Chương 12
THEO DẤU GIAI NHÂN

     rên con dốc thoai thoải mọc đầy phong non, một con Truy phong mã đang phi vun vút. Ngồi trên lưng ngựa là một cô gái tuổi trạc mười tám, đôi mươi. Người vận võ phục trắng, lưng quấn nhuyễn tiên, trông nàng oai dũng không thua kém bất cứ đấng mày râu nào. Má phấn, môi son và đôi mắt tuyệt đẹp của cô gái khiến những người khó tính nhất cũng tấm tắc khen trong dạ. Con ngựa vượt lên dốc thì một cành cây vô tình quấn lấy chiếc khăn đội đầu của nàng. Một mái tóc dài đen nhánh rơi xuống trên chiếc eo thon nhỏ. Gío biển thổi vào hất mớ tóc xoè rộng, tung bay trong gió…
Trời đã xế bóng, hoang cảnh vắng vẻ hiếm có người qua lại. Bởi cuối con đường là một vách đá dựng đứng, cheo leo đưa ra biển. Điều kiện và hoàn cảnh này, những tiểu thư con nhà danh giá nhất định không dám đơn thân độc mã di hành. Ngựa không dừng vó. Cô gái vẫn cong người trên yên như có việc vội vã cần làm. Đến một khúc quanh, một tảng đá nhô ra ngăn bước con ngựa đang say đà. Con vật hí lên vang dội, rồi dựng đứng hai vó trước như muốn hất ngã người ngồi trên lưng. Như đã quá quen cái thói hung hăng của con ngựa, cô gái thản nhiên tung người một cái. Tấm thân yểu điệu nhẹ nhàng như cánh chim vút lên không đến năm xích. Lúc hết đà nàng khẽ xoay người, lượn một vòng rồi rơi xuống một mỏm đá ven vực nước. Nhìn nơi cô gái đứng, những kẻ gan lì cũng giật mình cho hành động liều lĩnh vừa rồi.
  Từ trên phiến đá, nhìn vầng tà dương đỏ ối như lơ lững trên mặt biển. Cảnh sắc hoàng hôn nơi đây độc đáo đến không ngờ. Trên cao, tầm nhìn rộng. Ánh tà dương lấp loáng phản chiếu xuống mặt biển, lung linh sắc màu. Người xem với cảm giác phiêu bồng trong một thế giới lạ lẫm, kỳ thú hiếm khi có được. Cô gái tựa người vào phiến đá, mơ màng hướng đôi mắt đẹp về cuối chân trời. Cuộc sống bó buộc giữa bốn bức tường, luôn luôn giam hãm tư tưởng con người. Nó làm cơ thể căng tràn sức sống của nàng tê dại, mất cả cảm giác ngây ngất khi tiếp thụ sinh khí trời đất. Thỉnh thoảng, những ngày rỗi việc nàng lại ra đây. Ngắm hoàng hôn và đưa hồn mình bồng bềnh theo từng cơn sóng…
 Đang thả hồn vào khoảng không vô tận, sự tự do hiếm hoi vừa có được thì cô gái bỗng quát lớn:
-  Ai?
Tiếng cười khả ố của một gã đàn ông giữa nơi hoang vắng, gây ra cảm giác rờn rợn. Cô gái thản nhiên như không biết đến nguy hiểm đang chờ mình. Không hề quay đầu lại, nàng nói to:
-  Trời chưa tối ngươi định lộng quỷ doạ ta ư?
Gã hán tử cả cười. Giọng của hắn không chút thiện cảm:
-  Gỉa quỷ ư! Ta sợ hôm nay ngươi thật sự toại nguyện khi thấy quỷ hiện thân. Không chỉ một con mà có khi nhiều hơn nữa.
Cô gái từ từ quay đầu lại:
-  Ngươi có biết ta là ai không?
-  Là Triệu Ngọc Linh. Đại tiểu thư của bang chủ Kim Sa bang. Ta nói có đúng không?
Cặp mày liễu nhướng cao, ánh mắt Ngọc Linh xen chút ngạc nhiên. Gã hán tử không phải là người trên đảo nhưng lại biết thân phận của nàng. Điều này chứng tỏ gã không phải vô tình đến đây. Nghe nói mấy hôm nay Kim Sa luôn bị quấy nhiễu bởi một nhóm người giấu mặt. Chúng tìm mọi cách để lấy cho được Long Quân thần kiếm. Tên này nhất định có liên quan đến thế lực bí ẩn đó.
