Quyển Thượng
Chương I
Đại tá Tùng Lâm

    
ời chú thích :
Tác giả xin trân trọng nhắc lại rằng mặc dầu dựa vào địa lý và thời sự, tất cả nhân vật và tình tiết trong bộ truyện gián điệp này đều là sản phẩm của tưởng tượng. Nếu có sự trùng hợp hoặc gần gặn nào với thực tế thì chỉ là ngẫu nhiên, ngoài ý muốn với người viết.
 

I

 
 
Đèn điện trong phòng chiếu bóng được tắt hết. Văn Bình ngả lưng vào ghế, nhắm mắt lại một lát như muốn được thảnh thơi để hơi mát của máy điều hòa khí hậu ngấm dần vào
người chàng.
Tuy trời tối đen, Văn Bình vẫn nhìn thấy khuôn mặt trái soan và đôi vai thuôn tròn của cô gái ngồi bên. Nàng vào rạp chiếu bóng sau chàng mấy phút. Khi nàng lách qua ghế chàng ngồi, da thịt êm ái của nàng cọ vào bàn tay chàng, mùi thơm thân thể và mùi nước hoa đắt tiền bay thoang thoảng khiến chàng tê tái. Bộ ngực nhọn hoắt của nàng nhô ra như muốn xé rách làn vải mỏng làm chàng ngơ ngẩn quên cả cuốn phim sôi bỏng đang làm nổ tung màn bạc.
Khán giả đã hoàn toàn im lặng. Trong phòng chỉ còn tiếng rè rè đặc biệt của máy chiếu phim. Tiếng súng chát chúa xen lẫn tiếng reo hò của binh sĩ và dân chúng khi toán xung phong đầu tiên đột nhập vào tòa nhà đồ sộ trước đây là dinh Tổng thống. Trên vỉa hè ngổn ngang vỏ đạn, một gã đàn ông tóc húi ngắn, thân hình to lớn, mặc áo thun trắng, bị trói giật cánh khuỷu ra sau lưng, quỳ gối một cách ngoan ngoãn dưới sự canh phòng của một quân nhân cách mạng. Văn Bình khe khẽ thở dài. Thế là hết. Một chế độ độc tài đã xụp đổ.
Thiếu nữ đứng dậy cùng một lúc với Văn Bình. Chàng sướng rơn lên. Lâu lắm, mải mê với công việc, chàng chưa có thời giờ nhàn hạ để làm quen với một cô gái đẹp và dẫn nàng tới những nơi đầy thơ và nhạc để nói chuyện tâm tình.
Ra đến cửa, Văn Bình cố tình chạm vào mình nàng. Nàng quay lại, Văn Bình nghiêng đầu xin lỗi :
-Tôi vô ý quá. Thành thật xin lỗi cô.
Văn Bình đinh ninh thiếu nữ sẽ mỉm miệng cười duyên dáng, và chàng sẽ thản nhiên nắm lấy tay nàng như thể đã quen nhau từ lâu. Song mắt chàng bỗng hoa lên, đầu chàng choáng váng. Chàng không ngờ sự thật lại phũ phàng đến thế.
Thiếu nữ mỉm cười với chàng, nhưng cái cười ấy chẳng duyên dáng chút nào. Bộ răng của nàng khấp khểnh khác nào con đường đầy ổ gà dẫn tới trụ sở của sở Mật vụ gần trường bay Tân sơn nhất. Nhưng những chiếc răng xiêu vẹo ấy cũng chưa xấu bằng đôi mắt của nàng, một to một nhỏ, và đặc biệt là con mắt bên trái bị hư. Thiếu nữ vụt kêu lên :
-Văn Bình ? Trời ơi, anh !
Văn Bình  cũng  thốt lên một  tiếng sửng sốt :
-Ô kìa, em !
Chàng định ôm chầm lấy nàng nhưng nàng đã gỡ ra và tháo chạy băng ra ngoài đường. Văn Bình rượt theo song không kịp nữa. Chàng đâm vào một cặp vợ chồng trẻ phục sức sang trọng, khoác tay nhau tình tự trên đường Lê Lợi. Văn Bình chưa kịp xin lỗi thì thiếu nữ bí mật đã biến vào làn sóng người lũ lượt từ đường Tự Do đổ tới.
Lòng chàng bâng khuâng như vừa đánh mất một cái gì quý giá. Thật vậy, chàng vừa đánh mất nàng sau bao nhiêu ngày tháng dài lê thê không gặp nhau. Nàng là Tiểu Phi, cô gái có sắc đẹp nhạn sa cá lặn. Chàng gặp nàng trong thời gian hoạt động dọc biên giới Lào-Việt. Nàng đã hy sinh nhan sắc vì chàng.
Văn Bình thở dài lần nữa. Điều Salem cuối cùng cháy đến ngón tay mà chàng không cảm thấy nóng. Như gã thất nghiệp, Văn Bình thất thểu đi về đại lộ Nguyễn Huệ. Những quán bán hoa đã bắt đầu đóng cửa, một người đàn ông lạnh lùng chọn hoa cũ ném xuống đường trong khi một đứa trẻ dẫm chân lên những cuống hoa lê dơn đã héo, cười nắc nẻ. Cuộc đời của Tiểu Phi cũng giống đóa lê dơn đỏ thắm được bày bán trong ki ốt. Xưa kia nàng còn đầy xuân sắc, hàng ngàn vương tôn công tử bám chặt lấy nàng. Giờ đây, nàng chỉ là nhánh hoa tàn tạ vứt trong thùng rác.
