
****
Dù thương con cách mấy rồi có lúc Đan Trầm cũng phải rời bỏ để trở về đời sống hiu quạnh của mình. Điềm, không còn là của riêng của nàng nữa. Đứa con trai cưng của nàng bây giờ đã là người của nước non, đang thi hành nhiệm vụ bảo vệ tự do của dân tộc, chiến đấu chống kẻ xâm lăng để cho nàng được sống yên ổn nơi thành phố. Ngồi trong lòng chiếc xe lam, nhìn con đứng bơ vơ giữa khoảng trời mù nắng, sau lưng là hàng rào kẽm gai và chiếc lô cốt đắp đất nàng thấy thương thật nhiều. Hình hài đó nàng mang nặng để đau, cưu mang bế bồng, hy sinh đời son trẻ để nuôi nó lớn lên và cuối cùng cũng phải rời xa, dứt bỏ dù không muốn. Nàng không biết những kẻ cầm quyền, chỉ đạo cuộc chiến tranh này có thương con, có nghĩ tới sự mất mát của những bà mẹ như mình không. Chắc là không. Bởi vì con của họ không phải ra chiến trường, không phải cầm súng đối diện với địch quân mà được an nhàn trong lớp học hay cũng đi lính mà là thứ lính kiểng, lính ma hay lính văn phòng. Rồi nàng lại quy lỗi con đi lính là tại mình. Thương yêu Mặc có phải là một sai lầm? Nàng tự hỏi câu đó nhiều lần khi ngồi trên chuyến xe đò trở về Sài Gòn cũng như trên chiếc tắc xi trở về nhà. Khoá cổng, mở cửa bước vào nhà, khoá cửa lại, nàng thở dài cảm thấy được nỗi trơ trọi, cô đơn của chính mình. Bức ảnh Điềm chụp ngày mãn khoá với nụ cười làm cho nàng lại nhớ con nhiều hơn dù xa chưa được một ngày. Vén màn bước vào phòng ngủ, nàng nằm lăn ra giường mà không cần thay quần áo gì hết. Dường như có tiếng động gì trên mái nhà mà phải lắng nghe giây lát nàng mới biết đó chính là tiếng mưa rơi. Mưa làm nàng lại nhớ tới con. Nàng ước ao một điều mà nàng biết sẽ không xảy ra là có con nằm cạnh bên để cũng chẳng làm gì hết ngoài sự cảm thấy mình không cô đơn. Đứa con trai như một yên vui, chở che và chỗ dựa để nàng có thể tạm quên hết nỗi buồn rầu và bơ vơ. Kéo chiếc mền lên tận cổ, mắt nhắm lại như muốn quên ngoại cảnh, nàng hồi tưởng lại ba ngày ở bên cạnh con trai trong ngôi đồn nhỏ. Rất tế nhị và hiểu biết, thiếu uý Tiên đã cho Điềm nghỉ ba ngày phép tại chỗ nên anh không phải làm gì hết ngoại trừ lái xe đạp chở mẹ dạo chơi khắp làng. Ngồi sau lưng vòng tay ôm hông, đầu tựa vào vai con, hít thở mùi áo lính hăng hăng hoà quyện với hương hoa cỏ dại mọc trên cánh đồng cỏ, nàng cảm thấy lòng thơ thới và hân hoan niềm vui bình dị, mộc mạc. Chưa bao giờ nàng có được cảm giác như vậy kể cả trong những lúc đi chơi với Mặc. Giữa trời trưa nắng gắt, đứng trong ngôi nhà lồng chợ ngắm nhìn những đứa con gái nhỏ nhảy cò cò và chơi đánh đũa với nhau, nàng chợt nhận ra tuổi thơ của mình, một đứa trẻ thị thành thiếu mất những phút giây tầm thường song lại được nhớ hoài trong ký ức xưa cũ.Dắt chiếc xe đạp ra khỏi cổng đồn Điềm cười lên tiếng.