-  Ngươi nói đúng một phần…
Gã hán tử kinh ngạc:
-  Một phần ư?
Tiếng cười của cô gái vang lên:
-  Cái mà ngươi chưa biết là…trên Kim Sa đảo chưa có ai dám đùa cợt với ta. Nhất là vào lúc này.
Không gian bỗng rổn rản tiếng cười. Nó xoáy vào tai người như đe doạ giết chóc. Tiếng hắn lạnh lùng:
-  Ta đùa cợt với ngươi ư? Dù biết ngươi là một mỹ nhân, nhưng ta lại không hứng thú với đàn bà khi đang thi hành phận sự…
Giọng Triệu Ngọc Linh vẫn tỉnh như không:
-  Ngươi định làm gì ta! Giết người hay bắt cóc?
-  Ta mời ngươi theo ta đến một nơi. Ở đấy ngươi hoàn toàn bình an cho đến lúc đại sự viên thành.
Triệu Ngọc Linh nhìn hắn như không hiểu.
-  Ngươi không phải là gia gia của ta. Sao ta phải nghe ngươi?
-  Ngươi từ chối cũng không được. Sự việc này do ta làm chủ, ngươi nên ngoan ngoãn vâng lời.
Triệu Ngọc Linh cười cười:
-  Ngươi có bản lĩnh hãy đến đây mà bắt.
Nàng vừa cười, vừa nhướng cặp mắt đẹp ngó tên hán tử không chớp.
 Mặt gã đàn ông bỗng đổi sắc. Sát khí hiện lên trong tia nhìn. Nhìn hắn với cô gái giống như cọp và cừu, không ai nghĩ con cừu có thể thoát khỏi vuốt hổ.
Gío biển hây hây thổi lên làn tóc của Ngọc Linh. Nàng nhẹ nhàng vuốt ve những sợi tóc buông xoả. Nhìn điệu bộ của nàng thì trong mắt không xem tên đại hán ra gì.
  Tên hán tử nộ khí, vươn đôi tay dài ngoằng chộp vào vai của Triệu Ngọc Linh. Đôi bàn tay như  quỷ dữ. Những chiếc móng đen quặp vào như muốn xé nạn nhân làm hai mảnh. Nhưng đôi tay hung hãn lại chộp vào khoảng không như sự quờ quạng của kẻ mù. Hắn biến chiêu cực nhanh nhưng vẫn không sao đụng vào cô gái. Đối thủ của gã không ngây thơ như hắn tưởng. Nàng sử thân pháp rất nhanh, uyển chuyển như một làn khói trong sự biến hoá của phép cầm nã.
“ Keng”
Gã hán tử đã rút binh khí ra khỏi vỏ. Lưỡi kiếm dài tám tấc không ngừng rung động. Hơi thở của gã gấp gáp như vừa chạy một đoạn đường dài mấy dặm. Nỗi tức giận không sao tả được. Một cao thủ thành danh tương đấu với một cô gái tuổi đôi mươi, vẫn không chiếm được thượng phong. Đó là điều sỉ nhục và sự tức giận của kẻ đi trước, khi yếu kém so với thế hệ sau.
 Kiếm quang mờ mịt không thấy hình dáng của Triệu Ngọc Linh. Nhưng nhìn thái độ của gã hán tử với đôi mắt trợn trừng mới thấy yên tâm cho nàng. Một trăm linh tám chiêu liên hoàn vẫn không sao chạm vào, dù là chiếc áo của Triệu Ngọc Linh. Bao nhiêu đó cũng nói lên bản lãnh siêu quần của tiểu thư nhà họ Triệu.
Triệu Ngọc Linh sử dụng bộ pháp Ngọc Nữ Vân Du. Một tuyệt kỹ mà gia phụ của nàng đã bỏ cả đời nghiên cứu, sáng tạo…
Với thân pháp khinh linh nhẹ nhàng, Triệu Ngọc Linh lúc tiến lúc thoái không chút lúng túng trước đối thủ. Biết địch nhân đã dự mưu trước, không đạt được mục đích sao chịu lùi bước. Ngọc Linh không dám hoang phí sức lực. Chiêu thức địch nhân vừa chậm lại để biến chiêu, nàng lập tức ra đòn. Chỉ phong rít lên mãnh liệt. Tên hán tử chưa hiểu chuyện gì thì huyệt Kiên trinh đã bị khống chế. Thanh kiếm trên tay rơi xuống đất, người gã cứng đờ ngã về phía sau.