Chàng đã lang thang khắp nơi để tìm Tiểu Phi. Chàng muốn hôn lên con mắt bị chất cường toan làm hỏng, và nói nhỏ vào tai nàng rằng : « Tiểu Phi ơi, anh yêu em … Khi em còn đẹp, anh đã yêu em, giờ em tàn phế, anh còn yêu em hơn … »
Nhưng Tiểu Phi không muốn gặp chàng nữa. Nàng muốn chàng cứ giữ mãi trong tim hình ảnh yêu kiều của cô gái sẵn sàng hy sinh tất cả cho người yêu muôn thuở. Nàng không muốn được yêu vì lòng trắc ẩn. Nàng không biết rằng Văn Bình chưa hề yêu ai và đã yêu nàng. Yêu vì nết, trọng vì tài chứ không phải vì sắc đẹp. Trong cuộc đời hồ hải dưới danh hiệu Z.28, điệp viên số một của sở Mật vụ, từng làm các tổ chức gián điệp từ đông sang tây phải kính phục, Văn Bình đã biết hàng trăm người đàn bà. Người nào cũng đẹp một cách khác thường. Người nào cũng có một thân hình đủ sức mê hoặc những nhà điêu khắc khó tính. Nhưng định mệnh khắt khe không cho phép chàng hưởng lạc trong hoàn cảnh thanh bình. Hầu hết người chàng yêu đều vắn số, đúng với câu thơ xưa « giai nhân tự cổ như danh tướng, bất hứa nhân gian kiến bạch đầu. »
Một chiếc xe đua mui trần, sơn màu vàng nghệ chói lọi chạy vụt qua. Tài xế nhìn thấy chàng vội thắng gấp :
-Văn Bình.
Chàng đứng khựng nhìn vào trong xe. Mộng Kiều mở toang cửa, nhảy xuống, chạy tới ôm chầm lấy chàng. Mộng Kiều là một trong các cô bạn gái chung tình của Văn Bình. Tuy không còn ở tuổi đôi mươi, nàng vẫn không mất vẻ đẹp mê hồn với cặp mắt tóe rực hào quang tình ái và cái miệng cười đẹp hơn cả miệng cười của đệ nhất minh tinh quốc tế trên màn ảnh đại vĩ tuyến. Từ hôm về Sàigòn để nghỉ xả hơi, chàng lang bang khắp nơi, chưa về thăm Mộng Kiều trong căn gác ấm cúng ở đường Võ Tánh.
Mộng Kiều gặp chàng như bắt được của. Nàng không còn nhớ đây là con đường đông người nhất của thủ đô Sàigòn. Nàng cũng không còn nhớ rằng xe hơi của nàng dang đậu chềnh ềnh giữa đường trước mũi các nhân viên cảnh sát giao thông.
Đoàn xe  dài ngoằng bị Mộng Kiều án ngữ thi đua bóp kèn inh ỏi. Xíp lê cảnh sát cũng te te một tràng dài. Nhưng Mộng Kiều và Văn Bình đã trở nên điếc tai hoàn toàn. Nàng vít đầu chàng xuống, hôn chùn chụt vào môi. Văn Bình nếm phải mùi mằn mặn của nước mắt. Nàng khóc ròng trong cơn sung sướng.
Đường Nguyễn Huệ bị ứ nghẹt. Tiếng la ó và chửi rủa lấn át tiếng kèn và tu huýt. Văn Bình vẫy tay chào mọi người rồi phóc lên xe. Trong chớp mắt Văn Bình phóng xe đi, trong khi Mộng Kiều nở miệng cười tươi như hoa.
Dựa má vào vai chàng, Mộng Kiều nói :
-Anh tệ quá, về hồi nào mà không cho em biết.
Văn Bình nói dối :
-Anh vừa xuống máy bay xong. Định đến em thì may sao lại gặp em giữa đường. Mộng Kiều không đáp. Nàng thừa rõ chàng nói dối. Nàng không lạ gì nghề nghiệp của chàng. Song nàng thích nghe chàng nói dối.
Chiếc xe đua xinh xắn lướt nhanh trên đường nhựa trơn bóng. Gió sông thổi phần phật vào xe, tung bay mái tóc tha thướt của nàng. Mộng Kiều âu yếm :
-Đêm nay anh về với em nhé ?
Văn Bình gật đầu. Tiện tay Mộng Kiều mở máy thu thanh. Tiếng người xướng ngôn của đài Sàigòn vọng ra êm ái. Văn Bình xả thêm tốc lực. Những thân cây đen sì hai bên đường chạy lùi lại phía sau. Kim tốc độ vượt qua số 120. Văn Bình vốn là tay đua xe hơi thượng thặng. Dưới tay chàng, những động cơ xe hơi bất kham nhất cũng phải khuất phục một cách ngoan ngoãn.
Bản tin giờ chót của đài bá âm vừa chấm dứt. Một nốt nhạc quen thuộc được trổi lên. Trời khuya mát rợi mà toàn thân Văn Bình ướt đẫm bồ hôi vì chàng vừa được nghe bản nhạc mà Tiểu Phi thích nhất. Bản nhạc ấy Tiểu Phi đã ca cho chàng nghe một đêm cũng nhiều gió như đêm nay :
One day, when we were young,
One wonderful morning in May … (1)
Tiểu Phi ngồi trên phiến đá trắng, ngửa mặt ngắm những ngôi sao lấp lánh trên nền trời láng mượt như nhung. Mùi thơm hoa dại trong rừng quyện lấy mùi thơm thiên nhiên của nàng. Văn Bình ngây ngất như người tân nhân uống nhiều rượu trong đêm hợp cẩn. Giọng Tiểu Phi trong và cao vút. Nàng ca tiếp:
You told me, you loved me
When we were young one day…(2)
Thời ấy đã thuộc về dĩ vãng. Ngẫu nhiên, Văn Bình lái xe lên phi trường. Tòa biệt thự cổ rộng mênh mông, nơi ông Hoàng dùng làm tổng hành doanh, vẫn nằm câm lặng không một tia sáng lọt ra ngoài. Nhưng Văn Bình biết là bên trong có người. Giờ này, chắc ông Hoàng còn ngồi trầm ngâm trước cái bàn lớn chất đầy hồ sơ, đĩa đựng tàn ngập tràn mẩu xì gà Havan còn cháy nghi ngút.
Văn Bình đạp lút ga xăng. Chàng ôm cua thật gắt khiến Mộng Kiều mất thăng bằng ngã vào người chàng. Mộng Kiều thốt lên:
-Đêm nay, anh làm sao thế?
Đã nhiều lần Văn Bình lái xe với nàng ngồi bên. Dầu chàng phóng nhanh, người ngồi trên xe vẫn có cảm giác thoải mái và an ninh. Lần đầu nàng thấy chàng điều khiển tay lái thiếu bình tĩnh và sáng suốt.
