GAI CỦA HOA HỒNG

Ông đúng là ông già khó chịu! – Becky nói với ông già khi cô đi ra khỏi phòng bệnh của ông ta ở bệnh viện nhân đạo, nơi mà cô đã làm việc hơn một năm nay.
Bệnh nhân mới này ở đây được khoảng hai tuần và ông ta làm cho cuộc sống của tất cả các y tá trở thành địa ngục. Ông ta chửa rủa, quát, đá tất cả những ai lại gần ông ta. Đó là còn chưa kể việc ông ta cố tình đổ thừa ăn ra giường để y tá phải đến dọn, và để ông ta có thể nguyền rủa thêm. Becky không nghĩ là ông ta có người thân vì chẳng có ai đến thăm ông, ít nhất là trong khoảng thời gian cô phải chăm sóc ông ta.
Một hôm, một tổ chức phụ nữ đến thăm bệnh viện. Họ hát và đem hoa hồng đến, tặng mỗi bệnh nhân một bông hoa đỏ thắm. Ông già khó tính nhìn bông hoa được cắm tử tế trong lọ thủy tinh trên bàn, lấy mu bàn tay gạt cái lọ. Cái lọ rơi xuống, vỡ tan tành. Mọi người chỉ đứng nhìn ông ta vẻ kỳ lạ. Ông trở mình quay mặt vào tường xoay lưng lại những người từ tổ chức phụ nữ đến thăm. Một người bắt đầu dọn những mảnh vụn của cái lọ. Becky nhặt bông hoa lên, cắm nó vào một cái cốc nhựa và đặt lên tủ đầu giường của bệnh nhân già kia.
Khi người của tổ chức phụ nữ đã đi về, Becky quay lại phòng ông bệnh nhân khó chịu, cầm bông hoa hồng và ngắt từng cánh một, ném vào thùng rác bên cạnh. Ông già nhìn thẳng cô y tá, cho đến khi cô ngắt đến cánh cuối cùng. Còn lại cuống hoa, cô cắm trả lại cốc nhựa. Vừa khi cô định quay đi thì ông bệnh nhân già làu bàu:
- Sao cô lại làm thế?
- Tôi chỉ muốn ông thấy những gì ông đã làm? – Becky đáp – Ông đã phá vỡ những mối quan tâm của chúng tôi với ông như là ngắt bỏ từng cánh hoa một, kể từ khi ông đến đây.
Rồi Becky đi ra.
Sáng hôm sau, khi đến bệnh viện thì các bác sĩ bảo becky đến dọn phòng ông bệnh nhân già. Ông đã mất vào đêm hôm trước. Khi Becky thu khăn trải giường đi giặt, cô nhìn thấy bông hoa hồng vẫn còn nguyên vẹn trong cái cốc nhựa. Những cánh hoa đã được đính vào cuống hoa bằng băng dính một cách vụng về.
Becky cũng thấy ở dưới gối của ông lão có một quyển Kinh thánh. Khi cô nhấc quyển sách lên, trong đó rơi ra một tờ giấy, có ghi: "Không phải tôi muốn mọi người ghét tôi. Tôi chỉ không muốn tất cả mọi người sẽ quên tôi. tôi đã là một đứa trẻ mồ côi và tôi chẳng bao giờ có một người thân. "
Là một đứa trẻ mồ côi từ nhỏ, Becky hiểu rằng người bệnh nhân già đó không phải là một ông lão khó chịu. Chỉ vì không có ai trên thế giới này quan tâm đến ông ấy. Vì ông thấy mọi người đều quên ông ấy, ngay cả khi ông ấy vẫn còn sống. và tất cả những gì ông lão muốn chỉ là có ai đó nhớ tới ông ấy.