Ngọc Linh đưa tay túm lấy ngực hắn, định tra hỏi thì có tiếng nói vang lên:
-  Người đó không thể chết!
Giật mình nàng quay lại, đã thấy năm kẻ bịt mặt đứng đấy tự lúc nào. Những tên này võ công rất cao cường, bọn chúng xuất hiện không một tiếng động.
-  Các ngươi là đồng bọn với hắn ư?
-  Đúng vậy! Bọn ta muốn hắn mời nàng đi. Nhưng lời nói của hắn thiếu lễ độ nên phật ý giai nhân. Đành phải đích thân ra tay mới mong đại tiểu thư quá bước đi cùng.
Lời nói của tên cầm đầu rất khách sáo, nhưng ngụ ý lại rất rõ ràng. Bọn chúng nhất định bắt cho được Triệu Ngọc Linh mới cam lòng.
Ánh mắt tiểu thư họ Triệu vụt sáng quắc. Nàng rút từ thắt lưng ra một sợi nhuyễn tiên giống như đuôi loài hải ngư. Sợi nhuyễn tiên vằn vện sắc nâu, uốn lượn khi nàng vung cao tay.
-  Các ngươi muốn ăn đòn thì cứ đến đây.
Binh khí lập tức sáng ngời, lấp lánh trong hoàng hôn. Năm tên bịt mặt đồng cười nham nhở. Một tên nói:
-  Ta tình nguyện ăn đòn của người đẹp. Có chết cũng làm con ma đa tình khoái lạc…
Hắn chưa dứt lời đã thấy một vật như linh xà điểm thẳng vào mắt. Bộ pháp của hắn cực nhanh cũng không tránh khỏi đòn của cô gái.
“Bốp”
Đầu nhuyễn tiên đã đánh lên vai của hắn. Một cảm giác rát bỏng ngấm sâu vào da thịt, tên hán tử la lên sửng sốt. Hắn thật sự không ngờ con gái của Triệu bang chủ lợi hại đến vậy, trong nhất thời phân tâm đã trúng đòn.
Ngọc Linh ra tay cực nhanh. Nàng biết hôm nay đã lâm hoàn cảnh ngặt nghèo, nếu muốn về đến nhà phải hạ thủ phải thần tốc. Địch nhiều ta chỉ có một, chỉ sơ suất nhỏ là rơi vào tay địch nhân. Thân gái đào tơ, rơi vào tay những tên này thì hậu quả ai cũng lường được. Nghĩ vậy chiêu thức của nàng càng cương mãnh. Xung quanh năm xích, đâu đâu cũng ẩn hiện bóng của nhuyễn tiên.
Binh khí của năm tên bịt mặt đều bị nhuyễn tiên khống chế. Chiêu thức bọn chúng không thể phát huy trước sự biến ảo của loại binh khí mềm dẻo. Về khoảng cách, nhuyễn tiên vốn dài hơn kiếm, lại thi triển trên khu vực rộng thoáng nên hết sức lợi hại. Càng đánh năm tên càng lúng túng ra mặt. Một tên trong bọn biết khó thắng được con gái Triệu Nam Sơn nên ngẩn mặt hú to lên.
Tiếng hú vừa cất lên, trong rừng cây nhiều bóng người lao nhanh ra núi đá. Nhìn cách ăn mặt và thuật khinh thân của chúng, Triệu Ngọc Linh than thầm. Nàng chợt có ý nghĩ bi quan: Không lẽ hôm nay ta chết ở đây. Nếu rơi vào tay bọn chúng thà tự sát còn hơn…
Những tên mới đến đều sử thương. Tất cả có sáu tên đều vận bạch y, mặt bịt kín. Vừa đến nơi chúng lập tức công kích hạ bàn của Ngọc Linh. Phía trên là năm thanh kiếm, dưới có sáu trường thương. Thế trận cực kỳ hung hiểm, chỉ cần Triệu Ngọc Linh hơi do dự là thảm bại ngay tức khắc. Nhưng cô con gái của Triệu lão anh hùng thật sự khó đối phó. Nàng quát to một tiếng, ngọn nhuyễn tiên đã quấn lấy hai mũi thương. Chỉ một cái hất nhẹ, hai bóng người văng ra xa. Những tên còn lại vừa sửng người thì…Bốp…Bốp…Bốp…Chúng liên tục trúng đòn của nàng.