Con đường đen sì mở rộng hoác phía trước như miệng của con cá sấu khổng lồ. Mộng Kiều run rẩy:
-Giảm bớt tốc lực đi anh, em sợ quá!
Nhưng Văn Bình chẳng còn nghe gì nữa. Bên tai, chàng chỉ nghe tiếng nói van vỉ của Tiểu Phi. Chàng nghe tiếng rên thoi thóp của nàng sau khi nàng lâm nạn. Hơi lạnh chạy rần rần dọc xương sống Văn Bình, rồi một màn sương dầy che lấp mắt chàng. Quang cảnh tối sầm hẳn lại. Vô lăng của chiếc xe đua mũm mĩm đảo sang bên. Bốn bánh xe chồm lên mô đất lớn rồi chạy phăng phăng xuống dốc. trong tích tắc, Văn Bình biết là xe hơi đã ra khỏi đường cái, sắp sửa lao xuống ruộng đầy nước. Chàng thắng lại thật mạnh nhưng quá muộn. Chiếc xe đua bé bỏng đứng sững như bị một sức mạnh phi thường kéo lại rồi lật sấp. Hai người bị bắn tung ra khỏi xe. Một tiếng nổ dữ dội phát lên. Ngọn lửa bắt vào thùng xăng. Đám cháy sáng rực một vùng. Văn Bình bị đụng đầu vào cột điện, tuy nhiên chàng còn nghe được tiếng còi xe chữa lửa trước khi hoàn toàn bất tỉnh.
Chàng tỉnh lại ba giờ sau trong bệnh viện. Mở mắt ra, chàng thấy một nữ khán hộ nhìn chàng mỉm cười. Chàng hỏi nhát gừng:
-Mộng … Kiều có hề gì không?
Người điều dưỡng lắc đầu:
-Thưa, không hề gì.
Văn Bình định chống tay ngồi dậy, song cô y tá xua tay ra hiệu cho chàng nằm yên. Hai vai chàng đau nhói một cách lạ thường. Văn Bình mất hẳn bình tĩnh khi thấy cánh tay trái bị bao bột kín mít.
Người nữ điều dưỡng lấy thuốc vào ống tiêm, giọng vỗ về:
-Ông chỉ bị thương xoàng thôi. Một tuần nữa ông sẽ bình phục như cũ.
Văn Bình có cảm giác như bị kiến đốt. Phát thuốc ngủ vừa được tiêm vào máu. Toàn thân chàng nhẹ bổng hẳn lên. Chàng vừa ngửi thấy mùi thơm thơm từ da thịt Tiểu Phi tiết ra. Giọng hát êm êm của Tiểu Phi lại cất lên.
Văn Bình thiếp đi. Và trong cơn mơ, chàng được sống lại những giờ phút kỳ dị của quá khứ.

oOo
Trời thấp và kết toàn mây đen. Văn Bình đào hố thật nhanh rồi nhét cái dù xuống, lấp đất lại, chặn tảng đá lên trên. Xong xuôi, chàng ném xẻng rồi ngồi phịch xuống gốc cây đại thọ, tự thưởng một điếu thuốc lá.
Chàng lấy làm khoan khoái vì trong chuyến đi này chàng không phải nhịn thuốc Salem. Đây là khu vực Mường Panh, nơi tranh chấp giữa binh sĩ của trung tướng Kông Lê và đại tá Deuane.
Văn Bình ngửa cổ thở làn khói thơm mùi bạc hà lên không. Hồi nãy khi chiếc máy bay 2 động cơ chở chàng từ Vạn Tượng tới địa điểm nhảy dù, nền trời trong vắt như pha lê. Buổi sáng ở vương quốc Lào ngập tràn ánh nắng và mây xanh ngắt. Hoa tiêu bay vút lên cao sau khi xà xuống gần ngọn đồi trọc bao quanh phi trường Mường Panh. Trên phi cơ nhìn xuống, Văn Bình nhận thấy một dãy lều vải màu vàng rơm, nơi tướng Kông Lê đóng tổng hành doanh. Phía sau ngọn đồi trọc chạy dài một thung lũng hẹp. Hoa tiêu mỉm cười nói với Văn Bình:
-Cẩn thận đấy! Trọng pháo của Pathét Lào được đặt ở sườn đồi. Họ bắn rát lắm. Vì vậy tôi không thể thả anh từ độ cao. Trong một phút nữa, tôi sẽ hạ thấp. Nhảy thấp như vậy rất nguy hiểm song tôi không thể nào làm hơn được nữa.
Phi công vừa dứt lời thì một loạt đại bác phòng không đã đua nhau khạc đạn. Hoa tiêu lái ngòng ngoèo tránh lằn đạn rồi phi cơ biến mất sau rặng núi lớn.
Cửa phi cơ được đẩy ra. Văn Bình đứng dậy, men theo sườn phi cơ ra cửa. Phụ tá hoa tiêu hỏi:
-Anh chuẩn bị xong chưa?
Tiếng gió từ ngoài tạt vào như bão át cả tiếng trả lời của chàng. Chàng phồng ngực, hit dưỡng khí vào đầy hai buồng phổi rồi lao đầu vào khoảng không vô tận. Một lúc sau, chàng đặt chân xuống nền đất ướt át. Trận mưa rừng hồi đêm còn để lại những vũng nước lớn. Nhanh nhẹn, chàng gỡ giây dù, gấp dù lại rồi đào đất. Chôn dù xong, chàng nhẹ hẳn người như vừa trút được gánh nặng trăm cân. Chàng coi địa bàn, đối chiếu với bản đồ Mường Panh mà chàng mang theo. Phi cơ đã thả chàng xuống đúng địa điểm.
Đồng hồ tay chỉ đúng 9 giờ sáng. Những đám mây đen vần vũ từ biên giới Nghệ An kéo lại báo hiệu mưa lớn. Dạo này miền rừng núi Ai Lao bị mưa sáng là thường.
Văn Bình đi tắt qua con đường độc đạo để ra đường lớn. Đó là trục lộ giao thông duy nhất giữa hai khu vực của tướng Kông Lê và đại tá Deuane. Tướng Kông Lê trung thành với hoàng thân Phuma, còn đại tá Deuane chạy theo phe Lào cộng, và tự xưng là tư lệnh phe trung lập chính thống.
