Dịch giả: Tuấn Đô
Hồi thứ tư - Lớp 3
ARPAGÔNG - CLÊAN

ARPAGÔNG:  - À, này, cái chuyện mẹ kế gác sang một bên, con thấy con người đó thế nào?
CLÊAN- Con thấy thế nào ấy à?
ARPAGÔNG:  - Ừ, về dáng vẻ, về thân hình, về nhan sắc, về trí tuệ?
CLÊAN- Thì, thế đó.
ARPAGÔNG:  - Thế, là thế nào chứ?
CLÊAN- Cứ thật thà mà nói, thì con gặp cô ta ở đây, thấy không như lúc trước con vẫn tưởng. Dáng vẻ thì hoàn toàn là điệu; thân hình thì cứng nhắc, nhan sắc thì rất xoàng, và trí tuệ thì tầm thường hết sức. Thưa cha, cha đừng nghĩ rằng nói thế là để cha chán nản, vì, kể về mẹ kế mà nói, thì cô này hay cô khác đối với con, cũng thế thôi.
ARPAGÔNG:  - Thế mà lúc nãy con lại nói với cô ấy rằng...
CLÊAN- Con có nói với cô ấy vài câu nựng nọt, chẳng qua là để làm vui lòng cha đấy thôi.
ARPAGÔNG:  - Vậy nghĩa là con không thích cô ấy?
CLÊAN- Con ấy ư? Con chả thích tí nào.
ARPAGÔNG:  - Thế thì cha lấy làm buồn, vì như vậy tan mất một ý định cha đã chợt có. Khi trông thấy cô ta ở đây, cha có suy nghĩ về tuổi tác của cha; và cha nghĩ người ta có thể dị nghị, khi thấy cha lấy một người vợ trẻ như thế. Nghĩ như vậy, nên cha đã từ bỏ ý định lấy cô ta làm vợ; nhưng vì cha đã trót hỏi cô ta và đã có lời giao ước, nên cha định cưới cô ta cho con, nếu con không tỏ ý ghét bỏ cô ta như vậy?
CLÊAN- Cho con à?
ARPAGÔNG:  - Cho con.
CLÊAN- Làm vợ?
ARPAGÔNG:  - Làm vợ.
CLÊAN- Cha ạ, đành rằng cô ta không đúng sở thích của con lắm; nhưng để cho cha được vui lòng, thưa cha, con sẽ thuận tình lấy cô ta, nếu ý cha muốn.
ARPAGÔNG:  - Cha ấy à? Cha biết lẽ phải trái lắmchứ con đừng tưởng: cha không muốn ép uổng con đâu mà.
CLÊAN- Xin lỗi cha, vì thương yêu cha, con sẽ cố gắng khắc phục.
ARPAGÔNG:  - Không, không: Hôn nhân không thể nào có hạnh phúc nếu không có tình yêu.
CLÊAN- Thưa cha, cái đó rồi sau này sẽ tới, không biết chừng người ta thường nói tình yêu nhiều khi là kết quả của hôn nhân.
ARPAGÔNG:  - Không, về phía đàn ông, chả nên đánh liều may rủi, và cha chẳng muốn chuốc lấy những hậu quả tai hại. Thà rằng con có đôi chút tình yêu cô ấy, thì đã đành; cha sẽ để con lấy cô ấy thay cha. Nhưng đằng này không phải thế, thì thôi cha sẽ cứ như ý định đầu tiên, và cha sẽ lấy cho cha thôi vậy.
CLÊAN- Thưa cha, sự tình đã đến thế này, thì con phải tỏ bày tâm sự với cha, con phải bộc lộ với cha câu chuyện thầm kín của chúng con. Sự thật là con yêu cô ấy từ cái hôm con được gặp cô trong một buổi dạo chơi; ý con hồi này là định xin cha cho phép con lấy cô ta làm vợ, chỉ vì thấy cha tuyên bố ý định của cha và sợ trái ý cha nên con mới ngập ngừng dè dặt.
ARPAGÔNG:  - Thế anh đã đến nhà cô ấy chưa?
CLÊAN- Thưa cha, đã ạ.
ARPAGÔNG:  - Nhiều lần rồi chứ?
CLÊAN- So với thời gian, thì cũng khá gọi là nhiều.
ARPAGÔNG:  - Anh có được tiếp đãi tử tế không?
CLÊAN- Tử tế lắm ạ, nhưng người ta vẫn không biết con là ai, vì thế nên lúc nãy Marian đã bị ngạc nhiên.
ARPAGÔNG:  - Anh có thổ lộ tâm tình với cô ấy, và có tuyên bố ý định cưới xin rồi chứ?
CLÊAN- Dĩ nhiên là có, và con cũng đã ngỏ ý qua với bà mẹ rồi.
ARPAGÔNG:  - Thế anh ngỏ ý cầu hôn, bà cụ có để tai nghe anh không?
CLÊAN- Có ạ, và rất niềm nở.
ARPAGÔNG:  - Thế cô con có mặn mà đáp lại tìnhyêu của anh không?
CLÊAN- Cứ xét những biểu hiện bề ngoài, thì thưa cha, con tin chắc rằng cô ấy đối với con cũng có đôi chút ân cần.
ARPAGÔNG: (Nói nhỏ riêng) - Mình được biết cái chuyện kín này, thật là khoái; đúng là điều mình muốn dò hỏi (nói to) - ớ này, ông con của tôi ơi, ông có biết là thế nào không? Là xin ông làm ơn liệu mà dứt bỏ mới tơ tình đó đi, liệu mà thôi những trò đeo đuổi một con người mà tôi sắp hỏi cưới cho tôi, và ít ngày nữa, liệu mà lấy cái người mà tôi hỏi cho ông.
CLÊAN- à, thì ra cha đánh lừa con như thế đấy! Được, đã đến đến nước này, thì con, con xin tuyên bố với cha là con sẽ không đời nào gạt bỏ mối tình của con với Marian; rằng không có trò liều lĩnh nào mà con không dám đâm đầu vào (1) để tranh giành với cha, chinh phục cô ấy cho kỳ được, và nếu cha cậy là có được sự ưng thuận của bà mạ, thì có thể là con cũng sẽ có những người hỗ trợ khác, họ sẽ tranh đấu cho con.
ARPAGÔNG tao à!
CLÊAN- Chính cha định hớt tay trên của con thì có, vì con là người đến trước.
ARPAGÔNG cha à?
CLÊAN- Đây không phải là những chuyện mà con cái bắt buộc phải nhường bố, và tình yêu chẳng biết nể mặt ai cả.
ARPAGÔNG:  - Để tao cho mày một trận đòn nên thân, cho mày biết nể cái mặt tao.
CLÊAN- Tất cả những nạt nộ của cha đều vô ích.
ARPAGÔNG:  - Mày phải dứt bỏ Marian.
CLÊAN- Không đời nào.
ARPAGÔNG:  - Chúng bay đem ngay cho tao một cái gậy đây.