Bốn tên sử thương còn lại đổi ngay đấu pháp. Chúng không đánh trực diện mà dựng đứng trường thương, làm chướng vật ngăn cản nhuyễn tiên. Bọn này thật kinh nghiệm trận mạc. Trận thế lập tức thay đổi. Nhuyễn tiên đang tung hoành bỗng vướng phải trường thương, không phát huy ưu thế được nữa. Những kẻ bịt mặt cười đắc chí trong sự tuyệt vọng của cô gái.
Nhuyễn tiên lại quấn vào hai ngọn thương, căng ra như dây cung. Ngọc Linh hét lên. Tiếng hét như nghẹn ngào, chứa đầy uất hận. Trên khoé môi nàng rỉ ra một dòng máu thấm xuống chiếc áo trắng võ phục. Tiếng cười bọn hung tà xoáy vào tim nàng một nỗi đau của kẻ sa cơ…
Nhưng...tay nàng đột nhiên nhẹ hẳn. Áp lực trên nhuyễn tiên không còn. Đôi mắt đẹp của giai nhân mở ra kinh ngạc…
Trên mặt đá nhấp nhô, hai ngọn trường thương đã gãy lăn ra đấy. Những tên bịt mặt đã lùi ra xa, thần khí hốt hoảng. Giữa chốn hỗn loạn có một chàng trai ung dung đứng đấy, bình thản và oai nghiêm giữa nơi giết chóc, nhuộm đầy máu…
Một tên trong bọn hốt hoảng la:
-  Hắn là Lý Bằng, truyền nhân của Tích Linh chân nhân!
Lý Bằng lạnh lùng:
-  Đích thị! Các ngươi có định đi không?
Tên cầm thương quát:
-  Nhiệm vụ không thành không lui bước. Ngươi không thể nói một tiếng chúng ta đã bỏ chạy.
   Giọng Lý Bằng như băng giá:
-  Là các ngươi tự chọn lấy.  Hôm nay hãy để xác ở đây mà làm anh hùng.
Hắn nói mà mắt lộ hung quang. Nhìn thần sắc của Lý Bằng người ta liền đoán ra ý định giết người. Bởi nét mặt của hắn cực kỳ phẩn nộ, bàn tay cầm kiếm nổi vồng gân xanh, ẩn hiện sát cơ.
“Keng”
Hắc Phong kiếm đã rời khỏi vỏ. Màu đen của kiếm lạnh lùng không chút tình cảm. Với nó chỉ có sát phạt và máu người. Mấy mươi năm trước cũng vậy mà bây giờ cũng thế. Kiếm ra khỏi vỏ là đòi mạng, là nhuộm máu tà bang. Lý Bằng biết thế nên hiếm khi sử kiếm, ngoại trừ những lúc bắt buộc. Nỗi đau của người và kiếm gây ra là tương đồng. Nếu được lựa chọn, hắn sẽ không dùng đến kiếm.
  Bảy tên bạch y lập tức thủ thế. Chúng biết cuộc chiến này khó gấp vạn lần lúc đối đầu với Triệu Ngọc Linh. Ưu thế chưa lộ nhưng khí thế đã có người nắm giữ…
 Bảy tên đứng thành hình chữ chi. Như thế sẽ hạng chế được sức tấn công của đối thủ. Nhìn chúng Lý Bằng hiểu, không còn con đường nào cho cả hai. Hôm nay phải có kẻ mất, người còn…
  Kiếm quang vũ lộng. Trường thương xé không gian như muốn quật nát mọi vật cản ngăn. Trời đất như quay cuồng trong vũ điệu chết người. Rồi nhiều tiếng hét vang lên…Máu! Máu nhuộm đỏ. Tung toé lên những phiến đá đen đủi, vô cảm. Rồi mọi vật như ngừng lại. Lý Bằng chết lặng trong không khí nhuộm đầy máu tanh. Xung quanh hắn bảy cái xác nằm đó, mắt trợn trừng, hãi sợ những điều xảy ra.
 Triệu Ngọc Linh kinh hoàng khi nhìn thấy kiếm chiêu. Thanh kiếm của chàng trai như phong toả tất cả mọi hướng. Địch nhân vừa xuất chiêu đã bị khoá chặc, không còn đường để lui bước. Nhưng điều đáng sợ là tốc độ của chiêu thức. Nó như ánh chớp lưng trời, thoáng qua một cái rồi lấy đi tất cả mọi thứ. Kiệt sức. Kinh hoàng. Triệu Ngọc Linh phải tựa người vào vách đá mới đứng vững được.
-  Ta nên cảm ơn ngươi không, khi chứng kiến việc này! Thật ngoài những điều kinh khiếp.