Trong vòng một giờ đồng hồ nữa, một đoàn công voa sẽ chạy qua. Văn Bình chưa rõ công voa gồm bao nhiêu xe song điều chàng biết chắc là trong đoàn công voa có một nhân vật quan trọng từ Hà nội tới. Nhân vật này sẽ vượt biên giới Lào-Việt trong vùng Át tô pơ để thâm nhập Nam Việt.
Nằm dài sau bụi rậm, chàng nhoẻn miệng cười khi cúi nhìn bộ quân phục của mình. Bộ quần áo đặc biệt này, ông Hoàng đã thửa tại Hà nội cho chàng. Vải kaki được mua ở Tiệp khắc, và may tại một cửa hiệu danh tiếng ở đường Hàng Bông.
Cái áo thun trắng chàng mặc trong người cũng là thứ áo thun dệt tại Nam định và dành riêng cho cán bộ quân sự. Trên mép túi áo đại quân có hai cái bút máy do xí nghiệp ở Thượng hải chế tạo. Bộ quân phục chật chội làm chàng khó chịu ở nách. Nhún vai, chàng ném mẩu thuốc lá Salem vào vũng nước.
Chàng nhẩm lại trong óc những chỉ thị của ông Hoàng. Chập tối, chàng được đưa vào văn phòng ông tổng giám đốc gần phi trường Tân sơn nhất. Ông Hoàng vẫn mặc bộ com lê cũ kỹ, bạc màu và đứt đường chỉ. Thấy chàng, ông ngẩng đầu lên, nhấc kiếng cận thị ra rồi chăm chú lau bằng miếng da trừu nhỏ xíu.
Văn Bình ngồi gọn trong cái ghế bành rộng thênh thang màu đỏ. Ông Hoàng nhìn vào mắt chàng:
-Nội đêm nay, anh sẽ đi Lào.
Nghe nói đi Lào, Văn Bình chau mặt tỏ vẻ khó chịu. Năm nay, chàng đã lên Lào cả thảy ba lần. Chàng đã chán ngấy những cô gái mặt bự phấn của xóm yên hoa Đồng Pha Lan, và những bộ ngực nhân tạo trong vũ trường Liđô và Viêng Ratry.
Lệ thường, ông Hoàng nói chuyện bâng quơ một lát rồi mới đề cập tới công tác. Lần này, ông đi thẳng vào vấn đề:
-Tôi biết anh không thích đi Lào. Nhưng ngoài anh ra không nhân viên nào có đủ tài năng làm nổi việc này.
Văn Bình lắc đầu:
-Tôi từ Vạn Tượng về. Trên ấy trời nóng lắm. Nhân viên Uỷ hội Quốc tế phải mua nước suối đóng chai từ Vọng các về tắm. Tôi chịu nóng không nổi, phải mua nước suối thì tốn ít ra năm, sáu ngàn đồng bạc một ngày.
Ông Hoàng mỉm cười:
-Vạn Tượng có hai nhà đấm bóp và tắm nước lạnh. Người ta báo cáo với tôi rằng ngày nào anh cũng vào đấy đấm bóp 3 lần, sáng, trưa và chiều. Anh cần gì phải tắm bằng nước suối Vi si?
Văn Bình nhún vai:
-Thưa, ai báo cáo với ông như vậy?
Ông Hoàng không đáp. Ông còn bận dở một tập hồ sơ dầy, và rút ra xấp giấy đánh máy chi chít chữ. Quên hẳn mẩu chuyện dí dỏm vừa rồi, ông tổng giám đốc nhắc lại:
-Nội đêm nay, anh sẽ đi Lào.
Không đợi Văn Bình lên tiếng ưng thuận hay phản đối, ông Hoàng nói luôn một hơi:
-Lẽ ra, anh mới ở trên ấy về, tôi không thể để anh trở lên lần nữa, vì như thế trái với nguyên tắc nghề nghiệp. Song tôi đã nghĩ kỹ. Vả lại, anh sẽ không đi Vạn Tượng mà là Khang Kay. Đúng hơn, anh sẽ được thả dù xuống gần Khang Kay.
Nói đoạn, ông Hoàng đứng dậy mở tủ. Không cần nhìn theo, Văn Bình đã biết ông sẽ lấy chai rượu huýt ky chưa mở nút và bịch thuốc Salem màu xanh óng ánh bạc. Ông tổng giám đốc thường có thói quen trịnh trọng này. Và cũng như mọi lần, ông từ tốn khui rượu, rót vào ly pha lê, cái ly trong suốt mà ông đặt mua tận bên Pháp mà Văn Bình cầm uống từ nhiều năm nay và đưa tận tay cho chàng.
Chàng hỏi:
-Thưa, chắc là công việc quan hệ.
Ông Hoàng đáp:
-Dùng chữ quan hệ cũng chưa đủ để diễn tả hết. Anh cộng tác với Sở đã lâu, và đã làm được nhiều vụ kinh thiên động địa. Nhưng công việc sắp giao cho anh còn sôi sục và rộng lớn hơn nhiều. Anh bằng lòng chứ?
Dĩ nhiên là Z.28 bằng lòng. Từ chối cũng không được vì trước khi mời chàng tới, ông Hoàng đã nghĩ ra đủ cách để ngăn chàng thoái thác. Và khí giới ông hay dùng nhất là tình cảm. Phục vụ dưới quyền ông trong bao nhiêu năm, Văn Bình quý ông như cha. Sở dĩ Văn Bình quý ông như cha vì tuổi tác, và đức độ, phần khác cũng vì dọc ngang đã lâu chàng chưa gặp ai có đủ tài năng và mưu mô kỳ diệu như ông Hoàng.
Chàng nghe tiếng cửa rẹt mở. Chàng hơi ngạc nhiên vì đây không phải là cửa mở sang phòng nữ bí thư Nguyên Hương. Tuy vậy, trong sự ngạc nhiên đã xen lẫn vẻ hể hả vì chàng đang sợ phải gặp nàng. Chàng tiếp tục hứa cuội với nàng, chắc chắn lần này nàng sẽ không tha. Đọc được tư tưởng của chàng, ông Hoàng giải thích:
-À, cánh cửa này, tôi mới cho gắn cách đây một tuần lễ. Anh hiểu vì sao không? Vì trong ấy người ta bắt đầu nghi ngờ tôi. Cho nên tôi phải đề phòng. Nếu “họ “ cho đoàn công tác đặc biệt đến tìm, tôi vẫn có đủ thời gian thoát thân. Nhưng anh yên tâm, họ sẽ không làm gì được tôi.
