ giết người bình thường, John ạ. Mình thấy nó bốc mùi hành quyết, một nghi lễ.
- Hành quyết bằng da dê.
- Đúng thế.
Tôi lẩm bẩm hai chữ Java. Tôi tin chắc hòn đảo này là dấu vết dẫn chúng tôi tới cội nguồn. Suko hỏi phải chăng tôi muốn tới Java?
- Nếu mọi dấu vết đều gãy giữa chừng thì ta sẽ phải sang đó.
- Không, John, không đâu. Tôi tin ta sẽ tìm thấy lời giải ngay tại London.
- Ở gia đình Kulani.
- Chắc chắn.
- Họ sống ở đâu?
Suko nhún vai.
- Chắc chắn là họ đã nhập cư, nhưng không khai báo địa chỉ.
- Còn Fahran thì có vẻ đã cắt đứt quan hệ với họ. - Tôi nói.
- Anh ta là nạn nhân đầu tiên. - Suko tỉnh táo tiếp tục dòng suy luận - Tôi muốn biết anh đang dựa vào xuất phát điểm nào?
- Chắc chắn là mình không xây nhà trên cát. Bản thân mình cũng là người châu Á. Mình biết lục địa đó ẩn chứa những truyền thống nào, những mối liên kết thắt buộc nào với quá khứ. Mình đã suy nghĩ kỹ, kẻ sát nhân đã hành động theo một chiến thuật mà người châu Âu các cậu không hiểu được, bởi các cậu không hóa thân được vào nền văn hóa cổ xưa đó.
- Thế thì giải thích rõ cho mình hiểu đi.
Suko mỉm cười.
- Mình không giải thích được. Mình chỉ biết gia đình Kulani đã mắc nợ ai đó. Những mối hận thù truyền kiếp thường là nội dung của các truyện cổ tích, huyền thoại, thường được các gánh rối rong kể lại. Chúng đóng một vai trò rất quan trọng trong cuộc sống người châu Á. Chẳng phải chỉ tại Trung Quốc hay Nhật Bản, kể cả Đông Nam Á và hàng trăm hòn đảo của Indonesia. Mình chưa tìm được bằng chứng, nhưng kiểu ra tay của thủ phạm cho thấy đây là hành động tái diễn một bi kịch cổ, đẫm máu.
Suko nói rất nghiêm trang. Tôi tin từng lời.
- Nếu cậu chứng minh được thì cậu thật đáng nể, anh bạn già ạ.
- Ta phải tìm cho được nhà Kulani hoặc tên giết người.
- Hay là nó vẫn đang ngồi ở đây?
- Mình không biết, nhưng mà...
Cánh cửa bật mở tung. Hai gã thanh niên tràn vào phòng như hai chiếc xe tăng dang rộng chân. Chúng không nghĩ sẽ gặp người ở đây. Hai nét mặt hầm hầm hứa hẹn nhiều điều khi chúng dừng đứng lại.
- Bao giờ các cậu cũng vội thế à? - Tôi hỏi.
Một gã đeo một bên hoa tai rất lớn. Gã thấp người, da đen, trông bụi bặm. Đồng minh của gã là một tay da trắng, đầu đội mũ len đen. Mặt hắn trông như một bãi chiến trường, chẳng chỗ nào không có mụn trứng cá. Gã da đen bước lên, giơ lên trước mặt tôi một nắm tay đeo đấm sắt.
- Nếu chúng mày không biến nhanh, tao sẽ khuấy tung gan ruột mày lên, con lợn da trắng khốn kiếp!
Tôi bình thản.
- Các cậu tìm Fahran Kulani?
- Không phải, thằng già.
- Thế tìm ai?
Thằng con trai thấp lùn vung nắm đấm lấy đà, nhưng đột ngột trở lại hiền hòa khi ngó thấy nòng Beretta.
- Đạn này không khuấy tung gan ruột cậu. - Tôi giải thích - Nhưng thỉnh thoảng nó thích tạo những lỗ hổng khó bịt. Đặc biệt nếu là lỗ hổng ở sọ.
Gã thanh niên nuốt cơn giận xuống.
- Các anh ở đâu tới đây? - Gã hỏi - Ai cử các anh tới?
- Không ai cả.
Gã thấp lùn vẫn vất vả nuốt cơn bực tức. Mặt Trứng Cá nhìn vẻ bình tĩnh. Gã đã xắn tay áo lên, nhìn tôi bằng đôi mắt xanh nhợt như màu nước.
- Nó nợ bọn tôi nhiều hơn. Bọn tôi có quyền trước.
- Thật hả?
- Đúng, chó chết.
- Ở đây chẳng còn gì đâu.
- Các anh lấy hết rồi hả?
- Không.
