CHƯƠNG 26

     a khệ nệ xách  thùng gỗ sóng sánh nước  vào cái buồng tắm nhỏ, thực chất chỉ là bốn liếp tranh kết lại, quây thành một nơi đủ kín để rửa ráy tắm gội.  Ở phía trên trống không, đầu đội trời chân đạp đất.
Nàng ngước nhìn những đám mấy trôi lơ lửng trên đầu. Mùi hương tinh dầu trong nồi lá xông lão câm nấu đang sôi ngoài kia, theo làn gió thoảng, phảng phất đến tận đây. Sa hít một hơi thật dài.
Đứng một lát nàng ngồi xuống thò tay vào thùng nước lạnh, ngậm ngùi nhớ mùi nước xông dì Lam hay  nấu cho tắm. Không biết bây giờ bố, dì, Út, anh Bôn ra sao? Mình không thể biết được gì bên ngoài khu vực này. Cùng phận làm dâu sao mình hẩm hiu thế? Nước xông ngoài kia chắc chắn dành cho chị Xuân. Sáng giờ cứ thấy lão câm hì hục xách thứ nước ấy đi về phía khu nhà chính.
Thường ngày múc nước dội lên thân thể qua một lớp váy yếm mỏng. Nhưng hôm nay sẽ khác. Tuy không được tắm với nước xông nhưng Sa thật sự muốn tẩy uế  từ ngòai vào trong. Bản thân còn tự khinh ghét nữa là. Nghĩ vậy nàng từ từ trút bỏ váy áo, đưa bàn tay xoa nhẹ nhũ hoa, nắn nắn bờ vai thon thon, nhô vai lên áp má cà xát …da mềm mại thơm tho như bông.
Mỉm cười tự tin, Sa múc nước dội lên người, nước lạnh làm nàng thoáng rùng mình. Dội thêm vài gáo cảm giác sợ  lạnh biến mất. Kỳ cọ rửa ráy mải miết, không biết nắng đã hửng lên từ lúc nào dội xuống gay gắt?
Chợt vạt nắng lướt trên thân thể, dừng lại giữa cặp đùi thon thả, nắng bỏng rát. Sa khựng lại. Ánh nhìn hừng hực lướt trên người xoáy mạnh bỏng rát của đêm trăng ấy lại hiện về, nàng hốt hoảng ngồi thụp xuống, múc nước xối xả dội liên tục không ngơi nghỉ cho đến khi cái thùng gỗ cạn đáy, không còn gì mới gượng đứng dậy run lẩy bẩy cố mặc đồ nhanh rồi phóng ra ngoài.
Sa đụng đầu chị Xuân ở sân phơi thuốc vừa ngồi hong tóc  vừa nhặt rau. Nàng sà lại ép mình vào chị như muốn tìm sự chở che. Chị Xuân trố mắt:
_Ủa Sa? Hồi nãy có ghé qua phòng em không thấy hoá ra là đi tắm hả? Làm cái gì thất thần vậy? Chung quanh buồng tắm trồng xả và củ nén  rắn  không héo lánh tới đó đâu đừng sợ em nhé!
Sa không thể nói gì được cho chị ấy hiểu nên lắc lắc đầu rồi hỏi:
_Chị khoẻ rồi hả? Em nhớ chị lắm nhưng ngại mẹ, không dám vào thăm chị.
Chị Xuân gật đầu:
_Úi dào! Nhà cứ làm toáng lên thế. Nhiều khi làm việc cật lực quá, suy nhược một lúc thôi, có gì đâu!
Sa nhìn rổ rau hỏi:
_Xong chưa chị? Để em rửa rau cho, có quần áo gì đưa em giặt luôn thể?
Chị Xuân đáp:
_Hôm qua con My, con Sẻ, tụi nó quơ đồ của nhà giặt nên bữa nay chị mới không giặt. Chị khoẻ rồi để chị giặt.
Sa ngập ngừng một lúc trước khi cất tiếng:
_Chị à! Dù sao anh Tùng cũng là chồng em. Em phải có bổn phận chăm sóc anh ấy. Chị cứ để đồ của Tùng cho em giặt chị nhé!