Văn Bình lặng người nhìn ông tổng giám đốc. Chàng biết lý do “trong ấy “đang nghi ngờ. Chàng không hỏi gì thêm mặc dầu chàng biết trước ông Hoàng sẽ không giấu chàng. Đời chàng đã gắn liền với đời ông Hoàng. Ông Hoàng đã hy sinh trọn đời cho đất nước, kẻ nào đụng đến ông, dẫu là ai chăng nữa, chàng cũng cương quyết ngăn chặn.
Phòng bên cũng được gắn máy điều hòa khí hậu. Kê lùi vào góc là một cái bàn bầu dục bằng sắt sơn xanh. Văn Bình nhận ra một người đàn ông đứng tuổi ngồi sau. Chàng chưa hề gặp hắn. Thấy chàng, hắn đon đả:
-Chào anh bạn Z.28.
Văn Bình chưa chịu chìa tay ra vội. Chàng nhìn thẳng vào mắt người lạ mặt. Mắt hắn tỏa ra một tia sáng lành lạnh như pha chất thép. Người lạ cao lêu nghêu, miệng cười một cách ngạo nghễ.
Người lạ nắm bàn tay Văn Bình để bắt. Văn Bình rụt lại rồi phá lên cười:
-Ồ, tôi biết rồi …
Cả ông Hoàng lẫn người lạ đều cười theo ròn rã. Người lạ ngồi xuống ghế, gật gù:
-Văn Bình! Anh có con mắt quan sát tinh đời thật. Tôi đã gặp các anh chị em trong Sở, không ai nhận ra tôi, trừ anh.
Người lạ tiến lại chậu rửa mặt bằng xứ gắn vào tường. Vòi nước bắn tung tóe. Mấy phút sau, gương mặt người lạ đã khác hẳn. Văn Bình tươi cười khi nhìn thấy Lê Diệp, anh chàng sếu vườn gan dạ của Sở, người bạn thân nhất của chàng.
Vừa lau khô mặt, Lê Diệp vừa nói:
-Hồi sáng, sửa soạn hóa trang tôi đã tiên đoán anh sẽ phăng ra tôi. Ông cụ cũng nghĩ như vậy. Phương pháp hóa trang này được coi là tuyệt diệu nhưng vẫn không đánh lừa được người giàu kinh nghiệm như anh.
Ông Hoàng nói với Văn Bình:
-Chính vì anh có nhiều kinh nghiệm đặc biệt nên tôi mới cử anh lên Lào. Trong những ngày sắp tới, anh sẽ đối phó với một cuộc hóa trang vô cùng khéo léo. Nhiệm vụ của anh tuy dễ mà khó. Dễ vì tôi đã bố trí đầy đủ, anh chỉ cần theo đúng chương trình đã định là hoàn thành được công tác. Nhưng rất khó vì đối phương sẽ  biến hóa khôn lường.
Văn Bình hỏi:
-Thưa, đối phương là ai? Tôi đã đụng đầu trên đất Lào với đủ mặt anh hùng tứ xứ. Tổ chức của RU hiện nay rất yếu. Phòng Nhì hoạt động khá mạnh nhưng cũng không đáng gờm bằng CIA.  Lần này, tôi phải thủ đoạn với mấy ông đồng minh mũi lõ da trắng nữa, hả ông ?
Ông Hoàng lắc đầu :
-Không. Lần này Sở không phải đối phó với người ngoài, mà là người trong nhà. Hẳn anh không lạ gì từ một năm nay, tình hình nội bộ của ta rất nguy ngập. Sự bế tắc hành chính và chính trị làm cho công tác thu thập tin tức tình báo của chúng ta trở nên vô ích. Từ ngày về nước đến nay, tôi tự đặt ra phương châm là chỉ quan tâm đến chuyên môn thuần túy, không liên hệ đến chính trị. Nhưng tình thế đã đổi. Tôi phải ra tay vì không còn giải pháp nào khác. Thôi, anh sửa soạn lên đường cho kịp.
Văn Bình hỏi :
-Thưa, còn chi tiết công tác ?
Ông Hoàng đáp :
-Lê Diệp sẽ thảo luận với anh.
Với dáng điệu lù khù của người viên chức già sau mấy chục năm mài đũng quần trong phòng giấy đầy hồ sơ, bụi và mạng nhện, ông tổng giám đốc Mật vụ chậm chạp trở sang phòng bên.
Thế rồi Văn Bình tất tả trèo lên máy bay riêng trực chỉ Ai Lao.
Bầu trời tối sầm hẳn lại.
Nửa giờ trước, mây đen bắt đầu từ biên giới Nghệ an kéo tới, giờ đây ở đây cũng có mây đen. Văn Bình dán mắt vào địa bàn. Bên trái chàng là khu vực do Lào cộng kiểm soát, bên hữu là binh sĩ phe hữu do tướng Phumi chỉ huy, còn sau lưng chàng là những toán du kích Mèo chống cộng thuộc quyền điều khiển của đại tá Vang Pao.
Lê Diệp đã dặn chàng cẩn thận trước một bản địa đồ lớn và mô hình đất sét trắng. Phi công của Sở phải thả Văn Bình xuống đúng địa điểm vì nếu trật ra ngoài vài trăm thước là rơi vào khu vực của cộng sản, của phe hữu, hay của du kích Mèo. Mà lệnh ông Hoàng phải thi hành công tác tuyệt đối bí mật.
Văn Bình chợt cảm thấy hối tiếc. Hồi nãy mở cửa phi cơ nhảy xuống, chàng quên cám ơn hoa tiêu. Phải là hoa tiêu thượng thặng mới thả được Văn Bình xuống giữa thung lũng chật hẹp này. Chàng ngẩng nhìn trời. Những đám mây dày đặc đã che kín dãy đồi trọc.
