Chương 63
Giọt Lệ Sinh Mệnh Linh Hồn

    
hánh Hoàng Điện.
Khương Phạn một mình trong thư phòng.
Cửa thư phòng đóng kín, cửa sổ cũng khép chặt. Cả thư phòng chìm trong bóng tối.
Khương Phạn đứng yên lặng trước án thư, một mình, im lặng.
Soạt!
Khương Lan bất ngờ xuất hiện giữa khoảng trống trước thư án.
Khương Phạn ngẩng đầu lên nhìn Khương Lan, đôi mắt hiện lên những tia màu đỏ sẫm, hơi thở có vẻ nặng nề.
Khương Lan nhíu mày ngạc nhiên: “Đại ca, huynh đang nghĩ gì vậy? Sao lại thế này?”
Khương Lan cũng cảm thấy Khương Phạn có đôi chút không bình thường.
Một Khương Phạn luôn khoáng đạt tự do, sao lại trở nên như vậy? Lại thêm, giờ đây Khương Phạn đã có được lễ vật, lẽ ra phải vui vẻ hài lòng mới đúng chứ?
“Nhị đệ, đệ đến rồi à?” Khương Phạn lên tiếng.
Khương Lan nhíu mày: “Đại ca, lễ vật của Tần Vũ chính là Hồng Mông Linh Bảo đệ nhất đẳng. Tần Vũ giành được hai danh hiệu, lễ vật lại là Hồng Mông Linh Bảo đệ nhất đẳng. Để Tần Vũ giành thắng lợi, lẽ ra là một chuyện rất tự nhiên mới phải. Huynh còn suy nghĩ gì vậy?”
“Chuyện rất tự nhiên ư?” Khương Phạn chợt nở nụ cười chế giễu:
“Nhị đệ, đệ nghĩ quá đơn giản rồi đó!”
Khương Lan hoài nghi: “À, còn lễ vật của Chu Hiển? Lẽ nào còn quý giá hơn cả Hồng Mông Linh Bảo đệ nhất đẳng?”
Khương Phạn im lặng.
Khương Lan và Khương Phạn là hai thân huynh đệ, ở bên nhau từ khi khi Thần giới được sinh ra nên không còn gì giấu được nhau. Khương Lan chau mày: “Đại ca, Chu Hiển rốt cuộc đã dâng lên lễ vật gì vậy?”
Khương Phạn vẫn tiếp tục im lặng.
“Đại ca!” Khương Lan bắt đầu cảm thấy tức giận.
“Đừng hỏi nữa!” Khương Phạn chợt cao giọng nói một cách lạnh nhạt.
Khương Lan nhíu mày, hít một hơi kiềm chế, giận dữ: “Đại ca, Tần Vũ là Tượng Thần mới. Huynh để Tần Vũ thắng, không chỉ là có được một Hồng Mông Linh Bảo đệ nhất đẳng mà còn có tế tử là một Tượng Thần. Chỉ nghĩ cũng biết, địa vị Bắc Cực Phiêu Tuyết Thành sau này sẽ là đứng đầu trong Bát Đại Thánh. Huynh sao vẫn còn chần chừ như vậy?”
Giọng Khương Phạn chợt nhỏ xuống mệt mỏi: “Đừng làm phiền ta, để ta suy nghĩ một chút!”
Khương Lan gần như sắp phát tác. Nếu Khương Phạn đưa ra một lý do nào đó, trong lòng ông còn thấy dễ chịu hơn đôi chút, nhưng lúc này Khương Phạn lại nhất định không nói gì...
“Đệ ra đi!” Khương Phạn đột nhiên ngẩng đầu, ánh mắt lạnh lẽo nhìn Khương Lan.
Khương Lan cố kiềm chế giận dữ, khẽ hừ một tiếng rồi nhanh chóng rời Thánh Hoàng Điện. Ông không muốn ra mặt đối đầu, vì quyền lựa chọn cuối cùng vẫn nằm trong tay Khương Phạn.
Trong Mộc Phủ
Tần Vũ đang chờ đợi trong yên lặng, thậm chí không tìm đến Khương Lập mà chỉ đứng yên bên bờ hồ. Chỉ một lát sau, Khương Lan đã trở về.
“Lan thúc!” Nhìn sắc mặt của Khương Lan, trong lòng Tần Vũ chợt chột dạ.
“Tình hình không tốt lắm!”
Khương Lan từ từ hít một hơi, sắc mặt dần bình thường trở lại, đoạn nhìn về phía Tần Vũ, thở dài: “Tiểu Vũ, sự việc giống như điệt đã dự đoán, không được tốt đẹp lắm...”