- Mẹ... Con chở mẹ đi gặp một cô gái?- Ai? Bạn con hả?Điềm cười chúm chiếm.- Dạ... Một cô gái quê... Cô ta tên Nhàn... Cô ta thích con lắm...Điềm cười hắc hắc và Đan Trầm cũng bật lên tiếng cười vui vẻ.- Bộ con muốn mẹ coi mắt cô Nhàn hả?- Dạ... Nếu mẹ ưng thì con tiến tới...Nghe vậy Đan Trầm hỏi thêm vì tò mò.- Cô ta có đi học?- Dạ có... học ở trường quận...- Lớp mấy?- Dạ lớp đệ ngũ... Ba cô ta là xã trưởng. Anh cô ta đi lính trên quận...Vì mẹ ngồi sau lưng nên Điềm không thấy được bà nhăn mặt tỏ ý không bằng lòng.- Bộ con tính lấy vợ thật à?Thật lâu Đan Trầm mới nghe con lên tiếng trả lời câu hỏi của mình.- Thì con lấy vợ để cho mẹ đi lấy chồng...Đan Trầm cố nén tiếng thở dài của mình. Có lẽ nghe được tiếng thở dài của mẹ, Điềm hỏi nhỏ.- Mẹ... Con có làm điều gì khiến cho mẹ buồn hông mẹ?- Có...Đan Trầm thẳng thắn xác nhận. Gần đây nàng nãy ra ý nghĩ nên minh bạch với con. Hôm nay nhân con hỏi nàng mới xác nhận.- Con có hai điều làm cho mẹ buồn. Thứ nhất là chuyện con đi lính. Con giận mẹ rồi con đi lính...Đan Trầm ngưng nói như có ý để cho con được dịp lên tiếng phân trần song thấy con làm thinh nàng lại nói tiếp.- Con nghĩ mẹ thương bác Mặc rồi bỏ bê con. Đó là một hiểu lầm tai hại. Đó là tại con chưa suy nghĩ chín chắn. Dù có thương yêu và lập gia đình với Mặc, mẹ cũng không bỏ bê con đâu. Con là máu huyết, là đời của mẹ mà thì làm sao mẹ dứt bỏ con cho được. Mẹ đã, đang và sẽ thương yêu con suốt cuộc đời mẹ...Điềm lặng thinh. Lát sau anh mới khe khẽ thở dài rồi lên tiếng. Anh nghe giọng nói của mình khàn đặc và như lạc đi.- Con cám ơn mẹ... Con cũng vậy... Con đã, đang và sẽ yêu thương mẹ suốt đời con...Nghe câu nói đó, đang ôm con, Đan Trầm xiết chặt vòng tay của mình thêm, ấp mặt vào thân áo kaki đang ướt mồ hôi, nàng thì thầm.- Mẹ biết... Tình thương của mẹ dành cho con và của con dành cho mẹ chính là lý do làm cho mẹ ngần ngại khi nhận lời cầu hôn của bác Mặc. Sau khi con đi lính rồi và gần đây nhất, mẹ thường băn khoăn tự hỏi để tìm ra lý do khiến cho mẹ do dự, phải nói là mẹ sợ bước đi bước nữa...- Lý do gì vậy mẹ?Điềm sắm nắm hỏi.- Nếu mẹ lấy chồng thì nguyên nhân chính là tình yêu. Đúng không?Điềm gật đầu. Rồi như đoán mẹ sẽ không thấy mình gật đầu anh lên tiếng.- Đúng... Mẹ không phải nghèo tới độ lấy chồng để nương nhờ tấm thân. Tuy hiện thời mẹ sống một mình nhưng mẹ đã quen sống tự lập rồi, do đó mẹ lấy chồng không phải vì đơn độc. Vả lại mẹ thích cô đơn mà...Đan Trầm bật lên tiếng cười ấm khi nghe con nói mình thích cô đơn.- Như vậy nếu lấy ai thì mẹ phải yêu thương người đó nhiều lắm, nhiều tới độ mẹ phải hy sinh cái mình đang có để đổi lấy đời sống lứa đôi...- Mẹ cân tình cảm hả mẹ?Điềm ngắt ngang lời mẹ bằng câu nói khiến cho cả hai mẹ con đồng bật cười xong Đan Trầm vội phân trần.