Xuân nhìn Sa. Nghe giọng Sa chắc nịch,. Xuân gật đầu:
_Được rồi. Chị sẽ đưa đồ Tùng cho em giặt.
+++
Con My, con  Sẻ mỗi đứa cầm một chiếc đũa cả thi nhau xới nồi cơm to thù lù đang bốc khói nghi ngút.
Sa tiến lại gần cái niêu đất nhỏ định nhắc xuống bỏ vào rế vì nghĩ đây mới chính là nồi cơm thổi riêng cho gia đình nhưng chị Xuân ngăn lại.
Sa hỏi:_Chưa chín hả chị?
_Không! Kể ra chín thì chín rồi! Nhưng chị muốn có chút cháy hơi thơm cho nội Tí nhai ấy mà!
_Bữa nay dọn cơm ở đâu hả chị?
_Trên phản như bữa trước đó em!
Lão câm bước vào. Chị Xuân chỉ nồi cơm được xới sẵn nói:
_Già xem chừng rồi múc nhé! Hình như bữa nay mọi phòng bệnh chật kín phải không già?
Lão câm gật mấy cái liền như một lời xác nhận.
Chị Xuân chép miệng:_May hồi sáng có thằng Đơm thằng Đó  tụi nó phụ dọn dẹp chứ để mình già làm sao nổi! Già mang cơm mang thức ăn cho bệnh nhân rồi qua đây ăn nhé!
Lão câm lắc đầu.
Chị Xuân vặn lại:_Sao vậy?
Lão ú ớ chỉ trỏ. Con My nhìn đăm đăm lão rồi giải thích:
Chắc lão bảo lão ra đó ăn vừa trông coi thuốc thang, chỗ thì phơi thuốc, chỗ thì nấu thuốc không tiện vào đây chứ gì? Thôi cứ để lão muốn ăn đâu lão ăn.
Lão câm nhìn My cười rồi gật.
Chị Xuân đưa mâm thức ăn cho lão  nói:
_Thôi được khi nào ít việc, thư thả già vào ăn với tụi con. My, Sẻ mang cơm giúp già đi mấy em!
Lão câm khẽ liếc nhìn về phía Sa, nàng ngại ngùng quay đi. Từ hôm bị lão bắt gặp chạy lén từ bếp ra ánh mắt lão nhìn đến là khó chịu!
Bà Chánh từ phòng bên bước vào, My, Sẻ đồng loạt thưa “Bác ạ!.”
Đang ngồi ở góc phản Sa vội đứng lên lí nhí: “Con chào mẹ!”
Bà Chánh đưa mắt lườm lườm nhìn nàng không nói gì. Tiến lại gần Xuân, vỗ nhẹ vào lưng nàng, bà hỏi giọng ân cần:
_Con khoẻ hẳn chưa con?
_Dạ rồi mẹ đừng lo! Để con dọn cơm mẹ xơi.
_Đến bữa chưa?
_Dạ cơm vừa chín tới. Con múc thức ăn bày ra rồi nhấc nồi cơm sau
_Gạo tám phải không? Mẹ ngửi thấy mùi thơm nức mới xuống đó chứ! Bữa nay có gì mà nấu gạo tám thơm thế? Có cúng giỗ gì đâu?
Xuân đáp:
_Dạ không có! Nhưng con mua được mớ cá bống đồng ngon lắm, nên thổi gạo tám thơm cho mẹ dùng với dưa cải, ăn được cơm hơn. Cá này kho quẹo quẹo khéo chừng lại nồi tám quăng ra nồi ba quăng vào ấy chứ! Tốt cho người già, ăn vào sống lâu sống khoẻ.
_Thôi mẹ già rồi chẳng muốn sống lâu, đôi khi muốn chết quách đi cho rồi! Sống lâu trải đời thấy toàn chuyện chướng tai gai mắt nhiều khi rõ ràng là cục nợ mà mình vẫn phải gánh lấy. Vừa nói bà vừa quay lại nhìn thẳng Sa.  Mắt hai người gặp nhau. Sa vội vàng cúi xuống.