Tần Vũ nóng nảy: “Thúc, đã xảy ra việc gì vậy? Bắc Cực Thánh Hoàng sẽ chọn Chu Hiển ư?”
Khương Lan lấy lại bình tĩnh, lắc đầu: “Không phải! Ta hiểu rất rõ đại ca, nếu đại ca đã quyết định chọn Chu Hiển thì sẽ không có thái độ như vậy. Đại ca, đại ca… rõ ràng còn đang lưỡng lự.”
“Lưỡng lự?” Tần Vũ chau mày.
“Đúng vậy, đại ca trông rất giằng xé, như không thể nào hạ được quyết tâm. Ta thật sự không ngờ tới, trong tờ kê lễ vật nhà họ Chu không biết có những thứ gì, lại khiến cho Đại ca do dự như vậy?”
Khương Lan lắc đầu: “Đệ đã lọt vào vòng cuối cùng, lễ vật lại là Hồng Mông Linh Bảo đệ nhất đẳng, lại đã trở thành Tượng Thần. Tất cả những điều này mà vẫn không khiến cho Đại ca quyết định chọn điệt, danh sách vật phẩm của Chu Hiển rốt cuộc là có những gì đây?”
Tần Vũ một lần nữa lại chau mày.
Không chỉ Khương Lan nghi ngờ, mà Tần Vũ cũng không thể không lấy làm lạ.
Vốn hắn cho rằng, những sự chuẩn bị của mình đã đủ rồi, lẽ ra không thể thua mới phải. Thế nhưng sự thật hiển nhiên lại … Lễ vật gì đó của Chu Hiển rõ ràng đã khiến cho Khương Phạn phải đắn đo lưỡng lự.
“Bất kể thế nào điệt cũng phải thắng!”
Ánh mắt Tần Vũ mạnh mẽ trở lại.
Tần Vũ nhìn về phía Khương Lan: “Lan thúc, lúc này Bắc Cực Thánh Hoàng đang lưỡng lự. Nếu điệt tăng thêm lễ vật thì Thánh Hoàng có ủng hộ điệt không?”
Khương Lan im lặng một lát.
“Tiểu Vũ!” Ánh mắt Khương Lan hướng về Tần Vũ: “Lễ vật của điệt đã rất lớn rồi, Hồng Mông Linh Bảo đệ nhất đẳng là vô giá. Nếu lại dâng thêm nữa, ta nghĩ cũng không có tác dụng gì lớn đâu!”
Tần Vũ bất giác chau mày.
Khương Lan tiếp tục nói: “Có điều…”
Nghe thấy hai chữ này, Tần Vũ lập tức dỏng tai lên, xem ra vẫn còn chút hy vọng.
“Khương Phạn là tộc trưởng của Khương tộc, rất coi trọng những báu vật như Hồng Mông Linh Bảo đệ nhất đẳng, giúp cho dòng họ thêm lớn mạnh. Tuy là như vậy chúng ta vẫn còn có hai cách...”
Cách gì, bản thân Tần Vũ không nghĩ ra!
Khương Lan mỉm cười: “Cách thứ nhất, dựa vào tình phụ tử giữa đại ca và Lập Nhi. Mặc dù Khương Phạn công khai kén phò mã nhưng không thể phủ nhận, đại ca rất yêu thương Lập Nhi. Ta sẽ đưa Lập Nhi qua bên đó, cho nó trực tiếp nói với đại ca… Người mà Lập Nhi yêu là điệt, mong đại ca tác thành cho hai người...”
Khương Lan gật đầu: “Hạnh phúc cả đời của nhi nữ, chắc chắn sẽ có sức ảnh hưởng đến phụ thân!”
Tần Vũ đã có chút hy vọng trong lòng.
Đúng rồi, nếu ta là Khương Phạn, chắc chắn sẽ không thể bỏ qua tâm nguyện của nhi tử.
Khương Lan nói tiếp: “Cách thứ hai...”
“Khương Phạn không phải là muốn Phiêu Tuyết Thành ngày càng lớn mạnh hay sao? Rất đơn giản, hãy nói thẳng với đại ca điệt đang giữ một Giọt lệ Sinh mệnh linh hồn!”
Tần Vũ giật mình kinh ngạc.
Bí mật này không phải ai cũng biết.
Khương Lan nghiêm trang: “Lập Nhi có một Giọt Lệ Sinh Mệnh Linh Hồn, điệt có một giọt. Hai người khi hợp thành một, sự lĩnh ngộ sẽ được kết hợp hoàn toàn. Trong hai người rất dễ có một sẽ trở thành Sinh Mệnh Thần Vương!”