Lý Bằng thở dài:
-  Ngươi hoảng sợ ư?
-  Đúng vậy.
-  Ta cũng sợ!
Ngọc Linh như không tin vào tai của mình. Nàng ngạc nhiên hỏi lại hắn:
-  Ngươi sợ? Thật kỳ lạ cho câu nói này!
Lý Bằng nhìn chăm chăm vào gương mặt ngọc:
-  Ngươi muốn biết trong đời ta đã rút kiếm bao nhiêu lần không?
-  Rất nhiều?
Ngọc Linh hỏi lại hắn mà vẫn chưa hết sợ.
Lý Bằng nhìn về phía chân trời:
-  Là lần xuất kiếm thứ ba. Không ai thật sự hiểu được cảm giác lúc xuất kiếm giết người. Nó như một vết mực đen vừa nhỏ vào tâm hồn, đeo đẳng và lan rộng suốt phần còn lại của đời người.
-  Vậy sao ngươi luyện kiếm?
Lý Bằng cười:
-  Luyện kiếm giống như ăn vậy. Ngươi có nhìn thấy người già không? Tại sao lưng họ lại còng xuống? Có thể họ đang gánh lấy những điều đã làm, nhưng không muốn…
Ngọc Linh cảm thấy khó hiểu những gì mà chàng trai đang nói:
-  Luyện kiếm và ăn là hai chuyện khác nhau. Tại sao ngươi đem hai việc ra so sánh?
-  Ngươi cứ nghĩ đi. Miếng ăn cũng phải có sự tranh đấu, đâu phải bỗng dưng mà người ta có được. Có ăn rồi người ta lại muốn dư thừa, giàu sang. Kiếm cũng vậy, nó không chịu nằm yên. Vì như thế đâu gọi là kiếm…
  Triệu Ngọc Linh sửa lại y phục. Nàng ngó quanh tìm con Truy Phong.
Thấy vậy Lý Bằng hỏi:
-  Ngươi định về nhà trong lúc này ư?
Ngọc Linh cười duyên dáng:
- Trời đã tối, không về nhà chẳng lẽ ở đây làm bạn cùng ngươi?
-  Ngươi không về nhà được nữa rồi. Những con đường bây giờ đầy cạm bẫy. Nếu muốn về, phải là con đường khác.
Ngọc Linh ngạc nhiên:
-  Còn đường khác hay sao?
Lý Bắng bình thản nói:
-  Bây giờ phải đi con đường không phải là đường mới toàn mạng…
  Ngọc Linh chợt hiểu thông suốt. Chàng trai thật thông minh. Bọn bịt mặt muốn bắt nàng nên giăng sẵn thiên la địa võng. Theo con đường cũ là nàng rơi vào mai phục. Cách tốt nhất là vượt núi, băng rừng mà đi…
Nàng thôi ý định tìm ngựa. Con Truy Phong đã quen đường, có thể tự lần về nhà. Trước mắt, nàng và Lý Bằng phải tránh chạm mặt với địch nhân vì không biết thực lực của địch.
Cả hai người vòng ra phía bắc đảo. Nơi đây không có đường, chỉ toàn loạn thạch và rừng cây. Nhưng hai người có thuật di hành rất cao, địa hình gian khó cũng không ngăn được bước họ. Đi được mấy canh giờ, rừng già đã trải ra trước mắt. Trên cao lá cây che kín, người đi phía dưới không nhận thấy được gì. Bóng tối thẫm màu mực. Bất giác Triệu Ngọc Linh nhích gần Lý Bằng lúc nào cũng không hay. Dù sao nàng cũng phận nữ nhi, thấy bóng tối lại đâm ra hoảng sợ.
Lý Bằng bỗng dừng bước. Phía trước lờ mờ một bóng người. Trời dù tối, nhưng nhãn lực của hắn rất sắc xảo, vẫn nhận ra rõ ràng. Hắn kéo tay Ngọc Linh lui về phía sau, miệng quát:
-  Hãy ra mặt đi.
Có tiếng cười lớn vang lên.
-  Hai ngươi đi đâu vậy?
Ngọn lửa ở đâu chợt bùng lên lung linh, soi rõ một người ăn mặt như thương buôn. Gương mặt bóng mở nhảy múa trong ánh lửa chập chờn. Tay gã cầm một xâu tiền xu, loại tiền mà trẻ nhỏ vẫn xỏ xâu đeo vào cổ đùa nghịch.