Chị Xuân kêu lên:
_Ôi mẹ! Mẹ đừng nói thế, con đau lòng quá! Chỉ cần không thấy bóng mẹ chừng một ngày thôi con đã chịu không nổi rồi! Mẹ như linh hồn của ngôi nhà này! Nếu mẹ không bằng lòng tụi con cái gì mẹ cứ chửi cứ mắng cho nhẹ lòng đừng để bụng nhưng mẹ phải sống với tụi con mẹ nhé!
_À nếu chỉ là con, mẹ đã dễ nói. Nhưng người ta thì mẹ chịu thôi!
Sa thấy con My con Sẻ nháy mắt nhìn nhau, nàng ngượng quá, tay chân thừa thải chưa biết để vào đâu bỗng thằng Tí chạy ùa vào vòng tay thưa một lượt:
_Nội ạ! Mẹ ạ! Thím ạ! Hai dì ạ!
Nhìn thấy Tí, nét mặt bà Chánh dễ chịu trở lại, bà dồn mọi chú ý vào nó hỏi han đủ điều. Sa nhân thể lui cui sắp chén đĩa ra mâm. Khuyên thò đầu vào hỏi:
_Xong chưa My, Sẻ? Hai đứa về thôi! Con về bác nhé chiều con lại sang!
Bà Chánh vẫy Khuyên lại:
_Vào đây! Hôm nay có cá kho cơm  gạo tám thơm  mới đó, vào ăn luôn thể Khuyên à! Cả hai đứa kia nữa!.
My, Sẻ mau mắn từ chối:
_Dạ thôi bác ạ! Chút tụi con về nhà ăn chứ nhà chỉ có hai ông bà già ngồi ăn với nhau sao được?. Nhưng để tụi con dọn dẹp bếp sạch sẽ hộ chị Xuân đã! Cả nhà cứ dùng cơm đi đừng để ý tụi con bác nhé!
Riêng Khuyên nghe bà Chánh mời, nàng mừng húm sà lại ngồi gần bà rất tự nhiên. Khi Tùng bước vào, cơm canh đã sẵn sàng. Sa chưa ngồi xuống vội. Nàng đợi khi nào chàng ngồi xuống nàng sẽ ngồi kế bên chàng nhưng Khuyên mau chóng ngồi xích ra để một khoảng trống giữa mình và bà Chánh kéo Tùng ngồi gần mẹ rồi ngước lên hỏi:
_Xới cơm đi chứ Sa! Sao cái gì cũng để chị Xuân làm là sao?
Nghe vậy Sa ngồi xuống xới một bát cơm lấy đôi đũa trao cho Tùng nói:
_Mời anh xơi cơm!
Tùng không nhận chén cơm nhìn thẳng mặt Sa hất hàm hỏi:
_Cô xới cơm mời mẹ mời chị chưa?
Sa thẹn quá vội vàng đưa chén cơm và đũa sang bà Chánh mời:
_Mời mẹ xơi cơm ạ!
Bà Chánh không nhận quay mặt đi.
Khuyên bụm miệng lại cố nén tiếng cười. Chị Xuân nhanh như cắt đỡ lấy chén cơm từ tay Sa để trước mặt bà nói “ Mời mẹ!” rồi liên tục xới một lượt cho Tùng, cho Khuyên, thằng Tí cuối cùng là cho Sa. Chị làm một loạt thật nhanh để gỡ rối cho nàng.
My và Sẻ đứng ở góc bếp vừa quét dọn lau chùi thỉnh thoảng lại ghé tai nhau thầm thì khúc khích. Sa xấu hổ quá! Không hiểu sao mình lại sơ suất thô thiển như vậy? Tại sao mỗi lần Tùng xuất hiện mình cứ như người mất hồn chẳng nhớ gì cả?. Nhưng thôi phải gạt bỏ những điều khó chịu xung quanh, phải trầm tĩnh lại!. Nghĩ vậy Sa cố giữ vẻ bình thản lặng lẽ lùa cơm vào miệng.