Truyện Những mẩu truyện sưu tầm của Latdat SHMILY BA CHÚC CON ĐỦ GIÁ TRỊ BOBSY KIM CƯƠNG CÀ PHÊ MUỐI QUÀ TẶNG TÌNH YÊU CỦA ANH LÍNH THỦY NGÔN NGỮ TÌNH YÊU XIN THẦY HÃY DẠY CHO CON TÔI MÓN QUÀ DÀNH CHO NHỮNG NHÀ THÔNG THÁI GIẤC MƠ NÓ LÀ BẠN CHÁU! CHÚNG TÔI LÀ NHỮNG THẰNG NGU! HẠNH PHÚC TÔI ĐÃ BẮT ĐÀU BIÊT.. NÓI DỐI PHẦN QUAN TRỌNG NHẤT CHẠY ĐI, PATTI, CHẠY ĐI BÀI NÓI CHUYỆN GIẤC MƠ VÀ TÔI ĐÃ BẬT KHÓC... MẸ LẠNH LẮM PHẢI KHÔNG? MỘT CUỘC ĐUA TÀI GIÁ TRỊ CỦA NHỮNG CÂU HỎI ANH CÓ GIÚP TÔI? THA THỨ MÃI MÃI NẾU LẦN ĐẦU TIÊN BẠN NHÌN THẤY ÁNH SÁNG LÀ NĂM BẠN 16 TUỔI CHỈ PHẢI TIẾN TỪNG CÂY SỐ MỘT THÔI CHIẾC ĐÀN PIANO MÀU GỤ ĐỎ CHIẾC BĂNG GẠC CHO TRÁI TIM TAN VỠ TÌNH THƯƠNG KHÔNG LỜI ĐIỀU ĐÓ RỒI CŨNG QUA ĐI NHỮNG HÒN ĐÁ CUỘI BÃI ĐẬU XE NGÀY TẾT TÌNH YÊU CẬU BÉ CHỜ THƯ BÚP BÊ KHOAI TÂY XEM XIẾC GAI CỦA HOA HỒNG MỘT CÂU CHUYỆN CẢM ĐỘNG ĐƯA NHỮNG CON SAO BIỂN VỀ NHÀ 2 ĐÔ LA VÀ 1 GIỜ TÌNH YÊU, GIÀU SANG VÀ SỰ THÀNH CÔNG NHỮNG VẾT ĐINH BÀI THUYẾT GIẢNG CHIẾC TÚI MÀU NÂU QUẲNG GÁNH LO ĐI MÀ VUI SỐNG HÃY HỌC CÁCH THA THỨ ĐỊNH NGHĨA TỪ "FAMILY" MỘT CÂU CHUYỆN ĐẸP VAI KỊCH CUỐI CÙNG NGƯỜI LÀM CÔNG KỲ LẠ DI CHÚC HAI CHIẾC HỘP GIÚP ĐỠ ĐỪNG NGẠI NGÙNG 14 ĐIỀU BẠN CẦN LÀM TRƯỚC KHI 20 TUỔI CẬU BÉ DƯỚI BÓNG CÂY AN HƯỞNG CUỘC ĐỜI BA CÂU HỎI MỘT LỜI KHEN CON LỪA MỘT THẾ GIỚI KHÔNG PHẢI CỦA NGƯỜI LỚN ĐIỀU KỲ DIỆU TRONG CUỘC SỐNG NHỮNG LÁ THƯ KHÔNG ĐƯỢC TRẢ LỜI TỶ LỆ CỦA TÌNH YÊU. ĐỪNG ĐỢI LỜI KHUYÊN CỦA NGƯỜI CHA SÁNG SỚM NGÀY HÔM SAU ĐIỀU GIẢN DỊ ÔNG ẤY CẦN TÔI! BÀI HỌC CHO CUỘC SỐNG ĐÔI TAI CỦA TÂM HỒN CUỘC VẬN ĐỘNG CỦA SUSIE MỘT CỬ CHỈ ĐẸP NHỚ ĐẾN TÔI ANH TRAI ĐỂ ĐỌC KHI CON MỘT MÌNH DỰA VÀO BẢN THÂN GIÁ CỦA MỘT NỤ CƯỜI? KHÔNG TRÁCH MẮNG KHÔNG BAO GIỜ QUÁ TRỄ ĐỂ THỰC HIỆN ƯỚC MƠ NẾU VÀ THÌ... BƯỚM VÀNG ĐẬU VAI AI NHỮNG NIỀM VUI NHỎ CỔ TÍCH LOÀI BƯỚM
Truyện Cùng Tác Giả !!!1703_4.htm!!! Đã xem 333346 lần. --!!tach_noi_dung!!--