Một tiếng ầm nổi lên. Chàng tưởng là sấm. Thật ra, đó là tiếng mọt chê. Trọng pháo của đại tá Deuane thuộc phe trung lập ly khai có thói quen nã vào trường bay do tướng Kông Lê đóng giữ. Thời khắc ở vương quốc thường trôi qua rất chậm nên binh sĩ đâm ra buồn ngủ, phải ấn cò súng cho mi mắt khỏi chĩu nặng. Đôi khi ở mâm đèn á phiện ra toàn thân còn lơ mơ, các sĩ quan ra lệnh văng tê cho bọn binh nhì tra đạn vào nòng súng bắn bừa một loạt để chào mừng ả phù dung.
Văn Bình phì cười, nhưng chàng lại im ngay.
Trong tiếng đại bác ầm ì, chàng vừa nhận ra tiếng động cơ xe hơi. Tự nhiên, tim chàng đập mạnh. Chàng không hiểu sao lại thiếu bình tĩnh như vậy. Hoạt động đã lâu, chàng không sợ chết là gì nữa. Ngay cả khi bị họng súng kề sau gáy, đối phương sửa soạn lảy cò chàng cũng không thay đổi sắc diện. Lần này thái độ thiếu bình tĩnh của chàng đã có lý do đặc biệt.
Toán quân phòng vệ trường bay Mường Panh bắn trả lại. Rồi yên lặng. Yên lặng hoàn toàn. Chắc phe tướng Kông Lê cho rằng đáp lễ như vậy đã đủ. Và chắc đơn vị trọng pháo của đại tá Deuane còn bận tíu tít bên mâm đèn dầu lạc.
Văn Bình nhìn đồng hồ tay. Theo kế hoạch của ông Hoàng, trong 10 phút nữa đoàn công voa sẽ tới. Tuy Văn Bình nghe được tiếng động cơ xe hơi, đoàn công voa vẫn còn xa. Sở dĩ âm thanh nghe rõ vì chàng ở giữa thung lũng vòng chảo tứ phía có núi bao bọc. Tuy ở xa, đoàn công voa lại rất gần vì đường núi chạy ngoằn ngoèo, có khi gần nhau nhìn thấy mặt mà phải đi năm mười phút mới đến.
Hộp điện đài đặc biệt mang theo từ Sàigòn được đặt ngay ngắn trên một mô đất bằng phẳng. Chàng kéo ăn ten ra khỏi máy, và lắp ống nghe vào tai. Một phút sau, có tiếng người nói :
-Bình minh sắp sửa tới. Hiện nay Bình minh đã tới A2.
“Bình minh” là ám ngữ chỉ đoàn công voa, còn “A2” là một địa điểm trong thung lũng cách nơi Văn Bình mai phục một quãng đường. Người báo tin cho chàng là nhân viên thân tín của ông Hoàng. Văn Bình không biết là ai và hiện ở đâu. Chàng chỉ biết là khi đoàn xe sắp đến, một người vô danh sẽ báo tin trên làn sóng ngắn.
Chàng vuôn vai đứng dậy cho khỏi mệt mỏi. Dư vị những đêm la cà trong tiệm rượu và vũ trường còn đọng lại ở khớp xương, thớ thịt và vành môi chàng. Một đám mây đen bay là là sát ngọn núi nhọn hoắt phía trước. Chàng có cảm tưởng rằng đó là trái nấm khổng lồ. Cơn gió lạnh từ cánh rừng bên tả thổi quật lại. Mưa sắp đổ xuống.
Bỗng mùi hôi thối xông vào mũi chàng. Nhanh như cắt, Văn Bình quay lưng lại. Chàng đoán không sai. Có tiếng sột soạt trong bụi rậm. Rồi một con beo vằn đen lao vọt về phía chàng.
Chỉ chậm một phần trăm giây đồng hồ là chàng bị con beo táp vào mặt. Nó không lấy gì làm lớn. Beo vằn thường là mối lo của người sơn cước Bắc Lào và Miến điện. Hễ gặp người nó lẩn vào lùm cây, đợi cơ hội thuận tiện là nhảy xổ ra. Miệng nó đỏ lòm như chảy máu, hàm răng nó vừa nhọn vừa sắc trông như lưỡi dao đồ tể thọc tiết heo. Đuôi nó dài lê thê quật trúng, nạn nhân phải gãy xương.
Lần đầu Văn Bình chạm trán với beo vằn mặc dầu đã quen phong thổ xứ Lào. Con beo vừa phóng tới như trận cuồng phong thì chàng đã nằm nhoài ra đất, và lộn tròn một vòng. Đuôi con beo quạt lầm vào thân cây làm vỏ cây toác ra.
Văn Bình quỳ một chân xuống đất, con dao sáng quắc được rút ra khỏi vỏ. Chàng không dám nổ súng sợ tiếng vang sẽ khuấy động sự yên tĩnh trong thung lũng. Con beo gầm lên và sửa soạn nhảy lại. Văn Bình không thèm tránh, nó vừa lướt tới chàng nghiêng đầu sang bên cắm lưỡi dao ngập vào cổ nó. Lưỡi dao ngập  lút cán, máu tuôn ra xối xả. Hăng máu, con beo vùng vẫy và lôi phăng Văn Bình đi theo. Chàng ôm chặt cổ nó và xiết chặt lại. Nó đè chàng xuống. Nằm dưới, chỉ cách hàm răng nhọn một đốt tay, Văn Bình vẫn không nao núng. Chàng co đầu gối, tống vào bụng con thú. Phát atémi thần sầu quỷ khốc này có thể đánh ngã một võ sĩ cân nặng trăm kí lô. Song con beo đã có sức mạnh phi thường. Nó cố đè chàng xuống nữa, xuống nữa và ngoe nguẩy đuôi định quật. Thu công lực vào bàn tay thép nguội, chàng tạt một đòn atémi khác vào mắt con thú. Chàng tính đúng không sai một li. Ngọn đòn nhu đạo tuyệt đích trúng giữa mắt con beo. Nó rống lên một tiếng xé ruột rồi ngã lăn kềnh.
Tiếng động cơ của đoàn công voa ầm ầm kéo tới. Không kịp xem con thú đã chết hay chưa, Văn Bình chạy vội ra con đường độc đạo. Đột nhiên, gió núi thổi mạnh. Những giọt mưa lớn bắt đầu rơi, mùi hôi khét bay lên.