Chị Xuân lên tiếng phá tan bầu không khí nặng nề:
_Tí đưa bát đây mẹ gắp cho ít cá kho.
Thằng Tí chìa bát về phía Xuân vừa hỏi:
_À mẹ ơi! Hồi nãy đi học về gặp chú Dân, chú ấy nói có gửi mẹ cho con mấy lạng nhãn khô với vải khô phải không mẹ?
_Đúng rồi!
_Vậy chút mẹ đưa con nhé!
Xuân đáp:
_Để mẹ phát cho một nắm! Mỗi ngày ăn chừng ấy thôi không được ăn nhiều, mấy cái thứ đồ ngọt lại khô, nóng lắm, ăn nhiều coi chừng bị nghẽn ruột.
Thằng Tí lắc đầu quầy quậy:
_Không được đâu! Ăn có một nắm thì bỏ bèn gì?
Tùng nghiêm giọng:
_Mẹ nói gì cháu có hiểu rõ không đó?
Thằng Tí đang hung hăng nghe giọng chú, nó biết không ổn cúi đầu không nói nữa chỉ gật nhè nhẹ.
Tùng chỉ đĩa cá nói:
_Hôm nay được bữa cá bống kho ăn với dưa cải chua ngon quá! Món này ở trong triều mọi người cũng mê lắm! Ăn hoài đó chứ mà vẫn không chán. Chỉ có rau muống ở đó ít được ăn.
Chị Xuân chỉ rổ rau muống đã rửa sạch nói:
_Hồi nãy rửa rau rồi định xào một bữa rau muống cho em ăn mà có kịp đâu!
Bà Chánh xen vào:
_Thôi canh mồng tơi nấu mướp, dưa cải chua cá bống là được rồi con!  Đa mang quá khổ cái thân đó Xuân à!
Tùng kêu lên:_Chiều tối xào cũng được chị! Gấp gáp gì đâu!
Nói rồi chàng gắp nguyên một con cá bống to nhất bỏ vào bát chị dâu.
Thấy Tùng chăm sóc chị dâu tự nhiên quá Sa nóng mặt nhớ lại những cảnh trong phòng chị dâu hôm trước. Ghen tức khiến khuôn mặt Sa tái hẳn đi. Một ý đồ chợt loé lên Sa đứng dậy chạy lại bỏ ấm nước trên bếp xuống, đặt cái chảo lên, lấy một ít mỡ trong hủ sành bỏ vào.
Chị Xuân hỏi:_Ăn xong rồi hả Sa? Làm gì đó?
Sa đáp ra vẻ rành rọt:_Dạ xong rồi chị. Để em xào ít rau muống chứ rửa rồi mà chờ đên tối ngấm nước lâu không ngon đâu chị!
Vừa nói nàng vừa bóc củ hành thái nhỏ bỏ vào mỡ. Tưởng món gì chứ rau muống xào ở nhà dì Lam thường làm, có khó gì đâu. À mà cái này phải có nhiều tỏi. Để bóc thêm vài nhánh tỏi. Đang loay hoay bỗng Sa nghe “Chết rồi Sa ơi! Bỏ chảo xuống ngay cháy hành hết rồi!”
Sa quay lại, chị Xuân đang lao tới bỏ chảo xuống đất. Hành trong chảo cháy đen thui như than khét lẹt.
Chị Xuân đưa tay lên ngực thở hổn hển, nhìn nàng lắc đầu ngao ngán. Lúc này mặt bà Chánh hầm hầm. Bà cố dằn cơn giận vì thương con trai nhưng người bà run lên, cả ngày thăm bệnh bốc thuốc không phút nào thư thả, thương Xuân mới ốm dậy mà không được yên.