- Mẹ không nói mình cân đo tình cảm của mình. Mẹ chỉ muốn nói cho con biết là mẹ chưa thương yêu bác Mặc tới độ mẹ phải từ bỏ hết những gì của mình đang có, trong đó có con nữa...Điềm gục gặt đầu như hiểu ý của đấng sinh thành.- Điều thứ nhì con làm mẹ buồn chính là con vừa mới nói câu '' Thì con lấy vợ để cho mẹ đi lấy chồng...''. Câu nói đó chứng tỏ con còn hờn giận và trách móc mẹ. Con nhìn nhận không?Đan Trầm hỏi thẳng thừng vì biết tính của con. Gật đầu Điềm cười với mình.- Con nhận là con vẫn còn giận mẹ... mà chút chút thôi...Đan Trầm cười thầm. Ngoái đầu lại nhìn con đường làng vắng không người đi, nàng nói thật chậm như cố làm cho giọng của mình nghiêm hơn.- Con đừng nên nói thì con đi lấy vợ để cho mẹ đi lấy chồng. Chuyện con lấy vợ là chuyện của con, còn chuyện mẹ lấy chồng là chuyện của mẹ. Mẹ với con tuy hai mà một; con với mẹ tuy một mà hai...Không nhịn được Điềm bật lên tiếng cười hắc hắc, trong lúc Đan Trầm cũng xiết mạnh vòng tay đang ôm hông con và rũ ra cười. Nàng nghe tiếng cười của mình với con vang vang trên cánh đồng cỏ hoang gợn sóng trong cơn gió đìu hiu.- Tới nhà cô gì của con chưa?Đan Trầm hỏi khi thấy xóm nhà lá hiện ra. Điềm chợt bật lên tiếng cười hắc hắc. Nghe tiếng con cười, nàng biết mình bị con gạt nói là có cô này cô nọ chứ thật ra nó chẳng có ai hết. Bị quê và như để trả đũa lại nàng luồn tay vào trong áo rồi dùng ngón tay ngoáy vào rún của con khiến cho Điềm bị nhột phải bật cười hắc hắc và uốn éo thân hình. Ngày xưa, lúc con còn nhỏ chừng một hai tuổi nàng thường hay hôn vào rún khiến cho nó nhột cười hăng hắc.- Mẹ ơi... nhột...Điềm vừa la vừa cười vừa uốn éo thân hình khiến cho chiếc xe đạp lao chao muốn ngã.- Sợ chưa... Đừng có gạt mẹ nữa nghen...- Dạ... dạ...Nhờ trò chơi hồi còn nhỏ mà không khí giữa hai mẹ con trở nên thân tình cũng như mọi hiểu lầm được xoá bỏ.- Mẹ... Con xin lỗi vì đã hiểu lầm nên giận hờn mẹ. Tuy nhiên nếu mẹ muốn lấy chồng thì con...Điềm ngập ngừng nói không hết câu song mẹ anh như hiểu ý nên bà vội lên tiếng.- Con cho phép mẹ lấy chồng hả. Phải con muốn nói như vậy hông?Điềm cười hắc hắc vì câu nói đùa của mẹ.- Dạ...Đan Trầm cười mà hình như có chút ngậm ngùi trong giọng cười của nàng.- Mẹ thương con Điềm ơi... Mốt về Sài Gòn mẹ nhớ con lắm...- Mẹ... Tết này con được phép về ăn tết với mẹ... Thiếu uý Tiên nói năm nay con về thì năm sau sẽ đến phiên của ông ta...Nghe con nói vậy Đan Trầm cười vui vẻ.- Vậy hả... Từ đây tới tết cũng còn lâu. Mẹ sẽ lên thăm con tháng tới. Con chịu hông?Điềm làm thinh giây lát mới thủng thẳng trả lời câu hỏi.- Con thích mẹ lên thăm con nhưng con sợ mẹ cực khổ nhất là nguy hiểm. Con đường từ quận về đây không được an ninh lắm vì thỉnh thoảng cũng bị đấp mô hoặc bị chận đường. Hay là mẹ rán chờ tới tết con về...