Rồi mưa trút xuống như thác lũ.
Dáng điệu lo lắng, Văn Bình nhìn thấy mấy viên đá lớn chàng vừa đặt lỏng chỏng giữa đường … Hồi nãy, chàng đào một cái rãnh sâu xuyên qua lộ. Trong rãnh, chàng bỏ một cái hộp hình chữ nhật, một đầu buộc sợi giây điện nhỏ li ti màu vàng. Sợi giây dài hơn trăm thước, nối vào một cái hộp khác, nhỏ bằng hộp bánh bích qui, bên trong đựng những cái pin bọc giấy dầu. Đó là bình điện dùng để nổ mìn, một loại mìn muỗi có sức công phá cực mạnh.
Đã lâu Văn Bình không quen nghề du kích quân núp dưới hầm, hoặc ở ven rừng để giật mìn các đoàn công voa. Hồi hoạt động ở châu Âu trong hậu tuyến địch, chàng đã nổi tiếng là “ông vua gài mìn”. Không như người khác trốn thật xa, chàng ung dung nằm gần chỗ mìn nổ, phì phèo thuốc lá mà không bị sây sát.
Mưa vẫn trút xuống dữ dội. Từng cơn gió lớn từ trong rừng tiếp tục thốc ra, chở theo mùi ẩm mốc của cây lá thối mục. Văn Bình mở rộng mắt mới nhìn thấy đoàn xe đen chùi chũi từ phía xa chạy tới. Mặc dầu đường trơn, đoàn xe vẫn chạy nhanh. Dẩn đầu là chiếc Môlôtôva của Nga sô, trông như con bọ hung.
Đúng như ông Hoàng dự tính, đoàn công voa gồm cả thảy 5 cam nhông lớn, phủ bạt kín mít. Văn Bình mỉm cười, chờ chiếc Môlôtôva chạy đến chỗ chôn mìn, mới ấn nút đỏ trên nắp bình điện.
Một tiếng nổ long trời nổi lên, vang dội vào vách núi rồi tỏa ra khắp vùng. Cam nhông bị trúng mìn vào đầu máy, ngã sang bên đường. Tài xế thắng gấp lại. Từ trên xe nhảy xuống hai tên lính Pathét Lào mặc binh phuc kaki vàng, đội mũ lưỡi trai theo kiểu tàu, tay lăm lăm tiểu liên. Văn Bình rút trong túi quần ra cái ná cao su. Nếu có ai đứng gần thì sẽ cười rộ vì không thể nào tin cái ná trẻ con chơi này lại được dùng làm khí giới giết người đắc lực.
Thât vậy, đối với điệp viên lành nghề thì bất cứ vật gì cũng có thể biến thành khí giới hữu hiệu. Trong giây phút hiểm nghèo, một cây kim găm, một mảnh vải cũng đủ đưa địch thủ sang bên kia cõi thế. Riêng Văn Bình, chàng đã biết cả trăm cách giết người không cần tới dao hoặc súng.
Văn Bình kéo giây cao su xem đủ căng không đoạn chàng đặt vào bọc ná một viên đạn tròn bằng nhôm. Chàng giương ná cao su lên ngang mày.
Phập một tiếng, viên đạn nhôm bay thẳng ra phía trước, trúng vào giữa hai mắt một tên lính. Hăn loạng choạng té xuống nền đường trơn ướt. Tên thứ nhì chưa kịp hiểu nguyên nhân thì Văn Bình đã bắn viên đạn thứ hai.
Mọi tài xế trên công voa đã nhảy xuống đường. Văn Bình đút một viên đạn nhôm nữa vào bọc ná. Chàng vừa bị một tên lính nhìn thấy. Hắn nâng khẩu súng lên sửa soạn nổ cò. Ngón tay hắn còn lóng cóng thì viên đạn quái ác của Văn Bình đã trúng yết hầu. Bắn xong, Văn Bình lăn mình một vòng. Một tràng đạn tiểu liên nổ tacata … tacata…
Vũng nước bên cạnh bắn tung tóe làm quần áo chàng lấm bùn bê bết. Tên quân nhân cuối cùng của đoàn công voa nhảy lên một mô đất cao. Đứng trên mô đất, hắn thấy chàng rõ mồn một. Và chỉ suýt nữa Văn Bình đã bị gạch tên vĩnh viễn khỏi danh sách điệp viên của ông Hoàng.
Phát đạn đầu tiên của hắn trúng vào mũ kết của Văn Bình. Cái mũ rơi vào vũng nước, kéo luôn cả một mảng tóc bị cháy xém. Nhanh mắt, Văn Bình tránh được phát đạn thứ hai. May cho chàng, tên lính luýnh quýnh nên bắn từng phát một chứ không bắn từng tràng. Đến khi hắn bừng tỉnh thì Văn Bình đã có đủ thời giờ tặng cho hắn một viên đạn nhôm vào mặt.
Khi ấy, chiếc Môlôtôva dẫn đầu đã cháy ngun ngút. Một tiếng nổ long trời lở đất … Lửa liếm vào thùng xăng. Nhiều tiếng nổ khác tiếp theo.
Văn Bình nhảy lên đường. Chàng giật khẩu tiểu liên của tên lính vừa ngã xuống, và quét vòng tròn một lằn đạn. Xạc giơ bắn hết thì trên con đường độc đạo không còn người nào sống sót.
Xong xuôi, Văn Bình mở cửa đoàn xe lục lọi. Xe nào cũng chứa đầy ứ hàng hóa. Kiện hàng nào cũng được che kín bằng vải dầy. Mở vải bạt ra chàng thấy toàn là súng lớn.
Bỗng có tiếng trực thăng ầm ầm trên không trung. Hai chiếc trực thăng sơn xám từ sau ngọn đồi trọc bay lại thật nhanh, và lượn trên đoàn công voa. Văn Bình nằm ép xuống đường. Bay độ một phút trên đầu đoàn xe, chiếc trực thăng rồ máy biến mất vào đám mây đen sì vừa ùn ùn tới.
Tiếng máy bay im lặng, Văn Bình mới đứng dậy. Trong một xe cam nhông, chàng gặp một gã đàn ông trạc 40 tuổi, mặc quần áo đại quân, trên cổ không đeo cấp hiệu. Hắn bị bắn lủng trán và ngực.