Nhìn thấy xâu tiền, Lý Bằng chợt đổi sắc.
-  Ngươi là Vạn Lý Tầm Thương, Ngụy Hiến?
Tấm thân béo mập rung rinh trong tiếng cười:
-  Không ngờ châu thổ cũng có người nhận ra ta. Nghe nói ngươi là đệ tử của Lý Hồng Quân, võ nghệ rất khá, nhưng…thông minh thì không biết đến đâu? Ta muốn thương lượng với ngươi một việc.
Lý Bằng nhìn hắn lạnh nhạt:
-  Việc gì?
-  Ta có một thương vụ trị giá tám trăm lạng vàng. Định chia lại cho ngươi ba trăm lạng…
  Lý Bằng trừng đôi mắt ngó Ngụy Hiến, gằn giọng hỏi:
-  Để làm gì?
Cái mặt béo phị của Ngụy Hiến nở ra như sắp được của:
-  Để ngươi tiêu pha thoả chí bình sinh.
Lý Bằng tỏ ra thích thú:
-  Ta tuỳ nghi sử dụng, không bị ngăn trở điều gì?
Ngụy Hiến vừa lắc đầu vừa xua tay:
-  Không ngăn trở! Không ngăn trở!
Lý Bằng quay sang nhìn Triệu Ngọc Linh, cười nói:
-  Cảm phiền tiểu cô nương mang về xử lý hộ ta vậy.
Sắc mặt đang tươi cười của Vạn Lý Tầm Thương chợt sa sầm xuống. Gã cụt hứng la lên:
-  Ta đưa tiền cho ngươi tiêu xài là để nàng ta ở lại. Nay ngươi nói cô ta đi thì đại sự hỏng bét rồi.
-  Ngươi giữ nàng ở lại làm gì?
Ngụy Hiến rên lên:
-  Ta nhận tiền của người ta, phải bắt cho được con gái Triệu lão quỷ mang về. Ngươi cứ lấy tiền cho mình rồi đi đi…
Tiếng cười Lý Bằng vang lên làm rung chuyển cả cánh rừng:
-  Ngươi nhận tiền nên thủ tín. Còn ta lại hứa đưa nàng về với gia phụ. Hai việc này đều giống như nhau, làm sao xử lý?
Mắt Ngụy Hiến trở nên hung hiểm lạ thường:
-  Chuyện này rất dễ. Trong hai người có một chết đi không phải đã giải quyết tốt đẹp ư?
Triệu Ngọc Linh bỗng chen vào cắt ngang câu chuyện:
-  Ngươi nói vậy thì hãy chết đi cho rảnh.
Vừa nói xong, nàng rút nhuyễn tiên ra thủ sẵn. Lý Bằng vội kéo nàng lại phía sau. Hắn biết đối phó với Vạn Lý Tầm Thương không đơn giản chút nào. Tên tuổi của gã tại trung nguyên mọi người đều biết. Ngụy Hiến một khi ra tay không bao giờ chịu thất bại. Tài ném ám khí của gã thật  danh bất hư truyền. Những đồng tiền trên tay khi ném ra chưa một lần sai đích…
Lý Bằng từ từ rút thanh kiếm ra…
Ngụy Hiến nhìn thanh kiếm, sắc mặt hơi tái đi. Gã biết cuộc buôn bán này rất nguy hiểm, sẩy tay là cầm chắc cái chết. Nhưng xưa nay hắn sống bằng nghề buôn hàng, nếu nhút nhát có đâu sự nghiệp hôm nay. Một phát tài, hai đoản mạng…Hãy dùng đồng tiền tung hứng thử vận may. Nghĩ sao làm vậy, hắn lấy ra một đồng xu tung lên trời. Trong ánh lửa nhập nhoạng, đồng tiền lấp lánh màu xám chì. Nó xoay trong không trung với cái lổ bé xíu chứa đựng ánh sáng. Nhìn nó như có ma lực thu hút sự tò mò của người xem. Lúc rơi xuống ngang tầm mắt, có vật gì đó va vào đồng xu. Một tiếng kêu thánh thót vang lên rồi đồng xu hoá thành một dải sáng xông thẳng đến yết hầu Lý Bằng.
   Tiếng hét kinh hãi vang lên. Đó là âm thanh hốt hoảng của Triệu Ngọc Linh. Nàng không sao kìm được tinh thần khi chứng kiến thủ pháp điêu luyện của Ngụy Hiến.