. Sa đã sai lại càng sai thêm. Nàng hốt hoảng mở toang cánh cửa sau bếp thông ra phía sau, hy vọng gió và không khí loãng ở ngoài tràn vào thổi hết khói, mùi khét đi, bối rối lắp bắp tự bào chữa trấn an mọi người:
_Bếp chỉ có chút than sao mà nóng quá! Mới đó đã cháy đen. Để bớt nóng em đem chảo ra giếng cọ rửa. Vừa nói nàng vừa nhìn về phía Tùng.
Chàng dằn bát xuống mâm buông đũa loảng xoảng nhìn Sa trừng trừng. Ánh mắt đau buồn oán trách của chồng khiến Sa như chợt ngộ ra, nàng đứng chết lặng giữa phòng. Tất cả đều im lặng không ai thốt một lời.Thằng Tí nép vào lòng bà nội len lén nhìn chú. Tùng đứng dậy đi sang phòng bên đóng sầm cửa lại. Thằng Tí lót tót chạy theo. Lúc này bà Chánh mới buông một câu:
_ Này cô Sa! Nhà này sạch lắm! Không cho con nhện nào sa xuống làm màng giăng bẫy đâu!
Khuyên nghe bà Chánh nói, không thể nhịn được nữa rú lên cười, gục gặc khen:
_Bác chơi chữ “độc ghê” hay lắm!.
Khuyên để ý thấy Sa có vẻ muốn khẳng định vị trí của mình trong nhà nếu không muốn nói là giành lại tình cảm, mong có sự ưu ái  nhất là với Tùng. Nhân đây mình phải dập tắt ngay cái tham vọng này của cô ta. Chưa thật sự quan tâm đến ai nhưng Tùng vẫn lãnh đạm thờ ơ, thật khó khăn để chinh phục chàng. Thăm dò thái độ Tùng mấy ngày nay tuy bây giờ sự khinh ghét Vân Sa rất rõ nhưng điều đó không có nghĩa Tùng sẽ chọn mình. Phải hết sức thận trọng. phải làm cho nó nhục nhã không dám ngóc đầu lên chứ xem ra nó không vừa, nó dám đối đầu tỏ vẻ thách thức tranh điểm với chị Xuân trong mắt Tùng nó đâu phải hạng vừa, nhưng lại vụng về quá! Thua xa chị Xuân.  Nhưng nhan sắc của nó là vũ khí vô cùng lợi hại. Lão gia, cha chồng nó thông tuệ đến thế còn mờ mắt nữa là! Nghĩ thế Khuyên thu dọn bát đĩa chép miệng bồi thêm một cú đích đáng:
_Bác có hai cô con dâu khác nhau một trời một vực đúng là: “Đồng tiền chì mua mớ tôm tươi, mua rau mới hái mua người đảm đang.Đồng tiền trinh mua vội mua vàng, mua rau muống héo, mua nàng ngẩn ngơ”
Bà Chánh đứng dậy trước khi quay lưng bước đi  dặn Xuân:
_Con pha cho mẹ ít nước hoè. Đừng để cho ai pha hết, kẻo nước uống an thần dễ ngủ lại thành mất ngủ đó!
Xuân dạ một tiếng thật khẽ khàng.
Bà Chánh chưa khuất bóng con My lại khúc khích, con Sẻ cúi gập người ôm bụng dằn cơn cười,  người rung lên từng chập mặt nó đỏ rần. Sa ngượng chín người nhục quá  cúi gầm mặt không dám ngửng lên nhìn ai. Rũ xuống, mềm ra trong đau đớn Sa không đứng vững  nữa, nàng quên cái chảo còn đó, ngồi ghé ở mép phản hai tay cứ run lên. Chị Xuân mang chảo ra giếng cọ rửa lúc nào nàng cũng không hay. Khi chỉ còn ba chị em Khuyên với nàng trong bếp, Sa nghe My nói xa nói gần:
_Nhìn ai ngồi kìa! Làm gì mà yểu điệu thục nữ thế. Đúng là làm bộ! Sợ làm đau cái phản chắc? Giả dối! Làm khổ cả một dòng tộc người ta thì sao mạnh bạo thế?