“Hơn nữa, khi Sinh Mệnh Thần Vương đổi ngôi, năng lượng kỳ diệu trong thân thể đã biến thành hai Giọt lệ Sinh mệnh linh hồn. Nếu hai giọt lệ này kết hợp lại, sức mạnh của Sinh Mệnh Thần Vương sẽ một lần nữa xuất hiện. Bất luận hai Giọt Lệ Sinh Mệnh Linh Hồn này được trao cho ai, người đó cũng có khả năng trở thành Sinh Mệnh Thần Vương!”
Khương Lan nói đến đây, Tần Vũ đã dần hiểu ra.
Bản thân giọt lệ sao băng do hai bộ phận tạo thành, một là sự lĩnh ngộ về phép tắc không gian, thứ hai chính là năng lượng của Sinh Mệnh Thần Vương. Năng lượng của Sinh Mệnh Thần Vương là vô cùng kỳ diệu, thậm chí còn có thể khôi phục lại linh hồn.
Khương Lan mỉm cười: “Hai người ở bên nhau, Lập nhi rất có thể sẽ trở thành Sinh Mệnh Thần Vương. Nhi nữ trở thành Thần Vương, điều này với bất cứ bậc song thân nào cũng có sức hấp dẫn rất lớn!”
Tần Vũ gật đầu liên tục.
Đúng, hai cách mà Khương Lan nói đều rất đáng hy vọng.
Khương Lan quay đầu về phía cửa viện.
“Thực hiện hai cách này cùng lúc, khả năng thành công sẽ rất cao. Lập nhi, đừng đứng ở đó nữa, nhanh vào đây!”
Tần Vũ vận khẽ Không gian chi lực, quả nhiên… Khương Lập đang đứng sau cánh cửa viện, trong mắt có chút ngấn nước.
“Lập Nhi?”
Vừa nãy nói chuyện với Khương Lan, tâm trạng Tần Vũ căng thẳng đến mức Lập Nhi đang đứng sau cửa mà cũng không nhận ra. Đương nhiên việc này cũng có lý do là Tần Vũ đã thu lại Không gian chi lực.
“Vũ ca, Lan thúc nói đúng, muội sẽ đi cùng Lan thúc!” Khương Lập bước tới vẻ quả quyết.
Tần Vũ cười khổ, gật đầu: “Phiền muội quá!” Khương Lập liền lắc đầu.
Khương Lan đưa Khương Lập một lần nữa đến Bắc Cực Thánh Hoàng Điện.
Vẫn là thư phòng u tối yên lặng.
“Mười hai tỷ năm rồi, vẫn còn muốn tiếp tục nữa hay sao?”
Khương Phạn lầm rầm nói nhỏ, đột nhiên ngẩng đầu lên. Cùng lúc đó Khương Lập và Khương Lan xuất hiện.
Khương Phạn chau mày, nhận ra Khương Lập mới thở nhẹ một hơi: “Nhị đệ, đệ lại đến nữa? Lập Nhi, con đến có việc gì?”
Khương Lập nghi ngờ nhìn phụ thân, đoạn kiên quyết: “Phụ Hoàng, nhi thần hi vọng Người sẽ chọn Tần Vũ đại ca!”
Khương Phạn thoáng chau mày: “Con hi vọng…?”
Khương Lập tức khắc gật đầu: “Đúng vậy. Thực ra nhi thần và Tần Vũ đại ca, khi còn ở Phàm nhân giới đã từng quen biết. Vũ ca vì nhi thần nên mới tu luyện lên Thần giới!”
“Con nói là Tần Vũ đó ư?” Khương Phạn có chút không tin: “Con xuống Phàm nhân giới là sự việc cách hai vạn năm trước, Tần Vũ đó tu luyện nhanh thế sao?”
Khương Lập quả quyết: “Đúng vậy, Phụ hoàng không tin có thể hỏi Lan thúc, thậm chí có thể hỏi Chu Hiển!”
Khương Lan cũng gật đầu tiếp lời: “Đại ca, sự thật là như vậy! Tiểu Vũ đã rất cố gắng tu luyện, thậm chí cố gắng trở thành một Tượng Thần đều vì muốn xứng đôi với Lập Nhi. Vì thế Tiểu Vũ không hề do dự đem La Vũ Đao dâng lên đại ca, cũng có thể dùng Hồng Mông Linh Bảo đệ nhất đẳng làm lễ vật!”
Khương Phạn đã có phần tin tưởng: “Chẳng trách... chẳng trách hắn có thể trao cho ta hai cố Hồng Mông Linh Bảo đệ nhất đẳng!”
Khương Phạn gật đầu, nhíu mày hướng về phía Khương Lập: “Lập Nhi, không lẽ con cho rằng biểu ca Chu Hiển đối với con không tốt?”