Lý Bằng dùng tay thay kiếm búng vào đồng tiền. Nhưng ám khí của Ngụy Hiến như có mắt, chuyển hướng rất nhanh. Nó vòng sang phía tả, tấn công vào huyệt Dương bạch của hắn.
Ngụy Hiến quan sát Lý Bằng không chớp mắt. Gã đang chờ Lý Bằng sử kiếm để đánh một đòn chí mạng. Bởi chiêu đầu chỉ là hư, thực lực của nó là đồng tiền thứ hai được thủ sẵn. Đối thủ nào hấp tấp, chỉ lo chống đỡ tiền chiêu, lập tức chiêu thứ hai sẽ công vào huyệt Ngoại quan nơi cổ tay.
Chỉ thấy Lý Bằng xoay nhanh một vòng.
“Keng”
Đồng tiền thứ nhất bị hắn dùng chỉ lực búng bay đi.
Nhưng lập tức một tia sáng bay nhanh vào mắt phải của Lý Bằng. Thanh kiếm trong tay hắn hất lên không một tiếng động. Không ai nghe thấy tiếng va chạm. Ngay cả Ngụy Hiến cũng kinh ngạc. Đồng tiền thứ hai như rơi vào bể nước, không để lại âm thanh nào. Lúc người Lý Bằng dừng lại bất động, mọi người mới thấy mũi kiếm trên tay hắn đã hứng đúng vào lổ đồng xu.
Trên tay Nguỵ Hiến đang cầm bốn đồng tiền khác. Gã đảo người một cái, xung quanh lập tức vang lên nhiều tiếng rít. Từ thân gã ám khí thi nhau bay ra như tia chớp…
Lý Bằng vừa xuất thủ vừa nhẩm tính: Ngụy Hiến có tất cả chín đồng tiền, đã sử đến đồng thứ sáu…Giang hồ nói: Cửu Chuyển Phi Ngân hai mươi năm gần đây chưa có ai đỡ được. Ta không nên mạo hiểm phá giải đến thức thứ chín. Hay hơn hết là…
Ngụy Hiến thấy mắt mình hoa lên. Kẻ địch bỗng nhiên biến mất khỏi tầm nhìn. Tay gã đang cầm ba đồng xu cuối cùng nhưng không biết ném vào đâu…
Đang lúc hoang mang, Nguỵ Hiến chợt thấy tay hơi buốt. Có cái gì vừa cứa vào tay gã mà không mấy đau. Vừa nghĩ đến đó gã đã hét lên. Cái đau bây giờ mới ập đến, choáng ngợp như thắt tim. Gã nhìn trên đất, phát hiện ba đồng xu nằm  đấy với một bàn tay còn nắm chặc…
Gào lên một tiếng thảng thốt, Vạn Lý Tầm Thương phóng mình mất hút vào rừng cây.
Lý Bằng thở phào nhẹ nhõm. Hắn đã đắc thủ trong đường tơ kẽ tóc. Nếu Ngụy Hiến phóng được ba đồng tiền cuối cùng, không biết hậu quả sẽ ra sao…
Triệu Ngọc Linh nhìn Lý Bằng với đôi mắt ngưỡng mộ. Nàng thật sự không lường được tình huống cả hai bên tạo ra. Lối ném ám khí của Ngụy Hiến khiến người xem khiếp đảm. Hắn sử lực rất khéo léo để điều khiển ám khí. Chỉ cần đối thủ sơ hở thì không thể nào đỡ được những chiêu sau. Ngược lại Lý Bằng rất quyết đoán trong tình huống cuối cùng. Lúc địch nhân nghĩ hắn đang ngưng thần tiếp chiêu, hắn lại đột ngột tấn công. Chỉ cần chậm tay, chắc chắn Lý Bằng không tránh khỏi độc thủ của kẻ địch. Bởi lúc đó hắn bận tập trung vào chiêu thức và hiệu quả của đòn đánh…
Lý Bằng bước đến nhặt lấy ba đồng tiền rơi trên đất. Hắn phủi bụi rồi cho vào áo như nhặt vật của chính mình. Triệu Ngọc Linh nhìn hắn kinh ngạc. Nàng không hiểu hắn nhặt vật ấy để làm gì. Ám khí tà môn đó có gì hay? Không chừng nó đã uống máu rất nhiều người. Thứ vật bất tường ấy, tốt hơn hết là đừng chạm vào. Nàng nghĩ vậy nhưng không nói ra…
Ngọc Linh nói:
-  Chiêu thức vừa rồi của ngươi cực hay!