Gã thấp lùn không tin tôi. Gã đang muốn nhảy xổ vào tôi như một con chuột cống đói khát, nhưng khẩu súng ngắn đã ép hắn phải nể sợ.
- Chúng tôi vừa muốn đi khỏi đây, kiếm ở chỗ khác. - Tôi giải thích.
- Ở đâu?
Tôi cười rộng miệng.
- Thử đoán xem, chú nhóc.
Gã không nuốt nổi cái bí danh đó. Gã lồng lộn lên, giậm giậm chân.
- Tao không biết, đồ chó chết!
- Fahran còn gia đình! - Tôi gợi ý.
- Đúng! - Mặt Trứng Cá kêu lên - Nó nói đúng đấy. Tất cả bọn chúng nó đều có gia đình. Cả lũ da vàng chúng nó...
Gã bỗng im bặt.
Gã thấp lùn cười.
- Hiểu rồi. Bọn mày muốn đến đòi tiền nhà Kulani.
- Có lẽ.
- Không đến nỗi ngu.
- Nhưng chúng tôi đến lượt trước.
Gã thấp lùn liếc xuống nòng súng của tôi. Khi gã bước tới, vành sắt trên tay hắn loáng phản chiếu ánh đèn.
- Ta có thể đi cùng. - Hắn đề nghị.
- Để tôi nghĩ đã.
- Nghĩ nhanh lên. - Gã thấp lùn nhìnặ quanh. Gã thấy chiếc giường và những vệt máu trên đó - Nó bị hành hình à?
- Trông có vẻ thế.
Mặt Trứng Cá lên tiếng.
- Bọn tao nghe nó bị chặt đứt hai tay. Thằng giết nó chắc bị điên rồi.
- Tôi không chứng kiến.
- Thế mày có chứng kiến không, thằng mắt xếch?
- Cũng không.
Gã thanh niên thấp lùn giơ tay chạm vào hoa tai.
- Thôi được. - Gã nói - Thế thì đi thôi. Ở đây chẳng được tích sự gì. Tao không thích ở nơi có người bị giết.
- Hiền lành thế cơ à?
- Dĩ nhiên.
Tôi gật đầu.
- Được, ta cùng đi sang chỗ nhà Kulani. Họ vẫn còn sống ở đây, trong...
- Đúng, trong dãy nhà lớn bên đường Jamaica, gần công viên Southfork.
- Tốt lắm. - Tôi cười thầm trong bụng. Những gì cảnh sát London không làm được, tôi đã tìm ra chỉ bằng một câu hỏi lững lờ. Bây giờ chúng tôi biết gia đình Kulani sống ở đâu.
- Bọn cớm đã hỏi cung các cậu chưa? - Suko hỏi.
- Chưa.
- Các cậu cũng không biết gì mà khai phải không?
- Mày hỏi y như một thằng cớm.
Suko cười lạnh.
- Có lẽ tôi là cớm thật.
- Một thằng da vàng như mày hả?
- Đúng đấy. - Tôi nói khẽ - Anh ấy là một tay cớm và rất thích những loại thanh niên như các cậu. Cút đi và đừng bao giờ vác mặt đến nhà Kulani! Cút ngay lập tức! Quên trò nợ nần của Fahran đi!
- Nợ đánh bạc là nợ danh dự...
Bàn tay trái của tôi chìa thẻ tới.
- Đủ chưa, thằng nhóc?
Gã nhìn trân trân, trợn mắt lên, sặc sụa câu gì đó trong cổ rồi nói thành tiếng:
- Chó chết, đúng thế!
- Cái gì? - Mặt Trứng Cá tru lên.
- Thậm chí của Scotland Yard.
- Thằng mắt xếch cũng thế hả?
- Một câu hỗn láo thế nữa là ở lại đây luôn đấy! - Suko dọa thằng đội mũ đen.
Gã ngậm mồm lại.
Gã bạn hắn lúc đó đã lùi lại, giơ cả hai tay vẫy.
- Thôi được rồi, được rồi, đừng nóng.
- Tôi cũng thấy thế.
Cả hai gã thanh niên rặn ra một nụ cười đần độn rồi kéo cửa, tìm đường ra ngoài. Bên dưới chân hai gã bây giờ đã là chiếc cầu thang dựng đứng, được hàn bằng hai chiếc cầu thang cứu hỏa. Cánh cửa đóng lại. Chúng tôi nghe tiếng bước chân của hai gã thanh niên nện trên những thanh sắt và đột ngột, một tiếng thét rởn người.
Nó cảnh báo chúng tôi như còi báo động.
Vị thế đứng của Suko tiện lợi hơn. Anh mở cửa, nhưng dừng ngay lại, nhìn xuống dưới.
Tôi ngó qua vai anh.
Trước mặt chúng tôi là một bức tranh rùng rợn, khiến tóc tai chúng tôi dựng đứng cả lên...