Mặt Sa nóng ran như bị ai tát cho một cái nên thân, không thể chịu thêm được nữa, nàng cố gắng đứng lên, đầu óc quay cuồng, hai tay ôm lấy đầu chạy ra khỏi bếp, trốn về phòng mình.
Khuyên nhìn theo, nở một nụ cười đắc thắng.
Sa nằm sõng soài trên chõng tre mắt đăm đăm nhìn lên mái lá. Từ lúc về phòng suốt mấy canh giờ vẫn không hết bàng hoàng. Mệt mỏi xúc động đến rã rời, ánh mắt đau buồn oán trách của Tùng khiến Sa xót xa quá!. Sa đưa bàn tay xanh xao lên nhìn ngón đeo nhẫn. Chiếc nhẫn là vật duy nhất lúc này chứng tỏ nàng và Tùng có mối liên hệ mặc dù thực tế chỉ vẫn là hai người xa lạ.  Nếu sự hiện diện chăm sóc sốt sắng chỉ là cái gai làm chàng khó chịu mình sẽ không ám ảnh chàng nữa! Cũng không ganh tị giành  giựt với ai nữa! Nếu phải khổ hơn nhịn nhục hơn để đánh đổi niềm vui trong ánh mắt chàng, Sa sẽ chấp nhận! Nếu chàng thật sự không phải của mình có làm gì cũng vô ích. Muốn cũng không được. Điều này tận cõi lòng Sa hiểu rõ hơn ai hết. Nàng nhớ lại những lời xác quyết Hải nói với mình trên đồi cỏ. Ai cũng tưởng nàng và Hải yêu nhau tha thiết. Chính nàng cũng ngộ nhận. Nhưng bây giờ nghĩ lại nàng chưa bao giờ là của Hải, thuộc về Hải ngay cả những khoảnh khắc đặc biệt gần gủi nhau.
Từ bao giờ tình đầu không còn dậy sóng? Từ cái đêm trăng ấy? Phải rồi lâu nay bóng hình Hải đã không còn ngự trị cứ nhạt nhoà dần. Nếu bóng hình Hải có đậm nét nó nhanh chóng biến thành sự ám ảnh khiếp đảm khiến nàng chỉ muốn vùng thoát tương tự như cảm giác rờn rợn bất chợt ập đến khi sáng lúc đi tắm.  Tình đầu ư? Nàng đang nghi ngờ chính mình. Qua kinh nghiệm bản thân, nàng hiêủ rằng không thể níu giữ ai đó, chiếm hữu ai đó nếu người ta không thật sự thương mình.
Nằm lặng lẽ nhìn bóng tối đang dần bao phủ, thỉnh thoảng có tiếng lục đục ở phòng sát bên, chắc dãy nhà lá đã kín chỗ nên mới có bệnh nhân ở gần phòng mình, nàng đoán thầm nhưng vẫn không nhúc nhích. Nếu cứ như thế này mãi, chắc có ngày kiệt sức chết mất.  Từ ngày vô đây, tâm hồn luôn xao động có bao giờ được bình an?. Kể cũng lạ! Sao mấy ngày qua thái độ mình rất bất thường? Ghen tức, xấu hổ, bị khinh khi vậy sao cứ vùng lên, bám lấy, cố sống ở đây, cố lấy lòng mọi người để rồi đi đến chỗ nhục nhã bế tắc tuyệt vọng như lúc trưa?
Bây giờ nằm đây thân thể tiều tuỵ kiệt quệ trong đau khổ chẳng ai đoái hoài chìm trong bóng tối, tứ bề trầm lặng chỉ có tiếng ống tre cựa mình trên mái lá. Để làm gì vậy? Sao không trốn đi? Sao không treo cổ chết quách đi cho rồi! Thậm chí bây giờ rất sợ chết. Mình muốn sống… càng không muốn rời đây chút nào! Lẽ nào chỉ vì muốn được nhìn chàng? Gần chàng? Ôi lẽ nào lại như thế? Lẽ nào mình lại kỳ quặc chán chường thế không biết?