Lý Bằng cười:
-  Đại tiểu thư của Triệu lão anh hùng không mấy khi khen kẻ khác. Ta hôm nay thật diễm phúc!
Ngọc Linh liếc đôi mắt đẹp nhìn hắn. Nàng cười rất tự nhiên:
-  Ngươi đánh hay thì ta nói hay, điều đó rất tự nhiên. Và ta…cũng rất thật lòng.
Lý Bằng nói sang chuyện khác:
-  Ngươi nghĩ chúng ta ung dung về nhà được chưa?
Ngọc Linh suy nghĩ một chút rồi nói:
-  Đây không phải con đường để đi, nhưng lại có kẻ chặn đánh chúng ta. Ta nghĩ không ra… Những kẻ này sao hiểu được hành động của mình. Rừng cây trải dài mấy dặm, không một bóng người. Người trên đảo nếu không thông thuộc rất dễ lạc lối. Vậy mà cao thủ của tà phái cũng lần tới được.
- Bọn chúng chắc treo giá ngươi khá cao. Mới khiến một cao thủ như Ngụy Hiến lặn lội từ trung nguyên sang đây, tìm cơ hội hốt bạc.
Ngọc Linh cười nắc nẻ:
-  Hắn vừa hốt được một bài học để đời…Những kẻ cơ hội chẳng lẽ suốt đời luôn gặp may.
Hai người mãi nói chuyện nên ra nơi trống trải lúc nào không hay. Tranh thủ ánh sáng trăng, cả hai ngồi nghỉ bên gốc đại tùng để quan sát, tìm đường đi.
Ngọc Linh nhìn một lúc rồi nói:
-  Hết bãi cát này là đến một rừng dương đào. Từ đó về đến bản doanh của Kim Sa khoảng hai dặm. Ta nghĩ ra khỏi khu rừng này sẽ không còn nguy hiểm đe doạ. Bởi tiền trạm của bang hội được đặt tại đó.
Lý Bằng nhìn quanh. Trong ánh sáng mờ nhạt của trăng khuya, thấp thoáng vài cánh chim lẻ loi bay đi. Hai mắt hắn sáng rực:
-  Nếu xảy ra chuyện, ngươi đừng đứng quá xa ta.
Ngọc Linh bực dọc nói:
-  Không lẽ ta phải đợi ngươi che chở mới giữ được mạng sống của mình ư?
Lý Bằng mỉm cười khi nghe câu nói đầy tự tin và cao ngạo của Triệu Ngọc Linh. Người ta nói đại tiểu thư bang chủ Kim Sa rất ngang bướng, bình sinh nàng ta không biết sợ là gì. Cho nên hiếm nam nhân nào dám…Hắn vội quay đi cố giấu nụ cười.
Ngọc Linh không hiểu Lý Bằng đang nghĩ gì, nhưng thái độ hắn rõ ràng đang cười cợt mình.
   Nàng ta giận dỗi nói:
-  Ngươi đừng nghĩ nữ nhân nào cũng cần sự che chở của đàn ông. Từ nhỏ ta đã tự biết lo cho bản thân, không phải dựa dẫm vào ai cả.
-  Ngay cả phụ thân của ngươi ư?
-  Đúng vậy! Phụ thân ta thường bảo: Làm người phải biết tự lo cho bản thân. Không ai sống đời để quan tâm đến mình. Nếu xảy ra bất trắc, có gọi thì lấy ai bên cạnh.
Lý Bằng tán đồng:
-  Phụ thân ngươi là người sáng suốt, nên mới có những người con đỡm lược. Nghe nói huynh trưởng ngươi cũng vượt bậc hơn người.
Ngọc Linh hãnh diện cười:
-  Khỏi phải nói! Đại ca ta võ nghệ cao cường, là người cẩn trọng, điềm đạm nên thân phụ rất tin cậy.
-  Vậy còn ngươi?
Ngọc Linh quắc ánh mắt ngó hắn:
-  Ngươi xem thường ta ư?
Lý Bằng vội xua tay:
-  Ta không có ý đó. Chỉ muốn biết giữa ngươi và huynh trưởng thì ai được cưng chìu nhất.
Gương mặt đang hờn dỗi của Ngọc Linh giãn ra với nụ cười tươi vui:
-  Dĩ nhiên là ta rồi! Không lẽ phụ thân lại thiếu công…
Nàng vụt nín lặng khi thấy câu nói sơ hở của mình. Gương mặt của Ngọc Linh đỏ lên khi bắt gặp cái nhìn của Lý Bằng.