Khương Lập tức thì nguẩy đầu: “Không, ngoài Vũ ca con không lấy ai hết!”
Khương Phạn sững lại, hừm lên một tiếng: “Hỗn láo!”
Khương Lan giận dữ: “Đại ca, hôn sự của Lập nhi lẽ nào bản thân nó không có quyền lựa chọn? Đệ thấy huynh như bị ma ám rồi, huynh nói đi, là vì cái gì vậy?”
Khương Phạn ngẩng đầu nhìn Khương Lan, đáy mắt chợt lóe sáng.
Khương Lan cười nhạt: “Sao? Huynh định động thủ? Huynh đừng quên, La Vũ Đao huynh đã trao cho đệ rồi!”
Một khi đã có La Vũ Đao trong tay, Khương Lan không hề phải e dè trước Khương Phạn.
Khương Phạn hừ lên một tiếng, lặng im như đá.
“Khương Phạn, hôm nay đệ phải nói rõ với huynh điều này. Tần Vũ đó chính là chủ nhân của một trong hai Giọt Lệ Sinh Mệnh Linh Hồn, ngày đó A Mi đã để lại sau khi qua đời!” Khương Lan nhìn thẳng vào Khương Phạn, ánh mắt lạnh lẽo.
Khương Phạn thảng thốt: “Đệ nói gì?”
Khương Lan cười nhạt: “Lẽ nào huynh quên nhanh như vậy? Bọn huynh hồi đó hợp lực giết chết A Mi, trước khi A Mi chết đã để lại hai Giọt lệ Sinh mệnh linh hồn, một giọt thấm vào thân thể Lập Nhi. Nếu không vì lý do ấy, cuộc chiêu thân này sẽ có mấy người tham gia đây?”
Khương Phạn sững người.
Những người tham gia chiêu thân, rõ ràng đều có mục đích là Giọt lệ Sinh mệnh linh hồn này.
“Hai tiểu nhi đó mang giọt lệ của A Mi, cũng giống như con đẻ của đệ. Khương Phạn, huynh quá vô tình rồi!” Trong mắt Khương Lan loé lên ánh nhìn lạnh lẽo:
“Huống hồ khi hai đứa trẻ thành thân, hai giọt lệ hợp lại, rất có khả năng sẽ sinh ra một Sinh mệnh thần vương mới. Tiểu Vũ cũng đã đồng ý, Giọt lệ Sinh mệnh linh hồn này sẽ trao cho Lập Nhi...”
Khương Lan tiếp tục nói: “Nếu như vậy, huynh sẽ có một nhi nữ là Sinh Mệnh Thần Vương, lại còn một tế tử là Tượng Thần...”
“Có Tần Vũ ở đây, Phiêu Tuyết Thành sẽ trở thành thế lực hùng mạnh nhất trong số Bát Đại Thánh. Đệ hỏi huynh, lúc này huynh còn do dự gì nữa?” Khương Lan nhìn chằm chằm vào Khương Phạn.
Tiếng thở nặng nề của Khương Phạn âm vang trong thư phòng: “Nhị đệ, hãy để ta yên tĩnh một chút, được không?”
Khương Phạn đã xuống nước.
Khương Lan thở phào nhẹ nhõm, thái độ ban đầu của Khương Phạn hiển nhiên khiến cho ông lo lắng. Thế nhưng Khương Phạn có vẻ đã bị thuyết phục, rõ ràng những lời vừa rồi của ông đã ảnh hưởng đến Khương Phạn.
“Đại ca, đệ mong huynh sẽ không làm những người yêu quý huynh phải thất vọng. Nếu huynh biết A Mi có ý nghĩa như thế nào với đệ thì huynh cũng phải hiểu, hai tiểu nhi này cũng có ý nghĩa như thế nào với đệ?” Khương Lan quyết định một lần nữa tăng thêm áp lực.
Khương Phạn chậm rãi gật đầu: “Nhị đệ, ta đã hiểu. Được, hai người về trước đi, ta cần tĩnh tâm một mình.”
Khương Lan hờ hững: “Được, đệ sẽ chờ vài ngày, chờ quyết định của huynh!”
Khương Lan kéo tay Lập nhi, hai người biến mất. Thư phòng lại bao trùm u tối và im lặng, chỉ có tiếng thở dài không ngớt vang lên.
“Xem ra ta buộc phải quyết định rồi!”
Khương Phạn lật tay, trong tay là bản kê lễ vật của Chu Hiển. Những gì viết trên đó, bất luận thế nào cũng khiến cho lòng Khương Phạn không yên được.