
Quân thức giấc vì cảm thấy mặt nệm nhúc nhích như có người ngồi lên rồi chiếc mền mỏng bị bàn tay kéo tuột ra. Mở mắt anh thấy Amy đang nhìn mình mỉm cười.- Hi anh… Anh khỏe hông?Hơi gật đầu Quân cất giọng lười biếng.- Khỏe mà làm biếng… Mấy giờ rồi?- Dạ hơn 9 giờ…- Còn sớm quá… Cho anh ngủ chút nữa đi…Nói xong Quân kéo mền lên ngang cổ.- Dậy anh ơi… Dậy ăn sáng đi… Em chờ anh đói bụng xỉu luôn…- Xỉu đi…Cười hắc hắc Amy làm bộ xỉu bằng cách ngã người nằm đè lên Quân. Vòng tay ôm người tình, hôn nhẹ lên trán; anh ngửi được mùi hương dịu dàng toát ra từ mái tóc vàng óng ả mềm mại.- Hôm nay mình làm gì?- Dạ chẳng làm gì hết. Em để anh nghỉ cho khỏe rồi mai phụ em chỉ huy nhân viên làm tiệc cho ngày lễ Độc Lập…- Phụ em chỉ huy anh hổng thích…- Vậy anh thích cái gì?- Anh thích chỉ huy em hà… Anh thích biểu em làm…Cười hăng hắc, Amy đùa.- Anh biểu em làm cái gì?Chỉ vào má của mình, Quân cười nhẹ.- Hôn chỗ này nè…Amy chu đôi môi hôn nhẹ lên má.- Chỗ này nè…Quân chỉ vào môi mình. Amy lắc đầu song lại hôn nhẹ lên môi người tình.- Thôi nhe… Hổng làm nữa đâu. Anh hổng dậy là em khiêng anh dậy…Cười hắc hắc Quân đưa tay ra cho Amy kéo mình ngồi dậy. Biết Quân dù hết bịnh song vẫn còn yếu nên ăn xong cô rũ anh đi bộ ra nghĩa địa nơi mộ của mẹ và ông bà nội. Nhìn quanh quất Quân cười hỏi.- Phải con đường này là chỗ anh bị Brett chận đường?- Dạ… nhưng mà ở ngoài kia…Gật gật đầu Quân cau mày như suy nghĩ hay cố gắng nhớ lại chuyện gì. Cuối cùng anh nhìn Amy.- Bữa đó khi thiếp đi anh nghe Amy nói mà nói cái gì vậy?Mặt ửng hồng, Amy cười âu yếm nhìn Quân.- Anh hổng nghe Amy nói gì hả?- Nghe mà không rõ và không nhớ… Chỉ nghe loáng thoáng câu '' Em thương anh…''…Cố tình chọc Quân, Amy làm giọng hờn mát.- Anh hổng nghe thì thôi… Amy hổng muốn nhắc lại đâu…- Amy… Please…Nhìn ánh mắt như van cầu và năn nỉ của Quân, Amy cười nói nhỏ.- Em nói là " Em thương anh… Thương anh suốt đời… Em thương anh dù phải trả bất cứ giá nào…''Cảm động, Quân ôm Amy vào lòng và xiết chặt lại. Cô gái tóc vàng nghe lời thì thầm của Quân.- Anh thương Amy… Yêu em… Chết anh cũng vẫn còn yêu Amy…Amy ngước lên. Không có nụ hôn mà chỉ có ánh mắt nhìn nhau chiếu rọi một điều vĩnh cữu và không bị hủy hoại bởi không gian và thời gian. Tình yêu như một hiện thực. Cô nghe văng vẳng lời mẹ nhũ: '' Hãy tranh đấu tới cùng cho điều gì mà con tin tưởng… Mẹ luôn ở bên cạnh con, giúp đỡ con và phù hộ cho con… ''.