Văn Bình vạch mí mắt quan sát. Hắn đã chết hẳn. Chàng ôm xác hắn, đi sâu vào rừng. Đến một gốc đại thụ, chàng quăng xác xuống. Trong gốc cây, có sẵn một lỗ trống lớn đủ nhét vừa cái xác.
Trực thăng bay vòng lại. Văn Bình lại nằm dài trên đường, bên cạnh những cái xác không hồn. Hai phút sau, trực thăng đậu sà xuống một khu đất bằng phẳng. Trong óc chàng hiện lên bản kế hoạch của ông Hoàng. Ông tổng giám đốc đã khét tiếng về những kế hoạch gài bẫy kỳ diệu. Chàng tin là chuyến này, ông Hoàng sẽ thắng nữa.
Cánh quạt khổng lồ trên nóc trực thăng quay chậm lại rồi dừng hẳn. Từ trên trực thăng hai người lực lưỡng nhảy xuống. Dáng điệu vội vã, họ chạy nhanh về phía đoàn công voa đang cháy.
Một người kêu lên:
-Trời ơi, không khéo đại tá chết mất!
“Đại tá “ là người mặc quần áo đại quân bị bắn lủng trán và ngực mà Văn Bình vừa nhét xác vào gốc cây đại thụ cho phi tang. Văn Bình chờ chúng đến gần mới cất tiếng rên đau đớn. Chàng rên khéo đến nỗi tưởng lầm là mình bị thương thật sự. Làm nghề gián điệp, cái gì cũng phải học cả, kể cả học cách rên cho đối phương đinh ninh là mình bị thương hoặc sắp tắt thở. Có lần Văn Bình rên như người sắp đứt hơi khiến bác sĩ lành nghề cũng bị lầm.
Một tên reo lên:
-A, có người còn sống!
Nửa phút  sau, hai tên tìm thấy Văn Bình. Một tên quỳ xuống cạnh chàng, đặt bàn tay lên trán:
-Chúng tôi ở bộ chỉ huy liên quân 23 đến. Đồng chí là đại tá Tùng Liêm phải không?
Văn Bình rên to hơn và giả vờ không nghe. Được hỏi gặng lần nữa, chàng mới gật đầu nhè nhẹ. Một tên bóp nắn các khớp xương tay và chân của chàng có lẽ để tìm vết thương. Văn Bình cười tê tái:
-Tôi chỉ bị ngất đi thôi. Trong người không có vết đạn nào.
Một tên nói:
-Cả đoàn công voa chỉ có đại tá còn may mắn sống sót. Chúng tôi đã mang trực thăng lại đây. Nếu đại tá không quá mệt mỏi thì chúng tôi xin dìu lại trực thăng.
Văn Bình gượng ngồi dậy. Bỗng chàng giật mình. Ngẫu nhiên, chàng nhớ lại khổ người và khuôn mặt của gã đại tá Tùng Liêm thực thụ. Về bề cao, hắn xấp xỉ chàng nhưng mình gầy hơn, và hai tay chân thô tháp hơn. Chàng không giống hắn đìểm nào về diện mạo: mắt chàng to và sáng thì mắt hắn lại nhỏ ti hí, còn miệng chàng, một sự kiêu hãnh của nam giới không thể hạ mình so sánh với cái miệng có hàm răng khấp khểnh và đôi môi thâm sì, đầy vẻ nham hiểm của hắn.
Cử chàng sang Lào, hẳn ông Hoàng phải biết chàng không giống đại tá Tùng Liêm. Văn Bình toát bồ hôi. Chàng vốn tin tưởng ông Hoàng, song giờ phút này chàng có cảm tưởng là ông tổng giám đốc già nua trở nên lầm cẩm …
Chàng không sợ chết, song chàng không thể lao đầu một cách xuẩn động vào chỗ chết trong khi chàng có thể lẩn tránh dễ dàng. Nhưng dầu sao cũng đã muộn. Ông Hoàng đã đẩy chàng vào thế cưỡi cọp.
Văn Bình được xốc nách dậy. Mỗi tên dìu một bên. Văn Bình loạng choạng đi về phía trực thăng. Đột nhiên một tên kêu thất thanh:
-Máy bay. Máy bay địch.
Văn Bình được ép ngã xuống đất. Chàng cố tình nằm nghiêng để quan sát không trung. Một phi cơ 2 máy vút từ hướng tây lại như tên bắn. Hướng tây là khu vực hữu phái. Phi cơ xà xuống và bắn một loạt đạn đui xết.
Chiếc phi cơ sơn trắng múa lượn trên nền trời đầy mây xám xịt. Mỗi lúc phi cơ một hạ thấp xuống. Có lúc nó bay qua chỗ Văn Bình núp, và từ dưới đất nhìn lên, chàng thấy rõ xạ thủ ló đầu qua cửa, ngón tay đặt vào cò súng trung liên.
Đùng … đoàng … ầm ầm … Nhiều tiếng nổ phát ra một lúc. Rồi một tiếng nổ thật lớn làm rung chuyển khu rừng núi âm u. Trong chốc lát tưởng như rặng núi bao quanh thung lũng đổ sụp, và mặt đất nứt ra kéo cả cánh rừng hoang xuống vực thẳm như trong một trận địa chấn khủng khiếp.
Văn Bình dán chặt mình xuống đất ướt. Chàng nghe một tên kêu lên:
-Chết tôi rồi.
Dường như ai đánh thật mạnh vào gáy chàng. Chàng lịm đi. Trên trời, chiếc phi cơ lộng quyền bay một vòng tròn từ biệt, hai cánh nghiêng nghiêng trong sự kiêu hãnh. Xa xa vẳng lại tiếng kêu của một con thú lạc đàn. Cảnh rừng núi huyền bí của miền trung Lào lại trở lại im lặng và chứa đầy bí mật.
Văn Bình chẳng biết gì nữa.
 
(1) tạm dịch: Ngày ấy, khi chúng ta còn trẻ. Một buổi sáng tháng năm kỳ diệu (đó là bài One Day ).
(2) Em nói với anh rằng em yêu anh. Ngày ấy, khi chúng ta còn trẻ.