BOBSY

--!!tach_noi_dung!!--
Người mẹ trẻ 26 tuổi nhìn xuống đứa con đang bị bệnh bạch cầu đến giai đoạn chót. Mặc dù trái tim người mẹ tràn ngập đau khổ, cô vẫn có sự quả quyết mạnh mẽ. Như mọi cha mẹ khác, cô rất muốn con mình lớn lên và đạt được mọi ước mơ của mình. Bây giờ thì chuyện đó không thể có được nữa. Bệnh bạch cầu không cho phép con cô thực hiện ước mơ của mình. Nhưng cô vẫn muốn tạo ra cho con một điều kỳ diệu. Cô nắm lấy tay con và hỏi "Bobsy, con có bao giờ nghĩ đến chuyện sẽ trở thành gì khi lớn lên không? Con có mơ ước về điều mà con sẽ làm trong cuộc đời mình?"
"Mẹ à, con vẫn ước mơ sẽ trở thành lính cứu hỏa khi con lớn lên."
Người mẹ mỉm cười "Hãy chờ xem chúng ta có thể làm cho ước mơ đó trở thành sự thật hay không." Trong ngày hôm đó, cô đi đến đội cứu hoả khu vực cua Phoenix, Arizona. Ở đó cô gặp Lính cứu hoả Bob, người có trái tim lớn hơn cả thành phố Phoenix. Cô giải thích ước mơ của con mình và xin cho con cô được đi một vòng trên xe cứu hỏa.
Người lính cứu hỏa Bob nói "Xem này, chúng tôi có thể làm hơn thế nữa. Nếu cô có thể chuẩn bị cho con vào 7 giờ sáng thứ Tư, chúng tôi sẽ cho cậu bé trở thành lính cứu hỏa danh dự của cả ngày. Cậu bé có thể tới trạm cứu hỏa, ăn cùng chúng tôi, chạy cùng chúng tôi tới tất cả các vụ cứu hoả trong ngày. Và nếu cô cho chúng tôi kích cỡ của con cô, chúng tôi sẽ làm cho cậu bé một bộ đồng phục lính cứu hỏa dành riêng cho cậu, với một cái mũ cứu hỏa - không phải là đồ chơi - với phù hiệu lính cứu hoả Phoenix trên đó, một bộ áo nhựa màu vàng như của chúng tôi và ủng cao su. Tất cả đều được làm tại Phoenix nên chúng ta sẽ có rất nhanh thôi." Ba ngày sau người lính cứu hỏa Bob đến đón Bobsy, mặc cho cậu bộ đồng phục của lính cứu hỏa và đưa cậu từ giường bệnh đến chiếc xe cứu hỏa đang chờ. Bobsy ngồi ở ghế sau và giúp lái chiếc xe về đến trạm. Cậu bé cảm thấy như đang ở trên thiên đường. Hôm đó có ba cú điện thoại gọi cứu hỏa và Bobsy tham dự cả ba cuộc xuất quân. Cậu đi trên một chiếc xe cứu hoả khác, một chiếc xe y tế, và cả trên chiếc xe của Chỉ huy lính cứu hỏa. Cậu còn được đài truyền hình địa phương quay phim.
Với giấc mơ trở thành sự thật, với tất cả tình yêu và sự quan tâm săn sóc mà mọi người dành cho, Bobsy vô cùng xúc động và hạnh phúc đến mức mà cậu đã sống thêm được ba tháng – một thời gian dài hơn mức tất cả các bác sĩ tiên đoán.
Một đêm nọ, tất cả các dấu hiệu sự sống của cậu bé tụt xuống một cách đột ngột. Người y tá trưởng nhớ đến ngày mà Bobsy sống như một lính cứu hỏa, cô gọi cho chỉ huy lính cứu hỏa và hỏi có thể gửi một người lính cứu hỏa trong đồng phục đến với cậu trong lúc này hay không. Người chỉ huy trả lời, "Chúng tôi sẽ có mặt ở đó trong vòng 5 phút nữa. Cô có thể giúp chúng tôi một việc được không? Khi cô nghe tiếng và ánh chớp phát ra từ xe cứu hỏa chạy đến thì xin cô hãy thông báo qua radio cho toàn bệnh viện nghe rằng đó không phải là có báo động cháy. Đó chỉ là đội cứu hỏa đến để chia tay với một trong trong những thành viên tuyệt vời nhất của mình. Và xin cô hãy mở cửa sổ của phòng cậu bé. Xin cám ơn."
Khoảng 5 phút sau, chiếc xe cứu hỏa với cả móc và thang chạy đến bệnh viện. dựng cái thang lên cho đến cửa sổ phòng Bobsy ở lầu 3, 14 lính cứu hỏa nam và 2 lính cứu hỏa nữ trèo qua thang vào phòng của Bobsy. Được mẹ cậu bé cho phép, họ ôm cậu và nói với cậu bé rằng họ rất yêu cậu.
Với hơi thở cuối cùng trong cuộc đời mình, Bobsy nhìn lên người chỉ huy và nói "Thưa chỉ huy, vậy cháu là lính cứu hỏa thật sự phải không?"
"Phải, cháu là lính cứu hỏa thật sự." người chỉ huy nói.
Với những lời nói đó, Bobsy mỉm cười và nhắm mắt lại mãi mãi.
--!!tach_noi_dung!!--


Nguồn: Latdat
Được bạn: Thành Viên VNthuquan đưa lên
vào ngày: 27 tháng 12 năm 2003

--!!tach_noi_dung!!-- --!!tach_noi_dung!!-- --!!tach_noi_dung!!-- ---~~~mucluc~~~---